(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 11: . Quét sạch Chiêm quân.
Kỵ binh Đại Việt chạy nhanh như vũ bão, chẳng mấy chốc đã đến trước mặt quân Chiêm. Lập tức, những tấm khiên to nặng, cần nhiều người khiêng, được dựng lên trước đội hình quân Chiêm. Từ đằng sau, giáo mác chĩa ra tua tủa như một con nhím khổng lồ. Quân Chiêm tuy đang hoang mang rối loạn nhưng vị tướng Chiêm không phải hạng tầm thường, y lập tức chỉ huy quân đ��i đón đầu đợt tấn công của kỵ binh Đại Việt.
Cách quân Chiêm chừng trăm mét, kỵ binh Đại Việt bất ngờ quay ngựa chạy sang hướng khác, không tấn công vào đội hình đang chờ sẵn. Cung thủ quân Chiêm bỡ ngỡ, tên đã lắp lên cung nhưng chưa kịp bắn thì mục tiêu đã mất. Vị tướng Chiêm chau mày nhìn đám kỵ binh Đại Việt, không biết chúng có ý định gì.
Đại Hải có nhiệm vụ quấy rối, tiêu hao quân Chiêm, làm đội hình chúng rối loạn để đại quân tiến đến tiêu diệt. Thế nhưng, khi gặp phải "con nhím khổng lồ" của quân Chiêm, hắn có điên mới cho quân lao vào. Đây cũng không phải là phim, xông vào chỉ có nước chết thôi. Chưa đủ một ngàn kỵ binh mà đòi chính diện phá trận quân Chiêm, mơ đi, không thể nào nổi lên được bọt sóng.
Cách đội hình bộ binh quân Chiêm trăm mét là đàn chiến tượng gồm hàng trăm con, mỗi con to như quả núi, một số còn được giáp phủ kín mít. Đàn voi chiến quân Chiêm đang hừng hực muốn xuất trận, khiến quản tượng phải vất vả lắm mới làm chúng dịu bớt. Đại Hải thấy vậy, mắt sáng lên, hắn dẫn đầu đội kỵ binh lao thẳng về phía đoàn chiến tượng.
"NÉM!"
Hắn hét to ra lệnh, đồng thời ngọn giáo trong tay hắn cũng được ném mạnh về phía đầu con voi gần nhất. Theo sau hắn, hàng trăm mũi giáo xé gió lao tới.
"Phập... Phập... NGÓEEEEEEEEE!"
Hàng chục con voi bị giáo đâm trúng, không ít con chết tại chỗ, trên người đính không biết bao nhiêu mũi giáo. Với khoảng cách chỉ chưa đến 30 mét này, ném giáo gần như gây sát thương tuyệt đối. Cung thủ trên lưng voi bắn tên tới tấp vào đoàn kỵ binh nhưng không hiệu quả, không cản trở được đợt oanh kích của kỵ binh Đại Việt. Những con chiến tượng bị đau đớn rống lên giận dữ, hất tung cả quản tượng và cung thủ trên lưng xuống, rồi điên cuồng xông lên.
Ngay khi ném giáo đi, Đại Hải không thèm đoái hoài kết quả, lập tức xoay ngựa chạy. Có ngu mới ở lại chém giết, vì tượng binh gần như khắc chế hoàn toàn kỵ binh. Nhiều con ngựa đã hoảng sợ vì voi. Voi gần như không có kẻ thù tự nhiên, hầu hết động vật đều sợ chúng vì quá to lớn. Lúc chúng điên lên thì không con gì dám lại gần, ngay cả chúa sơn lâm gặp voi trưởng thành cũng phải đi đường vòng. Voi chỉ hiền lành khi chúng chưa nổi điên. Voi chạy cũng nhanh nhưng không bằng ngựa, nên đoàn kỵ binh Đại Việt nếu không tấn công trực diện thì đủ khả năng để chạy thoát khỏi đoàn voi chiến Chiêm Thành đang nổi điên.
