Phòng Thuật (Dịch) - Chương 349: Chỗ đánh bạc (1)
Sau khi Trương Vĩ cùng Lý Mộng Phi ăn uống no nê, Lý Mộng Phi đề nghị tới sảnh đánh cược, diện tích sảnh đánh cược không lớn, khoảng chừng hai, ba 100 mét vuông, phía dưới hội sở có một tầng hầm ngầm.
Hai người đang ngồi thang máy xuống tầng hầm, cửa thang máy vừa mở ra đã thấy một đại sảnh rộng rãi, trong đại sảnh trang trí sang trọng, dòng người bắt đầu khởi động, hoan thanh tiếu ngữ, náo nhiệt phi thường, tình cảnh trong tưởng tượng Trương Vĩ thật ra có chút tương tự.
- Lý tiên sinh, hoan nghênh quang lâm!
Hai người Trương Vĩ cùng Lý Mộng Phi vừa ra khỏi thang máy, một nữ phục vụ cười khanh khách đi tới, nói.
- Xin chào, xin dẫn chúng tôi đi đổi thẻ đánh bạc.
Lý Mộng Phi gật gật đầu với nữ phục vụ, có chút không thế chờ đợi nói.
- Hai vị tiên sinh mời đi theo tôi.
Nữ phục vụ cười cười, dẫn hai người đi hướng thang máy quầy bên cạnh, đối với nhân viên tiếp đãi quầy, thấp giọng thì thầm một phen.
- Hai vị là khách quý Diệp tiên sinh mời tới, vậy nên chúng tôi cung cấp miễn phí thẻ đánh bạc 10 ngàn NDT, hi vọng hai vị có thế chơi thoải mái.
Một lát sau, nữ phục vụ kia cầm một cái khay đi tới trước mặt hai người, trên khay đặt đồng xu thành hai tầng thật mỏng.
- Tốt,cảm ơn nhiều.
Lý Mộng Phi cũng không khách khí với đối phương, trực tiếp cầm hai tầng thẻ đánh bạc lên, cười nói.
Lý Mộng Phi cầm hai tầng thẻ đánh bạc lên, một xấp bỏ vào túi mình, một xấp giao cho Trương Vĩ bên cạnh, Trương Vĩ cúi đầu vừa thấy thẻ đánh bạc trong tay, tổng cộng có 15 thẻ, phân làm hai loại màu sắc, năm thẻ một ngàn NDT, mười thẻ 500 NDT.
- Mộng Phi, chúng tôi cầm tiền của người ta, có chút không hợp lý lắm!
Trương Vĩ giang tay ra nhún vai, đưa thẻ đánh bạc trong tay ra, tỏ ý áy náy.
- Không sao, dù sao tên kia cũng là người có tiền, tự nhiên có được ngu sao mà không lấy.
Đối với Lý Mộng Phi là loại con cái nhà giàu này mà nói, số tiền 10 ngàn chẳng qua chỉ là tiền lẻ mà thôi, trên cơ bản sẽ không để trong lòng.
Thấy được Lý Mộng Phi thái độ tùy ý, Trương Vĩ cũng không làm rối tung chuyện này, nếu không ngược lại hắn có vẻ quá mức không phóng khoáng, hai người cùng hướng về trong sảnh đánh cược đi, chung quanh thỉnh thoảng truyền đến vui đùa, tiếng động gào thét, rất có không khí đánh bạc.
- Vĩ ca, chúng ta đi chơi trò Bách gia lạc đi!
Lý Mộng Phi chỉ chỉ một cái bàn dài hình tròn trước mặt, gương mặt hưng phấn nói.
Trương Vĩ nhìn theo hướng Lý Mộng Phi chỉ, thấy được phía trước có một cái bàn dài hình tròn, phía bên phải có một chỗ lõm. Bên trong ba người đứng hầu, chung quanh ba người đặt ghế ngồi một vòng, phần lớn ghế ngồi đều đang ngồi người, có vẻ vô cùng náo nhiệt.
- Được nha!
Trương Vĩ không ý kiến gật gật đầu, hắn đây là lần đầu tiên đi tới sảnh đánh bạc. Thấy cái gì đông Tây Đô cảm thấy ly kỳ, cũng theo Lý Mộng Phi cùng đi tới.
