Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quỷ Thần - Chương 48: Hà Phong Tỉnh Lại

Đổng Minh hấp tấp chạy vào một căn phòng trong biệt thự Đổng gia, chỉ thấy Đổng Thừa với khuôn mặt mệt mỏi đang chống tay lên trán ngồi đó. Nghe tiếng Đổng Minh gọi, Đổng Thừa vội tỉnh táo lại và vội vã hỏi:

"Là nhà nào?"

"Gia gia, theo thông tin con điều tra được, đứng sau mọi chuyện này là ẩn thế gia môn Trần gia."

"A!" Đổng Thừa không khỏi hít vào một hơi khí lạnh. Là ẩn thế gia môn. Thảo nào năng lực lại lớn đến vậy. Suy nghĩ một chút, Đổng Thừa hỏi lại:

"Con chắc chắn?"

"Chắc chắn đến tám phần. Tin tức do một vị quan chức cấp tỉnh trong một lần say rượu buột miệng nói ra, con đã dùng một khoản tiền lớn để mua lại từ một hạ nhân trong nhà đó."

Đổng Thừa gật đầu. Nếu tin tức do chính miệng vị quan chức cấp tỉnh đó nói ra thì quả là đáng tin. Nhưng điều Đổng Thừa vẫn mãi không lý giải được là, vì sao Trần gia lại ra tay với họ?

"Đã điều tra được nguyên nhân chưa?"

"Tạm thời vẫn chưa tìm ra."

Sau một hồi suy nghĩ, Đổng Thừa cho rằng chắc hẳn ai đó trong Đổng gia đã vô tình đắc tội với Trần gia. Trần gia không thể nào vô duyên vô cớ nhắm vào họ. Nhưng việc điều tra nguyên nhân thì tạm thời gác lại. Quan trọng lúc này là phải tìm đến Trần gia để xin lỗi.

"Đã tìm được địa chỉ Trần gia chưa?"

"Đã tìm được."

Đổng Minh gật đầu, rồi mở điện thoại gõ gõ vài cái, sau đó đưa màn hình về phía Đổng Thừa.

"Theo con điều tra, Trần gia nằm trong một vùng thuộc Kinh Bắc (nay là Bắc Giang)."

Liếc qua bản đồ, Đổng Thừa thấy vị trí được ghim là một vùng núi non sông nước, dân cư thưa thớt. Địa hình cũng không quá khó khăn để đi lại. Hắn không ngờ một nơi được coi là hẻo lánh như vậy lại tồn tại một ẩn thế gia môn, một thế lực thực sự đáng gờm.

"Chuẩn bị đi, chúng ta sẽ bay đến Kinh Bắc."

Đổng Minh vội gật đầu rồi lui ra ngoài. Đổng Thừa lúc này ngồi trầm ngâm. Vận mệnh của cả Đổng gia giờ đây phụ thuộc vào chuyến đi này. Đổng Thừa cố gắng suy nghĩ cách để diện kiến và làm hài lòng đối phương.

"Gọi Viễn Long vào cho ta."

Đổng Thừa nói với một hạ nhân đứng gần đó. Nghe vậy, người hạ nhân vội vàng đi ra ngoài.

Khoảng năm phút sau, người hạ nhân quay trở lại, theo sau là Viễn Long.

"Gia gia, ngài gọi con?"

"Đúng. Đã liên lạc được với Ngưng Nhi chưa?"

"Vẫn chưa, gia gia."

Ngưng Nhi, đứa cháu gái của Viễn Long, đã ba hôm nay tiến vào [Thần Ma] nhưng không hiểu sao lại đi vào khu vực nào đó mà hoàn toàn không thể liên lạc được. Nếu không phải hệ thống cao cấp báo rằng tình trạng của Ngưng Nhi vẫn ổn, Đổng Thừa hẳn đã nghĩ Ngưng Nhi gặp chuyện.

