Phòng Thuật (Dịch) - Chương 1146: Gặp mặt ở khách sạn (2)
. Được rồi. Tô Phỉ có chút không tình nguyện, lẩm bẩm một 2 cầu, sau đó hung hăng trợn mắt nhìn Trương Vĩ,
nói.
Sau khi nhìn con gái rời khỏi, sắc mặt Tô Nguyệt Nhu thay đổi một chút, con người đào một vòng nhìn Trương Vĩ, cười nói:
- Trương Vĩ, quan hệ của con với Phỉ Phỉ là như thế nào?
- Gì, ý của ngài là sao?
Thấy Tô Phỉ vừa đi, Tô Nguyệt Nhu liền thay đổi nội dung câu chuyện, trên mặt Trương Vĩ không khỏi lộ một nụ cười khổ, nói.
- Gì là một người nhanh mồm nhanh miệng, có lời gì hỏi trực tiếp con, nếu có chỗ nào không phải thì con bỏ qua cho gia
Tô Nguyệt Nhu nói.
- Gì, có lời gì ngài cứ nói thẳng là được. Trương Vĩ nói.
- Được, gì sẽ hỏi thẳng. Tô Nguyệt Nhu trầm tư chốc lát, trên mặt lộ ra vẻ mong đợi, nói:
- Con và Tô Phỉ có phải đang qua lại với nhau không? Con có phải là bạn trai Tô Phỉ không?
- Gì, sợ là ngài hiểu lầm rồi, con không phải là bạn trai của Tô Phỉ.
Trên mặt Trương Vĩ lộ vẻ lúng túng nói.
Đây cũng không phải là Trương Vĩ nói dối mà là Tô Phỉ căn bản không thừa nhận điều này, cũng quả thực sự không có nghĩ đến chuyện cưới gả, chỉ là muốn bảo trì loại quan hệ này với Trương Vĩ mà thôi.
- A. Nguyệt Nhu thuận miệng lên tiếng, trên mặt lộ ra vẻ thất vọng bất quá bà rất hiểu con gái, biết Tô Phỉ quả thực không nghĩ đến chuyện kết hôn, lùi
một bước hỏi:
- Gì cũng không phải là người cổ hủ, con và Tô Phỉ mặc dù không phải là bạn trai bạn gái, có phải là vẫn duy trì quan hệ thân mật hay không?
- Gì, sao gì lại hỏi như vậy?
Nghe Tô Nguyệt Nhu hỏi, Trương Vĩ cố gắng làm ra vẻ tươi cười, nói.
- Ta biết, tối hôm qua có người ở cùng với Tô Phỉ, hơn nữa còn ngủ lại khách sạn, có phải là con hay không? Tộ Nguyệt Nhu nhìn chằm chằm Trương Vĩ, ánh mắt sắc bén hỏi.
- Dạ, đúng là con.
Trương Vĩ nhìn chằm chằm vào mắt của Tô Nguyệt Nhu, biết đối phương cũng không phải hù gạt mà là quả thực phát hiện chuyện này, cho nên cũng không có đối phó qua loa với đối phương.
- Ai…hai người các con định thế nào?
Tô Nguyệt Nhu ở nước Mỹ lâu như vậy, đối với chuyện này cũng tương đối thoáng, bất quá trong lòng vẫn là có chút khó chịu.
- Gì, chuyện này phải xem ý của Tô Phỉ. Trương Vĩ nói.
- Được rồi, đây là chuyện của bọn trẻ các con, gì cũng không muốn quá can thiệp, bất quá gì chỉ có một đứa con gái là Phi Phi, gì sẽ không cho phép bất cứ kẻ nào khi dễ nó.
Tô Nguyệt Nhu thản nhiên nói.
- Gì, gì yên tâm đi, con sẽ không khi dễ Tô Phỉ.
- Ai…
Tô Nguyệt Nhu thở dài một cái, sau đó liền đổi giọng nói rằng:
- Đúng vậy.