Sau khi thành công chọc giận đàn voi, Đại Hải thúc ngựa, dẫn theo bộ hạ lao thẳng đến "đội hình con nhím" của quân Chiêm. Tên bắn ra tua tủa, không ít kỵ binh Đại Việt đã gục ngã khi tiếp cận đội hình đó. Cách chừng 20 mét, tên bắn ra như mưa, kỵ binh chịu tổn thất ngày càng lớn. Mũi tên bắn vào chiến giáp "cách cách", không xuyên phá nhưng vẫn gây đau đớn. Thấy khoảng cách đã đủ gần, kỵ binh Đại Việt lập tức quay ngựa chạy, thúc ngựa điên cuồng, không ngoái đầu lại, mãi đến khi ra ngoài phạm vi 1km mới ghìm cương.
Phía sau, đàn chiến tượng Chiêm Thành bị quân Việt chọc giận, dẫn đến việc chúng xông thẳng vào đội hình quân Chiêm, bất phân địch ta. Trận hình lập tức tan vỡ, đàn voi nổi điên lao vào tàn sát, không gì có thể cản nổi. Những tấm khiên to lớn, dày nặng như tấm phản, khi đối mặt với chiến tượng bỗng trở nên nhỏ bé đến đáng thương, không chịu nổi dù chỉ một cú húc.
Trận hình nghiêm cẩn của quân Chiêm đối mặt với đàn chiến tượng nổi điên đã không kiên trì nổi một phút. Đàn voi điên nào dẫm, nào đập giết chết không biết bao nhiêu binh lính. Mùi máu người kích thích khiến chúng càng điên cuồng, quân Chiêm tan tác. Khắp nơi là xác người, tử trạng thê thảm. Hầu hết binh lính bị voi dẫm chết, quật chết, thân thể nát be bét, óc trắng cùng nội tạng máu tươi hỗn độn khắp một nơi, trông đầy kinh tởm. Tiếng la hét, kêu khóc vang tận trời.
Đàn chiến tượng là con át chủ bài của quân Chiêm, nhưng giờ đây lại trở thành đòn đánh chí mạng cho chính chúng. Hàng trăm con voi chiến gây thiệt hại không kể xiết, hàng ngàn binh lính đã chết khi quân Việt còn chưa tấn công tới. Binh lính quân Chiêm vất vả chống lại đàn voi yêu quý của mình. Lại nói, quân Chiêm rất tinh nhuệ và có kinh nghiệm đánh voi, thuần voi. Chiến tượng tuy hung hãn nhưng không thể chống lại con người, hàng chục con bị giết tại chỗ, số còn lại thương tích đầy mình, không ít đã bị quản tượng thuần phục trở lại.
Khi mọi chuyện tưởng chừng như đã ổn thỏa thì...
"VÙUUU... VÍUUUU... PHẬP... PHẬP!"
Hàng ngàn mũi tên xé gió lao đến, thẳng vào đoàn quân Chiêm đang mệt mỏi cùng số chiến tượng vừa mới dịu lại. Chẳng biết từ bao giờ, quân Việt đã áp sát ngay gần, quân Chiêm không kịp lập trận hình ngăn cản. Tên bắn như mưa, súng thần công bắn vang trời, ầm ầm như sấm dậy. Đàn voi chiến vừa vất vả lắm mới yên lại thì nay lại lồng lên, sợ hãi chạy trốn tứ tán, phá tan trận hình vốn đã rất rách nát của quân Chiêm. Đây chỉ là bản năng của động vật mà thôi, sợ hãi sấm và lửa. Súng thần công của Đại Việt bây giờ còn rất sơ sài, sát thương chẳng đáng bao nhiêu, nhưng thanh thế lại vô cùng to lớn, tiếng vang như sấm, dễ dàng dọa phá lá gan kẻ thù. Quân Chiêm đánh đấm với quân Việt cả chục năm cũng không sao mà quen nổi, chiến tượng quân Chiêm thì càng như vậy, chúng không được luyện tập để có thể yên ổn, không sợ hãi bỏ chạy trước lửa đạn.
Sau đợt tên "tẩy lễ" đầu tiên, khắp nơi là xác người, xác voi. Hai quân chưa áp sát mà quân Chiêm đã tan tác. Tiếp đó, đàn chiến tượng Đại Việt lao đến, một lần nữa quân Chiêm lại phải chịu sự tấn công của chiến tượng. Tinh thần sụp đổ, không ít binh lính từ bỏ chống cự, vứt gươm giáo quỳ xuống bãi đất tràn đầy máu tươi, nội tạng, cầu mong trời đất thần Phật có thể cứu được mạng chúng.
...nhưng kẻ có thể cứu được chúng lúc này lại chính là quân Đại Việt, và trớ trêu thay, lúc này họ lại chưa muốn thu tù binh.
