(Đã dịch) Pokemon Của Alex - Chương 59: Tin tức tốt
Hai ngày cuối tuần, Alex dành thời gian gọi điện về cho gia đình, đồng thời tranh thủ ghé đạo quán thành phố Rustboro để hoàn thành nốt công việc của mình.
Zelloui thì được chị Annie dẫn đến trung tâm Pokémon, hoàn tất khâu kiểm tra thân phận cuối cùng. Cô bé được xác nhận là thành viên của bộ tộc Draconid, và hai Pokémon của cô bé là Bagon cùng Noibat cũng đã được ghi nhận vào hồ sơ cá nhân.
“Quá tuyệt vời! Một khởi đầu như vậy quả thật rất thú vị, phải không, Bagon, Noibat!” Zelloui vui vẻ xách túi đi dạo một vòng quanh thành phố.
Cô ghé qua khu vực mua sắm quần áo, sắm vài bộ áo thun và quần đùi đơn giản, cùng một chiếc balo lớn hơn để có thể mang được nhiều đồ. Cuối cùng Zelloui dừng lại tại căng tin của trường, gọi rất nhiều đồ ăn, rồi liên tục nhồi nhét vào bụng.
“Có cần thiết phải ăn như chết đói thế không?” Alex đứng cạnh bên, vừa từ thư viện trở về, nhìn thấy cảnh này không khỏi cạn lời.
“Này, Alex?” Zelloui nhìn thấy cậu bạn cùng phòng, lập tức vẫy tay chào hỏi, có điều đồ ăn trong miệng chưa nhai xong khiến cô bé suýt mắc nghẹn.
Khác với Liana, Zelloui là một thiếu nữ hoạt bát, có thể nói là không khác gì con trai. Gu ăn mặc của Zelloui hầu như chỉ có hai màu trắng đen, quần áo rộng rãi và thoải mái là được.
“Urggg… được rồi, cứ bình tĩnh mà ăn đi, tụi tớ có việc phải đi rồi.” Alex thở dài, đóng cuốn sách lại cất vào cặp, chuẩn bị dành những ngày cuối này để ôn tập kiến thức.
Ngày hôm qua cậu có dành chút thời gian ghé thăm anh Nobul ở phòng bồi dưỡng Pokémon trong thành phố. Anh ấy làm việc rất chăm chỉ, được chủ của phòng bồi dưỡng khen ngợi khá nhiều.
Giống với bất cứ khóa học nào tại trường Pokémon, khi kết thúc khóa học, mọi người đều phải trải qua một bài kiểm tra. Đó là để đánh giá thành tích học tập và kết quả tốt nghiệp của khóa học. Tại khu vực Hoenn, giấy thông báo của trường Pokémon có đóng dấu của chị Roxanne có giá trị rất lớn.
Alex đương nhiên cũng muốn lấy một tấm chứng chỉ tốt nghiệp loại giỏi, để sau này đi lữ hành nếu thiếu tiền, cầm nó đi xin việc làm thêm tại một phòng bồi dưỡng nào đó cũng dễ hơn.
Cuộc thi kết thúc khóa học sẽ diễn ra vào thứ năm tuần sau, nói cách khác, thời gian cho đến khi kết thúc khóa học không còn nhiều.
Thứ sáu, Alex sẽ sắp xếp hành lý để trở về thị trấn Verdanturf, tiện thể dành mấy ngày cuối tuần để khiêu chiến chị Roxanne, hoàn thành nguyện vọng của Ralts.
“Thời gian trôi qua nhanh thật!” Alex nhìn mình trong gương, đưa tay chỉnh lại mái tóc, tạo dáng như một chàng soái ca, rồi bật cười vì hình tượng của chính mình.
Ralts và Chimecho đang tự mình luyện tập ở một góc, Alex mang theo Rhyhorn đi chăm sóc khu vườn hoa của Roserade. Nơi đây chỉ còn một mình cậu lo liệu, trước khi đi có lẽ Alex cần dặn dò một người khác đến chăm sóc. Nên là một học viên nào đó đang ở trọ tại trường, vì họ có nhiều thời gian để chăm sóc khu vườn này hơn.
Zelloui… từ bỏ đi. Con bé đó mà không phá tan tành khu vườn này đã là may mắn lắm rồi, với lại Zelloui cũng sẽ đi lữ hành nữa. Cô bé cũng không phải là người nặng về lý thuyết như Alex, tiến hành luyện tập và khiêu chiến trên chặng đường lữ hành mới là con đường tốt nhất cho cô bé.
