Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 10: . Truy đuổi.

Trận đầu dẫn quân toàn thắng nhưng kỵ binh Đại Việt thương vong mấy trăm người, chủ yếu ở các đợt xung trận và khi truy sát. Khi đuổi quá gắt, quân Chiêm chó cùng giứt giậu, quay lại cắn một miếng. Âu cũng là lẽ thường tình, không có trận chiến nào mà không có người hy sinh cả. Trên chiến trường, khi đuổi giết người khác thì cũng phải có sẵn tinh thần bị phản công m�� bỏ mạng. Tuy hy sinh mất gần một phần ba quân số nhưng đổi lại tiêu diệt được một vạn quân Chiêm, toàn quân không khỏi vui mừng. Mấy chục năm nay, làm gì có trận nào đánh được sung sướng thế này, trước kia toàn bị quân Chiêm đè ra đánh. Kỵ binh tinh nhuệ nhất Đại Việt cũng không ít lần bị chiến tượng nhà Chiêm quật xuống. Toàn quân nhìn Đại Hải với ánh mắt sùng bái, kính nể. Theo một vị tướng như vậy, dù bỏ mạng sa trường cũng cam lòng.

Kỵ binh Đại Việt sau nhiều giờ chiến đấu nay dừng lại nghỉ ngơi, chỉnh đốn, cứu chữa người bị thương, khâm niệm cho người đã khuất, đồng thời dọn dẹp chiến trường và thu nhặt chiến lợi phẩm. Tàn quân Chiêm tuy yếu ớt nhưng trên người chúng mang theo không ít của cải. Những thứ không bị vứt bỏ dù trong lúc tháo chạy thì quả là hàng tuyển trong số hàng tuyển. Vàng, bạc, ngọc, ngà không thiếu món gì, đao kiếm, cung giáp càng nhiều vô kể. Đánh từ Thuận Hóa đến tận Long Hưng, Khoái Châu, dọc đường quân Chiêm cướp bóc không ngừng tay, nên việc chúng giàu có đến vậy cũng chẳng có gì lạ. Chúng càng lắm tiền thì càng đáng chết, bởi số của cải này đều cướp bóc từ tay người Việt. Chắc chắn số phận của những chủ nhân cũ cũng chẳng tốt đẹp gì.

Qua gần một tiếng, từ xa, bụi bay mù mịt, một đội quân đang ùn ùn kéo đến, người ngựa kề vai sánh bước, kéo dài hàng dặm.

“Lên ngựa, nghênh đón đại quân!”

Kỵ binh Đại Việt nhanh chóng lên ngựa, chỉnh đốn trang bị để nghênh đón đại quân, đồng thời chuẩn bị cho trận chiến mới.

Trần Khát Chân từ xa đã thấy kỵ binh Đại Việt cùng bãi chiến trường đằng sau. Thấy kỵ binh vẫn còn đông đảo, y yên tâm mỉm cười. Ít ra tên Đại Hải không phải hạng vũ dũng vô mưu, đem toàn bộ kỵ binh đi “hiến” cho Chiêm. Nhìn bãi chiến trường, y cũng giật mình, ước chừng phải mấy nghìn người chết, người ngã ngựa đổ, chen kín cả mảnh đất rộng. Máu tươi thấm đẫm đất đai còn hình thành nên những dòng chảy nhỏ róc rách như suối… suối máu… Xem ra vẫn đánh giá thấp tên Đại Hải này!

Chẳng mấy phút, Đại Hải đã chạy đến trước ngựa Trần Khát Chân. Y vội nhảy xuống ngựa quỳ một chân báo cáo, mong rằng thái độ thành khẩn của y khiến y đỡ bị vạ vì tội nướng quân.

“Bẩm tướng quân, thuộc hạ không hoàn thành nhiệm vụ, để quân Chiêm thoát mất!”

Khát Chân mỉm cười nhìn tên tướng quân trẻ tuổi trước mặt. Đại Hải cũng bằng tuổi hắn mà thôi, có tài, có gan nhưng tiếc không phải hoàng thân quốc thích, nếu không, giờ phút này nguyên soái phải là hắn.

“Đại Hải tướng quân đứng lên đi, ngươi không có tội gì cả. Ta chỉ bảo quấy rối là chính, chứ không yêu cầu cầm chân quân Chiêm. Ngươi đã làm rất tốt rồi. Quân Chiêm rút đi lâu chưa?”

“Bẩm, ba vạn quân Chiêm rút đi cách đây ba tiếng đồng hồ, chắc không đi được xa lắm, chỉ khoảng mười dặm. Còn một vạn quân chặn hậu thì đã bị chúng thuộc hạ tiêu diệt.”