Trong trò chơi [Thần Ma], một khi đã tiến nhập, người bên ngoài cũng không có cách nào đánh thức. Trừ khi người chơi chủ động đăng xuất. Kể cả bên ngoài thân xác có xảy ra vấn đề nguy hiểm, ý thức vẫn sẽ tồn tại ở trong game. Đó cũng là lý do nhiều người sống thực vật, bại liệt toàn thân, được đưa vào [Thần Ma] để duy trì sự sống.

Đổng Thừa thở dài, chậm rãi nói: "Tìm cách liên lạc với Ngưng Nhi. Khi nào liên lạc được, nói con bé sớm đến gặp ta. Ngoài ra, hãy cho người liên lạc với Trần gia để thúc đẩy việc hôn sự."

Đổng Thừa hiểu rõ chuyến đi này sẽ vô cùng khó khăn, nên hắn cũng đã chuẩn bị sẵn đường lui cho gia tộc. "Đành thiệt thòi cho con vậy, Ngưng Nhi," Đổng Thừa thầm nghĩ, vẻ mặt ánh lên sự rầu rĩ.

..........

Tại một quán rượu xa hoa trong một tòa thành thị. Trái với khung cảnh ồn ào, đông đúc thường ngày, hôm nay nơi đây lại vắng lặng một cách lạ thường. Trong quán rượu, khắp nơi đều là bàn trống. Chỉ duy nhất một bàn có hai thân ảnh đang ngồi. Phía sau mỗi người là hàng loạt người chơi với đủ loại chức nghiệp.

"Trần Phi phó hội trưởng, không biết hôm nay ngài hẹn tại hạ đến đây có điều gì muốn chỉ giáo?"

Một trong hai người cung kính lên tiếng. Nam tử đối diện tên Trần Phi lúc này ung dung uống rượu, điệu bộ bình thản nhìn đối phương, khiến kẻ vừa nói không khỏi cảm thấy như tim gan phèo phổi bị nhìn thấu. Sau một lúc, hắn mới bình thản nói:

"Sở Ngân, ta nghe nói ngươi đã có tin tức về Công Hội Lệnh đầu tiên, có thể chia sẻ bí mật đó cho ta không?"

Hóa ra người còn lại chính là Sở Ngân, hội trưởng Bá Đồ công hội. Nghe Trần Phi nói, Sở Ngân trong lòng không khỏi giật mình. Tin tức về Công Hội Lệnh bọn họ đã phong tỏa kín kẽ, ngay cả những người được lựa chọn tham gia cũng không biết mục đích thật sự. Vì sao Búa Rìu công hội lại có thể biết được?

"Nào có, nào có, Trần Phi đạo hữu nói đùa," Sở Ngân một mực phủ nhận. Tin tức đó bọn hắn đã tốn bao nhiêu tiền bạc mới có thể đạt được, đâu thể dễ dàng nói cho kẻ khác.

Nghe Sở Ngân trả lời, Trần Phi khẽ nhíu mày không vừa ý, hắn liền lạnh giọng nói:

"Sở Ngân, ngươi không cần giả vờ giả vịt. Việc này ta đã có chứng cứ xác thực, ngươi nên biết điều thì tốt hơn."

Trần Phi mang theo chút đe dọa nói với Sở Ngân, khiến Sở Ngân nghe xong không khỏi toát mồ hôi lạnh. Điều này quả thật quá mức trắng trợn. Nếu là trước kia, Sở Ngân còn có chút dũng khí đối đầu với đối phương. Nhưng giờ đây, sau khi cái gọi là Liên Minh công hội được thành lập, Sở Ngân hiểu rằng đắc tội với Trần Phi cũng đồng nghĩa với việc đắc tội toàn bộ Liên Minh – một tập hợp các Siêu Phàm công hội mà những Siêu Nhất Lưu công hội như Bá Đồ không thể nào so sánh được.

Lúc này, khi Sở Ngân còn đang phân vân chưa biết trả lời ra sao thì Mạnh Quân, người đang ngồi phía sau, bất ngờ chủ động lên tiếng:

"Trần Phi phó hội trưởng, xin ngài bình tĩnh. Chuyện này không phải chúng tôi muốn giấu, mà là tin tức chúng tôi đạt được đã phải trả một cái giá khá đắt."

