Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 82: . Đại pháo phát uy.

“Lệch rồi, tăng thêm một độ nữa!” Lính thông tin hét lớn.

“Hự hự.” Pháo thủ lại tiếp tục điều chỉnh góc độ, tuy rất mệt nhưng không ai ca thán nửa lời. Sức lực của họ lúc này sẽ cứu được vô số sinh mạng đồng đội đang chuẩn bị giao tranh ác liệt với quân thù.

“Bắn!”

ẦM ẦM ẦM

Pháo Vạn Xuân lại gầm lên, uy thế không hề suy giảm. Đạn pháo tiếp tục xé gió lao về phía quân Minh, lần này chuẩn xác hơn nhiều. Viên đạn bay thẳng vào giữa đội hình vận chuyển của địch.

“Phụt!” Một con trâu nước lớn, không biết quân Minh cướp từ đâu về, bị đạn pháo xuyên thủng. Cái đầu trâu vừa to vừa cứng bỗng chốc vỡ tung như đậu hũ, máu tươi và óc văng tứ phía. Thân thể to lớn của nó ầm ầm đổ xuống, kéo theo xe pháo chao đảo.

Không chỉ con trâu đó, mà toàn bộ số hỏa pháo của quân Minh cũng phải chịu đả kích nặng nề, tan nát. Một viên đạn pháo khác với tốc độ khủng khiếp bay tới, đập thẳng vào thân một khẩu thần công. Chỉ nghe một tiếng "keng" chói tai, ê buốt, khẩu pháo lập tức bị biến dạng. Viên đạn vẫn còn nguyên lực, bật ra ngoài, xuyên qua một tên dân phu đứng gần đó, rồi ghim chặt vào bụng một con ngựa trên cỗ xe pháo khác.

Đạn pháo của quân Vạn Xuân như cơn thịnh nộ của trời giáng xuống, tàn phá, hủy diệt toàn bộ số pháo mà quân Minh vừa tập kết. Hai đội quân còn chưa kịp giao chiến, pháo của quân Minh còn chưa kịp vào vị trí đã gần như tan tành. May mắn lắm thì đôi ba khẩu còn nguyên vẹn; số khác, nếu không bị bắn hỏng thì xe cũng bị lật, không thể di chuyển được nữa. Trâu bò, ngựa thồ chết la liệt, bị thương vô số. Những con vật còn lành lặn thì hoảng loạn, nổi điên lên, không tài nào thuần phục được. Dân phu, pháo thủ tổn thất càng thêm thảm trọng, chết và bị thương không kể xiết, khắp nơi chỉ còn tiếng rên la thê thảm. Điều này giáng một đòn nặng nề vào tinh thần binh lính quân Minh. Kẻ địch còn chưa thấy mặt mà tổn thất đã lớn đến thế!

“Hừ, không ngờ pháo của bọn nam man lại lợi hại đến vậy. Ta đã quá coi thường chúng rồi, mảnh đất phương Nam này không phải chỉ mỗi Nguyên Trừng biết chế tạo pháo.” Mộc Thạnh cau mày, sắc mặt vô cùng khó coi. Quân Minh từng thắng lớn, thu được không ít pháo từ nhà Hồ, cứ ngỡ hôm nay sẽ đem ra nghiền nát quân Việt... Ai ngờ, chưa kịp vào trận đã bị tiêu diệt tan tác.

“Toàn quân tăng tốc, nhanh chóng áp sát trận địa địch. Chỉ có vậy, pháo của đối phương mới e ngại bắn phá vì sợ làm hại đồng đội.” Mộc Thạnh hạ lệnh.

“RÕ!” Lính hầu lập tức lĩnh mệnh, thúc ngựa rời đi.

TÙNG TÙNG TÙNG

Tiếng trống trận ngày càng dồn dập, quân Minh tăng tốc tiến lên. Cung thủ đã rút tên khỏi ống, sẵn sàng đợi khi lọt vào tầm bắn sẽ khai hỏa.

.......

