(Đã dịch) Phú Bà Thuê Tôi Chơi Game - Chương 10: - Phỉ tặc
Hiếu đã về thành như dự định và đang ở trước cửa tiệm rèn, tuy nhiên chẳng được yên bình mà đang chịu trận nghe những lời càm ràm từ ông chủ tiệm.
“Này! Cậu không biết thương hoa tiếc ngọc hay sao? Món đồ này đâu phải thứ dùng đến mức gần hỏng chỉ trong vài tiếng như thế cơ chứ?” Oliver càm ràm trong lúc xem xét cây kiếm của thanh niên tên Bình Phàm. Rõ ràng ông đã đ��a cho hắn cây được rèn tốt nhất, độ bền cũng cao hơn so với thông thường, ấy vậy mà chỉ trong vòng vài tiếng nó đã trở thành gần như một khối rác kim loại, sứt mẻ khắp nơi, mũi kiếm cũng mất đi độ nhọn vốn có, biến dạng thành hình cung xấu xí.
“Tôi sẽ trả tiền để ông sửa nó. Với lại tôi đâu biết nhà ông lại nằm sâu trong rừng như thế, phải băng qua khu của lũ Mộc tinh và tôi còn phải đấm nhau với con Mộc Vương nữa đấy, ông nghĩ dễ dàng chắc!” Hiếu phân trần.
“Không, không, không! Mặc dù tôi có thể sửa được nhưng tôi phải nói điều này cho cậu trước khi quyết định. Chi phí sửa chữa so với mua mới cũng không chênh lệch là bao đâu. Nếu đây là món đã được cường hóa thì sửa sẽ rất đáng tiền, còn thanh này thì thà bỏ đi còn hơn là sửa chữa. Tôi nói trên khía cạnh của một người thợ săn biết quản lý túi tiền hợp lý đấy.” Oliver cầm cây kiếm lên vẫy vẫy rồi đặt nó xuống chỗ trống trên bàn trưng bày.
“Nhưng mua mới nó tận 5 nghìn, bán cả đống vật phẩm tôi hiện có cũng chưa chắc thu được con số đó...”
“Vậy thế này đi, tôi có một chuyện cần nhờ cậu. Chẳng phải cậu giết được cả Mộc Vương sao? Tôi nghĩ như thế là đủ khả năng để giải quyết việc này rồi.” Oliver chợt nói.
Hiếu nghe thấy liền hớn hở chớp lấy thời cơ. “Vậy ông sẽ tặng không cho tôi một cây khác đúng không?”
“Phải, một thanh cao cấp hơn cả cây đã hỏng của cậu.” Oliver xoa gáy nói.
“Vậy ông nói đi, yêu cầu là gì?”
Oliver nghiêm mặt nói. “Một tuần nay có một lũ phỉ tặc hoành hành quanh khu vực nhà tôi, chúng cướp bóc liên tục suốt thời gian qua, nạn nhân chủ yếu là những người đi qua khu rừng ấy trên con đường vốn được coi là an toàn, tránh xa lũ Mộc tinh. Mặc dù đã có nhiều Vệ binh đến đó tiến hành bắt giữ nhưng đa phần đều bỏ mạng hoặc trở về với thương tích đầy mình. Cũng chính vì vậy mà dạo gần đây chẳng còn ai dám đến đó hái thuốc hay đốn củi nữa.” Oliver thở dài. “Tôi biết việc này hơi trễ, chỉ kịp một lúc trước mà thôi nên chẳng thể nào đến đó mà đưa vợ con ra khỏi được. Hơn nữa theo tin báo từ những Vệ binh may mắn trở về được, lũ phỉ tặc đã đặt kết giới, những người bên trong khu vực chúng kiểm soát không thể trốn ra ngoài, không may rằng gia đình tôi lại nằm trong khu vực kết giới...”
“Tôi nắm được việc rồi. Ông muốn tôi đánh bại lũ phỉ tặc và đưa vợ con ông về đây có đúng không?”
Hiếu thấy có chút vô lý khi mà cậu cũng vừa từ nhà ông ấy trở về, hơn nữa việc thổ phỉ xuất hiện có vẻ không phải chuyện thường xuyên nên ắt hẳn nó phải được bàn tán xôn xao, vậy mà lão này lại không biết. Dẫu vậy, Hiếu cũng không quá nghi ngờ, có thể vì lão ta cắm đầu trong lò rèn suốt và chỉ mới ra khỏi chốn nóng rực đó từ lúc Hiếu đến cửa tiệm. Mặc dù cũng còn vài vấn đề không rõ ràng, nhưng cậu bỏ qua vì dù sao mình cũng đã nhận được nhiệm vụ.
