Phòng Thuật (Dịch) - Chương 608: Mưa gió lại muốn kéo tới. (1)
Trong năm quản lý khu vực, thì người cuối cùng chính là quản lý khu vực Thi Thành, người này cũng ít nổi danh, nên trong nghề môi giới hay gọi là “Người thành thật” vừa nhìn vào đã thấy ỉu xìu.
- Được rồi, nếu mọi người đã đến đông đủ, thì chúng ta chính thức vào họp.
Đặng Hữu Tài quét mắt nhìn mọi người một cái, cười ha hả.
- Ngày hôm nay tôi chủ yếu nói đến ba việc, việc thứ nhất cũng là việc thường nhắc đến nhất đó chính là công trạng.
Đặng Hữu Tài đem tư liệu đặt trên bàn:
- Tiêu trợ lý, cô phát cho bọn họ đi, để bọn họ xem qua công trạng tháng trước trong khu một chút.
Ngồi phía sau Đặng Hữu Tài chính là Tiêu trợ lý, cũng chính là trợ lý tổng giám trong vùng, địa vị của cô so với trợ lý khu vực bình thường cũng không thấp, cũng là trợ thủ đắc lực nhất của Đặng Hữu Tài.
- Được, tổng giám.
Tiêu trợ lý gật đầu đáp, lập tức mang tư liệu phát cho mấy quản lý khu vực, sau đó quay lại ngồi phía sau Đặng Hữu Tài.
Trương Vĩ cúi đầu xem tài liệu trong tay, phía trên ghi số liệu của năm khu vực, không chỉ riêng số liệu về công trạng, mà còn ghi công trạng của mỗi cửa hàng, mỗi tổ cùng số lượng hợp đồng được ký.
Sau khi xem xong bảng số liệu, sắc mặt Trương Vĩ có chút ảm đạm, bởi vì tháng trước công trạng của khu vực Hải Tử Loan thấp nhất, còn công trạng cao nhất chính là khu vực Kinh Đông, công trạng hai khu chênh lệch cũng gấp hai lần.
- Công trạng mỗi khu mọi người đều thấy, tôi muốn biểu dương khu vực Kinh Đông, có công trạng khu vực cao nhất trong vùng, phê bình khu vực Hải Tử Loan, công trạng so với khu vực Kinh Đông còn chưa đến một nửa, tôi hi vọng mọi người có thế rút ra được kinh nghiệm.
Đặng Hữu Tài gõ bàn một cái, lời nói cáu kỉnh:
- Đương nhiên, tháng trước Trương quản lý vẫn chưa phải là quản lí khu vực, cho nên công trạng ở khu Hải Tử Loan thấp, nguyên nhân chủ yếu cũng không phải do cậu, nhưng mà. Tôi hi vọng khu Hải Tử Loan dưới sự lãnh đạo của cậu, tháng này công trạng có thế tăng lên.
- Tổng giám, ngài yên tâm, tôi sẽ cố gắng.
Trên mặt Trương Vĩ lộ ra một tia kiên định.
- Chỉ có nỗ lực thôi thì không được, cái tôi muốn xem chính là thành tích.
Đặng Hữu Tài nói một câu, sau đó giơ ngón tay thứ hai lên:
- Việc thứ hai, chính là tổng bộ Công ty Trung Thông đi xuống Bắc Kinh. Chi nhánh ở Bắc Kinh và Ma Đô chỉ là hậu thuẫn, trong thời gian tới tổng bộ Hương Giang có thế phái người xuống kiểm tra, ngoại trừ khảo sát nghiệp vụ ra, còn muốn xem tinh thần, sỉ khí, và danh tiếng của chúng ta đối với khách hàng như thế nào.
- Tổng bộ ở bắc Kinh cũng đã nói, quản lý khu vực nào không làm tốt. Thì xuống chức một cấp, thông báo phê bình, cảnh cáo nghiêm khắc, tôi hi vọng các bạn có thế coi trọng việc này, đây cũng không phải là chuyện đùa.
Đặng tổng giam nghiêm túc nói.
