(Đã dịch) Quan Tiên - Chương 210
Trần Thái Trung nhanh chóng thay đổi thái độ hẳn là có nguyên nhân.
Bởi vì trong lúc chờ điện thoại, Phó chủ nhiệm Ban quản lý Khu kinh tế mới Trương Hãn đã gọi điện đến.
Người phụ trách Ủy ban quản lý Khu kinh tế mới chính là Phó Chủ tịch thành phố Dương Nhuệ Phong. Tuy nhiên, Phó Chủ tịch thành phố Dương chỉ thể hiện một thái độ duy nhất, đó là ông chỉ đứng ở vị trí cao nhất, thể hiện sự coi trọng đối với khu kinh tế mới.
Có thể nói, Phó chủ nhiệm Trương Hãn thực chất là người đứng đầu Khu kinh tế mới. Lúc này ông ta gọi điện đến, Trần Thái Trung tự nhiên đã hiểu rõ mục đích.
Trần Thái Trung cẩn thận suy nghĩ một chút, tự nhiên có nhiều nhân vật trọng yếu như vậy tìm đến, xem ra cũng không phải chuyện nhỏ. Thôi, chi bằng mơ hồ thể hiện một chút thái độ, cũng sẽ khiến một số người chẳng còn hy vọng nào.
Vẫn còn có người hy vọng, vậy cũng được. Như vậy, Trương Khai Phong sẽ trở thành tấm lá chắn. Trần Thái Trung cảm thấy mình có phần đơn thương độc mã, nếu không thì sẽ kéo thêm một người cùng chịu chung hiểm nguy, cùng nhau chống đỡ những phong ba.
Cũng có thể nói rằng, Trương Khai Phong yêu cầu người khác như vậy là đã nương tay lắm rồi. Hắn chỉ yêu cầu mọi người mở công ty ở quận Thanh Hồ, chứ không yêu cầu phải xây dựng một nhà máy riêng biệt – nói thật, quận Thanh Hồ cũng không còn đất trống rộng lớn như vậy nữa.
Sau khi hắn cúp điện thoại, đang lúc cân nhắc xem có nên gọi lại cho Trương Hãn không, thì Trương Hãn lại gọi đến:
- Ha ha, Tiểu Trần à, tôi là Trương Hãn ở Khu kinh tế mới đây. Cậu có bận không? Hôm nay cậu có thời gian không? Chúng ta cùng đi ăn cơm nhé.
- Ha ha, Chủ nhiệm Trương ạ, đã lâu không liên lạc với Chủ nhiệm Trương rồi.
Trần Thái Trung cười ha ha, rồi khách khí đáp lại. Giọng điệu hắn có chút là lạ, mang theo ý trách móc. Thực ra, Trương Hãn cũng chỉ không liên lạc với hắn có mấy ngày hôm nay thôi, nhưng lại là những ngày quan trọng nhất.
Nhưng hắn có những lời bóng gió như vậy cũng là chuyện thường tình. Trong chốn quan trường, tính toán quá chi li thì không được ủng hộ cho lắm, nhưng lại tồn tại không ít trong giới quan chức.
- Hôm nay à… ha ha, thật ngại quá, tôi còn một chút công việc cần phải giải quyết, e rằng không có thời gian rồi…
Trần Thái Trung khéo léo nói, trong lòng thầm nghĩ: Mẹ nhà nó chứ, lúc quan trọng nhất chẳng thấy anh đâu, ta đây vẫn còn nhớ rõ!
- Ăn một bữa cơm thôi mà. Ha ha.
Trương Hãn không hiểu được hàm ý trong lời nói của Trần Thái Trung, giả ngây giả ngô qua điện thoại:
- Không làm mất thời gian của cậu nữa, tôi đặt chỗ ở Hải Thượng Minh Nguyệt rồi, không gặp không về!