Vị tướng Chiêm biết đại thế đã mất, hạ lệnh rút quân. Y mang theo thân binh của mình cưỡi ngựa bỏ chạy. Từ giờ phút này, trận chiến đã biến thành một cuộc thảm sát đơn phương. Khắp nơi là cảnh tàn sát, chém giết, tiếng kêu la hét vang dội góc trời. Trên không, từng đàn chim ăn xác thối bay lượn, kêu lên quang quác, góp "tiếng ca" của mình vào bản nhạc chết chóc.
Trận đồ sát của quân Đại Việt diễn ra đến chiều muộn, quân Chiêm chết không kể xiết. Suốt chục dặm là xác người, xác voi, máu tươi nhuộm đỏ cả đại địa. Trên cao, quạ và kền kền bay rợp trời; dưới đất, chó hoang, lợn rừng, beo sói đi thành đàn.
Chạy trốn cả chục dặm mà quân Việt vẫn không buông tha, quân Chiêm tuyệt vọng đến chết. Quân lính đi 10 về chưa được ba bốn phần, một phần thì chết, một phần đi lạc, một phần bị bắt làm tù binh.
Đoàn quân thua trận chạy liền một mạch cả chục dặm đường không ngơi nghỉ. Binh sĩ mệt mỏi rã rời, voi ngựa cũng không khá hơn. Binh khí, áo giáp thất lạc không kể xiết, tất cả đều bị vứt lại trên đường tháo chạy. Dẫu vậy, hàng chục xe chở vàng bạc cướp được lại không hề bị bỏ lại. Người ta thường nói: "Chim chết vì ăn, người chết vì tiền", lòng tham nhiều khi hại chết con người.
La Khải ngao ngán nhìn cảnh tượng này, đời y chưa bao giờ thảm hại như hôm nay. Vàng bạc thì ai mà chẳng thích, nhưng cứ thế này thì vừa kéo chậm đại quân, có khi lại làm béo bở cho bọn tướng Việt!
"Dỡ vàng bạc, tiền lụa các thứ ra hết, rải xuống đất. Nhanh lên!"
"Bọn ngu, chớ có tham! Mang theo chỉ chóng chết thôi, để lại may ra còn giữ được mạng!"
La Khải quát mấy tên lính tham lam đang thấy nhiều vàng bạc thì không nhịn được, bị vứt như vậy há chẳng tiếc hay sao. Dẫu La Khải có la hét, không ít tên vẫn cố nhét vào người. Y cũng mặc kệ, không cản, vì biết mang nặng thì chết sớm! Chính y cũng không đành lòng, vẫn đem theo chút vàng ngọc mà không vứt bỏ hết, những thứ quý nhất y vẫn để voi ngựa chở.
Dọc bờ sông, khắp nơi đều là vàng bạc lụa là, ánh nắng chiếu vào sáng chói cả một vùng. Đâu đâu cũng là những nén vàng, nén bạc, những xấp lụa, rồi ngọc ngà mã não, tiền đồng rải đầy đất như rải chấu, chen lẫn vào đó là binh khí, áo giáp. Ai đi qua cũng thấy lóa mắt, choáng ngợp. Phía bên kia bờ, quân Chiêm qua sông liền tức tốc bỏ chạy, thi thoảng lại có chút vàng bạc nữ trang rơi vãi xuống đất. Không ít tên tiếc nuối quay đầu nhìn bãi đất đầy vàng bạc nhưng vẫn phải dặn lòng mà chạy, vì không chạy thì quân Việt đến chẳng những vàng không có, mà mạng cũng chẳng còn.
Nửa canh giờ sau, mặt đất chấn động, "hùynh hùynh" từng tiếng vang dội. Từ xa, quân Việt ùn ùn kéo tới, đen kịt chân trời như đám mây đen trước bão. Chẳng mấy chốc đã đến bờ sông. Này đây, vàng bạc trải khắp nơi, quân tướng hoa hết mắt thi nhau nhặt nhạnh. Ai nấy mặt cười tươi như Tết, đúng là không có gì vui hơn khi bắt được tiền, đặc biệt là nhiều tiền đến vậy.
