(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 92: . Cái kết của Trịnh Hòa.
Đoàn thuyền Trịnh Hòa cập bến để tiếp tế. Khắp bến cảng, đâu đâu cũng là thuyền quân Minh, ước chừng gần 300 chiếc, tất cả đều là thuyền lớn. Chiến thuyền đậu kín mặt biển. Nhu yếu phẩm yêu cầu tiếp tế không hề ít, lương thực, rau dưa gần như vét sạch kho của các thương nhân quanh vùng. Quân Minh cũng trả tiền nhưng chỉ mang tính tượng trưng, buộc người đ��a phương phải cống nạp, nếu không sẽ bị chúng tấn công ngay lập tức. Bị một đội thủy quân lớn như vậy đánh bất ngờ thì mất nhiều hơn được. Dù cay đắng, các quốc gia quanh vùng vẫn phải cung cấp tiếp tế cho quân Minh.
Quân Vạn Xuân đóng quân, bình chân như vại, không hề có ý định tiến đánh. Với vỏn vẹn 3000 lính và số lượng chiến thuyền ít ỏi, nếu liều mạng giao chiến thì chỉ có nước "lên bàn thờ". Ngay khi quân Minh vừa cập bến, những khoái mã đã tức tốc lên đường, ngựa không ngừng vó, phi thẳng đến nơi hải quân Vạn Xuân đang tập kết.
Có đôi ba ý kiến cho rằng nên bỏ thuốc độc vào đồ ăn, thức uống của quân Minh nhưng tất cả đều bị phủ quyết. Những nhu yếu phẩm này, quân Minh kiểm tra rất kỹ lưỡng, không để người Vạn Xuân có cơ hội ra tay. Nếu chẳng may bị phát hiện thì mọi chuyện sẽ đổ bể, quân Minh sẽ cẩn trọng hơn, gây bất lợi cho các mưu tính về sau.
Cứ thế, sau 3 ngày, quân Minh đã nạp đủ nước và lương thực, tiếp tục giong thuyền về phương Bắc. Chúng sẽ không ghé vào bất kỳ nơi nào khác để bổ sung dự trữ nữa, mà thẳng một mạch về Nam Kinh. Cùng lúc quân Minh đang tiếp tế, mãi tận Kỳ La, hải quân Vạn Xuân đã vào vị trí, sẵn sàng "làm gỏi" đoàn thám hiểm này.
Một ngày trời xanh nắng đẹp, quân Minh đang hân hoan trên đường trở về thì từ ba mặt xuất hiện các hạm đội lạ. Biết chuyện chẳng lành, lại có kinh nghiệm nhiều lần đối đầu với hải tặc cùng thủy quân các nước ven bờ, quân Minh lập tức lập trận phòng thủ, pháo lên nòng, chỉ chờ hạm địch vào vị trí là khai hỏa.
Hai bên chạm mặt, căm hờn tột độ, giao chiến ngay lập tức. Quân Minh tuy tinh nhuệ nhưng Vạn Xuân cũng đâu có vừa, lại còn có lợi thế vượt trội về pháo và thuyền chiến. Thuyền quân Minh tuy to lớn thật đấy, nếu đánh trên sông thì có khả năng chiến thắng hải quân Vạn Xuân, nhưng đánh trên biển thì đành chịu thua mà thôi. Số phận của đoàn thám hiểm này không khá hơn cánh quân thủy của Mộc Thạnh là bao, thương vong vô số kể.
Cả ngày hôm đó, dân chúng kéo nhau ra các ngọn núi ven biển để xem hải chiến. Tiếng pháo nổ vang trời, nước phụt lên tứ phía, cùng với ánh lửa và tiếng người kêu la. Ván gỗ, xác người theo sóng trôi dạt vào, phủ kín bãi cát, máu tươi nhuộm đỏ cả nước biển.
Đoàn thám hiểm của Trịnh Hòa quả không phải hạng phàm phu tục tử. Dù yếu thế hơn về hỏa khí, họ vẫn điên cuồng chống trả hải quân Vạn Xuân, cho thuyền lao đến bất kể sống chết, áp sát mà giao chiến. Không ít chiến thuyền Vạn Xuân buộc phải cận chiến với giặc, binh lính hai bên leo lên boong tàu của nhau để sống mái.
