(Đã dịch) Quan Tiên - Chương 209:
Trưởng phòng Trần Thái Trung ư? Cả trưởng phòng Nha Thăng nữa?
Hạng Đại Thông cầm điện thoại chợt thấy choáng váng. Trưởng phòng chiêu thương, tối thiểu cũng phải là cấp trưởng phòng chứ? Trần Thái Trung... mới chỉ là phó phòng thôi mà?
Vả lại, Trần Thái Trung đâu phải Chương Nghiêu Đông? Nếu ông ta nhớ không nhầm, tình cảm giữa Tần Liên Thành và Chương Nghiêu Đông hình như không tốt đến mức ấy.
Chủ tịch Hạng từ đầu vốn không để mắt đến Trần Thái Trung. Bởi vì cậu ta chẳng những không có chức vị, lại còn là con cháu của Chương Nghiêu Đông. Một nhân vật rắc rối như vậy, tốt nhất nên tránh xa, nếu gặp phải ắt sẽ dễ phát sinh xung đột.
Thế nhưng, sau khi nhận được sự đề cử của Tần Liên Thành, ông ta đành phải đi hỏi thăm chuyện đã xảy ra ở bệnh viện trung tâm hôm nay. Lúc này, Chủ tịch Hạng mới chú ý đến Trần Thái Trung, mới ngạc nhiên nhận ra rằng việc công ty có thể đầu tư vào Phượng Hoàng hay không, đầu tư vào đâu, không chừng đều phải dựa vào Tiểu Trần này. Ngay cả Chương Nghiêu Đông cũng đặt kỳ vọng rất cao vào cậu ta.
Chủ tịch Hạng cảm thấy mối quan hệ giữa mình và Trần Thái Trung đã tốt hơn nhiều. Tuy nhiên, đối với tên tiểu tử xuất thân từ quận Hoành Sơn này, ông ta vẫn giữ vài phần tự tin sẽ nắm chắc phần thắng. Ông ta tin rằng với khả năng thuyết phục của mình, nhất định sẽ giành được nguồn đầu tư hỗ trợ cho quận.
Vì vậy, ông ta đã đến Nhà khách Phượng Hoàng để đợi Trần Thái Trung. Dĩ nhiên, nếu có thể nhân cơ hội này để tiếp xúc với Thụy Viễn thì quá tốt. Ông ta tin rằng, với những lý luận sắc bén và cách làm việc linh hoạt của mình, có thể sẽ khiến Tiểu Trần hoặc những người trẻ tuổi bên phía nhà đầu tư cảm động. Nhưng giao trọng trách nặng nề như vậy cho một thanh niên cũng không phải là chuyện tốt.
Không ngờ, thái độ của Trần Thái Trung lại chẳng mấy tốt đẹp. Đợi mãi cuối cùng cậu ta mới đến, nhưng khi đến lại nổi nóng nói chuyện một cách kỳ quái. Hạng Đại Thông còn chưa kịp mở lời vào chủ đề chính thì đã bị câu nói ấy làm cho nghẹn họng, ông ta không ngây người ra mới là lạ.
Ông ta cau mày suy nghĩ rất lâu, tự hỏi: “Rốt cuộc mình đã trêu chọc hắn ở điểm nào?”. Thế nhưng, cuối cùng ông ta vẫn không nghĩ ra được nguyên nhân. Theo lý mà nói, Tiểu Trần này trước kia tính khí đâu có nóng nảy như vậy.
Cuối cùng, Hạng Đại Thông cũng kịp phản ứng lại. Ông ta thầm nghĩ, không chừng ngày ấy chính mình xin tiên phong đi tiếp đoàn khảo sát, thì cái vị trí đó với vị trí của Trần Thái Trung bây giờ dường như có sự trùng hợp. Chính vì bị sự phát triển của người này ảnh hưởng, mới dẫn đến việc cậu ta ghi hận trong lòng.
Nghĩ đến đó, ông ta không khỏi lắc đầu cười khổ: Người trẻ tuổi làm việc quả nhiên không ổn thỏa! Nếu anh có thể thuyết phục được Thụy Viễn, vậy tôi đây có thể đi rồi. Nhưng anh có dám bảo đảm hoàn thành được công việc này không? Điều này e rằng khó lòng xảy ra!
Nếu đã không thể cam đoan bảo đảm được, mà người này lại còn gắt gao giữ chặt vị trí như thế. Một thanh niên tuổi đời còn trẻ như vậy, dã tâm há chẳng phải quá lớn sao? Trong khoảnh khắc, Chủ tịch Hạng đã nghĩ đến câu tục ngữ: “giữ như mèo giữ cứt”.
Hạng Đại Thông vốn là một cán bộ nho nhã kiểu học giả, biết tu thân dưỡng tính. Nhưng điều đó không có nghĩa là ông ta không biết phẫn nộ. Đứng trong đại sảnh của khách sạn tức giận hồi lâu, ông ta cuối cùng cũng lấy lại tinh thần. Khi nào có cơ hội nói chuyện, nhất định phải dạy dỗ cho thằng nhãi kia biết cách đối nhân xử thế!
