(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 233:
Tại nha môn Hình Bộ Ti của phủ Vân Sơn, khi La Thế Lương xuất hiện, Chủ sự Hình Bộ Ti Trâu Minh thoáng bất ngờ, vội vàng ra nghênh đón. Y không rõ vì sao La Thế Lương lại đến Hình Bộ Ti vào thời điểm này.
Mặc dù La Thế Lương là Chỉ huy sứ Vệ Sở Quân, nhưng từ trước đến nay, y không có quyền can thiệp vào các sự vụ của Lục Ti địa phương. Lục Ti thuộc về cơ cấu hành chính, tất cả đều do Tổng đốc Kiều Minh Đường quản lý.
Trâu Minh hiển nhiên cũng do Kiều Minh Đường cất nhắc, thuộc phe cánh của Kiều Minh Đường, từ trước đến nay luôn giữ khoảng cách rõ ràng với La Thế Lương. Tuy nhiên, La Thế Lương lại đến, chức quan y cao hơn Trâu Minh, nên y vẫn phải ra nghênh đón.
Thấy La Thế Lương dẫn theo năm sáu võ sĩ giáp trụ sáng ngời, Trâu Minh trong lòng vô cùng nghi hoặc, liền chắp tay thi lễ. La Thế Lương cười lạnh một tiếng, nét mặt xanh mét, khó coi khác thường, rồi nói khẩy:
- Trâu đại nhân làm việc thật tốt đấy nhỉ!
Trâu Minh khẽ nhíu mày, giọng điệu của La Thế Lương rõ ràng không mấy thiện ý, nhất thời y chưa nắm rõ tình hình, bèn cười gượng nói:
- Chỉ huy sứ đại nhân mời vào trong ngồi, vừa dùng trà vừa bàn chuyện!
La Thế Lương lắc đầu đáp:
- Bản quan không có thời gian nhàn r��i để dùng trà với Trâu đại nhân. Bản quan chỉ muốn hỏi một câu, Trâu đại nhân ngài phụ trách trị an phủ Vân Sơn, chẳng lẽ đám sai nha thủ hạ đều bất tài vô dụng cả sao?
Trâu Minh thấy La Thế Lương chẳng hề giữ khách khí, không kìm được nhíu mày nói:
- La đại nhân đã nói vậy, tất nhiên có nguyên do. Chỉ là hạ quan chưa lĩnh hội được ý của La đại nhân!
La Thế Lương cười lạnh lùng nói:
- Chưa rõ? Vậy bản quan sẽ nói cho ngài hay. Đêm qua, không ngờ có thích khách gây rối trong thành Vân Sơn, còn làm con trai ta bị thương...!
Nói đến đây, cơ mặt y co giật, thần sắc vô cùng khó coi:
- Ngài thấy việc này nên giải quyết ra sao?
- Có thích khách làm bị thương lệnh lang ư?
Trâu Minh cũng giật mình kinh hãi.
La Thế Lương nói:
- Không sai. Theo lý mà nói, thành Vân Sơn phải phòng thủ nghiêm ngặt, nhưng lại để thích khách lộng hành. Trâu đại nhân, ngài phụ trách trị an thành Vân Sơn, hiện tại bản quan đến đây chính là muốn tìm người!
Trâu Minh nhíu mày đáp:
- Đại nhân, danh tính thích khách chưa rõ, thậm chí hạ quan hoàn toàn không hay biết gì về vụ việc này, vậy thì giao ai ra được!
La Thế Lương đáp lời:
- Trị an là bổn phận của ngươi, phá án cũng là do Hình Bộ Ti của ngươi phụ trách. Hiện giờ ngươi không thể giữ gìn trị an tốt, để tiểu nhi của bản quan bị thương, vậy vụ án này ngươi nhất định phải phá cho ra lẽ.
Y đưa hai ngón tay ra:
- Trong vòng hai ngày, bất kể ngươi dùng biện pháp gì, đều phải giao thích khách đến tay bản quan. Nếu không... Ngươi đã bỏ bê nhiệm vụ, chức Chủ sự Hình Bộ Ti này cũng không cần làm nữa.
Trâu Minh thấy La Thế Lương nói chuyện không chút khách khí, trong lòng dâng lên lửa giận. Nét cười trên mặt y đã sớm chẳng còn sót lại chút nào, liền thản nhiên nói:
- Phá án tất nhiên là bổn phận của hạ quan. Lệnh lang bị đâm, hạ quan tự nhiên cũng sẽ điều tra. Nhưng phá án vào lúc nào, giao người khi nào, đó không phải là việc La đại nhân có thể ra kỳ hạn cho hạ quan. Lệnh lang bị đâm ra sao, vì sao bị đâm, hạ quan cũng phải điều tra rõ ràng... Bốn chữ 'bỏ bê nhiệm vụ', hạ quan không dám gánh vác!
