(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 7: Yeatra
Sáu giờ mười phút sáng, Turan đang sải bước trên phố Heimoar. Phố Heimoar nổi tiếng là nơi tụ hội của giới du hành giả. Tại đây, vô số cửa hàng bày bán đủ loại vật phẩm cần thiết, từ trang bị, nhu yếu phẩm cho đến cả những món đồ hiếm có. Giờ này còn khá sớm, các hàng quán mới lác đác dọn hàng, và trên phố cũng chỉ lác đác vài bóng người qua lại. Thực tế, khung c��nh vắng vẻ này lại rất hợp ý Turan, bởi cậu không muốn chạm mặt những du hành giả thường tỏ thái độ khinh miệt người Nihr.
Turan đã hẹn Darmil tại đây, nhưng cậu chẳng trông mong gì tên đó sẽ đến đúng giờ. Hắn ta có vẻ chỉ là một tên công tử bột, quen thói giàu sang. Việc phải dậy sớm thế này đối với hắn chắc chắn là một cực hình. Thế nên, Turan quyết định sẽ ghé thăm một người trước khi quay lại điểm hẹn.
Turan tìm đến một cửa hàng khá nhỏ, nép mình trong con hẻm, hoàn toàn bị lu mờ bởi những cửa tiệm lớn hơn. Đây là tiệm bán bùa hộ thân do một Nihr, người Turan quen thân, làm chủ. Những món đồ cô làm ra chưa bao giờ được các du hành giả ưa chuộng, bởi lẽ họ chẳng bao giờ tin rằng một người Nihr có thể tạo ra thứ gì giá trị. Thế nhưng, cô vẫn kiên trì làm việc, cố gắng chống chọi từng ngày để duy trì tiệm nhỏ của mình.
Turan nhẹ nhàng mở cửa bước vào. Bỗng, một tiếng chuông nhỏ vang lên khe khẽ. Turan thoáng ngạc nhiên, bởi lần trước đến đây chẳng hề có chiếc chuông cửa nào. Cậu cứ đinh ninh mình có thể khiến chủ tiệm ít nhiều bất ngờ.
– Chào du hành giả! Khoan đã... Turan ư!?
Nghe tiếng chào, Turan quay sang. Đó là một cô gái trạc tuổi cậu, tóc nâu, cắt mái tém và để đuôi gà khá ngắn. Cô đang đứng sau quầy, trên tay cầm một tấm ngọc lục bảo nhỏ hình tam giác, có vẻ đang đánh bóng nó.
– Phải, là tôi đây, Yeatra.
Turan xác nhận rồi bước lại gần quầy. Vì Yeatra chỉ cao hơn mét rưỡi một chút, nên khi đứng cạnh Turan, cô chỉ vừa đến ngực cậu, buộc phải ngước lên để nói chuyện. Thấy sự bất tiện của cô, Turan vội chồm người tới, tựa tay lên mặt quầy.
– Dạo này buôn bán có khấm khá không?
Turan hỏi bâng quơ. Cậu chẳng cần đoán cũng biết tiệm vẫn ế ẩm như lần cuối cậu ghé.
– Cũng tạm... – Yeatra đáp, mặt thoáng buồn rồi lại tươi tỉnh ngay lập tức. – Còn cậu thì sao? Sao tự dưng lại tìm tớ?
Turan nhìn vẻ cố gắng đến đáng thương của Yeatra mà thấy xót xa. Cậu đã mấy lần khuyên cô bỏ tiệm, nhưng lần nào cô cũng bịa ra đủ thứ lý do trên trời dưới biển để phản đối. Cậu đoán cô đang giấu mình chuyện gì đó.
– Chẳng giấu gì cô, hôm nay tôi định đi du hành. Có lẽ sẽ—
– Gì cơ! – Yeatra thốt lên. – Cậu đi du hành á? Thật hả!?
Turan hơi nhăn mặt. Theo những gì cậu biết, Yeatra đáng lẽ không nên phản ứng thái quá như vậy.
– Thật. Nhưng chắc chỉ một ngày thôi. Tôi có vài thứ muốn tìm hiểu—
– Nhưng đúng là cậu đi du hành phải không?! – Yeatra lại ngắt lời Turan.
– Đúng vậy. Cần tôi xác nhận đến mức đó à? – Turan bực tức nói.
– À... Chuyện là tớ đang muốn tìm vài nguyên liệu. Nếu cậu đi du hành, liệu cậu có thể thu thập giúp tớ không?