Chủ tịch Hạng trong công việc luôn tuân theo quan niệm này: Việc quan trọng nhất là đối nhân xử thế.
Bởi vậy, sau khi suy xét kỹ lưỡng một chút, Chủ tịch Hạng trong cơn phẫn nộ đã quyết định trực tiếp đi tìm Thụy Viễn để nói chuyện. “Hạng mỗ tôi đường đường là Chủ tịch quận, muốn tiếp nhà đầu tư, lẽ nào lại trái với chính sách sao?”
Chủ tịch Hạng phải trình thẻ công tác mới lấy được số phòng từ cô lễ tân. Thế nhưng không ngờ rằng, khi ông vừa nghe được thông tin số phòng của Thụy Viễn ở quầy phục vụ, còn chưa kịp bước vào thang máy thì đã nhận được điện thoại của Bí thư thành ủy Chương Nghiêu Đông:
- Chủ tịch quận Hạng, anh đến Nhà khách Phượng Hoàng là muốn tìm đoàn khảo sát sao?
Hạng Đại Thông nhất thời lại một phen ngây dại. Tên tiểu tử Trần Thái Trung này, sao hắn lại nhanh nhẹn đến vậy? Rốt cuộc đang giở trò quái gì thế?
Thế nhưng, có lẽ ông ta đã không nghĩ đến rằng, nhân viên tiếp tân tại quầy phục vụ đã sớm được thông báo: đối với mọi hành động của đoàn khảo sát và những người có ý đồ muốn tiếp cận với họ, đều phải duy trì cảnh giác, có điều gì bất thường thì phải báo cáo lập tức.
Nhà khách Phượng Hoàng là tài sản của Văn phòng Cục Hành chính. Các nhân viên ở đây đều đã được huấn luyện kỹ lưỡng. Chủ tịch hỏi số phòng thì nhân viên tiếp tân không dám không báo, chỉ có điều cũng đã báo cáo với cấp trên mà thôi.
- Đúng vậy, tôi muốn tìm bọn họ để tâm sự.
Hạng Đại Thông cũng rất thản nhiên thừa nhận điều này:
- Tôi nghĩ sẽ nói cho họ nghe về công việc bảo hộ gia tộc Ninh ở quận Hoành Sơn, coi như là biểu hiện thành ý của thành phố chúng ta đối với các nhà đầu tư thì sao?
Nhưng điểm mấu chốt là ông ta cũng không dám nói thẳng ra mình đi lôi kéo nhà đầu tư.
Cùng là cán bộ cấp quận, trong hai huyện bảy quận của thành phố Phượng Hoàng, Hạng Đại Thông chỉ xếp sau hai Chủ tịch quận Văn Miếu và Thanh Hồ, và còn có hai vị chủ tịch quận khác đồng chức với ông ta.
Lời nói gây bất lợi cho đoàn kết, nếu có thể không nói, thì tốt nhất là không nói!
Chương Nghiêu Đông nén giận thở dài nói: “Anh có phải muốn rước thêm phiền toái hay không vậy?”. Nếu là người khác, ông ta đã trực tiếp mắng thẳng rồi. Nhưng dù sao Chủ tịch Hạng cũng là người có chút thanh danh thường ngày, vì thế ông ta không thể không kìm nén mà nuốt những lời thô tục vào trong.
- Tôi... Tôi nói anh Hạng này, chuyện này liên quan đến rất nhiều phương diện, tôi đã sắp xếp ổn thỏa hết rồi. Anh không cần đi tìm bọn họ, nghe rõ chưa?
Nói xong câu cuối cùng, ngữ khí của Bí thư Chương dường như vô cùng nghiêm khắc.
Hạng Đại Thông lại một lần nữa trợn mắt sửng sốt. Trần Thái Trung, người này, sao có thể khiến Bí thư Chương coi trọng đến vậy? Chẳng lẽ nói... phía sau tên tiểu Trần đó, còn có nhân vật lớn hơn nữa sao?
- Được lắm, tôi phục tùng quyết định của tổ chức.
Đối với sự phân phó của người đứng đầu, Chủ tịch quận Hạng đương nhiên chỉ có thể phục tùng tuân mệnh mà thôi. Chỉ có điều, sau cuộc điện thoại này, ông ta không thể không thay đổi ít nhiều suy nghĩ của mình.
Haizz, tương lai có cơ hội giáo dục Trần Thái Trung, mình còn phải chú ý các phương thức và phương pháp. Người trẻ tuổi khó có được sự nhiệt tình trong công tác, là lãnh đạo của Trần Thái Trung, mình cũng không thể quá đả kích sự tích cực của người trẻ đó được.
