Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quỷ Thần - Chương 49: Tiến Nhập Phó Bản

Trở lại Vô Song Thành, điều cấp thiết đầu tiên với Hà Phong là hồi phục thể lực. Bởi vậy, hắn nhắm hướng quán rượu mà đi tới. Anh em Nhị Bạch và Ngưng Nhi lúc này cũng vẫn đồng hành cùng hắn. Còn Iris thì khỏi phải nói, cô nàng này luôn bám theo Hà Phong trừ khi hắn không cho phép.

Trên đường đi, Ngưng Nhi bỗng nhận được cuộc gọi từ đại ca Viễn Long. Dù mang vẻ nghi hoặc, nàng vẫn chỉ có thể nhận liên lạc.

"Ngưng Nhi, lập tức rời game! Gia tộc có chuyện lớn!"

Hình ảnh vừa kết nối, đầu bên kia Viễn Long đã vội vàng nói ngay.

"Chuyện lớn? Đại ca, đã xảy ra việc gì?"

"Không kịp nói rõ, em mau rời game rồi qua gặp ta, ta sẽ kể đầu đuôi mọi chuyện. Hiện tại gia tộc đã phát ra báo động đỏ."

Ngưng Nhi lập tức giật mình khi nghe Viễn Long nói. Tuy không tham gia sâu vào nội bộ công việc của gia tộc, nhưng nàng ít nhiều vẫn biết rõ. Gia tộc phát ra báo động đỏ tức là đang trong tình trạng nguy kịch, đứng trước bờ vực sụp đổ.

"Được đại ca," Ngưng Nhi vội vàng đáp lời, tắt màn hình liên lạc, rồi quay lại nhóm người Hà Phong đang đứng chờ để nói: "Hà Phong, anh em Nhị Bạch sư thúc, gia tộc con đang có việc lớn, con không thể tiếp tục đồng hành cùng mọi người, cần lập tức rời game. Mọi người cứ đi trước, khi nào lên mạng lại con sẽ liên lạc."

Giọng điệu gấp gáp của Ngưng Nhi khiến Bạch Thiên Thanh hơi ngạc nhiên. Đổng gia đâu phải thế lực nhỏ. Chuyện gì đã xảy ra khiến Ngưng Nhi vội vã đến vậy? Anh ta liền hỏi lại: "Ngưng Nhi, chuyện gì xảy ra vậy? Có cần chúng ta giúp một tay không?"

Ngưng Nhi lắc đầu: "Con cũng chưa rõ xảy ra việc gì, Viễn Long ca cũng chưa nói rõ. Hiện tại con cũng chỉ có thể rời game thôi."

Hà Phong lúc này mới lên tiếng: "Được rồi. Có chuyện gấp thì mau đi giải quyết."

Ngưng Nhi gật đầu. Trước khi rời game, nàng cũng không quên giao dịch trao Tiên Thiên Thần Thụ cho Hà Phong rồi chào tạm biệt mọi người.

"Anh em Nhị Bạch, hai vị sau này có dự tính gì?"

Khi đang đi trên đường, Hà Phong chủ động hỏi. Nghe vậy, Bạch Thiên Thanh suy nghĩ một lát rồi hỏi ngược lại: "Hà Phong huynh đệ, việc trước đây huynh nói có thể mang Thủy Dịch ra ngoài là thật sao?"

"Đương nhiên là thật," Hà Phong đáp không chút suy nghĩ, sau đó lại tiếp tục nói: "Nhưng với hiện trạng bây giờ thì chưa thể đạt được."

Anh em Nhị Bạch cũng hiểu điều đó, nên không tỏ ra nóng vội. Một thứ nghịch thiên như vậy đâu có thể dễ dàng mà đạt được. Hai người chỉ có thể gật đầu: "Chúng ta hiểu rồi."

Hà Phong cũng không hỏi thêm gì, tiếp tục hướng quán rượu mà đi. Anh em Nhị Bạch lúc này như đang suy nghĩ điều gì đó, cuối cùng nhìn nhau.

"Hà Phong huynh đệ!"

Đang đi phía trước cùng Iris, nghe tiếng gọi, Hà Phong quay đầu nhìn lại, không biết Bạch Thiên Thanh gọi hắn làm gì.

Thấy Hà Phong quay lại, Bạch Thiên Thanh và Bạch Vô Hồn lập tức quỳ một gối xuống đất, chắp tay cung kính bái lạy Hà Phong.

Trong khi Hà Phong còn đang nghi hoặc về hành động của anh em Nhị Bạch, Bạch Thiên Thanh đã chủ động nói: "Hà Phong huynh đệ, sự cường đại, phẩm chất cao quý cùng tinh thần sẵn sàng hy sinh vì đồng đội của huynh, anh em Nhị Bạch chúng ta xin tâm phục khẩu phục. Từ nay, chúng ta tự nguyện đi theo huynh, mong huynh đệ thu nhận."

