(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 495: Hạ thủ
– Còn có thêm sao? – Kull cất tiếng, giọng nói bất giác vui vẻ hẳn lên.
Cô gái không hiểu vì sao gã sát thủ này lại đột ngột thay đổi thái độ, nhưng cô vẫn phải đáp lời.
– C-có. Ta- ta đưa thêm.
Dứt lời, cô gái loay hoay lấy ra ba miếng ngọc nữa. Cô không vội ném ngay mà cứ chần chừ, cắn răng vì tiếc hùi hụi, để rồi cuối cùng ba miếng ngọc vẫn bay về phía Kull.
Kull lao tới chộp lấy, lập tức dọa cô gái hoảng hốt lùi lại phía sau. Cô tiếp đất không vững, mất thăng bằng ngã oạch một cú đau điếng.
“Mười một miếng cả thảy.” Kull thầm nhủ. Vậy là cậu hiện đang có tài sản tương đương hơn mười một căn nhà lớn. Giàu to rồi. Ngay cả Turan hay Darmil cũng chưa chắc đã giàu bằng cậu.
Ý nghĩ đó dĩ nhiên là ảo tưởng, nhưng Kull vẫn nguyện ý đắm chìm trong đó giây lát.
Mãi sau, Kull mới bừng tỉnh khỏi ảo tưởng. Cậu đưa mắt về phía cô gái đang ngồi bệt dưới đất, tay xoa nắn bên hông. Có lẽ cú ngã vừa rồi đã tác động mạnh tới vết thương cũ do cậu gây ra cách đây chưa lâu.
Nhận thấy ánh mắt của Kull đang đặt trên người mình, nữ y thuật sư vội lấy lại tinh thần, cất tiếng:
– Còn muốn giết ta sao?
– Còn.
Kull thản nhiên đáp. Mục đích của cậu từ đầu đến giờ vẫn chẳng hề thay đổi.
Cô gái đương nhiên thất vọng não nề. Cô ta vốn không đặt nhiều hi vọng vào việc đối phương sẽ tha cho mình, nhưng cơ hội dù nhỏ đến mấy cũng không thể bỏ qua. Mạng sống, đâu thể nói buông bỏ là buông bỏ được.
– Ta sẽ không cho ngươi thêm miếng ngọc nào nữa.
Cô gái thốt lên, như thể cảm nhận được Kull định đòi thêm, rồi nói:
– Có điều, ta thắc mắc.
Nghe vậy, Kull cẩn thận suy xét một chút, xác định chẳng có gì đáng lo ngại mới bảo:
– Nói đi. Coi như là đáp trả cho đống ngọc tôi nhận được.
Nữ y thuật sư không nêu ngay thắc mắc của mình mà trước tiên thở dài một tiếng, cố gắng đứng dậy đàng hoàng, còn chỉnh đốn trang phục một lượt. Xong xuôi, cô ta hỏi:
– Ngươi không biết về ngọc dưỡng thần, hẳn cũng chẳng biết ta là ai. Vậy vì lý do gì mà ra tay với ta? Kẻ như ngươi, nếu nói là được thuê để giết ta, e rằng khó tin. Ít nhất, đó không thể là nguyên nhân chủ yếu.
Cô nàng này rất thông minh, đối mặt với cái chết cận kề mà vẫn vô cùng bình tĩnh. Xem ra y thuật sư cũng không phải chỉ biết trị thương và điều chế thuốc. Dù sao thì, thuộc tính trí tuệ của những du hành giả lựa chọn chức nghiệp này đều rất cao, đi kèm với sự minh mẫn.
Về cơ bản, Kull không ngại cho đối phương biết động cơ giết người của mình. Cô ta có biết cũng chẳng có cách nào liên hệ tới kẻ đã ra tay sát hại ba người đồng đội khác ở nhà trọ trước đấy. Chỉ là, nói rằng mình giết đối phương vì Thần tinh, e rằng cô nàng sẽ không chịu tin.
– Ham thích giết chóc mà thôi. – Kull đáp – Cảm giác đâm một con dao bén nhọn vào cơ thể người, thỏa thích hủy hoại sự sống ở đó, là cực kì hấp dẫn. Đặc biệt, ngay khi nhìn thấy cô, cảm giác thèm thuồng liền không sao kìm lại được.