Turan không biết nên nhận lời thế nào. Đây là lần đầu tiên cậu du hành, làm sao cậu đủ khả năng thu thập vật phẩm chứ. Thế nhưng, cậu lại chẳng nỡ từ chối Yeatra chút nào. Nếu cô không nhờ được cậu, chắc chắn cô lại phải nhờ đến những du hành giả khác, với giá bán gấp đôi, gấp ba bình thường.
– Cô muốn thu thập thứ gì? – Turan hỏi.
– Vậy là cậu sẽ giúp tớ sao!?
Yeatra thốt lên. Hai mắt cô long lanh nhìn Turan, như thể cậu là một vị thánh mà cô hằng tôn thờ.
– Có th��. Nếu trong khả năng của tôi. – Turan đáp cụt lủn.
– Cảm ơn cậu nhiều, Turan! Cảm ơn cậu!
Yeatra nói, cúi đầu lia lịa. Turan chợt có cảm giác cô giống Darmil đến lạ. "Hai đứa ngốc này chắc hợp nhau lắm nhỉ..."
– Vậy, rốt cuộc cô muốn thu thập thứ gì?
– Ngọc lam bảo. Mười mẫu nhỏ và hai mẫu vừa. – Yeatra đáp. – Tớ nghe nói cậu có thể tìm thấy nó trong các hang động hay hầm mộ. Chuyện này chắc cậu rõ hơn tớ chứ.
“Không hề đâu cô nương…” Turan thầm nghĩ. Cậu chưa du hành lần nào, làm sao biết được mấy thứ đó? Có lẽ cậu cần tìm mua ngay một cuốn sách hướng dẫn tân binh.
– Cô cần khi nào? – Turan hỏi tiếp.
– Không gấp lắm. Tớ cũng chỉ vừa nảy ra ý tưởng dùng ngọc lam bảo hôm qua thôi, vả lại còn đang có nhiều việc khác nữa… Trong tháng này là được.
Trong tháng này, tức là còn khoảng hai tuần. Đó là một khoảng thời gian khá dài, xem ra còn dư dả cho Turan. Hiển nhiên cậu không định tự mình đi thu thập ngọc lam bảo bằng cách du hành. Thay vào đó, mua lại từ chỗ khác sẽ là lựa chọn phù hợp hơn, miễn là giá thấp hơn so với đám du hành giả lợi dụng Yeatra là được.
– Được rồi. Tôi sẽ giao đủ số lượng cho cô trong vòng hai tuần. – Turan nói.
– Cảm ơn cậu nhiều lắm, Turan!
Yeatra mừng ra mặt. Turan thực sự không hiểu cô cần ngọc lam bảo làm gì mà lại mừng đến vậy khi cậu nhận lời giúp.
– Giờ thì, tôi cần mua một tấm bùa hộ thân. Vì chuyến du hành hôm nay chủ yếu là để thăm dò thử—
– Đây, cậu lấy cái này đi!
Yeatra ngắt lời, đưa cho Turan một tấm gỗ hình chữ nhật nhỏ, trên đó khắc nhiều hoa văn bắt mắt.
– Cái này… Nó có tác dụng gì? – Turan thắc mắc.
– Tăng một phần khí huyết và gia tăng may mắn. Cái thứ hai thì chắc là sách nói khống thôi.
Yeatra là người Nihr, vì thế cô không thể giám định được tấm bùa mình làm ra có tác dụng gì, càng không thể tạo ra một tấm bùa theo ý muốn. Mọi tấm bùa cô làm đều dựa trên hướng dẫn trong sách, và vì thế, nếu chúng không có tác dụng gì thì cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.
– Tôi lấy cái này. – Turan nói. – Giá bao nhiêu?
– Không cần đâu. Tớ tặng cậu đấy. – Yeatra đáp ngay lập tức.
– Tặng tôi!? – Turan thắc mắc. – Cô dư dả đến mức tặng đồ cho người khác sao?
– Không dư dả gì, nhưng tớ không thể lấy tiền của người sẽ giúp tớ thu thập vật phẩm được. Cứ coi như đây là quà mừng cậu bắt đầu du hành đi.
Yeatra nói rồi nở nụ cười tươi rói. Turan nhìn cô và biết cậu không thể nào từ chối được. “Chắc mình phải cố gắng thu thập cho được đống lam ngọc bảo kia thật sớm rồi…”
Dòng chảy ngôn từ này, dưới sự bảo hộ của truyen.free, nguyện đem đến trải nghiệm đọc trọn vẹn nhất.