(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 8: Bị Lừa
Darmil đợi mãi không thấy Turan đâu. Hôm nay, nó đã cố gắng dậy thật sớm để đến cho kịp giờ hẹn, vậy mà Turan vẫn đến muộn. Mặc dù không có ý trách móc, nhưng cảm giác hụt hẫng khi công sức chống chọi với hơn mười cái đồng hồ báo thức trở nên vô nghĩa khiến nó không khỏi buồn bã.
“Hay là mình đến sớm quá?” Darmil chợt nghĩ, vội nhìn vào chiếc đồng hồ kim trên tay mình: sáu giờ hai mươi bốn phút, vậy là đã quá giờ hẹn tận mười bốn phút. Ngẩng đầu lên, nó đảo mắt tìm Turan nhưng rồi lại thở dài thườn thượt khi xung quanh chỉ lác đác vài người xa lạ, ai nấy đều vội vàng, bận rộn.
– Cậu trai làm gì mà trông buồn thế?
Tiếng một người đàn ông vang lên từ sau lưng khiến Darmil giật thót, lập tức quay phắt lại. Đó là một người đàn ông trung niên, thân hình mập mạp vì khoác nhiều lớp áo cùng một chiếc khăn choàng qua cổ. Darmil không thể tin nổi là ông ta có thể tiếp cận mình từ phía sau mà nó không hề hay biết, với bộ dạng cồng kềnh như vậy.
– Tôi làm cậu giật mình à?
Ông ta hỏi, nở nụ cười để lộ hàm răng trắng toát, nổi bật trên bộ râu và ria rậm rạp, đen nhánh.
– T-tôi có gì mà phải giật mình chứ! – Darmil gắt. – Ô-ông là ai?
– Phải nhỉ, cậu thì sao phải giật mình. – Người đàn ông vừa nói vừa xoa nhẹ hai bàn tay theo thói quen. – Tôi là Bogh, ông chủ một cửa hàng gần đây. Trông cậu có vẻ đang có chuyện buồn phiền?
Darmil không hiểu lắm ý của Bogh là gì, nó có quen bi���t ông ta đâu. Nhớ lại lời Turan dặn dò hôm qua, rằng không được nói chuyện với ai, hay bất cứ ai tìm đến thì chỉ cần nói đúng một câu.
– Không có chuyện gì cả.
Darmil đáp gọn lỏn rồi quay người đi. Nó cần tập trung tìm Turan, nhỡ cậu ta đến rồi không thấy nó lại bỏ về thì sao.
– Phải chăng cậu đang tìm ai đó?
Người đàn ông nói vọng từ phía sau. Lời nói của ông ta khiến Darmil bất ngờ vì nó hoàn toàn đúng với điều nó đang làm. Dù vậy, nó sẽ không để điều đó làm lung lay. Nếu Turan đến và thấy nó đang nói chuyện với người lạ, trái với lời dặn, cậu ta có thể cáu gắt mà bỏ luôn chuyện du hành.
– Tiếc thật… – Người đàn ông thở dài thườn thượt. – Khi nãy hình như có ai đó cũng đang đi tìm người… Người đó tìm… Tên là gì ấy nhỉ… Tên là…
– Là ‘Darmil’ ư?
Darmil lập tức quay lại hỏi. Turan rất có thể đã đến trước và đang tìm nó, hẳn là vậy. Điều này giải thích vì sao đến giờ cậu ta vẫn chưa có mặt ở đây.
– Phải, phải, phải! – Người đàn ông thốt lên. – Là Darm… Darminr! Đúng cái tên đó! Không lẽ nào…
– Là tôi. Tôi là Darmil đây.
Darmil mừng rỡ. Quả nhiên có người đang tìm nó, và đó chắc chắn là Turan chứ không phải ai khác. Hóa ra cậu ta không hề đến muộn, nó đã trách lầm.
– Bây giờ cậu ta đang ở đâu? – Darmil hỏi.
– Cái này… Nói rõ ra thì… Hiện giờ…
Người đàn ông cứ ngập ngừng khiến Darmil phát bực, nhưng ngay khi nó định lên tiếng thúc giục thì ông ta vội thốt:
– À phải rồi! Tôi nhớ ra rồi. Lúc nãy cậu ta có bảo là đến cửa hàng tên Inchisto. Đúng, là Inchisto, Inchisto.
“Inchisto…?” – Darmil thầm nghĩ, tự hỏi không biết Turan đến cửa hàng Inchisto làm gì. Nó nhớ khá rõ hôm qua cậu ta đã đinh ninh rằng hôm nay chỉ cần ghé qua một số cửa hàng nhất định, và trong số đó chẳng có cái tên nào giống Inchisto cả.