Hà Phong hiểu ra. Anh em Nhị Bạch đang muốn đi theo mình. Lần trước, dù Hà Phong đã ngỏ ý mời chào và họ cũng rất cần Thủy Dịch, nhưng vì chỉ mới gặp gỡ sơ qua trên tàu cao tốc nên vẫn chưa hiểu rõ về anh, do đó họ còn do dự mãi mà chưa quyết định. Lần này, qua chuyến đi vào Hắc Ám Sâm Lâm, Hà Phong đã thể hiện được phẩm chất chỉ huy tuyệt vời, sẵn sàng hy sinh vì đồng đội nhằm đảm bảo an toàn cho họ, thậm chí hao kiệt thể lực cũng không màng. Ngay cả Iris, Hộ Vệ với đẳng cấp vượt xa họ, cũng không bỏ rơi ai. Đúng như người ta vẫn nói: chủ sao tớ vậy. Điều này khiến anh em Nhị Bạch hoàn toàn tín phục, cam tâm tình nguyện đi theo Hà Phong.

"Hai vị chắc chắn chứ?"

"Chúng ta chắc chắn!" Cả hai anh em Nhị Bạch đồng thanh đáp rồi gật đầu.

"Được, có anh em Nhị Bạch, ta như hổ thêm cánh!" Hà Phong có chút vui mừng, vội bước tới đỡ hai người đứng dậy. Nhị Bạch song sát lừng lẫy kiếp trước, uy phong biết chừng nào. Tuy không đứng vào hàng đỉnh cấp nhất, nhưng thế giới thập đại sát thủ cũng không thiếu tên tuổi hai người.

"Hà Phong, tiếp theo chúng ta sẽ làm gì?"

"Trước hết, cứ khôi phục hoàn toàn thể lực, rồi tính sau."

Nghe Hà Phong nói vậy, anh em Nhị Bạch cũng đồng tình. Rất nhanh, cả bốn người cùng đi đến một quán rượu trong Vô Song Thành.

Vào quán, tìm một góc ngồi, Hà Phong có chút rảnh rỗi mở từng mục, theo dõi tin tức của [Thần Ma].

Hiện tại, bảng xếp hạng của [Thần Ma] cũng không thay đổi quá nhiều. Hà Phong nhờ cuộc chiến với Con Rối mà đạt được lượng kinh nghiệm khổng lồ. Nhờ đó, anh thăng lên cấp 25, đồng nghĩa với việc vẫn đứng đầu bảng xếp hạng. Ngay sát sau đó là Ngọc La Sát và Tuyệt Ảnh đang ở cấp 22 và 23. Không biết Trương Sơn "con hàng" này làm gì mà hiện tại lại tụt xuống dưới top 7. Từ top 7 đến top 50 đều ở cấp 20, trong đó có cả Ngưng Nhi và anh em Nhị Bạch.

Khi xem đến bảng xếp hạng, Hà Phong không khỏi trầm ngâm. Tứ Thánh hiện tại mới chỉ có duy nhất Ngọc La Sát đến tìm anh. Ba người còn lại, tính cả Trương Sơn, đều bặt vô âm tín. Mà kể cả Ngọc La Sát, sau khi chiến đấu với Hà Phong cũng biến mất. Tóm lại, bốn người bọn họ định làm gì, Hà Phong không khỏi có chút nghi hoặc.

Thôi kệ bọn họ, dù bọn họ muốn làm gì Hà Phong cũng không quan tâm, cùng lắm thì không là đồng đội cũng thành kẻ thù. Bởi vậy, không tiếp tục để ý đến, Hà Phong mở diễn đàn [Thần Ma] theo dõi tin tức. Có lẽ, kiếp này cũng là lần đầu tiên Hà Phong mở diễn đàn theo dõi tin tức.

"Liên Minh Công Hội thành lập?"

Hà Phong lẩm bẩm khi nhìn thấy bài viết đầu tiên trên diễn đàn.

Hà Phong nhớ tới kiếp trước, anh cũng không biết Liên Minh Công Hội thành lập khi nào. Sáu tháng sau khi trò chơi ra mắt, anh mới tham gia [Thần Ma], và khi đó Liên Minh Công Hội đã tồn tại. Không ngờ Liên Minh lại được thành lập sớm đến vậy.

Anh liếc nhìn danh sách các Liên Minh Công Hội ở các khu vực. Hà Phong thấy được tất cả các tên của những công hội Siêu Phàm trong Liên Minh. Tuy vậy, Hà Phong biết danh sách này không phải sẽ giữ nguyên. Khi [Thần Ma] bước vào giai đoạn giữa, rất nhiều công hội Siêu Phàm mới quật khởi, đồng nghĩa với việc một số cái tên hiện tại sẽ bị loại bỏ.