Tiền bạc đầy đất, ng��ời người tranh nhau nhặt. Không ít tranh chấp xảy ra, có kẻ còn sẵn sàng vung gươm giáo lao vào nhau tranh giành, chém giết. Tiền bạc làm cho con người ta mờ mắt, ở thời đại nào cũng vậy. Tiền bạc dễ dàng làm tan nát cả gia đình, họ hàng, chớ nói chi giữa những người xa lạ, mới chỉ tập hợp với nhau chưa bao lâu, chưa thể coi là đồng đội. Quân Việt nào còn lòng dạ truy đuổi quân Chiêm nữa. Cả đội quân tan tác, khắp nơi là cảnh quát tháo, tranh cướp, rồi cả chém giết. Buồn thay, cơ hội ngàn vàng tiêu diệt hoàn toàn quân Chiêm đã bị bỏ lỡ.
Đại Hải ngơ ngác nhìn đám binh sĩ đang lăn xả vào nhau tranh cướp vàng bạc, nghẹn đắng không nói nên lời. Đoàn quân oai hùng khi nãy nay đã trở thành đám ô hợp, anh em quay ra chém giết nhau vì nén vàng, nén bạc. Chỉ cần chút vàng bạc rải đường là quân Chiêm đã thoát ngay khỏi sự truy sát của quân Đại Việt. Quá cao tay, quá dứt khoát!
Nói là "chút" nhưng thực ra cũng đến hàng chục xe chứ ít ỏi gì, đó là gia sản cả đời của chục vạn dân Việt bị quân Chiêm cướp đoạt. Nhìn xem, khắp đất vàng bạc, ai mà chẳng động lòng? Dẫu thánh nhân đến đây cũng vậy thôi, chớ nói chi mấy anh nông dân đi lính, cả đời chưa cầm được một nén bạc trắng chứ đừng nói vàng ngọc. Chỉ cần chiếm được một chút thôi là nửa đời sau khỏi lo ăn uống. Ai mà không lao vào tranh đoạt chứ?
Đội quân có kỷ luật nghiêm minh có lẽ sẽ kìm được lòng tham, không lao lên tranh đoạt hoặc là lấy rồi nộp lại cho thượng cấp. Nhưng đó là đội quân tinh nhuệ bậc nhất thời hiện đại may ra mới có thể làm được, của thế kỷ 20, 21 chứ không phải thế kỷ 14. Thời đại này, không đội quân nào trụ được trước chiêu "rải tiền" thế kia. Đặc biệt, đội quân mới tập hợp này của Đại Việt cũng không hề có kỷ luật nghiêm minh đủ để ngăn chặn. Nhìn xem, cả kỵ binh, tượng binh tinh nhuệ cũng đã lao xuống ngựa tranh nhau nhặt rồi.
Đại Hải chứng kiến tất cả, trầm ngâm. Quân của hắn sau này tuyệt đối không được như vậy, nếu không, dù có trăm vạn quân cũng quá dễ tan tác, chỉ có nước chôn thây nơi chiến địa.
Trần Khát Chân bối rối nhìn cảnh hỗn loạn này mà kh��ng làm gì được. Nhìn sang các tướng lĩnh, mắt họ cũng đang dán chặt vào đống vàng bạc, nếu không phải thân phận không cho phép, có khi họ cũng đã lao lên tranh cướp. Sức cám dỗ của tiền tài thật quá đáng sợ. Ánh mắt Khát Chân chạm phải ánh mắt Đại Hải, cả hai đều nhìn thấy trong mắt nhau sự bối rối cùng bất đắc dĩ.
"TẤT CẢ DỪNG LẠI! AI TRÁI LỆNH SẼ BỊ GIẾT!"
Khát Chân hét to vào đám binh lính đang chém giết, tranh cướp lẫn nhau. Thân binh của y rút đao ra, chém chết mấy tên hung hãn nhất để răn đe. Cục diện dần được kiểm soát, vàng bạc ngọc ngà được tập hợp lại một chỗ. Tuy nhiên, cũng thiếu đi khá nhiều, không phải ai cũng thành thật nộp lại hết nhưng cũng không ai truy tra. Biết không thể đuổi được quân Chiêm nữa, y ra lệnh thu quân, dọn dẹp chiến trường. Đợt chiến tranh Việt - Chiêm lần này coi như hạ màn với phần thắng thuộc về Đại Việt nhưng cũng là một chiến thắng thảm hại, với tổn thất quá nhiều.
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm trí tuệ của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.