La Thế Lương cười khẩy nói:
- Không dám gánh vác ư?
Trâu Minh nghiêm nghị nói:
- Đầu đuôi câu chuyện, hạ quan sẽ lập tức điều tra kỹ càng. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, hạ quan cũng sẽ tìm ra manh mối.
Y hỏi:
- Xin hỏi đại nhân, liệu thích khách đã lẻn vào phủ để ám sát ư?
Trâu Minh biết, phủ Chỉ huy sứ thủ vệ nghiêm ngặt, La Thế Lương cũng có võ nghệ cao cường. Nếu có thích khách dám lẻn vào phủ Chỉ huy sứ để ám sát, vậy quả thực là thích khách cực kỳ lợi hại.
Sắc mặt La Thế Lương càng thêm khó coi, y hỏi ngược lại:
- Bất kể là ám sát ở đâu, có loạn đảng qua lại, điều này là không thể phủ nhận.
Trâu Minh lập tức hiểu ra, thì ra thích khách cũng không phải lẻn vào phủ để ám sát.
La Thế Lương lạnh lùng liếc nhìn Trâu Minh, thản nhiên nói:
- Hôm nay bản quan đích thân đến báo án, Trâu đại nhân vẫn nên nhanh chóng phái người điều tra vụ việc này. Bản quan vừa nói trong hai ngày phải giao ra thích khách, vậy hai ngày sau, tự nhiên sẽ đến tìm ngươi đòi người. Loạn đảng qua lại, thích khách hoành hành, hừ, Trâu đại nhân ngươi quả thật làm rất tốt đấy. Hiện giờ Từ đại nhân của Đô Sát Viện đang ở phủ Vân Sơn, nếu lúc này lại xảy ra loạn đảng mà quấy rầy Từ đại nhân, Trâu đại nhân ngươi có mấy cái đầu đủ để chém?
Y không nói thêm nhiều lời, cười lạnh một tiếng, xoay người nói:
- Chúng ta đi!
Đoạn, y dẫn theo tùy tùng nghênh ngang rời đi.
***
Đến giữa trưa, tại trạm gác bên ngoài hành dinh Thảo Đường, Sở Hoan đang nghỉ ngơi. Đêm qua hắn không ngủ, quả thực hơi buồn ngủ, nên đã nghỉ ngơi ngay tại đây.
Giữa trưa, Liễu béo dẫn người đi mua thức ăn, đám binh s�� liền dùng bữa ngay tại trạm gác.
Liễu béo đích thân bưng thức ăn đến bên Sở Hoan. Lúc này, Sở Hoan mới tỉnh giấc, ngẩng đầu nhìn sắc trời, rồi bưng bát cơm lên. Liễu béo ngồi cạnh, dường như có điều muốn nói, nhưng lại không dám mở lời.
Sở Hoan thấy Liễu béo do dự, không kìm được hỏi:
- Dường như ngươi có chuyện gì đó không nhịn được muốn nói thì phải!
Liễu béo cười ha ha, nhích lại gần một chút, thấp giọng nói:
- Đại nhân, tối hôm qua diễn ra tuyển chọn hoa khôi, hơn nữa... hơn nữa nghe nói đại nhân liên tục viết bốn mươi lăm bài thơ từ, trong đó có ba mươi chín bài được tuyển chọn, đoạt ba trăm chín mươi văn hoa...!
Sở Hoan nhíu mày hỏi:
- Sao ngươi biết là ta viết?
Liễu béo cười gượng đáp:
- Khắp phố lớn ngõ nhỏ đều đang truyền tụng!
- Là Sở Hoan viết.
Thật ra Sở Hoan cũng hiểu rằng, đêm qua mình quá nổi bật, chắc chắn sẽ nhanh chóng bị đồn đại. Hắn đã có sự chuẩn bị cho điều này:
- Bản tướng tên là Sở Hoan thì đúng là không sai, nhưng ngươi dám khẳng định tất cả những người tên Sở Hoan đều là bản tướng ư?
Liễu béo sửng sốt, rồi nói:
- Chẳng lẽ... chẳng lẽ không phải là đại nhân?
Sở Hoan lắc đầu nói:
- Ta cũng không rõ.
Liễu béo hơi mất hứng, nhưng vẫn tiếp lời:
- Đại nhân, lúc mạt tướng đi mua cơm, có nghe được một chuyện, ngài có muốn biết không?
- Ngươi đang đánh đố ta đấy à?
- Hạ quan không dám!