"Ầy. Liên Minh Công Hội, khẩu khí thật lớn."

Bạch Vô Hồn lúc này cũng mở bảng tin tức. Khi nhìn thấy yêu cầu của Liên Minh Công Hội, hắn không khỏi bực tức. Vốn là kẻ nóng tính, Bạch Vô Hồn thấy vậy liền là người đầu tiên lên tiếng phản đối.

Hà Phong cũng khẽ cười, anh không đưa ra ý kiến về việc này. Bởi hắn biết càng về sau Liên Minh càng lớn mạnh. Luật lệ sẽ càng ngày càng hà khắc hơn.

"Đúng là có chút quá đáng," Bạch Thiên Thanh lúc này cũng lên tiếng đồng tình với Bạch Vô Hồn.

"Đại ca, huynh nói xem nếu vậy người chơi tự do sẽ phải chịu rất nhiều thiệt thòi."

Bạch Thiên Thanh khẽ thở dài. Lúc này hắn mới chú ý đến Hà Phong vẫn rất bình tĩnh, không có vẻ gì lo lắng. "Hà Phong huynh đệ, huynh thấy việc này thế nào?"

"Đạo lý chim chết đầu đàn, ta nghĩ các huynh đệ đều hiểu. Chúng ta hiện nay chưa có thực lực để đối đầu với Liên Minh, việc quan trọng bây giờ là tìm ra Công Hội Lệnh."

Bạch Thiên Thanh đồng ý với ý kiến của Hà Phong. Bọn họ chỉ có ba người, bảo bọn họ đi đối đầu với một công hội mấy vạn, thậm chí mấy triệu người, trừ khi đầu óc bị kẹp cửa.

"Được, chúng ta sẽ làm theo sắp xếp của huynh."

.............

Lâm An thành.

Là một trong những thành thị có thể mở các phó bản tổ đội, Lâm An thành sẽ đông đúc người chơi hơn rất nhiều so với các thành thị bình thường khác. Hiện nay, người chơi cấp 20 đã rất nhiều. Bọn họ đều tập trung về đây, tìm kiếm đội ngũ để khai phá phó bản.

Lúc này, tại trước cổng phó bản tổ đội Tề Hà Lĩnh, một tổ đội người chơi gồm sáu người đang chuẩn bị tiến vào phó bản. Khỏi nói cũng biết, đây chính là tổ đội do hai công hội Bá Đồ và Búa Rìu tạo thành. Để đảm bảo tính bí mật, hai bên cũng chỉ để những người tham gia phó bản tiến lại đây. Ngoài ra, các thành viên khác vẫn hoạt động như bình thường. Nếu một công hội Siêu Nhất Lưu và một công hội Siêu Phàm cùng tập trung đông đảo người chơi, chắc chắn sẽ khiến các công hội khác nghi ngờ.

"Theo tin tức nhận được, để có thể rơi ra Công Hội Lệnh thì chúng ta buộc phải tham gia phó bản ở chế độ Địa Ngục."

Dực Hồng lên tiếng nói. Lần này tham gia phó bản, hắn đại diện cho Bá Đồ, theo sau còn có một Thuẫn Chiến Sĩ và Ngọc La Sát.

"Vậy thì tham gia chế độ Địa Ngục!" Nhóm người bên phía công hội Búa Rìu cũng đồng tình.

Mọi người lúc này cùng bước vào một cánh cổng không gian. Tiếng hệ thống lập tức vang lên:

Hệ Thống: Tổ đội tiến vào phó bản Tề Hà Lĩnh, vui lòng lựa chọn chế độ tham gia phó bản.

Phó bản sẽ có bốn chế độ là Dễ, Vừa, Khó và Địa Ngục. Dực Hồng sau đó liền chọn chế độ Địa Ngục.

Khung cảnh thay đổi, lúc này cả sáu người bước vào một thảo nguyên bát ngát, xung quanh đều là cỏ xanh hoa lá.

"Thật đẹp!" Một người trong c��ng hội Búa Rìu tên Từ Hy lên tiếng.

"Đúng vậy, không ngờ trong phó bản lại có nơi đẹp đến thế này."

"Tôi tưởng vào phó bản nguy hiểm lắm chứ, xem ra chế độ Địa Ngục không đáng sợ như tôi tưởng."

Lúc này Dực Hồng lên tiếng. Tề Hà Lĩnh là phó bản đầu tiên bọn họ tham gia, vốn nghĩ sẽ gặp muôn vàn khó khăn, nhưng không ngờ ải đầu lại bình yên đến thế. Có lẽ chỉ cần vượt qua bình nguyên này là họ trực tiếp tiến vào cửa ải tiếp theo.