Thấy vẻ lưỡng lự của Darmil, người đàn ông biết ngay mình cần làm gì, liền nói:
– Cậu ta đến đó cũng khá lâu rồi, chắc lát nữa sẽ rời đi chỗ khác ngay. Mà đến lúc đó thì ai mà biết cậu ta sẽ đi đâu chứ. Chậc, người cần tìm thì ngay đây rồi mà…
Nghe vậy, Darmil thấy mình thật ngu ngốc, rõ ràng không có nhiều thời gian mà cứ lo suy tính những chuyện đâu đâu.
– Ông biết cửa hàng đó ở đâu không? – Darmil hỏi.
– Inchisto ấy à? Để tôi nhớ xem… – Người đàn ông nói, ra vẻ nghĩ ngợi một lúc. – Hình như… không, cửa hàng đó nằm ngay trong con hẻm kia, chỉ cần rẽ vào là thấy ngay.
Darmil nhìn theo hướng người đàn ông chỉ: con hẻm không xa lắm, chỉ chừng năm mươi mét.
– Là ở đó phải không? Cảm ơn ông nhé!
Darmil dứt lời liền chạy vụt đi. Nó cảm thấy mình thật may mắn khi tình cờ gặp được một người tốt bụng như ông ta; không có ông ta, có lẽ nó vẫn cứ mải đứng đợi và trách móc Turan đến muộn.
Cửa hàng tên Inchisto hiện ra ngay khi Darmil rẽ vào hẻm, đúng như lời người đàn ông đã chỉ. Darmil vừa đọc đúng tên biển hiệu cần tìm đã lao ngay vào trong. Nó quay đầu nhìn một lượt, rồi hai lượt khắp cửa hàng. Không có ai cả.
– Quái lạ? Không lẽ Turan đã đi mất rồi.
Darmil lẩm bẩm và nhìn quanh một lần nữa. Kết quả vẫn là một cửa hàng vắng tanh, thậm chí chủ cửa hàng cũng không có mặt. Những th��� Darmil thấy chỉ là mấy vật dụng không liên quan gì đến nhau trên quầy: vài chiếc mặt nạ dị hợm, một cái sừng cong cong, một chồng vải vóc cùng một thanh kiếm trông rất bình thường treo trên tường.
“Turan đến đây để làm gì chứ?” – Darmil thắc mắc, nhưng rồi lại gạt đi ý nghĩ đó. Nếu giờ Turan không có ở đây, chắc hẳn cậu ta đã rời đi. Nó đã đến muộn một bước rồi.
– Cậu thanh niên kia, chờ chút!
Một tiếng nói lớn vang lên khi Darmil vừa quay người định bỏ đi. Nó ngoái đầu lại và thấy trên quầy giờ đã có một người đứng đó.
– Cậu đến đây hẳn là có việc quan trọng lắm, phải không?
Darmil không nghe rõ câu hỏi, cũng chẳng quan tâm chuyện đó. Nó đang vô cùng ngạc nhiên vì người đứng quầy kia không ai khác chính là người đàn ông nó vừa gặp. Điểm khác biệt duy nhất chỉ là người trước mặt nó trông gầy đi hẳn.
– Ông… không phải là Bu… là ông Bogh sao?
Darmil cất tiếng hỏi, và để chắc rằng mình không nhìn nhầm, nó vội bước lại quầy.
– Ha ha. Tôi chắc cậu đã nhầm tôi với người anh song sinh rồi. Nhưng mà này, tôi đâu có mập như thế. Ha ha ha!
Người đàn ông cười giòn tan như thể vui thích lắm, nhưng trông khuôn mặt đẫm mồ hôi kia, Darmil lại thấy mệt thay cho ông ta. Nó đoán là công việc đầu ngày chắc phải bận rộn lắm.
– Song sinh à? – Darmil lên tiếng. – Chắc là vậy rồi. Ông cũng không có bộ râu rậm như ông ta.
– Đúng vậy. Tôi là Burg, em song sinh của ông ta, chủ cửa hàng này.
– Tôi là Darmil. Tôi đang tìm một người bạn. Cậu ta có ghé qua đây phải không?
Burg ra vẻ suy nghĩ một lúc rồi nói:
– Cậu là Darminr?
Darmil mừng rỡ đáp ngay:
– Phải. Là tôi, Darmil. Turan đã ở đây phải không? Chắc chắn là cậu ta rồi.
– Đúng là có một người ở đây đã nhắc đến cậu. – Burg xác nhận.