Trương Vĩ ở bên cạnh nhìn một hồi, cộng thêm Lý Mộng Phi giảng giải, qua một chút đã hiểu rõ cách chơi trò Bách Gia Lạc này. Hắn cũng đặt tiền vài bàn, nhưng mà hắn dù sao vừa mới tiếp xúc, chơi mấy ván đều thua nhiều thắng ít. 10 ngàn NDT chỉ còn 8 ngàn NDT.
Hai người Trương Vĩ sau khi chơi một hồi Bách Gia Lạc, lại chạy tới chơi xúc xắc, bánh xe quay, không bao lâu thẻ đánh bạc trị giá 10 ngàn của Trương Vĩ chỉ còn lại có 6000 NDT. Cũng may đây không phải là tiền của hắn, thua Trương Vĩ cũng không đau lòng.
Trương Vĩ quay đầu nhìn thoáng qua Lý Mộng Phi bên cạnh, phát hiện tiểu tử này ngược lại là thắng nhiều thua ít, trên tay đồng xu đã nhiều gấp đôi. Trương Vĩ đoán chừng chí ít cũng có 10 vạn 7-8 ngàn, khiến cho trong lòng hắn ít nhiều có chút không phục.
Trương Vĩ trong lúc này một mực không sử dụng Độc Tâm Thuật. Một là bởi vì số lần sử dụng Độc Tâm Thuật của Trương Vĩ có hạn, mà chơi những trò chơi này bất quá là chơi nhỏ cho vui, dù hắn sử dụng Độc Tâm Thuật cũng thắng không được bao nhiêu tiền.
Hai là bởi vì có vài trò chơi dùng Độc Tâm Thuật, cũng không có công dụng, bởi vì hoàn toàn dựa vào vận may, còn Trương Vĩ vừa không có Mắt Thấu Thị, tự nhiên không có cách nào nhìn thấu kết quả đánh bạc.
Trương Vĩ hiện tại đang ở bước đầu của sự nghiệp, phát triển cũng có vẻ chậm chạp, vẫn rất cần một khoản tiền lớn, mà đánh bạc chính là một phương pháp tốt nhất, chỉ có điều ít nhiều vẫn tồn tại nguy hiểm nhất định.
Trương Vĩ khắc chế dục vọng muốn tiếp tục đặt tiền cược, nghiêng đầu trong đại sảnh nhìn xung quanh một phen, rồi sau đó lại cúi đầu trầm tư một chút, thắng mười vạn 80 ngàn đối với hắn không có ý nghĩa quá lớn, hắn muốn đánh cược thì đánh lớn một chút, như vậy mới không đi một chuyến uổng công.
..
Lầu một hội sở trong đại sảnh, Lý Mông Dao cùng Mộ Dung Huyên thấp giọng nói thầm, lúc này Triệu Văn Long cùng Diệp Tử hoa đi tới, Triệu Văn Long đối với Lý Mông Dao cười cười, tranh giành hỏi trước:
- Mộng Dao tiểu thư, có thể mời cô nhảy một bản không?”
- Thật xin lỗi, tôi hôm nay có chút không thoải mái, hay là để hôm khác đi!
Lý Mông Dao mang trên mặt một chút áy náy, lời nói dịu dàng tạ tuyệt.
- Vậy không bằng chúng tôi đi sảnh đánh cược một vòng đi! Cũng có thế nhân cơ hội thư giãn một tí.
Triệu Văn Long nói.
- Hay là thôi đi, đánh bạc những thứ này tôi thích, hơn nữa hiện tại không còn sớm, chúng tôi xem ra cũng cần phải về rồi.
Lý Mông Dao chân mày cau lại, đối với những thứ đánh bạc này, trong lòng nàng có chút mâu thuẫn.
- Mộng Dao tiểu thư, tôi vừa mới thấy Mộng Phi huynh đệ cũng đi sảnh đánh cược rồi, cô cho dù là phải về nhà, cũng phải bắt hắn mang về nha!
Triệu Văn Long khuyên nhủ.
Thấy được bộ dạng lấy lòng của Triệu Văn Long Nhất, Diệp Tử Hoa trên mặt lộ ra chút bất mãn, hắn mới là chủ tụ hội này, dù cần phải khuyên Lý Mông Dao ở lại, cũng phải là hắn nói, không tới phiên Triệu Văn Long ra mặt.