Liễu béo nghĩ thầm, vị Vệ tướng đại nhân này quả thực khó hầu hạ. Tuy nhiên, gã vẫn thấp giọng nói:
- Nghe nói đêm qua Hải Đường Quán xảy ra đại sự!
- Hải Đường Quán?
- Đúng vậy.
Liễu béo nói đầy hứng khởi:
- Tối qua con trai của La Chỉ huy sứ bị người ám sát tại Hải Đường Quán!
- Hả?
Sở Hoan ngẩn người, nhíu mày hỏi:
- Đã chết rồi ư?
- Không không không.
Liễu béo vội vàng lắc đầu nói:
- Chẳng qua cũng chẳng kém gì cái chết là bao.
Gã nhìn quanh, ghé sát lại thấp giọng nói:
- Bị cắt cái thứ đó!
- Cái thứ đó ư?
Liễu béo chỉ vào hạ bộ của mình:
- Chính là cái đó. Về sau y vĩnh viễn không thể chạm vào nữ nhân nữa. La Đỉnh háo sắc, khắp thành Vân Sơn không ai là không biết. Nay thứ đó đã không còn, đối với hắn mà nói, cũng chẳng khác gì cái chết. Đúng rồi, nghe nói lúc ấy Lưu đại thiếu gia cũng có mặt ở Hải Đường Quán, tuy không bị cắt thứ đó, nhưng lại bị chặt đứt một chân. Nghe đồn xương đùi bị đánh nát, dù là danh y cũng không thể nối lại được...!
Sở Hoan hơi trầm ngâm, chợt nghĩ tới chuyện đêm qua. Tối qua Doanh Nhân dẫn theo vài người, ngoài Phùng Ngọ Mã và Tôn Đức Thắng, còn có ba Thần Y Vệ giả trang thành tùy tùng. Nhưng khi rời Bảo Hương Lâu, hắn chỉ thấy một gã tùy tùng, hai gã còn lại chẳng biết đi đâu. Lúc đó Sở Hoan cũng không quá để ý, chỉ nghĩ rằng hai gã tùy tùng kia đang âm thầm bảo hộ. Giờ xem ra, việc La Đỉnh bị thiến rất có thể liên quan đến hai gã tùy tùng đó. Như vậy, có vẻ như đêm qua La Đỉnh tranh chấp với Doanh Nhân, đã hoàn toàn chọc giận Doanh Nhân, nên y tự mình phái người đi thiến La Đỉnh.
- Có bắt được hung thủ không?
Sở Hoan thản nhiên hỏi.
Thật ra hắn biết rõ, nếu quả thật là Thần Y Vệ ra tay, việc có thể bắt được hung thủ đúng là chuyện không tưởng. Thần Y Vệ hành sự cẩn trọng, đừng nói là bắt được họ, e rằng ngay cả một chút manh mối cũng sẽ không để lại.
Liễu béo lắc đầu đáp:
- Chắc là không có. Vừa rồi ta còn thấy người của nha môn Hình Bộ Ti đang đến Hải Đường Quán, Chủ sự Hình Bộ Ti Trâu đại nhân đích thân dẫn đầu, xem ra là muốn đi điều tra vụ án này.
Sở Hoan gật đầu, thấp giọng nói:
- La thiếu gia ngày thường hay ức hiếp nam nhân, chèn ép nữ nhân, chỉ sợ đã đắc tội không ít người. Có người muốn sửa trị hắn, vậy cũng không phải là chuyện không thể xảy ra.
Liễu béo đáp lời:
- Điều này cũng đúng. La Đỉnh đã đắc tội rất nhiều người, không ít kẻ hận hắn thấu xương, chỉ là kiêng dè La Chỉ huy sứ nên không dám hành động thiếu suy nghĩ. Lúc này chỉ sợ có kẻ thừa cơ muốn sửa trị hắn. Còn Lưu đại thiếu gia kia, e là bị liên lụy, chỉ bị đánh gãy một chân. Nếu không, chỉ e cũng bị cắt thứ đó. Chẳng qua Hải Đường Quán lại đông người, thích khách có thể ra tay ở một nơi như vậy, quả thực có chút bản lĩnh. Cũng không rõ là do thế lực nào ra tay.
Sở Hoan ăn được hai miếng cơm, nói:
- Bất kể là ai, chuyện này không liên quan đến chúng ta, cứ làm tốt việc của mình là được.
Liễu béo cười ha ha, cũng không nói thêm nhiều.
***
Bên ngoài hành dinh, các hộ vệ quả thực khá nhàn hạ. Thoáng cái đã đến lúc hoàng hôn, chợt thấy một con khoái mã phi như bay từ ngoài chạy đến. Mọi người nhìn qua, thấy một gã người hầu đang cưỡi ngựa mà tới. Sở Hoan liếc mắt đã nhận ra, đó chính là Tiểu Lục Tử của Tô gia.
