(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 91: . Đoàn thám hiểm Trịnh Hòa.
Chỉ với vỏn vẹn chục vạn đại quân mà dám mang binh đi tấn công Trung Nguyên, quả là một hành động điên rồ khiến không ít thế tộc Việt hoang mang, không hiểu Vũ Đại Hải có ý đồ gì. Chẳng lẽ hắn nghĩ mình đã là thiên hạ vô địch rồi ư?
Không, Đại Hải chỉ mang quân đi đánh chứ không hề có ý định chiếm đoạt đất đai Trung Nguyên. Giữa "đánh" và "chiếm" có một khoảng cách rất xa. Để có thể nuốt trọn Trung Nguyên, dù có trăm vạn đại quân cũng vẫn là quá sức. Cần biết rằng dân Hán vô cùng đông đảo, họ có thể thua trận nhưng bất kỳ dân tộc nào chinh phục và thống trị họ thì chỉ qua trăm năm sẽ bị đồng hóa sạch. Điển hình như Ngũ Hồ thập lục quốc, đế chế Mông Cổ, hoàng tộc Nữ Chân… vô số đội quân hùng mạnh đã bị đồng hóa khi đặt chân đến đây. Việt tộc với dân số chưa đến mười triệu, kể cả khi chiếm hết đất Trung Nguyên cũng có nguy cơ bị đồng hóa ngược, lúc đó thì hiểm họa khôn lường.
Cất quân đi đánh Đại Minh vừa là để báo thù nhà nợ nước, vừa nhân cơ hội làm suy yếu cường địch. Chu Đệ mới tiếm ngôi chưa đầy chục năm, lòng dân chưa yên. Sau hàng loạt các vụ thảm sát, tiêu diệt tàn dư của Chu Doãn Văn, các gia tộc lớn, các vương gia họ Chu bề ngoài tuy thần phục nhưng thật tâm ra sao thì chỉ trời mới hay. Sở dĩ y điên cuồng cất quân tiến đánh thảo nguyên phương Bắc cùng nam chinh phương Nam cũng một phần để hướng sự chú ý của trong nước ra bên ngoài, quên đi sự kiện Tĩnh Nan chi biến kia. Chiến thắng trong các cuộc viễn chinh cũng sẽ củng cố uy vọng của y trong dân gian.
Phải thừa nhận, phương pháp này của Chu Đệ hoàn toàn đúng đắn. Vào thời của y, quân sự Đại Minh đạt đến đỉnh cao cực thịnh, hậu thế không sao sánh kịp. Danh vọng của y cũng rất cao, được dân gian hết sức tôn sùng, dù có vết nhơ Tĩnh Nan cũng không hề ảnh hưởng.
Nhưng trong bối cảnh này, mọi chuyện lại diễn ra hoàn toàn khác. Chiến sự ở phương Bắc không thuận lợi, các đạo quân du mục dù bị đánh tan nhưng không thể tiêu diệt hoàn toàn được, thậm chí còn ngày càng hùng mạnh hơn, trang bị ngày càng tinh xảo. Theo thám báo được biết thì dân du mục có một nguồn cung vũ khí lương thực lớn từ một nơi rất xa ở phương Bắc. Không rõ là từ đâu, liệu có phải Cao Ly hay Đông Doanh chăng? Thám báo vẫn chưa thể xác định rõ.
Ở phương Nam, hơn hai chục vạn quân cùng hàng chục vạn phu xuất chinh, nhanh chóng chiếm được đất Đại Ngu. Nhưng một tháng nay lại ít thấy tin tức truyền về Nam Kinh, chưa rõ tình hình ra sao, ắt hẳn có điều bất thường. Dẫu vậy, Chu Đệ cũng không quá lo lắng. Quân viễn chinh phương Nam phần lớn được tuyển từ Lưỡng Quảng, Vân Nam. Có tổn thất đôi chút cũng không sao, hậu quả do các thế tộc tại đó gánh chịu, triều đình không mất mát gì nhiều, có khi lại dễ bề cử người xuống khống chế. Quân lực Đại Minh trăm vạn, tổn thất đôi chút thổ binh hay lính địa phương cũng chẳng có gì đáng bận tâm.
Nói là vậy, quân Minh quả thực có chục vạn quân nhưng phải chia ra đóng giữ nhiều nơi, đặc biệt là biên cương phương Bắc. Không thể cứ hễ động một chút là huy động được trăm vạn. Kể cả huy động được trăm vạn thì cũng chủ yếu là tân binh, quân tinh nhuệ đồn trú khắp nơi khó lòng điều động dễ dàng. Chu Đệ thực sự chỉ có hơn hai mươi vạn cấm quân ở Nam Kinh là có thể tùy ý điều động. Dẫu vậy cũng đã là một con số đáng nể rồi, nên nhớ bây giờ mới là đầu thế kỷ 15, cách mạng công nghiệp còn chưa bùng nổ, để duy trì một đội quân khổng lồ sẵn sàng chiến đấu như thế là điều không hề dễ.