Trong khi bộ binh hai bên còn đang từ từ tiến bước, thì ở vòng ngoài, kỵ binh Vạn Xuân và Đại Minh đã bắt đầu chạm trán ác liệt. Hàng vạn kỵ binh cùng lao tới, tạo nên một khí thế rầm rộ như trời long đất lở, mặt đất rung chuyển dữ dội dưới vó ngựa. Tuy nhiên, hai bên chỉ mới thăm dò nhau, chưa có đợt xung phong thực sự nào diễn ra.

Kỵ binh xung phong không phải cứ phóng như điên rồi đâm sầm vào nhau như trong phim Hollywood. Đánh như vậy thì làm sao có đủ quân... mà cũng chẳng phải người lính nào cũng đủ điên cuồng đến mức đó. Thông thường, hai đội kỵ binh sẽ thúc ngựa xông tới. Khi đến gần, đội nào không chịu nổi áp lực, quay ngựa bỏ chạy thì đội đó thua. Đội thắng cuộc sẽ chuyển sang truy đuổi và tiêu diệt. Đó mới là cách đánh kỵ binh thường thấy.

Kỵ binh Vạn Xuân vốn có nguồn gốc du mục, kỹ năng cưỡi ngựa điêu luyện thì khỏi phải bàn. Lại được trang bị tinh xảo, họ đã mạnh nay càng thêm mạnh, chẳng khác gì hổ mọc thêm cánh. Các chiến binh du mục ngồi trên lưng ngựa phi nước đại vẫn vững như bàn thạch, khiến kỵ binh tinh nhuệ của quân Minh không tài nào sánh kịp.

Tiếng ngựa hý, tiếng người hú hét vang lên không ngớt, hết đợt này đến đợt khác.

“Bịt mắt ngựa lại, lao thẳng vào đội hình kỵ binh nam man!” Liễu Thăng ra lệnh. Hắn đã nhận ra kỵ binh Vạn Xuân chính là đám du mục phương Bắc, nếu không chơi "khô máu" điên cuồng thì khó lòng giành chiến thắng. Chỉ còn cách liều mình đánh cược, để tiêu diệt bằng được số kỵ binh địch dù cho kỵ binh Đại Minh có tổn thất hết cũng không tiếc. Nếu để chúng tự do tung hoành, hậu họa sẽ khôn lường.

Quân Minh sắp xếp đội hình mũi tên nhọn, thúc ngựa lao nhanh về phía trước. Các kỵ sĩ rút ra băng vải đen bịt mắt ngựa. Khuôn mặt họ ánh lên vẻ điên cuồng, tay nắm chặt chiến đao, trường mâu, quên cả sinh mạng mà xông tới.

“TU TU TUUUU!” Từng đợt tù và dài liên tục vang lên. Tướng Vạn Xuân đã nhìn thấu ý đồ của địch. Hừ, định chơi "khô máu" ư? Hắn làm sao có thể đáp ứng được cái lối đánh dại dột đó chứ!

Kỵ binh Vạn Xuân chia thành ba thê đội, lao nhanh về phía quân Minh, tưởng chừng như thật sự muốn tử chiến. Nhưng không, hai đội phía sau lại tản sang hai bên, hòng tạo thế bao vây. Chỉ có một đội tiên phong vẫn giữ đà lao thẳng về phía trước. Khi còn cách quân Minh chưa đầy 70m, họ bất ngờ quay đầu bỏ chạy. Một màn va chạm đẫm máu không hề xảy ra, thay vào đó là cảnh kỵ binh Vạn Xuân rút lui. Quân Minh thấy vậy thì hăng máu vô cùng, ra sức thúc ngựa truy đuổi.

Lúc này đây, trận chiến mới thực sự bắt đầu. Quân Minh tưởng chừng đã thắng chắc, chỉ việc đuổi theo tàn sát ư? Không, không, họ đã quá ngây thơ rồi. Kỵ binh Vạn Xuân bất ngờ đồng loạt quay người, giương cung bắn trả. Hàng trăm hàng ngàn mũi tên xé gió lao về phía đám quân Minh đang điên cuồng truy đuổi. Kỹ thuật cưỡi ngựa bắn cung của họ được thể hiện nhuần nhuyễn hơn bao giờ hết.