“Alex? Chỗ này còn cần tưới nước này!” Rhyhorn ngước đầu dậy, gọi Alex. Con tê giác vốn không quá yêu thích chăm sóc cây cỏ, nhưng dưới sự chỉ dẫn của Alex cũng dần trở nên nhạy cảm với đất đai.
Khác với Ralts và Chimecho liên tục rèn luyện để gia tăng thực lực, thì Rhyhorn chủ yếu ở bên cạnh Alex, như một Pokémon cưng. Tuy nhiên, nếu nghĩ rằng Rhyhorn yếu thì hoàn toàn sai lầm. Vì đạo quán của chị Roxanne thuộc hệ Nham (Rock), nên tần suất Alex chỉ huy Rhyhorn thi đấu nhiều hơn hẳn Ralts và Chimecho.
Alex cũng thường xuyên chỉ huy nhiều Pokémon khác, số lượng Pokémon qua tay cậu không hề ít. Nhờ vào đó mà Alex ít bối rối hơn khi gặp các Pokémon hiếm, đồng thời có thể lập tức đưa ra thông tin cơ bản về đối thủ.
“Được rồi, tới liền.” Alex đi tới chăm sóc cây cỏ, nhân tiện đưa tay xoa đầu Rhyhorn. Sau mỗi trận chiến, Alex đều dành thời gian mát xa cho các Pokémon của mình, đảm bảo chúng có thời gian thư giãn và tránh các tổn thương tiềm ẩn khó phát hiện. Chimecho thường xuyên sử dụng Heal Bell và Heal Pulse cho các Pokémon.
Chưa kể vì là huấn luyện viên của đạo quán, khá nhiều cơ sở vật chất của đạo quán được mở miễn phí cho Alex, đó là một trong những phúc lợi mà Alex rất thích.
Ánh mắt Alex quan sát xung quanh, không cần quá tập trung, nhưng mọi thứ dường như lập tức phản hồi lại cậu. Siêu năng lực của cậu đã mạnh hơn trước rất nhiều, nhưng Alex vẫn rất khó thực hiện các năng lực giống như một Pokémon.
Thế nhưng… “Cong rồi!” Cầm lấy một chiếc muỗng bạc, ánh mắt Alex sáng lên, vận dụng siêu năng lực bẻ cong chiếc muỗng một cách thô bạo. Thế nhưng hiệu quả thực tế và sức lực bỏ ra không hề cân đối chút nào. Đối với Alex mà nói, bẻ cong một chiếc muỗng vẫn còn khá khó khăn. Cậu gần như phải gồng hết mình mới có thể làm được, trong khi đó, dùng chúng để giao tiếp với Pokémon hay tăng cường sức mạnh cho Ralts và Chimecho lại rất dễ dàng.
Nói cách khác, siêu năng lực của Alex đang lớn mạnh hơn, nhưng cậu chưa có cách để hoàn toàn khống chế nó. Xem ra không chỉ Pokémon gặp vấn đề về con đường phát triển, mà ngay cả cậu cũng bắt đầu gặp sự cố. Có cần thiết phải tham gia một số giải đấu để thử xem liệu có món đồ gì từ hệ thống rơi ra hay không?
Thế nhưng hiện tại còn chưa rời khỏi trường, Alex cũng không có thời gian để bận tâm nhiều đến thế.
“Tiếp tục ôn tập thôi.”
Buổi tối, Alex kiểm tra thành quả luyện tập của các Pokémon của mình, để mặc Zelloui ở bên cạnh chạy nhảy tung tăng. Zelloui đã từng khiêu chiến cậu vài lần. Lúc đầu Alex còn rất dễ tính chấp nhận, thế nhưng tần suất Zelloui thách chiến thực sự quá nhiều. Hơn nữa Bagon và Noibat của Zelloui còn chưa hình thành chiến lực đủ mạnh, đến để Ralts khởi động cũng không xứng.
Nhìn thấy Bagon và Noibat bị Ralts nhẹ nhàng đánh bại, Zelloui không thể tin nổi, sụp đổ hoàn toàn.
“Đùa sao… đùa sao… đùa sao…”
Pokémon hệ Rồng của cô bé, bị đánh bại bởi một người bằng tuổi như vậy, quá yếu ớt.