Chỉ nghe nói đến chuyện cưỡng bức, chứ chưa từng nghe nói đến chuyện cưỡng ép đi ăn. Trần Thái Trung thản nhiên đáp một câu:
- Ôi ngại quá, Chủ tịch Trương Khai Phong đã hẹn tôi mất rồi. Ha ha, thực sự tôi không còn cách nào khác.
Trương Khai Phong là Phó giám đốc sở, khu vực quản lý cũng rộng lớn như quận Thanh Hồ vậy, giàu nứt đố đổ vách. Còn Trương Hãn mới chỉ làm cục trưởng được ba năm, sau này cùng lắm cũng chỉ lên được chức Phó giám đốc sở. Lời từ chối của hắn rất hợp lý, chẳng lẽ lại không tiếp đón quan lớn mà lại đi tiếp đón quan bé của anh sao?
- Trương Khai Phong ở quận Thanh Hồ à?
Trương Hãn thở dài một tiếng, Trần Thái Trung nghe rất rõ:
- Anh ta tìm cậu có việc gì thế?
Mẹ kiếp, chơi trò gì đây? Ta có nghĩa vụ phải báo cáo cho anh sao? Trần Thái Trung âm thầm buông một câu oán hận trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn không thể hiện sự thất lễ:
- Chủ tịch Trương tìm tôi nhất định là vì chuyện công việc rồi. Ha ha.
- Ồ.
Trương Hãn cảm thán một tiếng qua điện thoại:
- Vậy tôi gọi lại cho cậu sau vậy. Ha ha.
Ở Ảo Mộng Thành, Trương Khai Phong và Trần Thái Trung ngồi cạnh nhau trong bữa tiệc. Lưu Vọng Nam và một tiểu thư đến từ huyện Thông Ngọc ngồi tiếp chuyện. Mười Bảy đang nằm ngủ, nghe nói Chủ tịch quận đến cũng vội vàng bật dậy.
Trong trường hợp này, với thân phận của hắn miễn cưỡng có thể làm người tiếp khách. Chỉ có điều, do hắn tỉnh dậy đã quá muộn rồi, lúc hắn đến thì bữa tiệc đã bắt đầu, hắn không thể ngồi vào được nữa, chỉ có thỉnh thoảng đến chào hỏi mà thôi.
Nếu không thì quá thất lễ với Chủ tịch Trương rồi.
Bụng dạ của Chủ tịch Trương quả thật rất thâm sâu. Trên bàn rượu rất hồ hởi, vô cùng hài hước nhưng cũng không thiếu phần châm biếm, làm cho Lưu Vọng Nam và cô gái kia cười không ngớt, ấy là vì từ đầu đến cuối không muốn đề cập đến chủ đề chính.
Không muốn nói đến thì không nói đến, Trần Thái Trung cũng không quan tâm. Sự kiên trì của huynh đệ, không thể so được với hai năm trước. Tốt nhất là trước khi hắn say cũng đừng nên đề cập đến chủ đề chính.
Điều đáng tiếc chính là, ý định này của hắn đã bị người khác nghe thấy. Sau khi bữa tiệc bắt đầu chưa đầy hai mươi phút, điện thoại của hắn một lần nữa đổ chuông, lần này gọi đến vẫn không phải ai khác mà chính là Trương Hãn.
- Tiểu Trần à, anh với Chủ tịch Trương ăn cơm ở đâu thế? Tôi đến đó góp vui cùng.
Chủ nhiệm Trương rất thẳng thắn, hơn nữa trong lời nói còn có phần trách cứ:
- Ở đó có đặc sản gì vậy?
Quan hệ giữa Trần Thái Trung và Trương Hãn cũng không thân thiết gì cho lắm. Nhưng hắn biết rằng, Trương Hãn đã lọt vào tầm mắt của Chương Nghiêu Đông. Người này rất có tâm cơ, bình thường làm việc gì cũng rất nhiệt tình, nhưng rất nhiều người cũng không thích cái tính thẳng thắn này của hắn.