Kỵ binh tinh nhuệ của quân Minh đều được trang bị giáp sắt, tưởng chừng có thể dễ dàng ngăn chặn mũi tên và bảo vệ kỵ sĩ. Thế nhưng, những mũi tên phá giáp vẫn dễ dàng xuyên thủng lớp giáp sắt dày, găm sâu vào thân thể lính Minh. Mưa tên đen kịt bất ngờ trút xuống khiến quân Minh không kịp chống đỡ, hàng trăm kỵ binh gục ngã tại chỗ. Cảnh tượng lúc này như địa ngục trần gian: người ngã ngựa đổ, chiến mã kêu rên. Kỵ binh nào may mắn chưa bị bắn trúng thì ngựa của y cũng đã dính tên, chạy đằng trời thoát được. Hàng tiên phong của kỵ binh quân Minh gần như bị tiêu diệt hoàn toàn, ngã văng hết xuống đất.

Nhưng đó vẫn chưa phải là kết thúc. Những kỵ binh xui xẻo bị bắn chết, xác họ cùng ngựa ngã xuống, bất ngờ tạo thành vật cản lớn trên đường truy đuổi của đám đồng đội phía sau. Đang lao tới với tốc độ cực nhanh trong đội hình dày đặc, nhiều kỵ binh quân Minh không kịp tránh né đã đâm sầm vào đống xác người, xác ngựa. Ngựa gãy chân, người thì bị hất văng... Một vụ tai nạn liên hoàn kinh hoàng diễn ra, chặn đứng đà tiến của quân Minh. Những kẻ bị hất văng ra nếu không gãy cổ chết tại chỗ thì cũng bị thương nặng. Ngay cả khi may mắn không sao, họ cũng nhanh chóng trở thành bãi thịt nát dưới vó ngựa đồng đội xông lên. Không ai có thể cản được đà xung phong cuồng nhiệt ấy mà cứu mạng họ.

Cho đến mãi 200 – 300 năm sau này, cung kỵ của dân du mục vẫn là nỗi khiếp sợ trên chiến trường, khiến các đội quân thiện chiến bậc nhất cũng phải điêu đứng, khó lòng hóa giải. Nói về chiến thuật kỵ binh, những dân tộc định cư như Đại Minh hay Đại Việt làm sao có thể sánh được với đám du mục lớn lên trên lưng ngựa, đặc biệt là trong kỹ năng cung kỵ này.

Cũng vào lúc này, ở hai bên sườn quân Minh bất ngờ xuất hiện hàng nghìn kỵ binh Vạn Xuân. Họ chính là hai thê đội đã tách ra trước đó, lợi dụng khói bụi mịt mù trong lúc xung phong mà rẽ sang hai bên, rồi bất ngờ áp sát tập kích vào sườn quân Minh. Cũng như thê đội tiên phong, họ không dại gì xông thẳng vào tử chiến, đó không phải là phong cách của họ. Thay vào đó, họ phi ngựa sát bên cạnh, giương cung mà bắn tỉa. Trong quá khứ, những đội trọng trang kỵ binh Nam Tống hay các hiệp sĩ châu Âu đều phải khốn đốn trước lối đánh này, chịu đựng bao sự bực bội: muốn đánh thì không được, muốn chạy cũng chẳng xong.

Chỉ trong vòng chưa đầy mười phút, quân Minh đã phải hứng chịu tổn thất không hề nhỏ. Sự bực bội dâng cao, nhưng họ vẫn liều chết xung phong, điên cuồng thúc ngựa lao tới. Họ tin rằng chỉ cần áp sát được đội kỵ binh này là có thể xoay ngược tình thế trận chiến. Với niềm tin đó, bất chấp tổn thất, họ cứ thế mà truy đuổi. Chiến trường biến thành một màn truy đuổi căng thẳng: quân Minh thì đuổi, quân Vạn Xuân thì chạy. Thi thoảng, họ lại bất ngờ quay lại bắn mấy đợt tên. Hai bên cánh quân Minh cứ cách một khoảng thời gian lại bị tập kích.

