(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 48: . Xây dựng Tân đảo.
Sau khi thăm quân doanh, Đại Hải tiếp tục thăm quân xưởng, các xưởng thủ công, trang trại, khu mỏ… hắn rất hài lòng với tình hình hiện tại của Tân Đảo. Dù còn nhiều khó khăn cũng như thiếu thốn về nhân lực, nhưng chỉ sau hơn một năm mà Tân Đảo phát triển được như thế này thì thật đáng mừng. Tân Đảo đang dần hình thành một xã hội, một quốc gia độc lập nhỏ gọn, tựa như một lãnh địa thời Trung Cổ ở châu Âu. Nơi đây về cơ bản đã có thể tự cung tự cấp, thiết lập luật pháp, bộ máy chính quyền, thuế má riêng, và sắp tới sẽ có cả tiền tệ riêng. Với nền tảng vững chắc này, chỉ trong một hai năm tới, thế lực của Đại Hải chắc chắn sẽ phát triển không ngừng, tạo tiền đề để hắn tham gia vào cuộc tranh đoạt bá quyền, giang sơn.
Trong phòng họp của tòa nhà hành chính trung tâm Tân Thành, Đại Hải đang bàn bạc định hướng phát triển sắp tới cùng với “nội các” của mình.
“Sau hơn một năm vượt biển đến Tân Đảo, từ những bước chân đầu tiên, những viên gạch đầu tiên, vượt qua nhiều khó khăn thử thách, chúng ta đã xây dựng nên một khu định cư mới mẻ, quy mô, sạch sẽ. Công lao của tất cả mọi người là không thể phủ nhận. Đặc biệt là những người ở đây, đã đi đầu trong công tác lãnh đạo và tổ chức xây dựng. Thay mặt nhân dân Vạn Xuân, ta cảm ơn sự đóng góp của chư vị.”
Cả phòng họp vỗ tay vang dội. Tất cả mọi người, dù vô tư không màng công trạng đến mấy, cũng đều muốn được khẳng định, thừa nhận công lao của mình, vì điều đó thể hiện giá trị của bản thân họ đối với gia đình và xã hội.
“Bên cạnh những thành tựu mà chúng ta đạt được trong quá trình xây dựng Tân Đảo, như Lê Toàn đã báo cáo, chúng ta cũng gặp phải rất nhiều khó khăn cần giải quyết. Trước hết về mặt chính quyền, chúng ta tự xưng là nước Vạn Xuân nhưng thực chất chưa được công nhận, khả năng đồng thuận của dân chúng còn thấp. Cần đẩy mạnh công tác tuyên truyền để nhân dân thấu hiểu rằng Vạn Xuân là sự kế tục của Đại Việt. Chúng ta chọn cái tên xưa của vua Lý Nam Đế với mong ước đất nước mãi hưng thịnh, trường tồn, đồng thời thể hiện tinh thần đoàn kết không chỉ của tộc Việt mà còn của các dân tộc khác.”
“Thưa tướng quân, tại sao chúng ta không sử dụng tên Đại Việt và tại sao nếu lập quốc ngài lại không lên ngôi?” Vũ Tiến hỏi.
“Hỏi hay lắm. Tên Đại Việt chúng ta đã sử dụng mấy trăm năm rồi, kể từ thời nhà Lý đến giờ. Dù mang ý nghĩa nước Việt to lớn, mạnh mẽ, nhưng ý nghĩa đó còn quá hẹp hòi so với sự nghiệp mà chúng ta đang theo đuổi. Ta muốn xây dựng một đất nước hùng mạnh hơn, gồm nhiều sắc dân hơn, vì kẻ thù ở phương Bắc mà chúng ta phải đối mặt mạnh hơn chúng ta rất nhiều lần. Nếu chỉ dựa vào riêng người Việt, chúng ta sẽ chỉ đủ sức tự vệ chứ khó lòng phát triển mạnh mẽ hay phục thù được. Dùng tên Vạn Xuân, các sắc dân khác sẽ ít ý kiến và dễ đồng thuận hơn. Nhưng chắc chắn, dân Việt phải là dân tộc chủ thể của đất nước, nếu không sẽ dễ dàng bị phai nhạt và xảy ra xung đột sắc tộc, nội chiến.
Nhắc đến việc này, công cuộc đồng hóa các dân bản xứ của ta phải diễn ra liên tục, mạnh mẽ và toàn diện. Chỉ có như vậy mới có thể biến họ thành người Việt thực thụ. Thế hệ đầu tiên còn gặp khó khăn, nhưng chỉ sau một hai thế hệ, chắc chắn họ sẽ hòa nhập thành người Việt. Hãy làm như cách ông cha ta đã làm với người Hán thời Bắc thuộc. Khi xưa, dù đối mặt với muôn vàn khó khăn, ông cha ta còn có thể đồng hóa ngược người Hán, cớ sao chúng ta lại không làm được?