Khắp mặt biển là ánh lửa, tiếng hô chém giết, người Minh, người Việt hết người này đến người khác ngã xuống. Nhiều kẻ càng điên cuồng hơn, ôm nhau mà lao xuống biển quyết giết đối phương. Binh khí gãy nát thì dùng nắm tay, hàm răng mà giết địch. Máu nóng sôi trào bản năng thú tính, nhân tính méo mó, tất cả chỉ mong giết được đối phương dù bằng bất kỳ giá nào.
Quân Vạn Xuân chiến đấu đến đỏ mắt, các chiến thuyền lao vào như phát điên, cứ nhằm thuyền chiến quân Minh mà đâm, bất kể là Phúc thuyền hay lương thuyền, bất kể to nhỏ, hễ là thuyền giặc thì đâm, bất chấp tất cả. Bên ngoài, các chiến thuyền lớn bắn đến đỏ nòng mới chịu dừng lại, không biết bao nhiêu đạn pháo được trút xuống, dẫu hy sinh đến đâu cũng không chịu lùi bước.
Trận hải chiến kéo dài từ sáng đến tối mới coi như kết thúc. Khắp nơi khói mù mịt, tiếng rên rỉ của thương binh hòa cùng với tiếng gió biển, những chiến thuyền quân Minh vẫn âm ỉ cháy không tắt. Không một thuyền nào chịu trốn chạy dù quân Vạn Xuân đã mở cho một đường thoát, quả là sự điên cuồng hiếm thấy.
Giữa chiến địa đầy xác thuyền, xác người, chiếc bảo thuyền – soái hạm nguy nga của Trịnh Hòa vẫn sừng sững đứng đó, mình đầy thương tích. Xung quanh, các chiến thuyền Vạn Xuân đậu kín mít, bốn phía chăng đầy dây thừng vây hãm. Trên boong thuyền chất đầy xác chết, có quân Vạn Xuân, có quân Minh. Mặt boong từng phẳng lì nay thủng trăm chỗ, lao giáo cắm đầy trên sàn, pháo lăn tứ tung, không ít nòng pháo nổ nát bét. Máy bắn tên, máy bắn đá đều gãy gục, xác công binh treo vắt vẻo trên đó. Máu tươi ướt đẫm mặt sàn, theo những kẽ hở tí tách chảy xuống biển.
Trên đài cao, nơi Trịnh Hòa vẫn thường đứng ngắm nhìn hạm đội khổng lồ của mình đầy tự hào, nay y vẫn đứng đó. Cảnh vật xung quanh đã hoang tàn, đổ nát thê lương, lửa còn âm ỉ cháy. Bên cạnh y chỉ còn lại mấy tên thân vệ mình đầy thương tích, chứ không còn kẻ hầu người hạ nào. Phía dưới, xung quanh đâu đâu cũng là lính Vạn Xuân, với chiến đao nhuốm máu, mắt đăm đăm nhìn y.
“Kẻ đến xưng tên đi. Có chết ta cũng muốn chết một cách minh bạch,” Trịnh Hòa chống đao mà đứng, cẩm bào đã nhuộm đen màu khói lửa, máu từ vết thương trên người vẫn còn đang chảy. Y suy yếu nhưng quyết không để ai đỡ.
“Đông Hải chi chủ, Vạn Xuân quốc.” Chỉ huy quân Vạn Xuân lên tiếng đáp lời, tiếng nói uy nghiêm, ầm ầm như sấm động.
“Khá khen cho Đông Hải chi chủ. Không ngờ Trịnh Hòa ta phải táng thân tại đây. Vạn Xuân quốc, ta nhớ rõ! Đại Minh hoàng đế nhất định sẽ không bỏ qua cho các ngươi. Ta đợi các ngươi dưới âm phủ!” Trịnh Hòa không hề sợ hãi mà đứng đó cười dài, nụ cười có đôi phần thê lương.
“Các huynh đệ! Cảm tạ các ngươi đã cùng ta kề vai sát cánh, chinh phục biển lớn, chống lại kẻ địch. Nay khí số đã hết, vận mệnh chú định phải chết ở chốn này, nhưng ta quyết thà chết không hàng. Mười tám năm sau lại là một trang hảo hán! Các huynh đệ! Vĩnh biệt!” Nói rồi, Trịnh Hòa vung đao qua cổ, huyết hoa bắn tận trời. Thân hình to lớn của y ngã v��t ra đất, máu tươi chảy lênh láng trên sàn thuyền.
