(Đã dịch) Quỷ Án Trùng Điệp - Chương 383: Khánh Chúc
Khoảng ba giờ chiều, Mạc Tiểu Tình đang ngủ trên giường thì bị tiếng chuông điện thoại đánh thức. Nàng vừa nhấc máy, giọng Húc Nghiêu đã vang lên, "Tiểu Tình, đêm nay em nhớ mặc đẹp một chút." Giọng anh ấy qua điện thoại nghe thật dịu dàng.
Lòng Mạc Tiểu Tình khẽ xao động, nàng biết ngày mai là sinh nhật mình.
Húc Nghiêu hẳn là muốn tổ chức sinh nhật cho nàng, nhưng Mạc Tiểu Tình giả vờ như không hay biết gì, nàng hỏi: "Vì sao? Húc đội, chẳng lẽ anh thấy em bây giờ mặc không xinh đẹp sao?" Nàng vừa nói, vừa không tự tin nhìn bộ đồ mình đang mặc: quần bò phối áo sơ mi trắng đơn giản.
Húc Nghiêu tiếp tục nói: "Thật ra thì không có gì đâu, anh chỉ muốn em mặc đẹp một chút thôi, bởi vì anh nghĩ ở trên bãi biển thì mặc váy sẽ hợp hơn, đúng không nào? Với lại, em mặc váy hẳn là rất đẹp."
Húc Nghiêu rất ít khi khen người khác, nghe anh nói vậy, lòng Mạc Tiểu Tình như nở hoa. "Ồ, buổi tối đi biển à? Có đẹp lắm không anh?"
"Rất đẹp, đêm nay chúng ta sẽ cắm trại bên bờ biển."
Dù trong lòng có chút tâm sự, Mạc Tiểu Tình vẫn hưng phấn đến mức muốn nhảy cẫng lên. Nàng chỉ mong trời tối thật nhanh, ngay cả cơm tối nàng cũng chẳng còn khẩu vị để ăn.
Nàng hưng phấn reo lên: "Được, vậy em sẽ đi xem mình đã mang theo chiếc váy liền nào thật xinh đẹp đây!"
Nói xong, Mạc Tiểu Tình nhẹ nhõm chạy vào phòng, lật tung rương hành lý. Nàng thử đi thử lại hết chiếc váy này đến chiếc váy khác. Thử tới thử lui cả chục bộ, phối hợp đủ kiểu, cuối cùng nàng mới chọn được một chiếc váy dài phong cách Bohemian, rồi khoác thêm một chiếc áo choàng lụa màu be.
Mạc Tiểu Tình cũng dự định buổi tối sẽ tự tết cho mình một kiểu tóc nữ thần.
Vốn rất ít khi trang điểm, vậy mà nàng lại an phận ngồi trước gương, bắt đầu từng nét từng nét tô điểm. Nàng nhìn chằm chằm khuôn mặt ngày càng rạng rỡ, động lòng người trong gương, càng nhìn, hốc mắt nàng càng ướt đẫm nước, cuối cùng vẫn cố gắng nén lại.
Nàng tự nhủ với mình trong gương: "Mạc Tiểu Tình, hai ngày này nhất định phải thật vui vẻ. Bởi vì đây có lẽ thật sự là những kỷ niệm cuối cùng của em và Húc Nghiêu."
Đúng là vui quá hóa buồn. Niềm vui vừa chớm nở đã vụt tắt khi những ý nghĩ ấy ập đến, làm tâm trạng nàng chẳng còn vẻ thanh thản. Mạc Tiểu Tình vẫn ở trong phòng, lấy ra một album nhạc, bật những bản tình ca buồn bã.
Cả buổi chiều, Húc Nghiêu cứ như biến mất vậy. Mạc Tiểu Tình ở trong biệt thự cũng không thấy bóng dáng anh đâu, mà nàng cũng chẳng ra ngoài tìm.
Mạc Tiểu Tình không nhịn được gọi điện thoại cho Húc Nghiêu. Anh chỉ dặn nàng cứ ở nhà xem ti vi, nói anh ấy đang bận dựng lều cắm trại.