"Ngươi là ai? Chỗ này ngươi có quyền lên tiếng sao?" Một tráng hán phía sau Trần Phi bất ngờ lạnh giọng quát.

Nghe người này nói, Mạnh Quân không khỏi giận tím mặt. Ở Đồ Thần công hội, hắn có địa vị cao cao tại thượng, ngay cả Sở Ngân cũng phải nể mặt hắn ba phần. Vậy mà ở đây, một kẻ "a miêu a cẩu" cũng dám quát hắn. Nếu không phải đối phương là thành viên của Siêu Phàm công hội, Mạnh Quân chắc chắn sẽ cho người diệt sát tên vô lễ này.

Thấy Mạnh Quân bị thị uy, Sở Ngân vội vàng lên tiếng giải vây.

"Trần Phi phó hội trưởng, đây là Mạnh Quân, phó hội trưởng của Bá Đồ, đồng thời cũng là quân sư trong mọi việc của công hội chúng tôi."

Tráng hán kia vốn định nói tiếp, nhưng Trần Phi lúc này đã giơ tay, ý bảo hắn ngừng lại. Vì vậy, tráng hán cũng chỉ im lặng, tiếp tục đứng sau Trần Phi quan sát.

"Vậy theo ngươi, chúng ta nên trả bao nhiêu tiền để các ngươi chịu tiết lộ thông tin?" Trần Phi lạnh giọng nói.

"Trần phó hội trưởng thật sảng khoái! Vậy tôi cũng không giấu giếm nữa. Hiện tại, Công Hội Lệnh đầu tiên, theo tin tức tôi nhận được, sẽ nằm trong phó bản cấp 20 "Tê Hà Lĩnh". Phía chúng tôi đã chuẩn bị xong, đã có ba người đạt cấp 20. Chỉ đợi Búa Rìu công hội đủ người, chúng ta sẽ lập tức xuất phát tấn công phó bản."

Trần Phi khẽ gật đầu. Hắn gọi một người đứng phía sau đến, lập tức phân phó:

"Liên lạc về công hội, chuyển cho Bá Đồ một vạn Kim Tệ, đồng thời sắp xếp ba người cấp 20 đến cổng "Tê Hà Lĩnh" tập trung."

Nghe Mạnh Quân nói, Trần Phi khẽ nhíu mày suy nghĩ. Bá Đồ đã bỏ ra một khoản lớn để điều tra thông tin, nếu Búa Rìu cứ thế mà "cướp không" thì thật quá mất mặt. Tuy Liên Minh công hội vững chắc, nhưng nội bộ không phải không có đấu đá. Nếu để người khác biết việc làm này của Búa Rìu, địa vị của họ sẽ không khỏi bị giảm sút, thậm chí còn bị các Siêu Phàm công hội khác chèn ép. Hơn nữa, Bá Đồ thuộc khu Hoa Hạ, không phải địa bàn của Búa Rìu. Nếu để Nam Thiên công hội biết việc này, khó tránh khỏi một cuộc chiến tranh công hội quy mô lớn. Vì vậy, việc này phải tuyệt đối đảm bảo bí mật khi tiến hành.

Sau khi suy nghĩ thấu đáo, Trần Phi mới lên tiếng. Không phải họ sợ Nam Thiên công hội, nhưng tránh được phiền phức thì vẫn nên tránh. Hơn nữa, mục đích chính của họ là Công Hội Lệnh. Ở giai đoạn hiện tại, kẻ nào lập được công hội càng sớm thì càng có lợi.

"Được. Ngoài ra, ta sẽ đưa các ngươi một vạn Kim Tệ. Ta muốn việc này, ngoài hai công hội chúng ta, tuyệt đối không để công hội thứ ba nào khác biết đến."

Nghe Trần Phi nói xong, Sở Ngân và Mạnh Quân không khỏi giật mình thon thót. Họ hiểu một vạn Kim Tệ hiện nay có giá trị lớn đến mức nào. Bọn họ cũng chỉ dùng đến ba nghìn Kim Tệ khi mua tin tức này. Đây chẳng phải là một món hời lớn sao? Nhưng họ cũng hiểu suy nghĩ của Trần Phi. Có thể nói, một vạn Kim Tệ này chính là tiền bịt miệng bọn họ, nên Sở Ngân đã đồng ý.