Khát Chân nhướng mày. Tên này không chỉ chặn đứng được quân Chiêm mấy tiếng mà còn tiêu diệt được một vạn quân... Hay lắm, hay lắm! Đúng là tướng tài. Nhà Trần có thêm tướng tài, triều đình có thêm trụ cột. Chỉ cần y không chết non, lo gì không làm nên đại sự!

“Tốt lắm, tốt lắm, Đại Hải tướng quân không phụ lòng ta. Đi thôi, theo đại quân xuất phát đuổi đánh quân Chiêm.”

“TOÀN QUÂN XUẤT KÍCH, ĐẨY NHANH TỐC ĐỘ LÊN! QUÂN CHIÊM KHÔNG CÒN XA NỮA!”

Cách đó mười dặm…

La Khải dẫn ba vạn binh lính đi đầu, không dám nghỉ ngơi cơm nước gì, chỉ sợ quân Việt áp sát. Sau một tiếng chạy vội, quân Chiêm rệu rã cả người. La Khải cũng không chịu nổi, sáng sớm hành quân vội vã chưa kịp ăn uống, lại bị kỵ binh Đại Việt tập kích, một giọt nước cũng không được uống, cổ họng khát khô như muốn cháy.

“DỪNG LẠI... ĐẠI QUÂN TẠI CHỖ NGHỈ NGƠI MỘT NÉN NHANG!”

“Đi, đi kiếm cho ta miếng nước!”

La Khải hất đầu sai tên thân binh bên cạnh. Chẳng mấy chốc, tên thân binh đã quay lại mang theo một mũ nước. Không có túi da hay bình bầu, hắn đành lấy mũ sắt của mình để đựng nước cho La Khải. Nhìn mũ nước hơi vẩn đục, La Khải nhíu mày. Đời y đã bao giờ phải khổ sở thế này? Chinh chiến mấy chục năm với Đại Việt, lần nào mà chẳng được sơn hào hải vị, rượu ngon gái đẹp? Vậy mà giờ đây phải uống thứ nước vẩn đục này... Đúng là thời thế vô thường. Than thì than, nhưng nước vẫn phải uống. Trong cái cảnh chó cùng nhà tan này, có nước để uống đã là không dễ dàng rồi.

Ngồi nghỉ một lúc, sức chưa kịp hồi thì từ xa, mấy tên lính cởi trần trùng trục, cả người đẫm máu chạy đến. Chúng chạy như thể cha mẹ vừa chết, không kể mệt nhọc, binh khí áo giáp đều không có. Thấy phía trước là đại quân, chúng mừng quýnh chạy vội tới. Bọn lính thấy vậy cũng xúm lại xem, hỏi này hỏi nọ.

“Cho tao miếng nước đã!”

“Đây đây… uống đi!”

Một cái mũ sắt chứa đầy nước được đưa đến, mấy tên tranh nhau uống ùng ục như thể chết khát lâu ngày.

“Nói đi, chúng mày từ đâu chạy đến, từ trên thuyền à?”

“Thuyền cái gì! Bọn tao cũng xuống thuyền cùng chúng mày, nhưng là đi sau cùng tướng quân Y Nhã.”

“Thế á? Thế bọn còn lại đâu? Tướng quân đâu mà sao còn mỗi mấy đứa chúng mày, cả binh khí các thứ cũng mất hết?”

“Tao nào biết, chắc bị quân Việt xử rồi. Tao phải giả chết mới thoát được, bọn lính Việt truy gắt quá, mãi sau mới thôi. Mấy thằng kia cũng thế.”

Một tên khác, người đầy máu tươi nhưng không thấy có vết thương gì, bổ sung thêm:

“Đúng đấy, lúc bọn tao chạy có cả nghìn thằng nhưng biết chạy thoát được mấy đứa. Thằng chạy ngay cạnh tao đang chạy thì mất đầu, máu văng hết lên người tao. Tao tiện đà nằm vật luôn ra giả ch���t, lấy xác nó đè lên mới thoát.”

“Chúng mày nhát thế, quay lại xiên chết chúng nó chứ, việc gì phải chạy?”

Một tên lính to con khinh bỉ nói.

“Có nhiều thằng quay lại chiến nhưng chẳng thằng nào chạy thoát được. Mày ăn được một thằng thì mười thằng khác nó chém mày ra bã. Ông đội trưởng của tao dẫn độ đâu trăm thằng quay lại chiến, xong không thấy thằng nào về.”

“Mất thằng chúng mày chạy trước, nếu không có bọn tao ở lại chặn thì mấy thằng chó chúng mày chạy được không? Bây giờ mày ngồi đây to mồm với ai!”

“Mày bảo ai là chó!”

