Phòng Thuật (Dịch) - Chương 143: Cục Công an (1)
Toàn bộ quá trình cũng không quá phức tạp, sau khi Lưu Quế Hoa tường thuật xong, việc khám tra hiện trường cũng đã hoàn tất, những người cảnh sát mặc thường phục khác đứng sang một bên, còn Trương đội trưởng nhíu mày, cũng không hề nói chuyện, như là đang nghĩ vấn đề gì, hoặc đang nhớ lại điều gì đó?
- Trương đội trưởng, chuyện đã xảy ra như vậy rồi, ngài thấy tôi có thế tìm lại 100.000 NDT về không?
Lưu Quế Hoa gắt gao siết quả đấm, gương mặt lo lắng hỏi.
- A di, cô đừng có gấp, vụ án này chúng tôi nhất định sẽ tận lực điều tra, cố gắng lấy lại tiền cho cô.
Trương đội trưởng trầm tư xoay người lại, nói đầy hứa hẹn:
- Bất quá vẫn là mong dì có thế phối hợp với chúng tôi.
- Trương đội trưởng yên tâm, cho dù có bất kỳ chuyện gì cần đến vợ chồng tôi, chúng tôi nhất định sẽ phối hợp cùng.
Lưu Quế Hoa thành khẩn nói, chỉ cần có thế tìm lại 100.000 NDT, đừng nói là phối hợp phá án, cho dù bắt bà ta đi tìm kiếm trên đường cũng không sao.
- Vậy thì tốt quá, chúng tôi làm nghề này chỉ lo người bị hại sợ hãi, không chịu phối hợp, chỉ cần người bị hại phối hợp cùng chúng tôi, tỷ lệ phá án sẽ càng cao hơn.
Trương đội trưởng nói.
- Hiện trường cũng đã khám xét xong, giờ cần những bên liên quan đến cục công an ghi tường trình, ngoại trừ hai vợ chồng người bị hại ra tôi hi vọng Trương Vĩ cùng Trương Tùng cũng cùng đi.
Trương đội trưởng sau khi trấn an Lưu Quế Hoa, liền xoay chuyển đề tài, ánh mắt nhìn chằm chằm hai anh em Trương Vĩ, nói.
- Trương đội trưởng, tôi với anh tôi cũng không có mất tiền, ngài muốn chúng tôi đến cục công an làm cái gì! Chẳng lẽ là hoài nghi chúng tôi có liên quan đến việc này.
Trương Tùng vừa nghe nói đến Cục Công an làm tường trính, trong lòng kinh ngạc một chút, không biết chuyện này sao lại có thế liên lụy đến bản thân mình.
- Hai vị yên tâm, tôi không phải hoài nghi hai vị liên quan đến vụ án này, mà là cảm thấy mục tiêu lúc đầu của hai kẻ cướp kia chính là hai vị, cho nên mới phải từ ngân hàng bám theo đến tiểu khu, chẳng qua là cuối cùng tội phạm lại đổi mục tiêu mà thôi.
Trương đội trưởng nhanh chóng giải thích.
Nghe Trương đội trưởng nói như vậy, mọi người đều hiểu rõ, riêng Trương Vĩ cũng không khỏi đánh giá Trương đội trưởng cao hơn một chút, bởi bản thân Trương Vĩ cũng suy đoán giống vậy, nên hắn không hề cự tuyệt, nói:
- Trương đội trưởng yên tâm, hai anh em chúng tôi đồng ý phối hợp, đồng thời cũng đem số tiền đó nói qua với ngài.
- Trương đội trưởng, ý của ngài là hai tiểu tử này đem tội phạm đến, tôi chẳng qua là bị cướp thay cho bọn họ mà thôi, có phải hay không?
Lưu Quế Hoa nghe đến đó, sắc mặt âm trầm đáng sợ, thở phì phò cất tiếng hỏi.
- Cái này tạm thời không có cách nào xác định được, chỉ có nước từng bước điều tra mà thôi.
Trương đội trưởng phất tay áo, lấy lệ nói.
- Còn tra xét cái gì nữa, nhất định là như vậy rồi. Bọn họ lấy tiền từ ngân hàng đã bị hai kẻ cướp để mắt, chứ làm sao hai tên cướp này lại có thế đúng lúc xuất hiện ở tiểu khu, hơn nữa liếc mắt một cái đã có thế nhận ra túi giấy tôi cầm là túi tiền, khẳng định là chỉ có hai người này làm hại tôi.
Lưu Quế Hoa lầm bầm lầu bầu, trong lòng hận không thế đem anh em Trương Vĩ đập vụn ra.
Cho dù Lưu Quế Hoa trong lòng hận anh em Trương Vĩ bao nhiêu di nữa, nhưng có nhiều cảnh sát ở đây, cô ta cũng không dám làm càn, chỉ có điều ánh mắt mỗi lần nhìn vào anh em Trương Vĩ, khiến cho người ngoài nhìn có chút không rét mà run, đem hết căm phẫn hai tên cướp, trút lên hai anh em Trương Vĩ.
Bởi vì chỉ có hai chiếc xe cảnh sát đến đây, lại đến cục cảnh sát để làm tường trình nên không thế ngồi nhiều người như vậy, chỉ có thế lái chiếc xe có rèm che của Trương Bảo Quốc, như vậy một nhóm mười người mới có thế đến cục cảnh sát.
Sau khi đến cục cảnh sát, Trương đội trưởng tự mình tra hỏi, làm tường trình, Trương Vĩ vì không muốn phiền toái, nên cũng không nói việc hắn từng thấy qua hai tên cởi mô tô, hơn nữa nói ra cũng không giúp được gì, hắn chỉ là xa xa thấy được hai người kia, cũng không phải là manh mối gì.
Trong bốn người Trương Vĩ là người cuối cùng làm tường trình, sau khi làm xong lại cùng Trương đội trưởng đi ra phòng thẩm vấn, Trương đội trưởng nắm chặt tay Trương Vĩ, nói:
- Trương Vĩ tiên sinh,cảm ơn ngài vì đã hỗ trợ cho chúng tôi, nếu nhớ ra manh mối gì có giá trị, nhất định phải nhanh chóng liên lạc với tôi.
- Ngài yên tâm đi, tôi biết rồi.
Trương Vĩ mỉm cười gật đầu, có thế cùng một đội trưởng đội hình sự nói chuyện, đối Trương Vĩ mà nói cũng không phải chuyện xấu, Trương Vĩ hiển nhiên cũng vô cùng thống khoái đáp ứng.
- Dựa vào cái gì mà phải cảm ơn hắn, nếu không phải là hắn dẫn hai tên trộm đó đến tiểu khu, tôi cũng đã không bị cướp?
Lưu quế hoa cặp mắt xám ngắt, gắt gao nhìn chằm chằm Trương Vĩ, gương mặt phẫn hận nói.
- Nhị thẩm, tâm tình của người bây giờ tôi cũng có thế hiểu, nhưng trong hồ sơ cũng không có ghi tình huống như vậy, tôi hi vọng người không được bêu xấu tôi.