– Vậy giờ cậu ta đâu rồi?
– Cậu ta vừa rời khỏi đây không lâu.
Darmil suýt nữa đã buột miệng chửi thề vì sự thiếu may mắn của mình. Không để phí thêm thời gian, nó quay phắt người lại và chạy đi.
– Khoan đã! Cậu ta có nhờ cậu một việc này!
Darmil chạy rất nhanh nhưng vẫn kịp nghe câu nói của chủ cửa hàng và dừng lại ngay khi vừa tới cửa. Nó quay người lại hỏi ngay:
– Cậu ta nhờ tôi? Chuyện gì vậy?
– Lại đây đã nào.
Darmil theo lời, bước lại quầy. Nó thấy Burg, chủ cửa hàng, giờ đổ mồ hôi còn nhiều hơn cả trước.
– Là cái này.
Burg đặt lên bàn một chiếc hộp gỗ hình chữ nhật, dài chừng ba tấc, rộng một tấc. Chiếc hộp có khắc nhiều hoa văn kỳ lạ bên trên, nhưng nổi bật nhất là con dấu màu bạc được đóng ở một góc. Darmil thấy con dấu có chút quen thuộc, nhưng lại không nhớ nó là gì, bèn hỏi:
– Đây là gì?
– Cậu thấy mà không biết sao? – Burg thốt. – Cậu phải rõ hơn cả tôi chứ?
– Ơ tôi…
Darmil không biết. Hoàn toàn không biết. Nó chỉ thấy con dấu quen một chút thôi chứ thứ gì trong hộp thì nó mù tịt. Turan đã nói gì với nó về việc này đâu.
– Con dấu bạc này là biểu tượng của thần Hythias. Đây là… – Burg ngừng lại một lúc, rồi nói rất nhỏ, chỉ như thì thầm nhưng đủ để Darmil nghe được: – …con dao của Hythias.
Hythias, nếu Darmil nhớ không lầm, là một Chính Thần tà ác, vị thần của ám sát. Còn về con dao của Hythias, Darmil chỉ biết đó là vật dụng dùng trong một lễ tế nào đó, cực kỳ hiếm.
– Vậy… Turan muốn nhờ tôi việc gì? – Darmil thắc mắc.
– Có vẻ như cậu ta muốn dùng con dao này vào việc gì đó, nhưng lúc nãy lại không có tiền và đành quay đi tìm cậu. Mà đây lại là vật phẩm cực kỳ hiếm, nếu có người khác tìm mua thì… t��i không chắc mình có thể đợi cậu ta trở lại được.
“Ra là vậy.” – Darmil thầm nghĩ. Giờ thì nó đã hiểu lý do Turan không đợi nó ở điểm hẹn, và cả việc cậu ta tìm đến cửa hàng Inchisto vốn không có trong danh sách cửa hàng đã đề ra hôm qua. Darmil đoán, nó không còn cách nào khác ngoài việc phải mua ngay con dao này. Nếu giờ nó lại chạy đi tìm Turan thì sẽ mất thêm khối thời gian nữa.
– Thế, con dao này giá bao nhiêu? – Darmil hỏi.
– Khi nãy cậu tên Turan kia đã trả giá hai trăm nghìn xen, nhưng tôi không bán vì quá thấp.
“Hai trăm nghìn xen?!” – Darmil thốt lên trong đầu. Nó hoàn toàn không ngờ một con dao găm lại có cái giá đủ để mua một căn nhà sang trọng bậc nhất và thuê thêm vài người hầu. Nó thật sự thắc mắc con dao này có thể làm gì mà giá lại cao đến như vậy.
– Nhưng giờ thấy cậu ở đây, – Burg nói tiếp – có vẻ hai người rất cần nó nên tôi sẽ bán với giá đó. Thật là… Tôi đã có thể dễ dàng tìm người mua với giá ba trăm nghìn xen đấy.
“Ba trăm nghìn xen á?!” – Darmil bị choáng ngợp. – “Con dao này là thứ quái quỷ hay thần thánh gì vậy?!”
– Ông có nhầm lẫn gì không vậy—
– Giá đó đã là quá rẻ rồi, cậu trai à. – Burg gằn giọng. – Nếu cậu không định mua thì thôi vậy.
Vừa dứt lời, Burg cầm chiếc hộp lên, nhưng Darmil đã nhanh tay giật lấy.
– Tôi mua! – Darmil nói lớn. – Hai trăm nghìn xen chứ gì, đây này.
