(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 108: . Đánh tan kỵ binh Đại Minh.
Với sự xung phong thảm khốc như vậy, số thương vong lên đến hàng ngàn, gây tổn thất quá lớn cho kỵ binh Đại Minh. Vị tướng quân nhà Minh lòng đau như cắt, đặc biệt khi chứng kiến những thiết kỵ tinh nhuệ nhất, vốn được huấn luyện tốn biết bao thời gian, tiền bạc, giờ đây gục ngã dưới làn đạn của kẻ thù, khiến ông ta khóc không ra nước mắt. Nếu cứ tiếp diễn đà này, dù cho toàn bộ kỵ binh Đại Minh có hy sinh hết cũng chẳng thể phá nổi phòng tuyến của địch. Ông ta đã nảy ý định lui binh.
“TU TU TUUUUUUUU” từng hồi kèn dài vang vọng, tướng Minh giật mình thảng thốt, biết ngay có chuyện chẳng lành.
Từ hai cánh, nơi mà khinh kỵ Vạn Xuân vừa tản ra rồi dừng lại bày trận nhằm kìm chân quân Minh, không cho chúng thọc sườn, hàng ngàn kỵ binh mới đột ngột xuất hiện. Họ lập tức xung phong thẳng vào đội hình của Đại Minh. Thanh thế rầm rộ không hề thua kém pháo binh đang gầm vang.
Trọng kỵ Vạn Xuân đã xuất hiện – lực lượng mạnh mẽ, cơ động bậc nhất của quân Vạn Xuân, chúa tể chiến trường. Thiết kỵ Vạn Xuân – thiên hạ vô địch, vừa lâm trận là kết cục đã được định đoạt.
Một vạn trọng kỵ Vạn Xuân vừa kịp tới đã lập tức tổ chức xung phong, đánh thẳng vào đội hình kỵ binh Đại Minh đang chững lại. Người ngựa như rồng, giáo gươm như rừng. Những ngọn kỵ thương dài ba mét, đầu quấn dây vải đỏ như máu, không khác gì những lưỡi hái tử thần với quân Minh.
Trọng kỵ được trang bị tinh xảo: giáp hai lớp, ngoài giáp đinh tán thường thấy còn có thêm lớp giáp tấm bên ngoài. Họ đội mũ sắt rộng vành, đeo mặt nạ kín mít, khiên cũng là khiên bọc sắt; ngay cả ngựa cũng được trang bị giáp, trông không khác gì những khối sắt thép di động, như những chiếc xe tăng trên chiến trường.
Quân Minh bắn tên như mưa, trút xuống đầu đội trọng kỵ đang xung phong nhưng tất cả đều bị cản lại. Tên va vào giáp bật ra, bay chệch hướng, không thể gây ra dù chỉ một vết xước. Đối phó với trọng kỵ như vậy, tên xuyên giáp thông thường là không ăn thua, phải có nỏ mạnh, phải có hỏa khí, súng pháo mới cản nổi. Ít nhất thì cũng phải dùng trường cung Anh Quốc, nhưng ngay cả trường cung Anh cũng chưa chắc đã xuyên thủng được lớp giáp dày của trọng kỵ Vạn Xuân.
Quãng đường một ki-lô-mét, nói dài không dài mà nói ngắn cũng chẳng ngắn. Đối với trọng kỵ Vạn Xuân, cưỡi trên những chiến mã Trung Đông thì chỉ trong vài nhịp thở là tới. Pháo binh cũng như thể chiều lòng người mà ngừng bắn, nhường lại chiến trường cho trọng kỵ.
Trọng kỵ Vạn Xuân trang bị trường thương dài ba mét, đủ sức hủy diệt tinh thần của bất kỳ kẻ thù nào trên chiến trường. Trường thương có lẽ không phải vũ khí tốt nhất dùng trên lưng ngựa, nhưng kỵ binh dùng thương lại là vua của các loại kỵ binh. Với lợi thế từ cán thương dài, cùng khả năng giết chóc tuyệt vời của những cú đâm, kỵ thương quả là ác mộng của kẻ thù trong mỗi lần xung phong. Kỵ binh có cánh của Ba Lan với cán thương dài đã từng làm mưa làm gió khắp châu Âu, từ bá chủ Bắc Âu – Thụy Điển đến đế quốc Ottoman hùng mạnh, mang lại danh tiếng lẫy lừng cho Ba Lan, khiến nhắc tới Ba Lan là nhắc tới kỵ binh… Tuy nhiên, sau này họ lại chịu thảm bại trước xe tăng của Đức.
Trọng kỵ Vạn Xuân dù trang bị nặng nề nhưng lại lướt đi như một cơn gió, chỉ trong chớp mắt đã lao đến đội hình của quân Minh. Lúc này, những ngọn trường thương thể hiện sức mạnh khủng khiếp của nó, mang lại cơn ác mộng cho kỵ binh quân Minh. Bất kể là khinh kỵ hay trọng kỵ, bất kể là người Mông Cổ hay người Hán, tất cả đều bị húc bay trước những ngọn thương của trọng kỵ Vạn Xuân.