Hắn lập tức ra đón. Tiểu Lục Tử xoay người xuống ngựa, lo lắng nói:
- Sở đại ca, huynh quả thật ở đây!
Sở Hoan thấy thần sắc Tiểu Lục Tử đầy lo lắng, vội vàng hỏi:
- Sao ngươi lại tìm đến đây? Đã xảy ra chuyện gì? Có phải Đại đông gia có việc không?
Tiểu Lục Tử lắc đầu đáp:
- Không phải Đại đông gia, mà là... là người nhà của huynh!
- Người nhà ta ư?
Sở Hoan nhíu mày, lập tức vội vàng hỏi lớn:
- Đã xảy ra chuyện gì?
- Sở đại ca, huynh có muội tử phải không?
Tiểu Lục Tử đáp lời:
- Lúc trước n��ng ấy đến phủ chúng ta, muốn tìm huynh. Nhưng huynh không có ở đó. Chúng ta hỏi nàng ấy có chuyện gì, nàng nói... nàng nói tẩu tử của huynh không thấy tăm hơi đâu cả...!
Sở Hoan chấn động, không kịp hỏi thêm, lập tức chạy đến bên con ngựa ô lớn của mình, quay đầu nói với Liễu béo:
- Liễu béo, ta có việc gấp cần rời đi trước, ngươi ở lại đây trông nom cẩn thận nhé!
Hắn cũng không nói thêm gì, xoay người lên ngựa, phi thẳng về nhà mình.
Dọc đường, lòng hắn vô cùng lo lắng. Người đến Tô phủ tìm hắn hiển nhiên là Như Liên. Việc có thể khiến Như Liên đến phủ tìm mình, xem ra chuyện này quả thực không hề nhỏ. Tố Nương mất tích, điều này có phần kỳ quái.
Tuấn mã phi như bay, không ngừng vó quay về đến nhà mình. Hắn tiến lên gõ cửa, lớn tiếng nói:
- Tiểu muội, là ta đây!
Cánh cửa chính mở ra, Như Liên nhìn thấy Sở Hoan, vui mừng nói:
- Sở đại ca, huynh đã về rồi...!
Đôi mắt nàng lập tức hoe đỏ, rồi nói:
- Sở đại ca, Tố Nương tỷ... không thấy Tố Nương tỷ đâu nữa rồi!
Sở Hoan vào sân, vội vàng hỏi:
- Tiểu muội, đừng nóng vội. Muội cứ nói từ từ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Như Liên kể:
- Giữa trưa Tố Nương tỷ rời đi, hẳn là ra ngoài mua thức ăn. Nhưng đến chiều cũng không thấy nàng ấy trở về. Muội cũng đã ra phố tìm nàng ấy, ở những nơi nàng ấy thường mua thức ăn cũng không thấy tăm hơi đâu. Muội lo lắng Tố Nương tỷ đã xảy ra chuyện, cho nên mới đến Tô phủ tìm huynh, nhưng huynh không có ở đó... Trước kia Tố Nương tỷ chưa bao giờ như vậy. Mỗi lần nàng ấy ra ngoài đều dẫn theo muội, cho dù có một mình ra ngoài, cũng sẽ trở về rất nhanh. Nhưng lần này... Trời đã tối rồi mà nàng ấy vẫn chưa về. Sở đại ca, huynh nói xem... có phải Tố Nương tỷ đã gặp chuyện gì rồi không...!
Nàng ấy không ngừng lo lắng, nước mắt cũng lăn dài.
- Muội đừng lo lắng quá!
Sở Hoan khuyên nhủ:
- Ta sẽ đi tìm nàng ấy, sẽ không có chuyện gì đâu.
Ngoài miệng nói vậy, nhưng trong lòng hắn không ngừng dấy lên nỗi lo.
Đúng lúc này, chợt nghe tiếng 'cạch', Sở Hoan quay đầu nhìn, thấy một vật từ bên ngoài tường viện bay vào. ��ó là một viên đá nhỏ bằng nắm tay. Sở Hoan nhíu mày, lập tức chạy ra ngoài sân, nhìn quanh quất, thấy bên ngoài không một bóng người, quạnh hiu. Hắn cũng không biết ai đã ném hòn đá đó vào.
Hắn trở lại trong sân, nhặt viên đá lên, lúc này mới phát hiện không ngờ viên đá kèm theo một tờ giấy nhỏ.
Độc bản chuyển ngữ này, duy nhất truyen.free sở hữu, kính mong độc giả theo dõi.