- Việc thứ ba, chính là tôi chuẩn bị xây dựng một lớp huấn luyện người mới trong khu, năm khu đều phải huấn luyện, tất cả quản lý khu vực và điếm trưởng đều thay phiên nhau đi học, tranh thủ giúp người mới nhanh chóng thích ứng công việc môi giới.
Sau khi Đặng tổng giam nói xong. Nhìn mọi người một cái:
- Các bạn cảm thấy thế nào?
- Tôi cảm thấy chủ ý này của tổng giám vô cùng tốt, không chỉ có thế đề cao năng lực của người mới, mà còn có thế tăng thêm sự trung thành của nhân viên đối với công ty.
Vương Hải Giang là người đầu tiên đồng ý.
- Tôi cũng cho là như vậy. Tốt vô cùng, tốt vô cùng.
Tiêu Chiết Bình cũng gật đầu.
Ba người Trương Vĩ, Miêu Thanh, Thi Thành đều không lên tiếng, nhưng cũng đều gật đầu đồng ý, huấn luyện người mới đối với mỗi khu cũng có chỗ tốt, hơn nữa quản lý khu vực cùng điếm trưởng tự mình đi học. Cũng có thế đề cao việc tích cực đi học của nghiệp vụ viên.
Sau khi Đặng tổng giam nói ra ba việc xong, cũng chỉ là mới bắt đầu vào cuộc họp. Ba việc này đều là ba việc lớn, muốn thực hiện phải bắt đầu tiến hành phân tích thảo luận từng bước nhỏ, mà nói đến công trạng, Hải Tử Loan lại lần nữa trở thành tài liệu để giảng dạy, khiến cho Trương Vĩ cảm thấy áp lực nặng nề.
Quản lý khu vực và điếm trưởng hoàn toàn không giống nhau, Trương Vĩ dựa vào năng lực cùng các mối quan hệ của mình, có thế khiến cho công trạng một tổ tăng lên, nhưng hiện tại hắn quản lý đến mười tổ, cho dù năng lực cá nhân của hắn có mạnh đến mấy, cũng không có khả năng chỉnh đốn cả mười tổ.
Đây cũng là tháng đầu tiên Trương Vĩ nhận chức quản lý khu vực, có thế trở thành một quản lý khu vực hợp cách hay không, thì tháng này có thế nói là cực kỳ quan trọng, còn chuyện tổng bộ phái người xuống Bắc Kinh, cũng khiến cho Trương Vĩ có cảm giác vô cùng bí bách.
Tuy hiện tại cấp bậc của Trương Vĩ còn quá thấp, không thế hiểu được nhiều tình huống, nhưng mà, theo bản năng hắn cảm thấy việc tổng bộ phái người xuống Bắc Kinh lần này, không thế đơn giản như vậy được!
Sau khi làm quản lý khu vực, Trương Vĩ cũng có thêm một nền tảng mới, Đặng Hữu Tài, Vương Hải Giang, Tiêu Chiết Bình, Thi Thành, Miêu Thanh, vừa trở thành đồng nghiệp vừa trở thành người cạnh tranh với hắn.
Sau khi họp xong, Trương Vĩ lái xe về cửa hàng Bách Lâm, lần này đưa Ngưu Lỵ Lỵ theo cùng, coi như cũng giúp Trương Vĩ không ít, sao chụp tư liệu, ghi chép báo biểu, nội dung, tuy không phải là chuyện gì to tát, nhưng Trương Vĩ cũng không cần tự mình chạy tới chạy lui.
- Reng reng reng…
Vừa về đến phòng làm việc ở cửa hàng Bách Lâm, điện thoại Trương Vĩ liền vang lên, Trương Vĩ lấy ra điện thoại di động của mình ra, thấy phía trên chính là số điện thoại của Lý Mộng Phi.
- Mộng Phi, tìm tôi có việc gì?
Trương Vĩ nhấn nút trả lời.
- Vĩ ca, chuyện hôm qua anh biết rồi chứ.
Lý Mộng Phi hỏi.