Đơn giản như xắt bánh, trọng kỵ Vạn Xuân dễ dàng đục thủng, đánh tan kỵ binh Đại Minh. Số kẻ địch thiệt mạng không đếm xuể, chỉ thấy quân Vạn Xuân đi qua, phía sau là một khung cảnh hoang tàn, người chết ngựa đổ. Hầu hết kỵ binh Đại Minh đều bị hất bay xuống ngựa, bị một ngọn thương dài xuyên qua cơ thể, cán thương gãy vẫn còn cắm chặt ở đó.
Đa phần đều bị giẫm nát, chỉ số ít ỏi may mắn còn nguyên vẹn mới cho người ta thấy rõ, chuyện gì vừa xảy ra với kỵ binh Đại Minh khi phải đối đầu với những cỗ xe tăng Vạn Xuân.
Cán thương dài ngay trong lần xung kích đầu tiên đã gãy nát, không thể tái sử dụng được, khá là tốn kém. Để làm được cán thương dài chuyên dùng cho kỵ binh cũng không phải chuyện dễ dàng. Nhưng chiến tranh mà, làm sao có chuyện không tốn kém?
Cơn xung phong qua đi, dư chấn để lại quá lớn. Đội hình nghiêm mật của kỵ binh Đại Minh, vốn đã bị pháo kích, tên đạn và giờ là kỵ thương “rửa tội”, nay đã tan nát không còn nguyên vẹn, không thể chống cự hiệu quả được nữa. Cuộc tàn sát chính thức bắt đầu. Trọng kỵ Vạn Xuân quay đầu, vung vẩy chiến đao nhập cuộc, chém giết quân địch chưa kịp hoàn hồn. Khinh kỵ đã áp sát trận địa trước đó cũng đồng loạt xung phong, tham gia kết thúc trận chiến. Lời thề lấy máu tươi kẻ thù tế anh linh đồng đội, họ không hề quên.
“RÚT LUI! RÚT LUI!” tiếng hét vang lên hết lần này đến lần khác. Tướng kỵ Đại Minh sớm đã chết trận trong loạt xung phong của trọng kỵ; một tên tướng, ăn mặc hoa lệ lại được số lượng lớn trọng kỵ bảo vệ, làm sao thoát khỏi tầm mắt của kỵ binh Vạn Xuân cho được. Số phận của kẻ đã bị điểm mặt này chính là cái chết.
Tướng quân Đại Minh cùng đám thuộc hạ, thân binh đã được ‘chăm sóc’ đặc biệt. Không biết bao nhiêu ngọn thương đâm xuyên thân thể chúng, chết không thể chết thêm được nữa.
Tướng chết, quân tan. Quân Minh vốn đã sợ vỡ mật bởi pháo Vạn Xuân, nay lại bị trọng kỵ đốt phá, tinh thần hoàn toàn tan nát, không còn ý chí chiến đấu, chỉ còn biết hô hoán nhau mà chạy. Đội quân đã truy đuổi và chiến đấu suốt nhiều tiếng đồng hồ, cả người lẫn ngựa đều mệt mỏi, nay tinh thần suy sụp hoàn toàn, thi nhau tháo chạy, đưa lưng về phía kẻ thù, hỏi sao không bị giết đến không còn manh giáp.
Kỵ binh Vạn Xuân vốn không phải những người lương thiện, quân Minh lại đưa lưng ra, cớ gì mà không chém? Toàn quân xông lên đuổi giết. Trọng kỵ chỉ truy đuổi hơn một ki-lô-mét rồi dừng lại nghỉ ngơi, nhường sân khấu cho khinh kỵ, vì việc đuổi giết này nên để người chuyên nghiệp làm. Quân Minh sau trận chiến chết đến mười phần chỉ còn sót một hai. Khinh kỵ cứ thế đuổi giết hết những tên còn sót là được rồi. Giữa đêm đen bị quân thù truy sát, tên lính Minh nào phải cực kỳ may mắn lắm mới có thể chạy thoát về được.
Chiến trường nơi xa, khắp nơi đều là người chết, kẻ bị thương, xác người, xác ngựa vô số. Binh khí, giáp trụ đứt gãy, hỏng hóc chất đống không đếm xuể. Những tên quân Minh bị thương chắc chắn không qua nổi đêm nay. Được cứu trợ còn may ra sống, chứ nếu không, chỉ đợi nửa đêm nhiệt độ hạ xuống thấp, người khỏe mạnh không đủ đồ giữ ấm cũng chết chứ nói gì người bị thương.
“Anh em tranh thủ nghỉ ngơi, ăn uống chờ lệnh. Đêm nay còn dài đấy.” Đại tá Hoàng Nam, chỉ huy lực lượng trọng kỵ, cưỡi ngựa qua lại nói.
