Phòng Thuật (Dịch) - Chương 1249: Vây đánh. (1)
-
Hừm…
Trong một khách sạn hạng sang ở Hương Giang Trương Vĩngồi trên ghế salon thở dài.
Hihi…diễn viên phụ này buồn cười thật.
Cơ thể mềm mại của Sophie nằm nghiên tựa vào ngực Trương Vĩ chỉ vào màn hình ti vi cười duyên nói.
Không tôi, chỉ là cốt chuyện không hay thôi.
Trương Vĩ khẽ lắc đầu nói.
- Anh thật sự là đòi hỏi, người ta xem ti vi thật hay sao anh thỉnh thoảng lại thở dài, hoặc là giọng điệu khinh thường, rốt cuộc anh muốn thể nào?
Sophie ngồi xuống trừng mắt nói với Trương Vĩ.
- thôi.
Đừng nóng giận, chỉ là thuận miệng mà
Trương Vĩ đưa tay phải ra ôm eo thon của Sophie nói.
- Nếu anh cảm thấy ở với em nhàm chán, vậy anh còn ở đây làm gì?
Sophie có chút bất mãn nói.
- Em yêu, sống với em làm sao anh cảm thấy nhàm chán được?
Trương Vĩ cười nói.
- Anh không nhàm chán em cảm giác nhàm chán, mỗi ngày đều ở chỗ của em, cũng không đến công ty làm việc.
Sophie hếch miệng nói
Ở mãi cùng đàn ông em có chút không thoải
mái.
- Há, vậy giờ em thích cô gái nào, nói anh nghe một chút.
- Em cảm thấy Lmd không tệ, khuôn mặt nhỏ nhắn, dam mềm, bờ mông cong cong, nếu thật có thể ôm cô ngủ, thật thoải mái.
Sophie khiêu khích nhìn Trương Vĩ nói.
- Cái này đoán chừng em bị thiệt rồi, Mông Dạo sẽ không dễ dàng bị em số sàng.
Trương Vĩ lắc đầu cười nói.
Thì sao, em thích.
Sophie hừ một tiếng nói.
- Em cùng cô ấy lại tưởng tưởng, còn không bằng thực chiến với anh.
Trương Vĩ khẽ cười một tiếng, tay phải vươn ra lồng vào váy ngắn của Sophie giở trò trên chiếc
mông của Sophie.
- Đừng làm, em còn phải tham gia một buổi tiệc. Sophie đẩy hai tay Trương Vĩ hừ một tiếng nói.
- Tiệc gì, có muốn anh đi cùng em không?
Trương Vĩ cười hỏi.
- Anh muốn đến thì đến chứ, với thân phận ở Tập đoàn Hồng Đỉnh của anh, lại có chỗ nào không đi được?
Sophie nheo mắt dễ thương một phen lườm Trương Vĩ nói.
Từ khi trở thành phó giám đốc bộ phận Trung Quốc, công ty trên cơ bản không có chuyện gì để giải quyết, Trương Vĩ đã có chút ít rảnh rỗi đển phát hoảng, thừa cơ hội này đi chơi ở Hương Giang một chút, cũng để quen biết nhiều bạn trong giới thượng lưu.
Bây giờ tối, Trương Vĩ cùng Sophie được bảo vệ hệ thống đi đến khách sạn Milan Hương Giang, cùng tham gia tiệc
Hai người sau khi xuống ô tô, Trương Vĩ nhìn thấy ở cửa khách sạn một đám nam nữ quần áo là lượt hiển nhiên là tham gia buổi tiệc đấy.
- Sophie, ai tổ chức buổi tiệc hôm nay vậy?
Trương Vĩ hỏi.
- Là Tổng giám đốc công ty giải trí Điểm Nhị.
Sophie đáp.
- Tổng giám đốc công ty giải trí?
- Đây không phải nói buổi tiệc hôm nay có minh tinh tham gia sao?
- Đúng vậy, nếu không tôi sẽ không đến.
Sophie cười duyên nói.
- Được rồi, câu nói vừa rồi coi như anh chưa từng hỏi qua.
Trương Vĩ bật cười lắc đầu nói.
- Đi thôi, có anh là bạn trai của em, những minh tinh kia sẽ thả lỏng cảnh giác, tỷ lệ thành công của em sẽ cao.
Sophie lộ tia giảo hoạt nói.
- Đến lúc đó, nữ minh tinh vừa ý anh không vừa ý em cũng đừng nên khóc nhè.
- Hừ.
Tanca
Nghe Trương Vĩ nói xong Sophie khẽ hừ một tiếng sau đó cười duyên nói
- Ôi chao, sao phải phân rõ ràng như vậy mọi người có thể cùng nhau chơi đùa.
- Ha ha, em rất cởi mở.
- Có gì không cởi mở, cũng không phải không từng bị anh khinh dẻ.
Sophie nhếch miệng nói.
- Sophie muội muội, em đã đến rồi.
Nhưng vào lúc này đột nhiên tiếng một cô gái vang lên, Trương Vĩ cùng Sophie quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy, một cô gái tóc ngang vai đi đến, cô gái chừng ba mươi tuổi, dáng vẻ thanh tú, dáng người nhỏ nhắn xinh xắn, trang phục hết sức hoa lệ, vừa vặn, trên mặt tươi cười chào đón.
- Chị Điền Nhị, đã lâu không gặp.
Sophie cười nói.
- Đúng vậy, lần gặp trước của chúng ta vẫn là đại học ở Mỹ.
Điền Nhị nói.
- Thời điểm đó chị Điền Nhị vẫn tóc dài.
Sophie đi đến bên cạnh Điền Nhị vuốt tóc cổ nói.
- Sophie, vị tiên sinh này xưng hô thế nào? Là bạn trai của em sao?
Điền Nhị hỏi.
- Không tồi, là một người bạn bình thường của em thôi.
Siphie lắc lắc bàn tay nhỏ bé, nói
- Hãy tự hắn giới thiệu cho chị đi.
- Chào Điền tiểu thư, tôi là Trương Vĩ, hôm nay mạo muội đến chơi hi vọng ngài đừng trách.
- Sao lại như vậy? Nếu là bạn của Sophie thì tôi hoan nghênh không kịp.
Điền Nhị cười khẽ một tiếng, nhìn Trương Vĩ hội
- Trương tiên sinh xin hỏi ngài thăng chức ở đâu?
- Tôi nhậm chức ở tập đoàn Hồng Đỉnh.
Trương Vĩ nói.
- Tập đoàn Hồng Đỉnh.
Nghe Trương Vĩ nói xong Điền Nhị lộ chút
Trương Vĩ
Phòng Tmuật ngoài ý muốn nói
- Vậy ngài quen biết với Trương Trung Nhạc.
- Trung Nhạc là em của tôi.
- Hå?
Điền Nhị lộ chút giật mình thử dò xét
- Trương tiên sinh, ngài vừa mới nhậm chức Phó tổng giám đốc bộ phận Trung Quốc của tập đoàn
Hồng Đỉnh?
- Không sai.
Trương Vĩ gật đầu đáp.