“Sống là người của đô đốc, chết làm ma theo đô đốc! Mười tám năm sau lại là một trang hảo hán!” Một tên thân vệ hét lớn, rồi cũng vung đao lên tự kết liễu cuộc đời mình.
“Đô đốc xin đợi, hoàng tuyền có bạn!” Những tên còn lại cũng không phải hạng yếu hèn, dù biết đầu hàng có thể giữ được mạng sống, nhưng quyết chết theo chủ, giữ chút khí tiết cuối cùng. Tất cả đều tự sát hết.
Cả đài cao ngổn ngang xác chết của Trịnh Hòa cùng đám thân vệ, máu tươi giăng khắp mặt đất, ướt đẫm chiến kỳ Đại Minh đổ gục. Quân Vạn Xuân thấy cảnh đó, dù là kẻ địch nhưng cũng có đôi ba phần nể phục.
“Trịnh Hòa tuy là thái giám nhưng khí tiết không tồi. Bọn thuộc hạ của y cũng là người trung nghĩa. Các anh em, hãy thu dọn xác chúng rồi hải táng, chúng xứng đáng được hưởng sự tôn trọng của ta. Tiếc thay cho Trịnh Hòa, y là người có tài nhưng y là người Hồi, mười tám năm sau y cũng không thể trở thành một trang hảo “Hán” theo nghĩa đen được.” Chỉ huy nói.
Không r�� từ “hảo hán” ở đây chỉ bậc đại trượng phu hay một người nam giới thuộc dân tộc Hán tốt, điều này còn nhiều tranh cãi. Nhưng dẫu sao, Trịnh Hòa cũng là người có tài hiếm có. Thành quả của những chuyến hải trình của y nếu được sử dụng một cách hợp lý thì sẽ rất có lợi cho người đi sau. Tiếc thay, người Minh đã bỏ lỡ điều đó. Và tiếc thay, y lại đối đầu với Vạn Xuân nên phải táng thân chốn này.
“Dọn dẹp chiến trường, thu dọn văn vật. Tất cả sách vở, họa đồ trên thuyền phải vận chuyển và bảo quản hết sức cẩn thận. Thứ này có lợi cho Vạn Xuân ta vô cùng. Triển khai đi!” Chỉ huy ra lệnh.
Binh lính xung quanh lĩnh mệnh, một nhóm tìm kiếm cứu chữa thương binh, một nhóm khác xuống dưới khoang thuyền lục soát. Chiến đao, khiên chắn vẫn kè kè bên cạnh, không dám lơ là. Dù đã giành chiến thắng nhưng không ai biết liệu có tên lính Minh nào còn sót lại muốn phục thù hay không. Mọi thứ phải hết sức cẩn thận.
“TÙ TÙ TÙUUU!” Từng hồi kèn dài ngân vang báo tin chiến thắng. Binh lính, thủy thủ trên các chiến thuyền reo hò, vỗ tay hân hoan, ôm chầm lấy nhau mà chúc tụng. Một trận chiến khốc liệt cuối cùng cũng kết thúc, hạm đội Vạn Xuân lại lần nữa giành chiến thắng, khẳng định vị thế bá chủ trên biển của mình. Lá hồng kỳ trên cao căng mình tung bay trong gió.
Khi màn ăn mừng qua đi, các chiến thuyền quay lại cứu chữa thương binh, vớt những người còn sống sót dưới biển lên. Trận chiến đã kết thúc, bất kể là người Vạn Xuân hay Minh, tất cả đều được cứu giúp – đó là tinh thần nhân đạo của quân Vạn Xuân. Tuy nhiên, những tên lính Minh bị thương quá nặng, khó có thể cứu chữa, sẽ được ban cho một đao giải thoát để họ bớt đau khổ. Quân Vạn Xuân nhân đạo đấy, nhưng chưa "thánh mẫu" đến mức đó, đặc biệt trong thế giới người ăn người, cá lớn nuốt cá bé này.
Các “thiên thần áo trắng” tất bật làm việc, cứu chữa thương binh, an ủi những tâm hồn đang run rẩy. À, lúc này họ không mặc áo trắng, họ cũng mặc chiến bào y như binh lính bình thường, khác biệt chỉ ở chỗ chiếc băng tay trắng in chữ V màu đỏ mà thôi. Họ đến những nơi nguy hiểm, thảm khốc nhất, cứu vớt những con người tội nghiệp, kéo họ thoát khỏi bàn tay tử thần.
Độc giả có thể tìm thấy nội dung dịch thuật này độc quyền tại truyen.free.