Trọng kỵ cũng đã xuống ngựa nghỉ ngơi, kiểm tra quân số rồi ăn lót dạ, bổ sung nước uống. Họ phải nghỉ ngơi lấy lại sức ngay lập tức, bởi đêm còn dài. Đội hậu cần đã đến, từng chuyến xe yến mạch được vận chuyển. Binh lính nhận lấy cho ngựa ăn, nước ấm mới nấu không lâu cũng được mang ra cho anh em giải khát cũng như cho ngựa uống. Trời lạnh, nước nấu xong để ngoài chẳng mấy chốc đã nguội lạnh. Tuyết không quá nhiều, chỉ khoảng 5 – 10 cm, vừa không hạn chế việc di chuyển lại có thể lấy để nấu nước, thật tiện lợi.
Quân y tất bật giữa chiến trường tìm kiếm đồng đội, cứu chữa người bị thương, và giải thoát cho những kẻ địch khốn khổ đang trong cơn đau đớn. Từng nồi lớn nấu nước nóng để luộc băng gạc, rượu mạnh và cồn được mang ra để sát trùng, thuốc bột cầm máu cũng đã chuẩn bị sẵn từ trước. Những vết thương bên ngoài, tay chân đứt gãy được xử lý một cách rất chuyên nghiệp, nhưng nội thương do chấn động thì khó hơn, phải chuyển về tuyến sau mới có thầy thuốc chuy��n môn chữa trị.
Trận này đánh rất ác liệt, có đến hơn nghìn tử sĩ, cùng vài nghìn thương binh, vết thương nhẹ thì càng nhiều không đếm hết. Để diệt được hai vạn kỵ binh Đại Minh, dù quân kỵ Vạn Xuân đã giăng bẫy như thế, có cả pháo binh hiệp trợ mà vẫn phải chịu tổn thất kha khá, đủ thấy quân Minh không phải là đèn cạn dầu. Thương binh, tử sĩ đa phần đều đến từ lực lượng khinh kỵ, những người trực diện chiến đấu cũng như làm mồi câu quân Minh. Trong số họ, rất nhiều người còn chưa trở lại, vẫn đang trên đường đuổi giết tàn quân Đại Minh.
Lính hậu cần thu dọn chiến trường, thu thập thẻ quân nhân (dogtag) nhỏ bằng thép cán từ trên người tử sĩ. Trên đó có khắc tên, quê quán, cấp bậc của binh lính. Những miếng dogtag này có tác dụng rất lớn trong việc thống kê và an táng thương binh, liệt sĩ sau này. Đối với lính viễn chinh, nếu hy sinh thì thân xác sẽ không trở về. Tất cả sẽ được hỏa táng, tro cốt đựng trong những chiếc vại nhỏ rồi được chuyển về nước, an táng tại nghĩa trang liệt sĩ sau này, để con cháu đời đời thờ cúng.
Chiến giáp, vũ khí hư hỏng, thậm chí quần áo bên ngoài của lính Minh cũng được thu thập. Chiến giáp, vũ khí của Vạn Xuân sẽ được mang đi sửa chữa, còn đồ của quân Minh sẽ được viện trợ cho các đồng minh. Nên nhớ, thảo nguyên rất thiếu sắt, dù một thanh đao gãy hay một chiếc mũ bẹp họ cũng không chê, tất cả sẽ được nấu lại rồi đúc thành vũ khí, công cụ mới. Quần áo bằng da hay vải thì càng không chê, dù có lấy từ người chết. Như đã nói, nông nghiệp trên thảo nguyên ngoài chăn nuôi ra thì khá yếu kém, cho nên việc sản xuất vải để làm quần áo của họ cũng không đáng kể là bao. Có thể nói, dân du mục ngoài dê, bò, cừu, ngựa và chiến sĩ ra thì thiếu thốn mọi thứ, mọi viện trợ từ Vạn Xuân đều vô cùng quý giá đối với họ.
Lính hậu cần tất bật làm việc: nhóm đun nấu thức ăn, nước uống cho binh lính; nhóm vận chuyển vật tư, thu hồi chiến lợi phẩm; nhóm lại an táng liệt sĩ, hỗ trợ quân y cấp cứu, chăm sóc thương binh... họ bận như con quay. Họ và quân y là những lực lượng không trực tiếp tham gia chiến đấu nhưng lại có vai trò, nhiệm vụ rất quan trọng trong mỗi cuộc chiến. Trong quân đội Vạn Xuân có rất nhiều chị em phụ nữ tham gia vào hai lực lượng này, họ được tất cả quan tướng, binh lính quý mến, tôn trọng.
Cùng với hàng ngàn, hàng vạn phụ nữ khác tham gia sản xuất trong mọi ngành nghề, những người nữ binh này đã góp phần nâng cao, khẳng định vị thế của phụ nữ Vạn Xuân trong thế kỷ mới, không hề kém cạnh phái mạnh, sánh ngang các bậc anh hùng nữ kiệt trong quá khứ như Hai Bà Trưng, Bà Triệu.
Xin được nhấn mạnh, bản dịch này thuộc sở hữu trí tuệ của truyen.free và đã được đăng ký bảo hộ.