Về điểm này, thật ra cũng có đôi chút giống với Trần Thái Trung.
Người khác có thể chịu đựng được tính cách của Trương Hãn, chưa chắc Trần Thái Trung cũng phải chịu đựng. Hơn nữa khi hai người không đi trên cùng một con đường, lại nói, hắn ta với Trương Khai Phong đang ở Ảo Mộng Thành là chốn ăn chơi khét tiếng, nếu tin này truyền đi thì có phần không hay cho lắm phải không?
Hắn đang định từ chối Trương Hãn, thì trong điện thoại vang lên:
- Tiểu Trần à, tôi đang ở Ủy ban nhân dân thành phố, đợi Chủ tịch Nhuệ Phong xong việc thì chúng tôi cùng đến.
Anh định lấy sức ép từ cấp trên ư? Trần Thái Trung lúc bấy giờ có chút tức giận. Dương Nhuệ Phong thì to lớn lắm sao?
- Ồ, thế này, chúng tôi chỉ là tụ tập thôi, chỗ này không tiện cho lắm. Chủ nhiệm Trương muốn tìm tôi gấp như thế thì có chuyện gì sao?
Trương Hãn qua điện thoại không nói được gì nữa. Hắn không thể ngờ được là Trần Thái Trung không nể nang gì mà trả lời như vậy. Với tình hình như thế này, người ta chẳng những không coi mình ra gì, mà ngay cả đến thể diện của Dương Nhuệ Phong cũng bị vứt bỏ rồi.
Có chuyện gì? Nếu tiện nói qua điện thoại thì Trương Hãn đã nói rồi, nhưng chuyện này không thể nói trực tiếp. Có nhiều điểm tế nhị không thể nói ra được. Hơn nữa, nếu chỉ nói hời hợt vài câu qua điện thoại, lại có thể thể hiện hắn không coi trọng chuyện này cho lắm.
- Thật ra cũng không có gì.
Trương Hãn không kìm được mà nghĩ: À, Trương Khai Phong đi được còn ta thì không ư? Ngươi thành ra như thế từ lúc nào vậy?
Hắn không những nín thở, hơn nữa còn rất lo lắng. Cuối cùng hắn đã biết, ở quận Thanh Hồ không còn chỗ để xây dựng nhà máy. Nếu đổi thành Hạng Đại Thông, sợ là hắn sẽ kẹp cổ Trần Thái Trung mà hỏi: Anh đang ở đâu thế?
Nhưng Trương Hãn cũng biết, Trương Khai Phong đã lăn lộn trong chốn quan trường ở Phượng Hoàng bấy nhiêu năm. Mặc dù đối nhân xử thế khiêm tốn, nhưng dấn thân vào dưới trướng Đoàn Vệ Hoa, cuối cùng cũng nổi bật. Hai người có quan hệ tốt như vậy, Trương Khai Phong có giới thiệu đối thủ cạnh tranh của mình cho Trần Thái Trung không?
Quận Thanh Hồ sẽ nằm trong dự án khu công nghiệp hiện đại hóa, còn các khu vực khác chắc sẽ thoát được.
- Hôm khác đi, hôm khác đi nhé. Ha ha.
Trần Thái Trung nghe thấy giọng điệu của Trương Hãn có chút oán hận, mà không dám cương quyết nữa, trong lòng cảm thấy rất thỏa mãn:
- Bây giờ thật sự là không tiện mà.
- Để hắn đến đi.
Trương Khai Phong nói thêm vào một câu:
- Cái tên đó không phải cả ngày đều chui vào Đế Vương Cung sao? Chuyện này không cần phải giấu hắn làm gì.
Đế Vương Cung ở quận Thanh Hồ. Xem ra, Chủ tịch quận Trương rất quan tâm đến các xí nghiệp địa phương, ngay cả chuyện này cũng biết.
Trần Thái Trung cười, tay bịt ống nghe:
- Anh Trương nghe tôi nói này, Trương Hãn còn dẫn theo cả Dương Nhuệ Phong, anh định… để bọn họ đến đây ư?