Thời gian cứ thế trôi qua từng phút từng giây. Cuối cùng, màn đêm ngoài cửa sổ bắt đầu buông xuống, mọi thứ đều chìm trong ánh sáng hoàng hôn dịu dàng, thật đẹp, thật đẹp.
Mạc Tiểu Tình cầm điện thoại ra nhìn, đã bảy giờ rưỡi tối. Mặc dù Húc Nghiêu nói là cứ để nàng chờ trong phòng, nhưng nàng có chút sốt ruột không chịu nổi, đành không nhịn được gọi cho Húc Nghiêu. "Alo, Húc đội, sao anh dựng lều lâu vậy!"
"Tiểu Tình, em thay quần áo xong chưa? Tốt nhất là trang điểm và ăn mặc thật xinh đẹp nhé." Bên kia điện thoại truyền đến giọng Húc Nghiêu, lờ mờ còn nghe thấy tiếng gió biển thổi vào tai.
Nghe Húc Nghiêu nói như vậy, Mạc Tiểu Tình không khỏi bắt đầu kỳ vọng, có lẽ Húc Nghiêu ra ngoài lâu như vậy, đang chuẩn bị điều gì lãng mạn đây?
Nàng vừa kích động vừa bàng hoàng.
Mạc Tiểu Tình vừa miên man suy nghĩ vừa thay quần áo. Nhìn thấy thân hình xinh đẹp, thanh thoát của mình trong gương, nàng chẳng thể cười nổi chút nào, nhưng vẫn rất cố gắng đối diện gương cố nặn ra một nụ cười gượng gạo.
Lúc này, nghe tiếng gõ cửa, Mạc Tiểu Tình quay đầu lại nhìn, thì thấy Húc Nghiêu đang đẩy cửa bước vào. "Thế nào? Em đã chuẩn bị xong chưa?"
Mạc Tiểu Tình khẽ nhíu mũi, cố gắng nở một nụ cười ngọt ngào, rạng rỡ, rồi đứng lên xoay một vòng. "Anh thấy chiếc váy này có xinh đẹp không?"
Nàng nói xong lại có chút thẹn thùng cúi thấp đầu xuống, cũng không dám nhìn thẳng Húc Nghiêu.
Mạc Tiểu Tình cảm thấy chính mình thật vô dụng, chỉ cần ở riêng với Húc Nghiêu, chỉ là bị anh nhìn chằm chằm, tim nàng đã đập loạn nhịp một cách vô thức.
Húc Nghiêu không chớp mắt tiến chậm về phía Mạc Tiểu Tình, rồi đưa tay chạm vào má nàng. Cảm giác hơi lạnh từ bàn tay anh chạm vào khiến Mạc Tiểu Tình khẽ run lên.
"Tiểu Tình, em đêm nay thật đẹp."
Húc Nghiêu vừa nói vừa ngắm nhìn từ trên xuống dưới. "Anh đã nói rồi mà, em mặc váy là đẹp nhất."
Nghe được lời khen ngợi như vậy, Mạc Tiểu Tình không khỏi muốn thốt lên: "Húc Nghiêu, em làm tất cả những điều này đều vì anh. Em rất muốn cứ mãi như vậy mà ngắm nhìn anh. Dù sau này chúng ta không còn ở bên nhau, nếu em có thể yên lặng dõi theo anh, ủng hộ anh, thì thật ra em cũng sẽ rất vui lòng rồi."
"Nhưng có lẽ em sẽ không có cơ hội đó nữa."
Mạc Tiểu Tình lúc này thật sự cảm thấy tiếc nuối vì sinh mệnh mình quá ngắn ngủi. Nàng rất khao khát được sống.
Cuối cùng Mạc Tiểu Tình vẫn lựa chọn nuốt những lời đó vào trong, rồi đổi thành câu khác: "Cảm ơn Húc đội đã khen, lát nữa chúng ta sẽ đi đâu ạ?"