Còn việc l��n ngôi, dân chúng và binh lính tuy trung thành với ta, nhưng chừng đó vẫn chưa đủ. Cần thêm thời gian để nhân dân thực sự công nhận ta, ta phải giúp đỡ dân chúng nhiều hơn, ít nhất là phải thực hiện được những hứa hẹn của mình. Khi đó, vị thế của ta trong lòng dân mới được nâng cao, ta mới có thể thực sự được lòng dân và đường hoàng lên ngôi xưng đế. Dân là người đẩy thuyền, cũng là người lật thuyền. Lòng dân vô cùng quan trọng, có được lòng dân là có được thiên hạ. Còn vương miện hay ngai vàng, chúng chẳng nói lên được điều gì cả.”
“Thuộc hạ minh bạch.” Vũ Tiến chấp tay nói.
“Thưa tướng quân, về công cuộc đồng hóa, ngoài việc yêu cầu họ nói tiếng ta, ăn mặc như ta, viết chữ của ta, chúng ta còn phải làm gì nữa không? Liệu có cần bắt họ theo phong tục của ta, cấm đoán những tập quán của họ chăng?” Lê Toàn hỏi.
“Đúng vậy. Muốn đồng hóa một dân tộc khác trước tiên phải có một nền văn hóa mạnh. Nền văn hóa của dân tộc ta rực rỡ, không hề thua kém bất kỳ dân tộc nào trên thế gian này. Đầu tiên họ phải nói tiếng Việt, ăn mặc như người Việt, biết chữ Việt càng tốt. Người trưởng thành thì khó khăn nhưng trẻ con dễ học theo. Chúng ta tập trung mạnh vào việc giáo dục lớp trẻ bản xứ, dạy dỗ chúng theo nếp sống và văn hóa người Việt. Theo thời gian, "nước chảy đá mòn", chúng sẽ dần sống theo nếp sống của người Việt. Cứ như thế, các thế hệ sau cũng sẽ hoàn toàn hòa nhập thành người Việt.
Nâng cao ý thức quốc gia dân tộc cho họ, khiến họ cảm thấy trở thành công dân Vạn Xuân là một điều vô cùng đáng tự hào. Như ta đã từng nói, chúng ta sẽ chia thành ba hạng công dân: công dân, bình dân và thứ dân, kèm theo đó là các quyền lợi khác nhau về kinh tế, chính trị. Quyền lợi chính là động lực tốt nhất để thúc đẩy quá trình đồng hóa. Cho họ thấy lợi ích, sợ gì họ không theo, đặc biệt đối với những dân tộc còn bạc nhược về văn minh.
Nhân tiện bàn về đồng hóa, việc giáo dục cho dân tộc ta cũng không thể xem nhẹ. Một dân tộc dốt là một dân tộc yếu. Nếu muốn trở thành cường quốc, chúng ta không thể dốt nát được. Dân tộc ta nếu không chú trọng giáo dục ắt sẽ suy yếu. Tư tưởng "dân ngu dễ trị" của Nho giáo hoàn toàn sai lầm. Nó chỉ phục vụ lợi ích nhóm, chứ không phù hợp với lợi ích của cả dân tộc, đất nước. Các gia tộc, tầng lớp sĩ phu đều rất chú trọng đến việc giáo dục thế hệ sau, nhưng họ lại cứ để mặc nông dân, tá điền trong cảnh mông muội, ngu dốt để dễ bề cai trị. Chúng ta không thể như vậy được, như thế là có tội với nhân dân, với đất nước. Các ngươi thử đọc sử sách mà xem, có đời vua nào chú trọng giáo dục, trọng dụng nhân tài mà đất nước lại suy yếu không? Tuyệt nhiên là không.
Giáo dục là việc cấp bách, không thể trì hoãn. Trong khi đời sống giải trí còn nghèo nàn, chúng ta càng phải tập trung vào việc giáo dục. Đối với mọi tầng lớp nhân dân, ta có một yêu cầu duy nhất: tất cả người Việt tại Tân Đảo đều phải biết đọc, biết viết.
Yêu cầu này nói khó thì không khó, nói dễ cũng chẳng hề dễ. Nếu vẫn dùng chữ Hán-Nôm thì quả là điều không tưởng, nhưng nếu dùng chữ Việt ngữ thì mọi chuyện sẽ đơn giản hơn rất nhiều. Hãy cứ mạnh tay thưởng phạt, chỉ sau một năm là ai cũng sẽ biết đọc, biết viết. Đặc biệt số trẻ nhỏ ở Tân Đảo không nhiều, cần tăng cường giáo dục cho chúng, đó sẽ là những nhân tài tương lai của đất nước ta.”