Tên Chiêm quân to con lao vào định tẩn tên lính vừa rồi thì bỗng từ xa, mấy chục tên quân Chiêm cũng tay không vũ khí, cả người máu me chạy đến.

“CHẠY! CHẠY ĐI! QUÂN VIỆT ĐẾN RỒI!”

Chúng lao vào giữa đội hình Chiêm quân vừa chạy vừa hét, chạy giữa đám người mới khiến chúng cảm thấy an toàn một chút, chứ đồng không mông quạnh như khi nãy, lúc nào cũng sợ kỵ binh quân Việt đến thu đầu.

Quân Chiêm náo loạn như ong vỡ tổ, khắp nơi là la hét, quân Việt còn chưa đến mà đã rối tung lên trước rồi.

“Gì mà ồn ào thế? Bọn này không mệt hay sao! Đi xem có chuyện gì!”

La Khải nhíu mày nhìn đám đông hỗn loạn, kêu tên thân binh qua tìm hiểu. Chẳng mấy chốc y đã hớt hải chạy về.

“Tướng quân, đại sự không ổn. Quân Việt sắp giết tới!”

“Y Nhã đâu? Tên khốn đó đâu mà quân Việt lại giết tới!”

“Không gặp Y Nhã tướng quân. Nghe mấy tên lính chạy về bảo hình như y đã chết trận rồi.”

“Tên mãng phu vô dụng! LẬP TỨC LÊN ĐƯỜNG, NHANH!!!!!!!!”

Quân Chiêm tức tốc lên đường, không ai dám chậm chạp. Nhìn thảm cảnh của bọn lính chặn hậu, chúng biết nếu chậm chân thêm phút giây nào nữa thì chúng cũng sẽ có kết cục tương tự. Quân Chiêm đùn đẩy nhau chạy, không ít người bị đẩy ngã rồi bị giẫm chết. Toàn quân là một mớ hỗn loạn, không có trận hình gì. Xa xa đằng sau, từng đoàn bụi mù mịt bốc lên cao tận trời, cùng với tiếng vó ngựa rầm rập ngày càng gần, quân Chiêm càng rối loạn, cướp đường mà chạy.

La Khải cũng lo sốt vó. Hai ngày nay bị quân Việt đuổi đánh, không lúc nào được nghỉ ngơi chỉnh đốn. Bây giờ bọn y có bày trận cũng không chống lại nổi, chỉ mong sớm gặp được viện quân, may ra còn làm quân Việt chùn bước. Nếu không, hôm nay y sẽ phải táng thân chốn này.

Bỗng từ xa phía trước, bụi cũng từ đâu bay lên mù mịt. La Khải nhíu mày: “Quân Việt bao vây được ta chăng? Chẳng lẽ hôm nay là ngày cuối của La Khải ta? Ta không cam lòng!!!!!”

“TÙUUUU! TÙUUUU!”

Tiếng tù và vang lên, La Khải mừng rỡ ra mặt: “Trời chưa triệt đường của ta, đại quân đã đến! Mau mau, chỉ còn một chút! Hôm nay ta không phải chết ở chốn này!”

“CHẠY NHANH! ĐẠI QUÂN ĐÃ ĐẾN, CHỈ CẦN HỘI HỢP VỚI ĐẠI QUÂN THÌ CHÚNG TA SỐNG!!!”

Hét to lên với đám quân sĩ, La Khải dẫn đầu đội thân binh tinh nhuệ của y bứt tốc chạy, dẫn đầu đoàn quân. Quân Chiêm như người chết đuối vớ được cọc, cũng vắt hết sức lực điên cuồng chạy lên phía trước. Nào gươm, nào giáo, chúng bắt đầu vứt bỏ lại để chạy cho nhanh. Thằng nào chạy chậm thì chết. Không ít tên không ngại ngần ngáng chân đồng bạn, cho chúng ngã để cản bớt người, hòng chạy lên phía trước. Ai chạy chậm thì sẽ bị quân Việt giết; dĩ nhiên, những tên chạy trước sẽ có thêm thời gian để trốn chạy. La Khải nhìn thấy cảnh đó nhưng mặc kệ, giờ thân ai người nấy lo, phải sống trước đã, sau đó muốn làm gì thì làm!

Phía trước, đại quân Chiêm Thành thấy toán quân chạy lại cũng đã dừng bước tiến, bày trận đón đợi, nhưng sau khi nhận ra đó là quân Chiêm thì lơi lỏng bớt. Vị tướng Chiêm dẫn đầu ngồi trên mình voi, nhìn đám La Khải chạy hớt hải không khỏi cười lạnh. Cận thần bên đức vua ngày xưa giờ như chó cùng nhà tan thế kia, uy phong ngày nào của y đâu? Hahaha... Nhưng y không cười được lâu thì từ đằng xa, ngay sát đám quân Chiêm vừa thoát chết, một đội quân khác đã tiến đến.