"Trần phó hội trưởng thật sảng khoái! Vậy tôi cũng không giấu giếm nữa. Hiện tại, Công Hội Lệnh đầu tiên, theo tin tức tôi nhận được, sẽ nằm trong phó bản cấp 20 "Tê Hà Lĩnh". Phía chúng tôi đã chuẩn bị xong, đã có ba người đạt cấp 20. Chỉ đợi Búa Rìu công hội đủ người, chúng ta sẽ lập tức xuất phát tấn công phó bản."

Trần Phi khẽ gật đầu. Hắn gọi một người đứng phía sau đến, lập tức phân phó:

"Liên lạc về công hội, chuyển cho Bá Đồ một vạn Kim Tệ, đồng thời sắp xếp ba người cấp 20 đến cổng "Tê Hà Lĩnh" tập trung."

Ở giai đoạn đầu hiện nay, các công hội chủ yếu phát triển thực lực, tập trung nguồn lực để đào tạo đội ngũ chủ chốt, nhằm mục đích khai hoang các phó bản và kiếm tìm trang bị. Vì vậy, bảng xếp hạng cũng đã có không ít cao thủ đứng ở cấp 20. Tất nhiên, top 1 vẫn yên vị là Hà Phong, hiện nay hắn đã lên tới cấp 25.

...............

Trở lại với nhóm của Hà Phong.

Trên giường, Hà Phong lúc này từ từ mở mắt. Hắn cảm nhận cơ thể đầy đau nhức. Cố gắng mở to mắt liếc nhìn bốn phía. Hắn thấy mình đang nằm trong một căn phòng lạ lẫm. Căn phòng bài trí khá thô sơ, ngoài chiếc giường hắn đang nằm thì phía đối diện còn có một bàn uống nước cùng mấy chiếc ghế. Trên ghế, hai anh em nhà họ Bạch với khuôn mặt mệt mỏi đang ngồi đó. Còn Ngưng Nhi thì gục đầu bên cạnh giường, trông như đang ngủ say.

"Ta đang ở đâu?" Hà Phong khó khăn mở miệng lắp bắp hỏi.

Nghe thấy tiếng nói, hai anh em nhà họ Bạch cùng ngoái đầu nhìn về phía Hà Phong. Ngưng Nhi đang gục bên giường cũng vội vàng tỉnh giấc. Khi thấy Hà Phong mở mắt, tất cả mọi người đều vui mừng.

"Hà Phong huynh đệ, cuối cùng ngươi cũng tỉnh lại rồi!" Bạch Thiên Thanh là người lên tiếng đầu tiên.

"Tên đáng ghét, ngươi cảm thấy trong người thế nào rồi?" Ngưng Nhi cũng hỏi thăm, nhưng lập tức như nhớ ra điều gì đó, cô bé vội vàng giải thích: "Đây là thôn làng ban đầu, trước khi chúng ta tiến đến Thần Thụ. Khi ngươi hôn mê, chúng ta đã đưa ngươi đến đây."

"Hôn mê ư?" Hà Phong nghi hoặc nhìn mọi người. Hắn bắt đầu cẩn thận nhớ lại. Đúng rồi! Lúc đó hắn chiến đấu đến kiệt sức, sau lại trúng đòn của Hoàng Lịch khiến hắn tối sầm mặt mũi, rồi không biết gì nữa cho tới bây giờ. Vậy ra, hắn đã lâm vào hôn mê.

Đối với người khác, điều này có vẻ kỳ lạ, nhưng với Hà Phong thì loại chuyện này cũng không phải hiếm gặp. Người chơi khi cạn kiệt thể lực, nếu bị tác động thêm một đòn đánh sẽ khiến bản thân họ rơi vào hôn mê một thời gian. Cũng giống như pin điện thoại vậy. Khi mức pin chỉ còn một phần trăm, nếu không kịp thời sạc sẽ khiến điện thoại rơi vào trạng thái tắt nguồn. Vì vậy, để đảm bảo an toàn, không ai trong số người chơi để bản thân cạn kiệt thể lực.