Cô gái run người ớn lạnh, vẻ vừa e sợ, vừa khinh rẻ nhìn chằm chằm Kull. Rồi cô ta thốt lên:
– Đồ biến thái. Như ngươi nói, sau này ta vẫn còn phải coi chừng ngươi rồi?
– Không nhất định. – Kull cười bảo – Tôi không có thói quen nhằm vào cùng một mục tiêu sau khi đã thành công sát hại. Đơn giản là chẳng còn sự hứng thú ban đầu nữa. Tuy nhiên, nếu là kẻ nào đó dại dột chọc giận tôi thì khó nói.
Ngừng lại một chút, cảm nhận nữ y thuật sư vẫn tỏ vẻ chú tâm muốn nghe thêm, Kull mới tiếp tục:
– Ừm, biết đâu sau này, tôi lại có thể vì cô làm việc. Chỉ cần nhiệm vụ đưa ra đủ sức hấp dẫn, tôi sẽ không ngại đâu.
Cô gái đăm chiêu suy nghĩ, chợt hỏi:
– Thế bây giờ ta thuê ngươi được chứ?
– Được. – Kull đáp ngay – Nhưng mạng của cô đêm nay, chắc chắn thuộc về tôi rồi.
Kull có thể nghe tiếng xì một tiếng bực tức từ đối phương. Dù sao cũng không còn cách nào khác. Đã đến nước này, cậu chẳng thể dễ dàng quay đầu được. Huống hồ chi, cậu thật sự muốn giết đối phương một mạng, tin chắc sẽ làm cảm giác ngứa ngáy trong lòng nguôi ngoai không ít, kèm theo đó là sự sung sướng đến điếng người.
Hồi lâu, dường như đã lần nữa chấp nhận số phận bi thương của mình, cô nàng lên tiếng:
– Vậy thì sau đêm nay, nếu lời ngươi nói là thật, hãy chứng minh bằng cách đến thành Junil gặp ta.
Lời này thật sự ngông cuồng. Đây chẳng khác gì đang yêu cầu Kull chui đầu vào địa bàn của đối phương. Đến khi ấy, cô ta chỉ cần có chút ý đồ xấu, không nghi ngờ gì rằng cậu sẽ rơi vào tình thế thập tử nhất sinh.
– Không dám? – cô gái kêu lên, vẻ thách thức.
– Tôi có thể biến thái, nhưng không ngu ngốc. – Kull bảo – Tuy nhiên, yêu cầu của cô, tôi sẽ cân nhắc. Bây giờ thì, thời gian cũng không còn nhiều nữa.
Nghe vậy, cô gái thở hắt một hơi, đặt tay lên ngực như thể hồi hộp lắm. Cô nàng có lẽ đã phải rất cố gắng mới dám thốt mấy lời vừa rồi với kẻ sắp ra tay giết chết mình.
Kull kì thực vẫn còn muốn nói thêm đôi điều, nhưng cậu đã cảm nhận được một mối nguy hiểm lớn đang đến gần. Vùng lĩnh vực của cậu mặc dù chỉ có thể phủ tới tối đa năm mươi mét, nhưng sự tồn tại của kẻ đang đến gây áp lực lên xung quanh là không hề nhỏ.
Kẻ đó nhất định rất mạnh. Mặc dù đối phương chưa chắc đã gây nguy hiểm trực tiếp cho cậu, nhưng phiền phức thì vẫn có. Hơn thế nữa là, cô gái đây nhiều khả năng sẽ được đối phương bảo hộ hết mình.
Vậy nên, Kull phải ra tay bây giờ.
Nữ y thuật sư nhìn về phía Kull, thấy cậu đã nâng con dao găm của mình lên. Cùng với sự thay đổi từ thoải mái sang nặng nề của bầu không khí, cô ta biết giờ chết đã điểm. Cứ thế, cô nàng hơi rướn cổ, nâng cằm lên, để hở ra một vùng chí mạng, cầu mong một cái chết mau chóng.
Lập tức, Kull lao tới, không chút nương tay, bộc phát toàn bộ sức mạnh, chỉ kém đòn ra tay với người đàn ông trước đ�� một chút, đâm nhát dao vào cái cổ trắng ngần của cô gái. Chẳng chút khó khăn, nơi ấy hiện ra một vết thương sâu hoắm, bị rạch dài đến m���c tưởng chừng đứt lìa, khiến máu bắt đầu tuôn ra. Chỉ là, ngay sau đó chưa đầy một giây, toàn bộ đều tan biến hết thành những đốm sáng li ti.