“Vậy chúng ta sẽ giảng dạy những gì thưa tướng quân? Cho người lớn, rồi cho trẻ nhỏ?” Nguyễn Bình hỏi.
“Người xưa có câu: 'Tiên học lễ, hậu học văn'. Trước hết phải học lễ phép, đạo đức, sau đó mới học đến văn hóa. Ta yêu cầu soạn một bộ sách chuẩn mực về thói ứng xử, nề nếp, cách ăn uống, đi lại… sao cho thể hiện dân tộc ta là một dân tộc văn minh, lễ nghĩa. Đồng thời giảng dạy luật pháp. Ta yêu cầu phải lấy pháp trị quốc, chỉ có như vậy xã hội mới có thể trật tự và phát triển. Tiếp đó là thơ ca, vè, ca dao, văn học truyền thống, truyền thuyết, các đạo lý lớn hơn, nhằm phong phú đời sống tinh thần của nhân dân.
Rồi toán học, nông nghiệp, các hiện tượng tự nhiên, khoáng vật, công tượng… không cần quá sâu xa, nhưng phải đủ để nắm được những kiến thức cơ bản nhất định. Sau vài năm đào tạo, ai có thiên phú thì sẽ được cho đi học các nghề chuyên sâu, hoặc nghiên cứu, chế tạo, hay tham gia làm quan trong chính quyền… Đây là một quá trình lâu dài, cần liên tục bổ sung, chỉnh sửa, nên chúng ta cứ từng bước mà thực hiện.
Đối với người lớn, ta chỉ yêu cầu họ biết đọc, biết viết, tính toán cơ bản, nắm vững lễ nghĩa và luật pháp. Vì họ không có nhiều thời gian cho việc học tập, ta cho rằng nên đẩy mạnh các hình thức giải trí như ca hát, kể vè, xuất bản sách tranh về truyện ngụ ngôn, tích cổ, du ký… Như vậy mới có thể thúc đẩy họ ham học hỏi, đồng thời cũng có lợi cho việc truyền bá văn hóa của chúng ta. Việc này ta giao cho Lê Toàn, mọi người hãy toàn lực phối hợp với hắn. Hiện tại Tân Đảo vẫn còn thiếu thốn nhiều mặt, mong mọi người cố gắng hết sức, vì đại nghiệp chung của chúng ta.”
“RÕ!”
“Tiếp theo là Quang Phú. Công việc di dân thế nào rồi?” Đại Hải hỏi.
“Bẩm tướng quân, việc di dân ngày càng khó khăn, do người dân không muốn rời xa quê hương, chứ đừng nói đến Tân Đảo xa xôi, ngay cả đến Thuận Hóa cũng ít ai muốn đi. Trừ phi cuộc sống quá khốn cùng, chứ ai lại muốn bỏ lại tất cả để ra đi? Đặc biệt là các công tượng, nhân tài… họ càng chẳng muốn rời đi. Hiện tại thuộc hạ tập trung vào nhóm trẻ em nghèo, lưu lạc. Số trẻ đó tuổi còn nhỏ, sẵn sàng lang bạt, và cũng dễ dàng dạy dỗ.” Phú béo báo.
“Tốt lắm. Được đến đâu hay đến đó vậy. Chiến tranh vừa qua, tạm thời ổn định lại, lưu dân không nhiều, ta hiểu điều đó. Nhưng ngươi không được lơi lỏng. Tuy chiến tranh đã kết thúc, nhưng các nơi bạo loạn vẫn không thiếu. Cô nhi, quả phụ, chiêu mộ được bao nhiêu cứ chiêu mộ. Người già ta cũng không chê bai. Thời buổi loạn lạc, sống được đến già cũng chẳng phải chuyện đơn giản. Còn về công tượng, nhân tài, cứ ra giá cao mà mời chào. Ai chấp nhận đi thì cứ cho đi, ai không đi, ngươi hãy ghi rõ địa chỉ, biết đâu sau này ta lại có cơ hội. Đại Việt sẽ không thể yên ổn lâu đâu. Triều đình ngày càng hỗn loạn, chẳng mấy chốc mà sẽ có biến lớn.”
“Thuộc hạ lĩnh mệnh.”
