Phòng Thuật (Dịch) - Chương 1009: Mâu thuẫn (2)
Trương Vĩ cười một cái, chuyển chủ đề hỏi.
- Anh xem đi, em vừa mới nấu cơm cho anh xong, đến thời gian ăn cơm còn chưa cho em đã bắt em báo cáo công việc cho anh.
Trương Kỳ nhịn không được than thở một câu, trước là biểu thị sự bất mãn của bản thân, sau đó lại chuyển chủ đề nói:
Công ty Trung Vĩ tổng thế vẫn được, có điều, hai ngày trước có một cửa hàng bị phá rồi, ngày mai em đang chuẩn bị qua đó xem xem.
- A, lại có cửa hàng bị phá, là cửa hàng của đại khu nào thế?
Trương Vĩ nhíu mày, hỏi. – Là cửa hàng của khu Tây. Trương Kỳ trả lời.
- Được, vậy em đi xem xem đi, đến lúc đó tình hình như thế nào thì báo cáo với anh.
Trương Vĩnh nhẹ nhàng đáp lời.
- Em đang chuẩn bị nói với anh chuyện này đây, công trường của công ty Bách Ức xảy ra chút vấn đề, gần đây thường có cơ quan chính phủ đến công trình kiểm tra, thậm chí đã ảnh hưởng đến thi công bình thường.
Trương Kỳ nói.
- Cái gì, đã ảnh hưởng đến thi công bình thường, vậy tại sao em không nói sớm cho anh biết.
Trương Vĩ buông bát đũa trong tay xuống, nhíu mày hỏi.
Tiền vốn của công ty Bách Ức thiếu hụt nghiêm trọng, Trương Vĩ hiện tại đang trông chờ toà nhà có thế sớm ngày xây dựng xong, như thế có thế đem bán ra ngoài, cũng có thế thu lại được nguồn vốn
chóng thu hồi được tiền vốn, sẽ ảnh hưởng đến hoạt động của cả công ty. . – Em không thế ngày nào cũng chạy đến công trình được, lần đầu tiên biết được những chuyện này là do Chu Tổng nói qua với em, chuyện này ông ta sẽ giải quyết, không muốn có chút chuyện nhỏ cũng ảnh hưởng đến anh. Trương Kỳ có chút oan ức nói. – Ân, anh biết rồi, chuyện này không trách em. Trương Vĩ than thở một câu, nói:
Trương Vĩ có thế hiểu được cách nghĩ của Châu Cuồng Sinh, đối phương muốn tự biểu hiện năng lực của mình, chúng mình hắn có năng lực quản lý tốt công ty Bách Ức, không muốn lưu lại chút ấn tượng vô tích sự nào của mình, cho nên mới không nói ngay cho mình.
- Nguyên nhân cụ thế thế nào em biết không? Trương Vĩ hỏi.
- Tạm thời vẫn chưa rõ ràng, chỉ có điều có cơ quan chính phủ tới kiểm tra, Chu Tổng nói có khả năng là có người đang cố ý kiếm chuyện.
- Vậy sao, ngày mai anh cùng với em đi xem xem.
Trương Vĩ sau khi trầm mặc một lát, nói. – Được thôi.
Trương Kỳ chớp đôi mắt thanh tú, gật đầu cười cười
Tám giờ sáng, trong khu công trường Tử Tinh Gia Viên của khi Long Tỉnh, thời tiết vừa hay rất
Thế nhưng, hôm nay tuyệt nhiên lại là khung ẽ cảnh quạnh quẽ, rấy nhiều công nhân xây dựng
ngồi trên mặt đất, hoặc là nhỏ giọng nghị luận, hoặc là nhìn về phía đoàn người phía trước, dường như phát sinh việc gì đó khác thường.
Mà đúng lúc đó, một chiếc xe ô tô chạy tới, dừng lại cách cho công trường không xa, một nan một nữ bước từ trên xe xuống, người đàn ông đó thì cũng tạm thời bỏ qua đi, người con gái đó thì thu hút ánh nhìn của mọi người vô cùng. 4
Người con gái đó vô cùng xinh đẹp, mà dáng vẻ lại cao gầy, nhanh nhẹn tinh tế, khiến cho đàm đàn ông đều nhìn hết qua, bất ngờ thốt lên tiếng khen ngợi nghị, luận khe khẽ.
Một nam một nữ này không phải ai xa lạ, chính là hai người Trương Vĩ và Trương Kỳ, sau khi bước xuống từ chiếc xe ô tô trắng, liền hướng về phía công trình.
- Anh không phải là bảo em đi giày đế bằng sao? Em đi giày cao gót ở công trình xây dựng không phải là tự mình chịu tội sao?
Trương Vĩ ngoái đầu lại nhìn Trương Kỳ bên cạnh, nói.
- Anh cứ làm việc của anh đi, đâu phải việc cũng phải nhớ rõ như thế.
Trương Kỳ chu chu miệng, than thở một câu. – Đi thôi, anh dìu em. Trương Vĩ nhẹ đáp một tiếng, vừa đỡ cánh tay Trương Kỳ, vừa đi về phía công trình.
Đã là mấy giờ rồi mà công nhân của công trình vẫn đang nhàn rỗi như thế, hình như đã phát sinh
đang đứng ở chỗ trống, đang tiếp đón một đoàn người mặc đồng phục, đoàn người này tổng cộng có bốn nam một nữ, thỉnh thoảng lại quan sát công trình.
- Xin hỏi, mấy vị đồng chí là thuộc cơ quan nhà nước nào? Châu Cuồng Sinh cười cười, hỏi người đàn ông dẫn đầu đoàn.
- Chúng tôi là ban quản lý an toàn xây dựng, có người báo lên công trình này của các anh tồn tại vấn đề tại hoạ ngầm về an toàn, bảo công nhân của các anh dừng công việc lại đi, gọi người phụ trách của các anh qua đây.
Người đàn ông trung niên dẫn đầu đoàn nói. – Ban quản lý an toàn xây dựng.
Sau khi nghe người đàn ông kia nói xong, Châu Cuồng Sinh trên mặt lộ ra ý cười, đã hoàn toàn biến thành cười khổ rồi, xem ra thực sự là cười còn khó coi hơn khóc.
- Hai ngày nay, đầu tiên là cục bảo vệ môi trường, rồi đến cục giám sát chất lượng, bây giờ lại đến Ban quản lý an toàn xây dựng tới đây, cơ hồ là tất cả các cơ quan đều tới một lượt. Châu Cuồng Sinh không biết là đã đắc tội đến vị đại thần nào rồi. Nếu như còn tiếp tục kéo dài tiến độ công trình như thế này, vậy thì công ty Bách Ức sẽ bị ép đến chết mất.