Darmil đưa tay vào túi, lục tìm chiếc thẻ kim ngân. Hai trăm nghìn xen đối với nó không phải là số tiền nhỏ, hiển nhiên, nhưng nó không thể để người khác mua mất con dao Hythias này. Turan có vẻ rất cần con dao, và nếu nó giữ được con dao cho cậu ta, hẳn cậu ta sẽ không thể khước từ lời mời vào tổ đội của nó nữa.
– Ngươi không có mua thứ gì cả, Darmil.
Là tiếng của Turan, Darmil mất hơn một giây mới nhận ra giọng cậu ta. Nó quay phắt người lại, nói:
– Cậu đây rồi, Turan! Tôi sẽ mua con dao cho cậu ngay th—
– Đã bảo là không có mua gì cả!
Turan nói lớn, gần như quát khiến Darmil có chút giật mình. Rồi cậu ta bước thật nhanh từ cửa đến quầy, liền hất văng chiếc hộp trên tay nó đi, không chút nương nhẹ. Nó thấy th�� thì hoảng hốt:
– Cậu làm cái—
– Cậu làm cái gì vậy! – Burg nói lớn, át hẳn tiếng của Darmil, vẻ mặt thất thần. – Trời ơi con dao Hythias của tôi!
– Thôi diễn kịch đi ông già! – Turan gắt. – Ông nghĩ đời ông có được mấy mạng, và may mắn đến mức nào để có được chút cơ hội nhỏ nhoi sở hữu con dao đó chứ? Nào là “hai trăm nghìn xen” với chả “ba trăm nghìn xen”? Ông có bỏ ra mười triệu… không, hàng tỉ xen cũng chưa chắc được chạm vào con dao đó nữa là.
Burg khựng cả người lại, im lặng hồi lâu. Darmil không theo kịp chuyện đang diễn ra, bèn lên tiếng hỏi:
– Chuyện này là sao, Turan?
Đáp lại câu hỏi của Darmil là cái quắc mắt của Turan. Cậu ta đang giận dữ, nó đoán thế, nhưng kỳ thực lại không hề cảm thấy cơn giận nào cả.
– Cái đó ta phải hỏi ngươi. – Turan nói. – Trò lừa rẻ mạt về con dao Hythias mà ngươi cũng tin được ư? Ngươi định đi du hành với cái đầu ngu ngốc, không chút kiến thức nào như vậy thật à? Rốt cuộc thì, ngươi đang nghiêm túc với chuyện du hành hay chỉ là nông nổi nhất thời, không chịu được sự thấp kém khi biết mình là Nihr?
Darmil không thể hiểu, và cũng không biết gì cả. Nó chỉ muốn Turan giải thích chuyện đang diễn ra nhưng cậu ta lại tới tấp chỉ trích, mắng mỏ. Nó vốn nhận thức được bản thân không thông minh, không có được sự ban phước từ các vị thần, và chưa từng phủ nhận những điều đó bao giờ. Dù vậy, nó nghiêm túc muốn đi du hành, thật sự. Điều Turan vừa nói là một sự xúc phạm đến lòng tự trọng nhỏ nhoi của nó.
– Cậu bảo rằng tôi không nghiêm túc ư!? – Darmil gắt. – Tôi có thể là Nihr. Không, tôi là Nihr. Nhưng tôi muốn đi du hành, và đã đi du hành. Dù tôi không giết được con quái vật nào, nhưng tôi đã cố gắng và đổ hàng đống tiền vào đó. Tôi nghiêm túc với chuyện du hành!
Turan nhìn Darmil chằm chằm. Nó cũng không chịu kém cạnh, nhìn thẳng vào mắt cậu ta. Nó không có lý do gì phải nhượng bộ cả.
Chốc lát, Turan quay đi, cất giọng chì chiết:
– Ông già, liệu hồn đấy. Đừng tưởng Nihr thì dễ lừa.
Rồi cậu ta bước một hơi ra khỏi cửa hàng. Darmil đứng đó, không biết phải làm sao. Chuyện x��y ra thế này, nó sẽ khó mà mời cậu ta vào tổ đội được. Có lẽ, du hành đối với một Nihr ngu ngốc như nó, thật sự là rất xa vời.
– Ra đây! Còn đứng đó đợi ta thỉnh à?
Tiếng của Turan vọng vào cửa hàng. Darmil nhìn ra, chỉ thấy một phần khuỷu tay cậu ta nhô ra ở cửa. Vốn chậm hiểu, nó cứ đứng đơ vài giây mới nhận ra ý của cậu ta, lập tức lao ra ngoài.
Mọi quyền về bản dịch này thuộc về truyen.free.