Kỵ binh quân Minh chứng kiến từng người đồng đội ngã xuống vì trúng tên, tinh thần không khỏi hoảng loạn. Kỵ binh nam man cứ như đang trêu đùa họ: khi gần khi xa. Khi họ điên cuồng thúc ngựa lao nhanh đuổi theo, cứ tưởng sắp tóm được rồi, tay lăm lăm đao chuẩn bị chém ngang lưng thì lại để tuột mất, cảm giác vô cùng hụt hẫng. Ngựa chiến của quân Minh cũng đã kiệt sức. Việc lao nhanh quá lâu, lại phải mang theo binh lính trang bị nặng nề quả là một gánh nặng không nhỏ. Dù ngựa chiến của quân Minh đã được cải thiện rất nhiều sau nhiều lần chinh phạt Mông Cổ, nhưng vẫn không thể nào tải nổi. Trái lại, kỵ binh Vạn Xuân vẫn còn nhởn nhơ phía trước. Họ mặc đinh giáp, có trọng lượng nhẹ hơn, ngựa cũng là những con chiến mã được tuyển chọn kỹ lưỡng, mua trực tiếp từ Mông Cổ, được ăn uống chăm sóc tốt và thường xuyên rèn luyện. Bảo sao chúng không khỏe mạnh phi thường. Quân Minh càng đuổi càng nản lòng, binh lính bắt đầu mất tinh thần, gần như sắp tan vỡ.

.......

Ở một diễn biến khác của trận chiến, bộ binh hai bên vẫn đang từ từ áp sát. Pháo binh Vạn Xuân, sau khi đã "làm gỏi" kha khá đại pháo của quân Minh, đã tạm nghỉ để hồi sức, đồng thời cho nòng pháo nguội bớt, tránh nguy cơ nứt vỡ. Nhận thấy pháo địch tạm ngưng, quân Minh liền tăng tốc, đẩy mạnh đội hình, hòng sớm có thể tiến hành cận chiến, tiện bề "lấy thịt đè người". Dẫn đầu là hơn vạn cung thủ và điểu thương binh, bước chân họ nhanh nhẹn, gần như đang chạy về phía trước. Chúng nóng lòng không chờ đợi nổi, muốn trút một cơn mưa tên đạn xuống quân Vạn Xuân để hả dạ, để xua tan nỗi sợ hãi khi nãy.

Nếu để hơn vạn cung thủ và điểu thương binh này thực hiện được ý đồ, quân Vạn Xuân sẽ không chết cũng tàn phế. Bất kể khiên có vững chắc, giáp có dày đến đâu thì tổn thất cũng sẽ không thể tránh khỏi, đặc biệt là khi địch bắn dày đặc như vậy.

“Cung thủ chuẩn bị!” Sĩ quan chỉ huy hét lớn, tay cầm chắc lệnh kiếm. Xung quanh hắn, cung thủ Vạn Xuân đã giương cung, tên đã cài vào dây, sẵn sàng bắn bất cứ lúc nào.

“BẮN!” Lệnh kiếm vung mạnh xuống, cung thủ đồng loạt buông dây cung.

“Phiu phiu phiu!” Hàng ngàn mũi tên rời cung, bay vút lên trời cao. Đây là cách bắn thường thấy của cung thủ trong các trận chiến lớn: bắn theo hình cầu vồng, không nhằm thẳng quân thù. Cung thủ sẽ đồng loạt bắn tên lên cao để tên bay xa, rồi nhờ trọng lực mà ập xuống đầu quân địch như một cơn mưa dày đặc. Với lợi thế vượt trội về cung, quân Vạn Xuân đã giành được lượt bắn đầu tiên. Họ bắt đầu tiến hành tàn sát cung thủ và điểu thương binh của Đại Minh.

Mọi bản quyền tác giả cho nội dung này đều thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free