Lúc này, Húc Nghiêu lại lộ ra một nụ cười thần bí, chỉ thấy anh ấy từ trong túi áo móc ra một chiếc khăn tay.
"Tiểu Tình, bắt đầu từ bây giờ anh muốn bịt mắt em lại. Từ giờ phút này, em cứ toàn tâm giao phó cho anh là được rồi."
Húc Nghiêu vừa nói vừa bịt mắt Mạc Tiểu Tình lại.
Mạc Tiểu Tình cảm thấy trước mắt tối đen như mực, đành phải vươn tay nắm lấy tay Húc Nghiêu. "Húc đội, anh định đưa em đi đâu vậy? Em thấy thật ra không nhất thiết phải bịt mắt em lại đâu. Thế này lỡ anh ném em xuống biển cho cá ăn thì em cũng chẳng biết gì."
"Tiểu Tình, em cứ đi theo anh là được." Húc Nghiêu kéo tay Mạc Tiểu Tình bước đi. Mạc Tiểu Tình chìm trong bóng tối, chỉ đành theo từng nhịp bước của Húc Nghiêu mà tiến lên.
Đột nhiên một làn gió nhẹ mát lạnh thổi qua, Mạc Tiểu Tình có thể cảm nhận được chân mình giẫm trên cát mịn, phát ra tiếng sột soạt. Húc Nghiêu vẫn luôn nắm chặt tay nàng, thỉnh thoảng nhắc nhở nàng cẩn thận bước chân. Cứ thế, họ đi chậm rãi qua một đoạn đường.
Đột nhiên, bước chân Húc Nghiêu dừng lại, và nói: "Được rồi, đến nơi rồi."
Mạc Tiểu Tình vừa nghe xong liền đưa tay phải lên định tháo khăn bịt mắt ra, nhưng chợt bị tiếng Húc Nghiêu quát lại: "Chờ một chút, Tiểu Tình."
Mạc Tiểu Tình có thể nghe thấy tiếng bước chân vội vã của Húc Nghiêu ngày càng gần. "Được rồi, bây giờ em có thể tháo khăn bịt mắt xuống."
Húc Nghiêu vừa nói như vậy, Mạc Tiểu Tình vội vàng kéo khăn bịt mắt ra, phóng tầm mắt nhìn quanh và lập tức ngỡ ngàng. Chỉ thấy hai hàng nến đỏ rực sáng trải dài tít tắp, trên bãi cát nàng đang đứng đều rải đầy hoa hồng đỏ tươi. Húc Nghiêu đi đến bên cạnh Mạc Tiểu Tình, khụy gối xuống, cởi giày cho nàng. "Tiểu Tình, đi chân trần trên cát sẽ thoải mái hơn nhiều."
Mạc Tiểu Tình bước chân trần trên nền cát mềm mại, những cánh hoa hồng khẽ chạm vào chân, mang đến từng đợt hơi mát lạnh. Gió biển không ngừng thổi nhẹ vào mặt nàng. Những con sóng bạc đầu không ngừng xô vào bờ đá, tạo nên âm thanh rì rào, lúc trầm hùng như tiếng trống, lúc lại nhẹ nhàng như khúc ca biển cả.
Ngẩng đầu nhìn dọc con đường nến, nàng thấy trên cây treo những chiếc đèn lồng lấp lánh tỏa ra muôn vàn ánh sáng rực rỡ. Gió biển thổi nhẹ làm tà váy dài của nàng tung bay.
Mạc Tiểu Tình lúc này hoàn toàn chìm đắm trong trạng thái mơ màng. Nàng thừa nhận, chẳng cô gái nào có thể từ chối sự lãng mạn, và cũng chẳng cô gái nào lại không rung động trong một khung cảnh nên thơ đến vậy. Khi nàng nhìn thấy trái tim được xếp thành từ hoa hồng trước mắt kia, vẫn không khỏi kinh ngạc thốt lên thành tiếng, há hốc miệng quên cả khép lại.
Từng câu chữ trong bản chỉnh sửa này đều thuộc bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.