Đối với kẻ đang đón nhận cái chết, quá trình tan biến diễn ra nhanh như vậy.
Kull nhếch mép, cười thật tươi. Cậu quả thật không kìm nổi. Cảm giác mê ly vừa rồi khi con dao găm chạm vào lớp da mỏng, từ từ tiến vào trong, cùng với đòn kéo ngang cuối cùng, như tiêm vào người cậu một liều thuốc kích thích cực kì mạnh mẽ.
Hơn hết, là Thần tinh. Nữ y thuật sư có vẻ đúng là Thần cấp như tình báo, chỉ tầm 12 mà thôi. Thế nhưng khi nhận lấy Thần tinh từ cô ta, cảm giác rất khác biệt. Chúng không mạnh bạo bồi đắp vào người Kull, mà nhẹ nhàng, hòa hợp, rất từ tốn tăng cường cho cậu. Con mồi này, chẳng những béo bở, mà còn thật sự rất ngon.
Quá trình thu nhận Thần tinh không kéo dài quá lâu. Kull biết rằng mình vẫn chưa thể thả lỏng được. Kẻ mạnh đang tìm tới kia đã chẳng còn bao xa nữa.
Vội quan sát một chút, Kull phát hiện chỗ nữ y thuật sư chết đi có xuất hiện viên tinh thể màu vàng nhạt, cùng một thẻ bài khá tương tự của người đàn ông trước đó. Không khác gì lần trước, cậu ghi nhớ những con chữ ghi trên đó, rồi cất đi viên tinh thể. Xong xuôi, cậu liền nghiêng người lao đi, trong khoảnh khắc biến mất vào đêm tối.
Tốc độ chạy của Kull hiện tại không tính là quá nhanh, nhưng vẫn hiếm ai bì kịp. Huống hồ chi, cậu tự tin rằng đối phương không có cách nào phát hiện ra mình, càng không nói đến việc truy đuổi. Ấy vậy mà Kull vẫn cảm nhận được mơ hồ rằng mối nguy hiểm kia chưa giảm đi chút nào cả, mặc dù bản thân cậu đã chạy được gần hai cây số rồi.
– Thật sự là vô lý.
Kull lẩm bẩm, thử đổi hướng di chuyển. Trước khi xác định mối nguy hiểm kia không còn đuổi theo mình nữa, cậu sẽ không thể nào an tâm trở về nhà trọ.
Thế nhưng, bất kể Kull có cố gắng thế nào, thay đổi cách thức bao nhiêu lần đi chăng nữa, cảm giác của cậu về mối nguy hiểm vẫn chẳng hề thay đổi, thậm chí còn lớn thêm đôi chút.
“Cái quái gì thế?!”
Kull mắng thầm, đôi chân vẫn miệt mài chạy. Cậu đã có chút mệt mỏi, nhưng chủ yếu là vì quá bận tâm đến mối nguy hiểm kia. Còn tiếp tục thế này, có khi cậu sẽ nổi đóa lên mà quay trở lại quyết sống mái với đối phương mất. Dù sao thì nếu đã trốn không được, đánh cược một lần vẫn là tốt hơn cả.
Nghĩ rồi, chạy thêm vài trăm mét nữa, Kull quyết định dừng bước. Cậu cũng không quay lại tìm đối phương, chỉ đơn giản là ngừng lại, nép mình vào một góc tối của một con hẻm vắng vẻ nào đó. Cậu muốn chờ xem kẻ đến là ai, lại dựa vào điều gì mà truy đuổi cậu không dứt như vậy. Chắc chắn là không tầm thường.
Tuy nhiên, Kull đợi mãi mà chẳng thấy ai đến cả. Cảm giác của cậu về mối nguy hiểm kia vẫn còn nguyên, nhưng kẻ ấy tuyệt nhiên không chịu lộ diện.
– Là ảo giác sao?
Kull rất khó tin mình sẽ gặp ảo giác với kỹ năng ‘Lĩnh vực’ đang được duy trì liên tục. Có lẽ, mối nguy hiểm vẫn tồn tại, nhưng thực chất không phải có ai đó đang truy đuổi cậu.
Nghĩ ngợi hồi lâu, cuối cùng Kull quyết định tiếp tục chờ. Mối nguy hiểm là gì, đối phương là ai, liệu có đến hay không, thời gian chắc chắn sẽ cho cậu đáp án.
Toàn bộ bản dịch này là tài sản của truyen.free.