Hà Phong biết điều đó. Nhưng tình huống lúc ấy, hắn cũng không còn cách nào khác ngoài việc liều mạng. Bỗng nhiên, Hà Phong chợt nhớ ra. Bản thân hắn lúc đó đang đối mặt với một nhóm người vô cùng nguy hiểm, vậy làm sao mọi người có thể thoát được? Nếu nói đám người Ngưng Nhi đánh bại được nhóm người kia, Hà Phong sẽ hoàn toàn không tin.

"Tình hình lúc đó ra sao?"

Nghe câu hỏi của Hà Phong, Bạch Thiên Thanh suy nghĩ một chút như sắp xếp lại mọi việc rồi mới bắt đầu kể. Từ lúc Hà Phong ngất xỉu, sau đó đến lượt Iris đứng lên bảo vệ hắn, rồi bị trọng thương. Cuối cùng, vào phút sinh tử, họ được Người Áo Đen lạ mặt cứu đi.

"Người Áo Đen?"

"Đúng vậy." Nói rồi, Bạch Thiên Thanh mô tả lại một chút dáng vẻ của đối phương cho Hà Phong. Sau khi nghe mô tả, Hà Phong suy nghĩ một lúc. Hình như hắn không hề quen một nhân vật nào như vậy. Đối phương là ai, mục đích của đối phương là gì?

Thấy Hà Phong không thắc mắc thêm, Bạch Thiên Thanh tiếp tục kể: Sau khi đưa bọn họ đến thôn làng này, Người Áo Đen cũng hoàn toàn biến mất. Hắn chỉ dặn dò nhóm Bạch Thiên Thanh để Hà Phong nghỉ ngơi một thời gian, rồi sẽ từ từ tỉnh lại.

"Được rồi. Tình hình Iris thế nào rồi?"

"Iris huynh đệ hiện đã không sao rồi, đã khỏe lại. Có lẽ bây giờ cậu ấy đang canh gác ngoài cửa."

Hà Phong gật đầu. Kinh mạch bị đứt gãy, loại chấn thương này ở thế giới thực, với sự phát triển của khoa học hiện tại, cũng không khó để chữa trị. Huống chi đây là đại lục [Thần Ma], việc này lại càng dễ dàng hơn. Chỉ cần uống chút Dược Dịch chữa thương, sau đó nghỉ ngơi một thời gian, cậu ấy có thể sẽ hoàn hảo như lúc ban đầu.

"Hà Phong huynh đệ, tiếp theo chúng ta nên làm gì?" Bạch Thiên Thanh lúc này hỏi ý kiến Hà Phong.

Hơi suy nghĩ một chút, Hà Phong không vội trả lời mà hỏi ngược lại: "Ta hôn mê đã bao lâu rồi?"

"Tính theo thời gian trong [Thần Ma] thì khoảng ba mươi tiếng."

Hà Phong thở hắt ra một hơi, không ngờ bản thân lại hôn mê lâu đến vậy. Có lẽ trận chiến đó đã khiến hắn kiệt sức hoàn toàn.

"Về Vô Song Thành." Hà Phong quyết định. Mục đích chính khi đến đây là đạt được Tiên Thiên Thần Thụ, giờ đã hoàn thành. Cũng không có lý do gì để tiếp tục ở lại. Hà Phong tuy đã tỉnh, nhưng cũng chỉ hồi phục được chút ít thể lực. Tốc độ hồi phục ở trong làng quá chậm, nên chỉ có thể về Vô Song Thành nghỉ ngơi. Đợi cơ thể hoàn toàn hồi phục mới có thể tính toán tiếp.

"Được." Mọi người đồng ý gật đầu. Hà Phong sau đó gọi Iris vào, phát cho mỗi người một tấm Thổ Địa Phù. Tất cả cùng quay về Vô Song Thành.

Truyen.free xin gửi lời cảm ơn sâu sắc đến quý độc giả đã theo dõi tác phẩm này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free