Qua việc nhìn nhận quân đội Đại Minh mới thấy, Vũ Đại Hải có thể duy trì 10 vạn quân luôn sẵn sàng chiến đấu cùng 3 hạm đội là điều không hề đơn giản, cho thấy quốc lực Vạn Xuân cũng không hề yếu kém. Đại Hải cũng không hề ham muốn tiến đánh Đại Minh, chiếm lại đất Lưỡng Quảng quá mức, nhưng tình thế này là bắt buộc. Khi Nam Kinh nhận được tin quân viễn chinh thất trận, kiểu gì thì kiểu cũng sẽ cử một đạo quân khác tới trả thù. Nhanh thì một vài năm, chậm thì chục năm, chắc chắn sẽ viễn chinh một lần nữa. Đây không còn là vấn đề thắng thua nữa rồi, mà là vấn đề danh dự của Trung Hoa. Mang tiếng thiên triều mà thất trận nơi đất man hoang thì nhục nhã không sao kể xiết. Nếu Chu Đệ không phục thù thì ngai vàng của y cũng sẽ lung lay, dễ đổ vỡ, bề tôi sẽ không còn kính phục.
Việc một thế lực khác trỗi dậy mạnh mẽ ở phương Nam không phải điều mà Đại Minh muốn nhìn thấy. Các thế tộc cũng sẽ gạt bỏ ân oán để hiệp trợ triều đình, cất quân xuôi nam tiêu diệt. Chiến tranh là điều không thể tránh khỏi. Vậy sao không nắm lấy quyền chủ động vào tay mình, như Thái úy Lý Thường Kiệt khi xưa “tiên phát chế nhân”? Chiến tranh tốt nhất diễn ra trên đất địch, nếu để chiến tranh lan tới lãnh thổ mình thì có thắng cũng phải trả giá đắt mà thôi.
Có muôn vàn lý do để Vũ Đại Hải cất quân lên phía Bắc, quyết đánh một trận làm suy yếu Đại Minh, nếu có thể khiến Đại Minh tan rã thì càng tốt. Có một hàng xóm quá mạnh, Vạn Xuân khó lòng yên bình phát triển. Nhân cơ hội nội bộ Đại Minh còn chưa vững như bàn thạch nên nhanh chóng ra tay. Dù chưa thể nói đến việc tiêu diệt Đại Minh, nhưng làm cho chúng sứt đầu mẻ trán cũng là một thành công không nhỏ. Nếu có thể khiến chúng chia năm xẻ bảy thì còn gì bằng.
Theo lẽ tất nhiên, sau khi điểm quân ở Đông Bộ Đầu, Vũ Đại Hải thân chinh dẫn mười vạn đại quân nhổ neo, giong buồm tiến lên phương Bắc.
……………
Cùng thời điểm đó, trên Biển Đông xa xôi, một trận hải chiến quy mô lớn đang diễn ra giữa hạm đội Đông Hải, Nam Hải của Vạn Xuân cùng với hạm đội thám hiểm Đại Minh dưới sự lãnh đạo của Trịnh Hòa.
Như đã biết, từ năm 1405, Trịnh Hòa nhận lệnh vua Minh, bắt đầu giong thuyền ra khơi, khám phá các vùng đất mới, dương uy thiên triều với các tiểu quốc lân cận. Nghe thiên hạ đồn, hạm đội của Trịnh Hòa đã đi đến tận châu Phi, có khi sang cả châu Mỹ. Thực hư ra sao thì không ai dám chắc, nhưng có thể khẳng định, hạm đội thám hiểm đã đi được đến những vùng đ��t xa xôi.
Chuyến thám hiểm của Trịnh Hòa tưởng chừng như đã mở đầu cho kỷ nguyên đại hàng hải của phương Đông, nhưng không, nó thực chất chỉ là phô trương hơn là thám hiểm đích thực. Các hạm đội lớn, lênh đênh nhiều ngày trên biển, khám phá nhiều vùng đất mới mang về biết bao thứ kỳ lạ nhưng lại không thu được nhiều lợi ích kinh tế đáng kể. Thế nên chỉ sau vài chuyến đã bị hủy bỏ. Việc duy trì một hạm đội khổng lồ ra khơi mà không đem lại lợi ích rõ rệt là điều không hề dễ dàng, kể cả đối với một quốc gia có quốc lực dồi dào như Đại Minh. Sau thời Trịnh Hòa, người Minh cũng không còn những chuyến đi xa nữa. Có lẽ, ngay từ khi bắt đầu, Đại Minh không nên cử hẳn một hạm đội thám hiểm hàng vạn người như thế ra ngoài, nhiều người như vậy đến tiền tấn cũng khó lòng kham nổi.
