(Đã dịch) Phú Bà Thuê Tôi Chơi Game - Chương 11: - Mẫu Thụ
Hiếu đã đến ngôi nhà trong rừng của lão Oliver và giải thích sự tình cho vợ lão. Bà ấy hoàn toàn tin tưởng, không chút nghi ngờ, may mắn cho bà ta là Hiếu không phải kẻ ưa lợi dụng, nếu không thì có lẽ cậu đã đòi hỏi một bữa ăn để kiếm thêm kinh nghiệm rồi.
Nhưng giờ đây, việc cấp bách hơn cả là đưa bà ấy về thành sớm để hoàn thành nhiệm vụ và củng cố sự tín nhiệm của lão Oliver. Dù sao lão cũng là một thợ rèn, việc Hiếu hộ tống vợ con lão về nhà an toàn chắc chắn sẽ mang lại nhiều lợi ích về sau, đặc biệt là giảm giá khi mua trang bị hoặc dễ dàng có được những món hàng quý giá hơn.
Dẫu sao Hiếu cũng là người có tính toán riêng, nếu không thì làm sao có thể sống sót đến bây giờ trong cái xã hội khắc nghiệt này chứ.
Sau một lúc đợi hai người họ chuẩn bị hành lý cần thiết, Hiếu kiểm tra thanh kiếm mình nhận được từ Oliver. Quả nhiên là hàng chất lượng, dù đã chém hàng tá Phỉ tặc nhưng độ bền vẫn còn rất cao. Nhưng nhắc đến đó, Hiếu lại tức tối vì lũ Phỉ tặc chẳng mang lại chút kinh nghiệm nào, bởi về cơ bản, chúng không mang mác “Quái vật”. Trong Fantasia, chỉ những sinh vật được gắn mác đó mới có thể mang lại kinh nghiệm. Tuy nhiên, thứ giá trị của những kẻ địch dạng như phỉ tặc này có lẽ chính là lượng tiền mà chúng mang lại, cho dù giết cả vạn con quái cũng chưa chắc thu được một đồng bạc lẻ.
Tuy nhiên, việc giết các NPC như thế này không phải là chuyện có thể tùy tiện làm. Nếu một người chơi giết một NPC người thường thì có thể dẫn đến vô vàn sự kiện không may và cuối cùng trở thành kẻ bị truy nã toàn cầu. Dù sao đây cũng là một thế giới có luật lệ bảo vệ con người ở một chừng mực nhất định.
Sau khi hai người họ chuẩn bị đồ đạc xong, Hiếu hộ tống họ theo con đường an toàn đã được vạch ra từ trước, nên chẳng mấy chốc đã đến bìa rừng.
Khi này, xung quanh bỗng tối sầm như mực. Hiếu lập tức cảnh giác, lùi lại phía sau hai mẹ con nhà Kafka, bảo vệ họ đề phòng bất trắc.
Hiện tượng mây đen bao phủ đột ngột như thế này, lại chỉ trong phạm vi khu rừng, ắt hẳn là một sự kiện bất thường.
“Hai người bình tĩnh đi theo tôi,” Hiếu nói, nắm lấy tay hai người và kéo họ đi.
Nhưng cân nặng của họ có vẻ vượt quá sức Hiếu, cậu không thể nhích họ dù chỉ một phân. Cho đến khi bàn tay cậu cảm thấy bị ghì chặt, cậu mới quay người và phát hiện mọi thứ đúng như linh cảm rằng có điều gì đó không ổn ngay từ khi nhận nhiệm vụ này.
Mẹ con nhà Kafka nay đã hoàn toàn biến thành quái vật. Họ vẫn mang dạng người nhưng toàn thân là những lớp vỏ cây sần sùi, đôi mắt đen sâu thẳm khiến cậu rợn tóc gáy. Cậu nhớ khi xưa chơi Vạn giới Kỵ sĩ cũng từng gặp trường hợp tương tự, nhưng đồ họa không chân thật như Fantasia, nên không tạo ra cảm giác chấn động như hiện tại.
Hiếu đã bị bàn tay đầy cành cây bao quanh bấu chặt lấy.
Cậu ngay lập tức dùng kiếm chém đứt nhánh cây, thoát khỏi sự khống chế.
Bấy giờ Hiếu mới nhìn thấy tên của hai chủng quái vật mà cậu đang đối đầu.
Người mẹ là Mẫu Thụ, người con là Sai Thụ.
Hiếu không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng chắc chắn lão Oliver có liên quan mật thiết đến chuyện này. Tuy nhiên, việc quan trọng bây giờ là phải giải quyết gọn gàng hai con quái vật trước mắt này, sau đó quay về hỏi cho ra lẽ.
“Lão già đó gài bẫy mình một vố đau điếng,” Hiếu nói rồi xông lên.
Mẫu Thụ không cho phép kẻ địch đến gần. Nó lập tức thi triển kỹ năng, triệu hồi vô số rễ cây từ mặt đất, tạo thành một tuyến phòng thủ vững chắc bao quanh hai mẹ con nó, gần như bất khả xâm phạm. Cho dù Hiếu có chém biết bao nhiêu lần cũng không thể xuyên thủng lớp phòng ngự. Hơn nữa, vì lớp phòng ngự này dường như không có yếu điểm, Hiếu chẳng thể nào gây ra bạo kích. Ngay cả phương pháp dùng lửa thiêu rụi tuyến phòng thủ cũng đành bị loại bỏ.