Tên Tiểu Trần, thực chất bên trong vẫn là người tốt. Người trẻ tuổi có tâm chí lớn muốn vươn cao thì có điều gì đáng khiển trách nặng nề đâu? Bản thân mình đã là một lão già rồi, còn muốn vươn tới đâu nữa đây?
Trần Thái Trung cũng không biết trong 10 phút ngắn ngủi nói chuyện cùng Hạng Đại Thông, đã trải qua những khúc mắc như thế nào. Hắn vừa đến bãi đỗ xe Nhà khách Phượng Hoàng thì di động liền reo.
- Thái Trung à, bận không? Ông anh tôi từ Tố Ba đã về rồi.
Người gọi đến chính là Trương Khai Phong:
- Hôm nay anh có thời gian không? Chúng ta cùng ăn một bữa cơm nhé?
Trước kia tôi cảm thấy mình và Trương Thích Cổ có điểm hơi giống, sao bây giờ lại cảm thấy ngày càng giống hơn...? Trần Thái Trung thở dài, xem thái độ của những người này, đây chẳng phải cũng coi như là một bản sao của "Phạm Tiến Trung Cử" sao?
- Cơm nước thì xin miễn, lâu rồi tôi không về nhà ăn cơm.
Trần Thái Trung cười khổ một tiếng. Hắn không có cách nào nghiêm túc được, thật sự không có cách nào. Nếu nghiêm túc, sẽ đắc tội rất nhiều người. Bài viết trước đây đã từng nói, không sợ đắc tội một người, chỉ sợ đắc tội một đám người, nên trong tâm lý hắn có chút chướng ngại.
Hơn nữa, bất kể thế nào, Trương Khai Phong cũng được coi là người của Đoàn Vệ Hoa. Cho dù không nể mặt Chủ tịch thành phố, thì cũng phải nể mặt Dương Thiến Thiến, con gái nuôi của Chủ tịch thành phố chứ.
- Đúng rồi, Chủ tịch quận Trương, bệnh của mẹ anh đã tốt hơn chưa?
Trần Thái Trung kỳ thực rất muốn nói: “Sao mẹ anh vẫn chưa chết? Nếu đã chết rồi, có lẽ bây giờ anh đã không làm phiền tôi nữa?”
- Ôi, người già thì là như vậy đấy.
Bên kia điện thoại, Trương Khai Phong thở dài thật sâu, giọng điệu nặng nề giải thích:
- Người già đến tuổi, nào là cảm mạo, nào là bệnh tật xấu gì cũng đều xuất hiện. Phận làm con, chúng ta cũng chỉ biết chăm sóc tận tâm tận ý. Những ngày tháng như thế cũng chẳng còn là bao? Công tác thì cũng vẫn phải làm...
Nói xong, anh ta lại chuyển đề tài:
- Lần trước anh mời tôi đến Ảo Mộng Thành chơi, lần này, tôi mời cậu đến Kim Kelly ở Văn Miếu, ha ha, bảo đảm cậu sẽ chơi vui vẻ.
Kim Kelly ư? Trần Thái Trung sao có thể đi giúp đỡ đối thủ cạnh tranh của Ảo Mộng Thành đây? Hơn nữa, hắn đối với mấy tiểu thư căn bản chẳng có hứng thú gì. Hiện tại hắn đã có nhiều bạn gái như vậy, hương vị nào cũng đã nếm qua rồi.
- Thật sự không đi được, Chủ tịch quận Khai Phong...
- Này Thái Trung, sao cậu lại cố chấp như thế?
Trương Khai Phong tỏ vẻ khó chịu:
- Tôi còn nhờ người từ Hồng Kông mang về những thứ tốt đấy, có muốn mở mang kiến thức không?
Ôi, cái người này... Thật là không thể tránh được. Trần Thái Trung có chút khó xử. Sớm biết có lúc thế này, lần trước anh ta đề cập, tôi đã từ chối rồi, bạn bè cũng không muốn lĩnh tình của anh đâu.
Hắn đang định tìm cớ để từ chối thì di động lại truyền đến âm thanh "tút tút". Điện thoại của hắn có chức năng giữ cuộc gọi, đây là tín hiệu báo có cuộc gọi khác đến.
Bắt máy, liếc mắt nhìn số, Trần Thái Trung nhanh chóng đưa điện thoại lên nghe:
- Ha ha, Chủ tịch quận Trương đã nói vậy rồi, tôi mà còn từ chối nữa thì thật phụ lòng tốt của anh. Vậy thì, nửa giờ nữa, vẫn là Ảo Mộng Thành nhé?
- Vậy mới phải chứ, ha ha. Trương Khai Phong cười sang sảng: "Người trẻ tuổi làm việc, đừng có nhăn mày nhăn mặt như vậy. Được, Ảo Mộng Thành thì Ảo Mộng Thành."
Toàn bộ bản dịch này được giữ gìn cẩn trọng và chỉ có tại địa chỉ của truyen.free.