Không, hẳn phải nói là…
“Ngầu, quá ngầu, Pokémon của Alex quá ngầu!” Zelloui từ trong buồn bã vực dậy nhanh chóng một cách chóng mặt. Tâm trạng thay đổi nhanh như chớp, Zelloui tiếp tục rèn luyện một chút là lại khiêu chiến, khiến Alex mệt mỏi đến mức phải chủ động né tránh.
Hai ngày nữa trôi qua, các học viên trong lớp ngày càng mất tập trung, nhưng vào thời điểm này cũng không có bài giảng nào. Chủ yếu là dành thời gian cho mọi người ôn lại kiến thức của mình. Lúc này, chị Annie mỉm cười bước tới nói:
“Mấy đứa, có một tin tức tốt dành cho mấy đứa này!”
Lời nói của chị Annie khiến các học viên quay đầu lại. Chị ấy thường không phải là người thích trò chuyện vô bổ. Nói cách khác, một tin tức tốt thực sự là tốt, nếu không thì chị ấy cũng không đến mức phải tới lớp thông báo cho họ.
“Tin tức tốt?” Alex lặp lại cụm từ này, nhìn về phía chị Annie. Là học viên có thành tích đứng đầu lớp, nên Alex khá là có tiếng nói.
“Đúng vậy, một vị huấn luyện viên rất đỗi nổi tiếng sẽ có mặt tại buổi tốt nghiệp của mấy đứa để theo dõi quá trình thi đấu.” Chị Annie thần bí cười nói, các học viên ngơ ngác nhìn nhau.
Họ không hiểu rõ một vị huấn luyện viên nổi tiếng tới tham quan thì tốt ở điểm nào.
Alex cũng hiếu kỳ nhìn về phía chị Annie, chị ấy mới mỉm cười giải thích:
“Mấy đứa biết con trai của chủ tịch tập đoàn Devon nổi tiếng khắp khu vực Hoenn chứ!? Cựu quán quân, Steven Stone! Ngài ấy là một người bạn của chị Roxanne trong hội sưu tầm đá quý!”
“Sau lần tìm kiếm ở hang động Meteor Falls, nói chung là cũng kiếm được kha khá những viên đá thú vị. Cho nên họ hẹn gặp mặt một hôm để thảo luận về những viên đá, tiện thể chị Roxanne đã mời ngài ấy đến tham quan phần thi tốt nghiệp của khóa học, dù sao thì cũng thuận tiện cùng ngày.”
Nói đến đây, chị Annie mới bật mí lý do vì sao đó là một tin tức tốt: “Coi như là phần thưởng cho người đạt được thành tích cao nhất, ngài Steven còn trực tiếp trao tặng một khối đá tiến hóa phẩm chất cao! Chỉ cần chiến thắng, liền có thể lựa chọn loại đá tiến hóa từ ngài Steven!”
Nói tới đây, lập tức khiến toàn bộ học viên xôn xao. Gặp mặt quán quân tất nhiên là rất kích động rồi. Hơn nữa còn là con trai của tập đoàn Devon, nếu biểu hiện tốt, có khi còn được nhận vào tập đoàn làm việc, sau này không sợ thiếu tiền.
Hơn tất cả, có nhiều thứ trên thị trường không có bán, ví dụ như đá tiến hóa phẩm chất cao, đó là thứ có tiền cũng không mua được. Chủng loại đá hoàn toàn phụ thuộc vào nhu cầu cá nhân của các huấn luyện viên. Đến cả Alex cũng giật mình đứng dậy.
Hào phóng đến như thế?
Có lẽ đối với ngài ấy, một viên đá tiến hóa phẩm chất cao cũng không đáng giá là bao? Vả lại… Steven Stone cũng là một tuýp người hay tặng quà cho những huấn luyện viên tiềm năng, coi như đó là đầu tư cho giới huấn luyện viên tương lai.
“Tuyệt đối… phải thắng!” Alex cũng dấy lên quyết tâm.
Vốn dĩ Alex không quá coi trọng việc phải đứng đầu, nhưng chỉ riêng lần này, cậu không muốn thất bại. Bởi vì trong số các Pokémon hiện tại của Alex, có Ralts cần dùng đá tiến hóa để trở thành Gallade. Nếu như không nắm bắt được cơ hội này, sợ rằng sau này để Ralts tiến hóa sẽ rất khó khăn, hơn nữa giá cả của Dawn Stone vốn dĩ không hề rẻ.
Toàn bộ bản quyền chuyển ngữ của tác phẩm này thuộc về truyen.free.