Trương Vĩ lên tiếng, có chút nghi ngờ hỏi:
- Gì, gì làm sao biết gia gia con?
- Ta là muội muội của Tô Mục, cũng là cổ động của tập đoàn Hồng Đỉnh, con nói ta có thể không biết sao?
Trên mặt Tô Nguyệt Nhu xuất hiện một nụ cười, nói.
- Cái gì? Gì là cổ đông tập đoàn Hồng Đỉnh?
Nghe Tô Nguyệt Nhu nói, Trương Vĩ lộ ra vẻ kinh ngạc, nói.
- Đúng vậy. Tô Phỉ không nói chuyện này cho con biết sao?
Tô Nguyệt Nhu biết mà còn hỏi.
- A, đúng vậy. Trương Vĩ đáp.
- Ta chỉ có một đứa con gái thôi, sau này di sản của ta và cổ phần công ty tập đoàn Hồng Đỉnh đều sẽ để lại cho Phỉ Phỉ và cháu ngoại tương lai, đáng tiếc, cháu ngoại của ta không biết bao giờ mới sinh ra, ai… Tô Nguyệt Nhu làm như đang lẩm bẩm một
mình, hoặc cũng có thể nói là đang oán giận.
Sau khi nghe Tô Nguyệt Nhu nói, Trương Vĩ không khỏi nở một nụ cười khổ. Đây điển hình là tát một cái lại cho một quả táo ngọt. Mới vừa rồi còn bảo mình không được khi dê Tô Phỉ, bây giờ lại nói đến sản nghiệp to lớn, thậm chí còn nói thăng là giao cho cháu ngoại tương lai.
Gi, con vẫn tôn trọng ý kiến của Tô Phỉ, vẫn là thuận theo tự nhiên đi.
Trương Vĩ thuận miệng lên tiếng nói.
- Mẹ, hai người đang nói chuyện gì vậy? Cái gì mà tôn trọng ý kiến của con?
Đúng vào lúc này, Tô Phỉ từ phòng ăn đi ra, bưng một bộ chén đĩa đặt trước ghế sa lông, hỏi.
- Không có gì, chẳng qua là nói chuyện phiếm vài câu mà thôi.
Tô Nguyệt Nhu bịa ra một câu, nói.
- Hừ, hai người nhất định có chuyện gì gạt con, anh nói cho em biết. Tô Phỉ ngồi xuống bên cạnh Trương Vĩ, bấm vào tay Trương Vĩ một cái, nói.
- Không có chuyện gì, em suy nghĩ nhiều rồi. Trương Vĩ lắc đầu bật cười nói, loại chuyện này chỉ có thể nói riêng với Tô Phỉ, hiện tại nói ra trước
mặt Tô Nguyệt Nhu càng khiến cho hai người càng thêm xấu hổ.
- Được rồi, Trương Vĩ, gì nghe nói Trương gia các con đi lại khắp nơi chuẩn bị thu được càng nhiều sự ủng hộ trong ban quản trị phải không?
Tô Nguyệt Nhu hỏi.
- Đúng vậy, thưa gì. Trương Vĩ gật đầu đáp.
- Với uy vọng của Trưởng lão trong tập đoàn Hồng Đỉnh, muốn tiếp tục làm chủ tịch tập đoàn hẳn cũng không phải là việc khó chứ?
Tô Nguyệt Nhu hồi.
- Gi, ngài còn chưa biết sao? Tô Mục tiên sinh và Vệ Tử Phu liên thủ, chuẩn bị đề cử một người trong hội đồng quản trị trở thành chủ tịch tập đoàn Hồng Đỉnh.
Trương Vĩ nói.
- Con nói cái gì? Đại ca ta cư nhiên lại liên thú với Vệ Tử Phu sao? Điều này sao có thể được?
Sau khi nghe Trương Vĩ nói, trên mặt Tô Nguyệt Nhu lộ vẻ khiếp sợ, nói.