“Cậu đợi ta một chút, đây là thanh Hỏa Kiếm đã được yểm phép tạo lửa, chỉ cần cậu tạo ra một đòn bạo kích thì sẽ gây thêm sát thương lửa trong năm giây. Xin lỗi vì năng lực của tôi cũng có hạn nên không thể tạo ra hiệu ứng lâu hơn.”
Hiếu nhận lấy thanh kiếm, với cậu việc một lần chém nếu đã tạo bạo kích có thể kích phát hai loại sát thương thì còn gì bằng, đây ắt hẳn là một món hời mà không phải tân thủ nào như cậu cũng dễ dàng có được. Hơn nữa thanh kiếm này cũng đã nâng lên cấp hai, vì chất lượng nó vốn rất tốt, có vẻ đây là một trong những vật phẩm ông ta tâm đắc nhất nên chỉ số tấn công đạt mức [78-80], sát thương tối thiểu và tối đa gần như đã được thu hẹp đến mức tối đa. Không những thế, độ bền thanh kiếm này ắt hẳn giúp cậu chịu vài chục đợt tấn công của hàng chục con Mộc tinh lẫn Mộc Vương vẫn còn dư sức.
“Tôi sẽ sử dụng tốt món đồ này.” Hiếu nói xong thì liền rời đi. Với tốc độ di chuyển hiện tại, cậu ngay lập tức tiến thẳng đến địa phận rừng Mộc tinh.
Hiếu quyết định sẽ cày cấp một chút đến khi thời gian phúc lợi tăng 50% kinh nghiệm kết thúc, dù sao cậu cũng chẳng biết lũ phỉ tặc mạnh ra sao, cho nên việc chuẩn bị tốt nhất có thể là điều cần thiết.
Khi Hiếu đến vị trí mà mình từng dùng Vương bài để tập trung lũ Mộc tinh trước đó, con Mộc Vương đã đứng sừng sững đợi sẵn.
Hiếu không đợi như trước mà lao vào tấn công bởi cậu đã quá quen với tổ hợp đòn tấn công của nó. Trước đây mất gần bảy phút để hạ gục nó, thì giờ đây con số ấy đã rút ngắn một cách đáng kinh ngạc. Đòn đánh cậu gây ra chỉ toàn là bạo kích, hiệu ứng gây thêm sát thương lửa gần như được kích hoạt liên tục, bên cạnh đó hiệu ứng Thiêu đốt vì lũ Mộc tinh hệ thực vật sẽ bị bén lửa và chịu sát thương liên tục mỗi giây càng khiến mọi thứ nhanh chóng hơn bao giờ hết.
Hiếu chỉ còn hơn một tiếng một chút, cậu đã dành hết thời gian và cuối cùng tiêu diệt được kha khá quái vật. Kết quả là lên được tận cấp 37.
Cậu mở bảng trạng thái lên mà kiểm tra trong lúc nghỉ ngơi.
__________♝__________
BẢNG TRẠNG THÁI
Tên: Bình Phàm
Cấp: 37
Sinh lực: 820
Điểm kinh nghiệm: 40/5600
Hộ thể: 55
Sinh mệnh: 1
__________♝__________
CHỈ SỐ TRANG BỊ
Tấn công: 78-80
Tỷ lệ bạo kích: 1%
Sát thương bạo kích: 10%
Hộ thể: 55
__________♝__________
Xem ra việc đạt cấp 70 chỉ là vấn đề thời gian, Hiếu tự tin mình sẽ có tư cách vào phân hạng bảng để được thưởng một khoản tiền kếch xù.
Hiếu tắt bảng trạng thái mà đi về hướng lũ phỉ tặc được cho là đang đóng quân.
Đi được một lúc thì Hiếu cũng đã đến nơi, quả nhiên bọn chúng dựng cả trại ở đó. Hiếu còn nghe thấy vài âm thanh nhạy cảm mà nếu trẻ vị thành niên xuất hiện ở đây và nghe thấy thì quả là không hay chút nào. Tuy nhiên trong điều khoản khi chấp nhận tham gia Fantasia cũng đã có đề cập vấn đề này; nếu lỡ nghe thấy, chỉ có thể trách chúng không may mắn khi phải học bài giáo dục giới tính sớm hơn tuổi mà thôi.