“NHANH, BÀY TRẬN, NHANH!”

“Khốn kiếp La Khải, y mang đến cái gì thế này!”

Nói xong y cũng lùi voi lại giữa trận hình, hừ hừ, đi đầu xông trận chỉ là bọn vũ dũng vô mưu mới làm, y không ngu như thế!

La Khải dẫn quân đã chạy đến nơi nhưng y cũng không dám nhập thẳng vào mà đi qua cánh phải, vì nếu chạy thẳng vào sẽ làm vỡ mất trận hình quân Chiêm. Để lại đám tướng sĩ mệt mỏi thở dốc, y dẫn thân binh tiến vào đại quân. Y cần vật cưỡi, y chạy không nổi nữa rồi.

Quân Chiêm hoang mang nhìn đám đồng đội thua trận chạy về. Quân Chiêm lại có thể thua quân Việt được ư? Nhưng hai cánh quân cách nhau khoảng một trăm mét nên cũng không trao đổi được gì. Đám lính Chiêm rì rầm bàn tán. Lũ lính cũ thì mặt mày nặng trĩu. Bọn này là thủy quân mà không có lấy một con thuyền, lại chạy đường bộ, vũ khí giáo gươm thiếu thốn, voi ngựa cũng không... Sự chẳng lành, quân Việt lại mạnh đến thế ư?

La Khải vừa ăn vừa kể với vị thống lĩnh đại quân về tình hình bi đát của quân Chiêm lúc bấy giờ. Nghe càng nhiều, sắc mặt tên tướng kia càng tối sầm. Vua chết, hoàng tử trong nước thì còn nhỏ, bây giờ không phải là thời cơ thích hợp để chiến tranh với Đại Việt... Phải rút về ngay kinh đô! Y đang nắm quyền lớn trong tay, binh mã do y chỉ huy. Y sẽ chiếm được quyền lợi lớn nhất và có khi... là cả ngai vàng. Nghĩ đến đây, mắt y nguy hiểm nhìn về phía La Khải. Tên này cũng không phải hạng ăn chay...

“HUỲNH! HUỲNH!”

“GIẾT!”

Bỗng tiếng trống đồng cùng tiếng xung phong vang lên, đánh vỡ mưu đồ trong đầu tên thống lĩnh. La Khải cũng giật mình làm rơi cả đồ ăn, quân Việt tấn công luôn! Không nghĩ nhiều, y vứt bỏ đồ ăn trong tay, trèo lên lưng voi, tập hợp thân binh của mình lại. Ai nấy nai nịt gọn gàng, gươm giáo đầy đủ cả. Dưới trướng y là những chiến mã khỏe khoắn vừa thu được, hay nói đúng hơn là cướp được.

Từ phía bắc, từng đoàn quân Đại Việt đang tiến tới, sĩ khí cao ngất, hô vang dậy trời. Người ngựa như rồng, gươm giáo như rừng. Chạy dẫn đầu là mấy chục thớt voi chiến, cả người được giáp mây bao phủ kín mít, mỗi bước chạy như chấn động cả đại địa. Xa xa bên cánh trái là cả nghìn kỵ binh đang tung vó chạy, khí thế như hồng thủy sẵn sàng phá tan quân Chiêm.

Quân Chiêm hoang mang rối loạn. Cánh quân La Khải dẫn tới thì lập tức bỏ chạy, không dám ngoái đầu lại. Cánh viện quân thấy vậy càng rối loạn. Không ít tên có ý đồ bỏ trốn nhưng chưa có lệnh chủ tướng, lũ giám quân đã rút đao ra, hung thần ác sát nhìn về phía này, nên không ai dám chạy. Quân Đại Việt như hồng thủy mãnh thú tiến đến, đám lính già mồ hôi lạnh toát ra ướt cả lưng, tay chân run lẩy bẩy. Đây là lũ lính Việt yếu mềm mà chúng vừa chiến thắng sao? Lũ tân binh thì càng không phải nói, nhiều tên như muốn khuỵu xuống đất, tay cầm gươm không vững, chất thải mất kiểm soát ướt đẫm quần. Mùi khai nồng bay khắp chốn nhưng không ai chê cười chúng cả, bởi bọn họ cũng đang sợ són ra rồi.

Tượng binh Chiêm quân đang cố kiểm soát đám voi sục sôi như muốn nổi điên lên, phí sức chín trâu hai hổ mà vẫn không làm chúng dịu xuống. Đám chiến tượng Đại Việt đang kích thích chúng ghê gớm lắm.

Truyen.free nắm giữ mọi bản quyền đối với phần nội dung này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free