“Người dân ta khi đến Tân Đảo, mọi thứ đều mới lạ, nếp sống cũng chưa quen. Đây vừa là thách thức, vừa là cơ hội để chúng ta dễ bề canh tân, cải cách. Trước hết là về ăn mặc, tóc tai. Trước nay chúng ta vốn dĩ bị ảnh hưởng nhiều bởi người Hán, quần áo quá dài và luộm thuộm. Ta cho rằng nên may mặc gọn gàng hơn. Vạt áo, tay áo không cần quá dài, vừa tốn vải lại vừa gây khó khăn cho việc lao động, chiến đấu. Đến ngày hội hè, có thể ăn mặc những bộ lễ phục xa hoa, đẹp đẽ, ta không cấm, miễn sao không lố lăng. Ta cũng sẽ cho may những bộ trang phục riêng cho quan lại, binh lính, và sẽ cấp phát cho các ngươi sau. Về mũ áo, giày dép, sẽ có những quy định cụ thể mà ta sẽ gửi xuống sau.
Tiếp theo là việc nhuộm răng đen. Vấn đề này ta không có ý kiến, đó là tự do của mỗi người. Răng đen thì răng chắc khỏe, đỡ sâu, đỡ hỏng, ăn trầu cau cũng không lo ố. Răng trắng thì trông sạch sẽ, ưa nhìn. Ở đây, ta muốn nói rằng hãy đặt vấn đề vệ sinh răng miệng nói riêng và vệ sinh cá nhân nói chung lên một tầm cao mới. Mỗi người cần quan tâm đến điều này, vì những việc làm nhỏ thôi nhưng sẽ giúp chúng ta tránh được bao nhiêu bệnh tật.
Tóc tai của dân ta cũng đừng nên để dài quá. Ngày hè thì nóng bức, mùa đông thì khó tắm gội. Nam giới nước ta vốn dĩ nên để tóc ngắn, vừa mát mẻ, sạch sẽ, không lo chấy rận, vướng víu, lại không mất quá nhiều thời gian cho việc đầu tóc. Ch�� nên học theo người Tàu làm gì cho phiền phức. Nữ giới thì tùy ý, muốn để tóc ngắn hay dài cũng được, miễn sao cảm thấy thoải mái. Phụ nữ có thể gánh vác nửa bầu trời, nửa còn lại nam giới đảm đương. Mọi công việc nam giới làm được, nữ giới cũng hoàn toàn có thể làm nếu đủ khả năng. Phụ nữ Việt tộc ta vốn anh hùng, các vị như Trưng Vương, Bà Triệu… đều lưu danh sử sách muôn đời. Chẳng có lý do gì ta lại theo cái tư tưởng của người Hán cho rằng phụ nữ không tài là đức. Tuyệt đối cấm cái tư tưởng kỳ thị, phân biệt như vậy, vì đó là sự sỉ nhục đối với tính nhân văn của dân tộc ta.
Tiếp đến vấn đề ma chay, cưới xin… hết thảy đều phải đơn giản. Chúng ta không nên quá đặt nặng vấn đề này. Không thể vì ma chay, cưới xin mà phải bán nhà bán cửa, đó là sự thiếu khôn ngoan. Giá trị của dân ta không thể hiện qua những việc phô trương, lãng phí như vậy. Các hủ tục lạc hậu khác cũng cần phải xóa bỏ, cả của người dân ta lẫn thổ dân bản địa. Việc tùy táng người chết tuyệt đối bị cấm! Ta nhắc lại là c���m! Ai dám làm trái, giết!
Tôn giáo trong nhân dân được tự do tín ngưỡng, nhưng các tà giáo thì phải cấm. Ai làm trái lệnh sẽ bị đày đi khổ sai. Đây là một vấn đề nhạy cảm, các ngươi hết sức lưu ý. Không thể để việc người dân đi theo đạo, làm sư, đạo sĩ các thứ quá nhiều, làm suy yếu nguồn lực của đất nước. Tôn giáo chỉ có thể phục vụ chính quyền và không được có bất kỳ ưu tiên nào. Cá nhân ta ủng hộ thiền phái Trúc Lâm, tu dưỡng tinh thần chứ không tu dưỡng thể xác, những người sẵn sàng cất tăng bào phục vụ tổ quốc. Ta rất nể phục những tăng nhân như vậy. Còn nếu sư sãi các phái khác mà phạm giới luật của phái mình, thì tất cả sẽ bị đày đi. Các ngươi đã rõ chưa?”
“Rõ!” Mọi người đồng thanh đáp lời. Những vấn đề tưởng chừng nhỏ nhặt, ít ai để ý, giờ đây mới nhận ra lại tiềm ẩn những hệ lụy sâu xa như vậy.
Toàn bộ bản thảo này được bảo hộ bản quyền bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới bất kỳ hình thức nào.