Hiếu đứng ở một gốc cây và quan sát. Khi những âm thanh đó kết thúc, một người đàn ông thân hình đầy sẹo bước ra với đống quần áo xộc xệch. Dựa vào việc trên đầu hắn không có biểu tượng người chơi, Hiếu biết ngay đây là mục tiêu của nhiệm vụ lần này.
Vì Fantasia không hiển thị cấp độ của những NPC dạng người này cho người chơi biết nên chẳng thể đưa ra phán đoán sức mạnh của chúng ra sao. Nhưng Hiếu nhớ lại thông tin được ông Oliver cung cấp, chúng dễ dàng hạ gục Vệ binh với cấp độ trung bình 20 thì chắc chắn cấp độ của chúng cũng khoảng 40. Trong Fantasia, sự chênh lệch sức mạnh chủ yếu nằm ở trang bị, không phải cấp độ. Tuy nhiên, muốn dùng trang bị cấp cao thì yêu cầu cấp độ phải tương xứng. Nói cách khác, cấp bậc không hề vô dụng trong Fantasia; nó là điều kiện tiên quyết để quyết định một người chơi có thể mạnh đến đâu.
Vì không thể biết được thực lực lẫn trang bị mà chúng mang, Hiếu quyết định chơi trò dụ địch. Hiếu quăng một viên đá ven đường vào một tên đang canh chừng để dụ hắn tới.
Đúng như dự định, tên NPC này liền tiến về bụi cỏ nơi Hiếu đang ẩn nấp và cố tình gây động tĩnh để kiểm tra.
Khi hắn tới, Hiếu ngay lập tức vung kiếm chém liền ba nhát ngọt lịm ngay hông, ngay cổ và ngay tim. Hắn ta kịp hét lên một tiếng rồi ngã vật xuống, nhưng ít nhất Hiếu đã biết được thực lực của lũ tay sai, chắc chắn sẽ không có sự cách biệt quá lớn giữa chúng.
Như một cơn gió mang theo cái chết, Hiếu lao tới và giết sạch đám phỉ tặc tay sai nơi đây đến khi không còn một ai.
Tên cầm đầu ngồi yên ở đó xem Hiếu biểu diễn màn tàn sát mà chẳng tham gia ngăn cản cho đến khi không còn tên tay sai nào của mình sống sót.
Sau một lúc, màn tàn sát đơn phương của Hiếu kết thúc. Tên phỉ tặc cầm đầu kia đứng dậy vỗ tay.
“Tuyệt vời. Mày đúng là có kỹ thuật hơn người đấy. Một hầu cận của thần linh có đúng không? Mày biết chuyện gì không? Những người giống như mày, tao đã giết hàng tá rồi-”
Dứt lời, hắn ta lao tới Hiếu như một con hổ quyết tâm tấn công con mồi. Hắn không ngừng vung ra những đòn đánh bằng dao găm vào những vị trí hiểm yếu, thể hiện hắn đã quá quen với các kỹ thuật này. Với hắn, lũ hầu cận thần linh này chỉ là lũ tôm tép.
Hiếu cũng không phải là gà mờ, ở Vạn Giới Kỵ Sĩ, Hiếu đã đánh với hàng tá lũ boss với lượng máu gấp trăm lần mình, chỉ một đòn sượt qua cũng đủ tiễn Hiếu lên Tây Thiên. Thế nhưng cái trình độ né tránh và bắt nhịp trận chiến của cậu không phải những NPC cấp độ này có thể hình dung nổi.
Hiếu né tránh hết những đòn đánh đó, hơn nữa còn dùng kiếm mà phản đòn vào từng yếu điểm của tên phỉ tặc.
NPC thực sự biết đau, nhưng bằng cách nào đó hắn bất chấp cơn đau phàm tục mà tiếp tục chiến đấu dẫu biết khả năng chiến thắng của mình vô cùng thấp.
Hiếu chẳng quan tâm đến sự quyết tâm hay cảm nhận của một NPC phản diện vô danh tiểu tốt thế này nên cứ vậy mà kết liễu hắn như một con quái vật ven đường ở Vạn Giới Kỵ Sĩ.
Mọi thứ kết thúc chóng vánh không mang lại chút cảm xúc hùng tráng nào cho Hiếu, cứ vậy mà những dòng thông báo nhận thưởng hiện ra liên tục.