Hiếu lùi về phía bìa rừng. Cậu đã định chạy ra ngoài nhưng một lớp kết giới đã hình thành. Một bức tường vô hình chặn lối đi của cậu, và theo kinh nghiệm của Hiếu, chắc chắn nó đã bao bọc toàn bộ khu rừng này.
Mẫu Thụ có vẻ không muốn cho con mồi có cơ hội nghĩ cách. Mặc dù đang ở trong lớp bảo vệ bất khả xâm phạm, nó vẫn triệu hồi vô số rễ cây khác, ra lệnh tấn công Hiếu không ngừng nghỉ.
Hiếu vừa thoát khỏi một đợt tấn công thì một đợt khác đã ập đến chỉ sau ba giây ngắn ngủi. Hiếu đành phải chọn phương án vừa đánh vừa chạy.
Cậu cứ thế mà lùi sâu vào trong rừng.
Mẫu Thụ cũng không để con mồi trốn thoát. Nó cùng với lớp phòng vệ, đuổi theo với tốc độ điên cuồng.
“Con mẹ nó! Quái quỷ gì thế này! Boss cấp 50 lại xuất hiện trong khu rừng tân thủ cấp 10 trở xuống à?”
Hiếu chợt nhận ra cấp độ của nó. Quả nhiên đây là một loại boss ẩn mà không phải ai cũng có cơ hội chạm trán. Nếu một người chơi mạnh gặp phải thì có thể nói là may mắn, nhưng một kẻ yếu ớt như Hiếu, gây ra lượng sát thương cao nhất chỉ vỏn vẹn 80 mỗi phát, thì làm sao có thể tiêu diệt con quái vật với lớp phòng ngự lên đến 20 vạn điểm này? Đã thế, nó còn có khả năng hồi phục, vì đây là địa bàn của nó. Đám rễ cây dưới lòng đất dường như vô tận, có lẽ cách duy nhất để chiến thắng là thiêu rụi cả khu rừng.
Hiếu lần đầu tiên cảm thấy bất lực đến vậy. Bởi ở Vạn giới Kỵ sĩ, những con boss kiểu Mẫu Thụ vượt quá khả năng chiến thắng của người chơi dường như không xuất hiện trong giai đoạn đầu game. Đặc biệt là trong giai đoạn các tân thủ đang làm quen với thế giới. Thế mà cậu lại xui xẻo vướng phải cái thứ “âm binh” này.
Điểm sinh mệnh chỉ còn lại một. Nếu cậu chết lần này thì không biết hình phạt nào sẽ giáng xuống. Nhưng theo câu nói xưa nay, chết là hết. Điều đó có nghĩa, trường hợp tồi tệ nhất là toàn bộ dữ liệu nhân vật của cậu sẽ bị xóa, buộc cậu phải bắt đầu lại từ đầu.
Hiếu vừa tức tối vừa suy nghĩ cách đối phó, đồng thời phải né tránh những đòn đánh dồn dập từ con quái.
“Sát thương không cao nhưng đòn đánh lại quá nhiều. Chết tiệt!”
Những đòn đánh này mang sát thương gần như không đáng kể, chẳng khác gì lấy dây thun bắn vào da thịt: dù đau nhưng chỉ trong vài giây, sát thương chúng gây ra không hề cao. Thế nhưng, chúng lại dồn dập không ngừng nghỉ.
Đến thời điểm hiện tại, tuy Hiếu mới chỉ bị dính một đòn duy nhất do sơ suất, nhưng điểm hộ thể của cậu đã giảm 5 điểm, chỉ còn lại 50. Nhờ vậy mà cậu biết được nó đánh không đau, nhưng đó chỉ là khi nó đánh trúng một đòn đơn lẻ. Nhưng ở đây, đòn đánh của nó tựa vạn kiếm quy tông, nếu không may trúng phải toàn bộ thì chỉ có nước lên bàn thờ mà thôi.
Sau hơn ba mươi phút rã rời chống trả, Hiếu đã bị dồn ép quay về ngôi nhà trong rừng, chính là nhà của gia đình Kafka.
Và rồi Hiếu nhận ra, nơi này là khu vực an toàn. Mẫu Thụ không còn tấn công cậu nữa. Nó đứng bất động bên ngoài, không hề tiến sâu vào trong.
Cho đến một lúc sau, lớp phòng vệ được gỡ bỏ, và từ bên trong, hai nhân dạng loài người hiện rõ: chính là Sandra Kafka và Sara Kafka.
Cả hai cùng nở một nụ cười thánh thiện về phía Hiếu, đồng thanh cất lên một câu nói:
“Ra đây nào, chúng ta cùng chơi!”
Hiếu biết chỉ số thông minh của hai con quái này có vấn đề, vì vậy cậu mạnh dạn đáp trả:
“Có cái quằn!”
Toàn bộ quyền sở hữu đối với nội dung biên tập này thuộc về truyen.free.