Trái lại, phương Tây bắt đầu các chuyến thám hiểm với đội tàu nhỏ hơn, quân số cũng ít hơn nhưng lại mang về lợi ích kinh tế to lớn nên được duy trì mạnh mẽ, thúc đẩy cuộc đại hàng hải. Nhờ đó, họ mang về vô vàn của cải, kiến thức để phương Tây vươn lên, dần dần giành lấy vị trí bá chủ thế giới. À, mục đích ban đầu của họ đã là đi tìm kiếm con đường đến vùng đất Ấn Độ vàng bạc, hương liệu trù phú chứ cũng không phải để phô trương quyền uy.
Hạm đội thám hiểm của Trịnh Hòa trang bị những chiến thuyền to lớn, hiện đại bậc nhất Đại Minh thời bấy giờ. Soái hạm là bảo thuyền dài cả trăm mét, một quái vật thực sự của biển cả. Ngoài ra còn có mã thuyền, lương thuyền, chiến thuyền… Chuyến đi từ 1405 – 1407, Trịnh Hòa mang theo gần 3 vạn người cùng hơn 300 thuyền lớn, quả là một hạm đội khổng lồ, lớn hơn cả hạm đội quân Minh từng đánh Đại Ngu.
Trịnh Hòa có thể coi là một nhà hàng hải vĩ đại của phương Đông. Vũ Đại Hải biết đến và từng đọc, bàn luận về những chuyến thám hiểm của Trịnh Hòa trên các diễn đàn. Với trí nhớ tuyệt vời, sau khi đánh tan thủy sư Đại Minh ở biển Vũng Áng thì hắn cũng nhớ tới hạm đội của Trịnh Hòa đang trên đường về. Làm sao Vũ Đại Hải có thể bỏ qua một hạm đội như vậy được chứ.
Dù đội tàu thám hiểm của Trịnh Hòa không mang theo quá nhiều binh lính, chỉ khoảng hơn vạn người, nhưng “sư tử vồ thỏ còn dùng toàn lực”, Vũ Đại Hải không dám chủ quan chút nào. Kể cả khi có ưu thế vượt trội về hải chiến, hắn cũng để hai hạm đội chủ lực lại chặn đánh Trịnh Hòa. Trịnh Hòa không phải vật trong ao, lại am hiểu thủy chiến, nếu để y nhởn nhơ ngoài biển, Đại Hải tiến quân đánh Minh cũng không thấy yên tâm. Chưa kể gần 3 vạn binh lính, thủy thủ lênh đênh trên biển hai năm, kỹ năng chiến đấu ắt hẳn đã đạt đến đỉnh cao. Quân Vạn Xuân nếu không cẩn thận thì khéo lại chuốc lấy thất bại ê chề. Chính bởi lẽ đó, một trận phục kích đã nổ ra tại biển Kỳ La.
Tại sao lại là Kỳ La? Đơn giản vì đây là tuyến đường mà hạm đội Trịnh Hòa ắt sẽ đi qua. Hạm đội của nhà Minh tuy to lớn thật nhưng cũng không dám mạo hiểm đi xa bờ, chủ yếu di chuyển gần bờ để tiện tiếp tế. Thuyền quân Minh mạnh về thủy chiến nội địa nhưng lại yếu thế khi ra biển lớn. Một hạm đội lớn đi biển không thể thiếu được tiếp tế. Trịnh Hòa đã đến Virinu (Thị Nại) một lần năm 1405 để tiếp tế nước ngọt và lương thực. Lúc về hẳn cũng sẽ ghé qua bổ sung rồi mới đi thẳng về nước. Và đúng như dự đoán của Vạn Xuân, gần cuối năm 1407, chỉ cách hải chiến Vũng Áng hơn một tháng, hạm đội của Trịnh Hòa có ghé qua Virinu.
Hạm đội khổng lồ cũng không khiến quân Vạn Xuân đóng ở đây khiếp sợ. Họ vẫn tỏ ra bình thường, tiếp đón người Minh nhiệt tình, cần nước có nước, cần lương có lương. Trịnh Hòa có chút ngạc nhiên vì đón tiếp không phải người Chiêm thành, nhưng rồi cũng tặc lưỡi bỏ qua. Những tiểu quốc phương Nam thường xuyên tranh chấp, nay đổi chủ mai đổi chủ, cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên, vốn dĩ chỉ là đám man di mà thôi. Y cũng không xuống thuyền, chỉ lệnh cho binh lính nhanh chóng bổ sung rồi lên đường.
Chất lượng dịch thuật mượt mà này là tâm huyết của truyen.free.