【Đã đánh bại Thủ Lĩnh Phỉ Tặc Cấp 5】
【Kinh nghiệm hấp thu: 20】
【Thu được 130.000 Đồng】
【Thu được Áo Phỉ tặc】
【Thu được Quần Phỉ tặc】
【Thu được Vòng tay Phỉ tặc】
Sau khi kiểm tra những vật phẩm vừa thu được thì Hiếu bắt đầu kiểm kê.
Số tiền Hiếu nhận được thật sự rất lớn, có thể vì hắn là NPC chuyên cướp giật nên sở hữu lượng tiền nhiều như thế này. Mà thực tế việc giết quái vật trong trò chơi này vốn không làm rơi tiền mà chỉ rơi vật phẩm, sau đó người chơi phải tự bán cho NPC hoặc trao đổi với người chơi khác. Bởi Fantasia đã nhận ra việc dòng tiền biến động mạnh, tỷ lệ lạm phát tăng cao sẽ làm game trở nên ít hấp dẫn với phần lớn người chơi nên họ gần như để thế giới tự vận hành nền kinh tế của mình, không cho phép bất cứ thứ gì từ thế giới thực tác động vào.
Ngoài ra tỷ lệ trao đổi tiền từ game thành tiền thật là 1:100. Và số tiền mà Hiếu hiện có giờ đây là 1.300 đô la. Tất nhiên là nhờ may mắn, sẽ không thể dễ dàng giết bất kỳ con quái nào trong Fantasia mà rơi ra được số tiền lớn hơn 10 đô la, huống chi là con số 1.300 đô la như hiện tại. Cho nên mà nói, Hiếu đã may mắn có một món hời lớn.
Về trang bị, đa số chúng đều đã bị giảm độ bền đáng kể, nhất là Áo và Quần Phỉ tặc. Mặc dù nó tăng chỉ số Hộ thể lên cao hơn so với những món cậu đang dùng, nhưng độ bền thì ắt hẳn chỉ cần chịu vài đòn là sẽ trở thành phế phẩm ngay lập tức nên Hiếu vứt chúng khỏi kho đồ cho đỡ chật chỗ và chỉ giữ lại cái vòng tay này.
Trang bị trong Fantasia thì có khá nhiều loại, trong đó vòng tay là một trong những loại trang bị cung cấp nhiều lợi ích cho người chơi, đặc biệt là chúng có thể gia tăng hai chỉ số cực kỳ quan trọng mang lại sự ổn định và khả năng gây sát thương đột phá cho người chơi: Tỷ lệ Chí Mạng và Sát Thương Chí Mạng.
V��ng tay Phỉ tặc mà Hiếu thu được thì may mắn là tăng cả hai chỉ số này mặc dù nó chỉ là trang bị màu trắng, phẩm chất thấp nhất trong hệ thống trang bị.
Nhưng có còn hơn không. Hai chỉ số này của Hiếu cũng được tăng lên đáng kể sau khi trang bị Vòng tay Phỉ tặc.
Tỷ lệ bạo kích đã tăng lên 3% so với ban đầu là 1%. Có thể nói nhờ kỹ thuật đã được tôi luyện mà Hiếu gần như không bao giờ hụt đòn bạo kích. Tuy nhiên sau này gặp các kẻ địch khó nhằn hơn, hoặc là gặp các người chơi chuyên nghiệp PK, thì việc luôn gây ra bạo kích là điều khó có thể thực hiện được chỉ với chỉ số bạo kích chưa đến 10% này.
Sát thương bạo kích cũng tăng lên nhiều hơn một chút so với tỷ lệ, dù sao tỷ lệ bạo kích là chỉ số khó tăng nhất nhì của trò chơi, sát thương bạo thì dễ tăng hơn đôi chút. Và cái vòng tay này lại cung cấp một lượng sát thương bạo khá ổn, giúp Hiếu tăng thêm 20%.
__________♝__________
BẢNG TRẠNG THÁI
Tên: Bình Phàm
Cấp: 37
Sinh lực: 820
Điểm kinh nghiệm: 40/5600
Sinh mệnh: 1
__________♝__________
CHỈ SỐ TRANG BỊ
Tấn công: 78-80
Tỷ lệ bạo kích: 3%
Sát thương bạo kích: 20%
Hộ thể: 55
__________♝__________
Hiếu đóng bảng chỉ số lại và quay về trả nhiệm vụ. Truyen.free là nơi cất giữ những câu chuyện hấp dẫn này, mọi quyền lợi bản quyền đều được tôn trọng.