- Thế à, thế thì thôi đi.
Vừa nghe thấy có Phó Chủ tịch thành phố Dương ở đó, Trương Khai Phong liền lắc đầu:
- Đưa điện thoại đây cho tôi, để ta nói chuyện với hắn.
Thế thì còn gì bằng. Hắn ta còn đang định gây thêm xích mích nữa, không ngờ chưa nói gì, hai người đã tự nói ra rồi. Trần Thái Trung cười đưa điện thoại qua.
- Tôi nói anh Trương này, tôi với Thái Trung đang ở trước cửa Kim Kelly đây, anh muốn đến thì đến đi.
Trương Khai Phong cười nói:
- Tốt nhất nên rủ cả Phó Chủ tịch thành phố Nhuệ Phong cùng đến, chúng ta không say không về.
Kim Kelly? Vừa mới nghe thấy, Trương Hãn đã cảm thấy hơi khó xử.
Kim Kelly, Đế Vương Cung và Ảo Mộng Thành là ba chốn ăn chơi bậc nhất tại Phượng Hoàng. Đế Vương Cung ở quận Thanh Hồ, Kim Kelly nằm ở quận Văn Miếu, nơi sắp trở thành khu kinh tế mới.
Một câu nói cổ, thỏ không ăn cỏ gần hang. Trương Hãn là một người tương đối thức thời, để tránh tin đồn thất thiệt, bình thường hắn không bén mảng đến Kim Kelly bao giờ. Nếu muốn đi chơi hắn sẽ đến Đế Vương Cung ở Thanh Hồ.
Nhưng, hắn cũng hiểu Trương Khai Phong cũng là hạng người giống hắn. Nghe thấy câu này, không kìm nổi cười một tiếng:
- Ha ha, ở Kim Kelly có gì vui thế? Nếu như tôi nói là chúng ta đến Đế Vương Cung, tôi sẽ bao tất, anh thấy thế nào, Chủ tịch quận Khai Phong?
Trương Khai Phong đương nhiên là không thể nhận lời được. Khu vực trực thuộc của mình, hắn cũng nên đề phòng sẽ có sự ảnh hưởng. Nếu không thì ngay từ đầu hắn đã không mời Trần Thái Trung đến Kim Kelly:
- Xem anh xem, anh không đến mà còn trách Tiểu Trần không có thành ý.
Về phần Dương Nhuệ Phong, hắn chưa hề được đề cập đến. Trên thực tế, người trong bộ máy chính phủ cũng vậy. Văn phòng Ủy ban nhân dân thành phố ở quận Văn Miếu, ai lại mời đến Kim Kelly chơi? Đế Vương Cung cũng không được an toàn cho lắm. Theo hắn, gần đây người của chính phủ đến Ảo Mộng Thành càng ngày càng nhiều.
Bị Trương Khai Phong nói như vậy, Trương Hãn thật chẳng biết nói gì hơn, nói thêm đôi ba câu rồi lấy cớ cúp điện thoại.
Thấy đối phương không có động tĩnh gì, Trần Thái Trung cảm thấy rất thoải mái:
- Anh Trương à, nếu anh cho người ta đầu tư vào quận Thanh Hồ, thì cái tên Trương Hãn đó anh có thể giúp tôi đối phó được rồi, nếu không công việc của tôi sẽ khó làm lắm.
- Người ta… đến quận Thanh Hồ?
Trương Khai Phong nhắc lại một lần nữa, ngơ ngác nhìn Trần Thái Trung:
- Đây là chuyện trước đây tôi thuận miệng nói, không phải tôi đã giải thích với anh rồi sao? Chuyện này chúng ta phải suy xét đến cảm xúc của anh em trong đơn vị...
Trần Thái Trung nhất thời hơi ngạc nhiên.
Truyen.free nắm giữ bản quyền dịch thuật của chương truyện này.