"Tất cả nín thở!" Bỗng lúc này Ngọc La Sát quát lớn.

Khi mọi người còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, Từ Hy và một đồng đội đã trực tiếp ngã xuống bất tỉnh. Những người khác vì kịp thời nín thở mà tạm thời chưa có chuyện gì. Nhưng hắn cũng cảm thấy sức lực bản thân giảm đi rất nhiều.

Cảnh vật biến đổi, chẳng còn bình nguyên xanh tươi mây trắng, thay vào đó nơi bọn họ đứng lúc này đã biến thành khu rừng hoang vắng, những gốc cây gãy đổ, xung quanh một màu đen thăm thẳm.

"Chết tiệt, ảo cảnh!" Dực Hồng lúc này lên tiếng.

Vừa nói dứt lời, bọn họ đều c��m giác lạnh gáy, quay lại nhìn thì thấy một vật thể màu đen với đôi mắt sáng quắc đang từ từ bước tới. Thân hình nó có lẽ khá to lớn, nơi nó lướt qua, cây cối đều thi nhau đổ rạp. Khiến đám người Dực Hồng không khỏi lạnh run.

Hệ Thống: Tri Chu Lãnh Chúa, HP 20000.

"A!" Tất cả cùng hít vào một hơi khí lạnh khi nhìn rõ thân ảnh của con Nhện này. Cũng quá sức to lớn!

"La Chinh, mau lên trước ngăn cản!" Dực Hồng vội hô to. Lần này tham gia phó bản, bên Bá Đồ có hắn và Ngọc La Sát làm sát thương chủ lực, ngoài ra còn một Thuẫn Chiến Sĩ là La Chinh. Phía công hội Búa Rìu mang theo hai Mục Sư và một sát thương chủ lực. Nhưng bây giờ một Mục Sư cùng một sát thương chủ lực đã ngã xuống bất tỉnh. Gánh nặng đè nặng lên vai bốn người còn lại.

La Chinh nghe tiếng gọi, cũng lập tức tiến lên trước, cầm khiên chắn chuẩn bị đối đầu với Tri Chu.

Tri Chu lao lên, nó húc thẳng vào Thuẫn Chiến Sĩ trước mặt. La Chinh cũng vội dùng khiên cản phía trước.

"Hự!" Tiếng của La Chinh vang lên. Cú va chạm khá mạnh khiến hắn bay ngược về sau. HP cũng mất đi một phần ba.

"Mục Sư chú ý hồi máu!" Dực Hồng hô to, hiện nay trong đội chỉ còn duy nhất một Mục Sư cho nên cần vô cùng tập trung. Chỉ cần sơ sẩy một chút là Thuẫn Chiến Sĩ có thể mất mạng.

"Tấn công!" Sau khi La Chinh thành công đỡ đòn và thu hút sự chú ý của Tri Chu, Ngọc La Sát và Dực Hồng chia làm hai bên, bắt đầu liên tiếp tấn công.

-80 HP, -80 HP.....

"Chết tiệt, phòng thủ cũng quá là dày đi!" Ngọc La Sát chửi thầm.

Bị tấn công, Tri Chu càng trở nên hung hăng hơn. Nó há ra cái miệng rộng lớn, với hai cái răng nanh sắc nhọn cắn về phía Thuẫn Chiến Sĩ.

La Chinh lúc này cũng vội vàng đưa khiên lên chắn.

Rầm! Một tiếng vang lớn, răng nanh của Tri Chu đã cắn vào khiên của La Chinh, nhưng vẫn chưa thể xuyên thủng.

"Tiếp tục tấn công!"

Ngọc La Sát và Dực Hồng vẫn tiếp tục chia làm hai bên, liên tiếp tấn công vào Tri Chu. Tuy nói sát thương của họ không gây được bao nhiêu máu, nhưng nhờ sự kiên trì, sau khoảng ba mươi phút, HP của Tri Chu cũng đã rơi xuống còn 10%.

Tri Chu lúc này gào lên một tiếng, liền sau đó, nó cong đu��i nhắm về phía La Chinh.

"Mau né, nó đang chuẩn bị nhả tơ!" Ngọc La Sát kinh hô.

Nghe vậy, La Chinh và Mục Sư lúc này cũng nhảy sang một bên né tránh. Khi vừa nhảy sang, một đường tơ mỏng màu trắng từ Tri Chu được bắn tới. Đường tơ bắn thẳng vào một gốc cây gần đó khiến gốc cây lập tức bị chia làm đôi.

La Chinh lúc này lau một vệt mồ hôi. Thật quá nguy hiểm, nếu không có Ngọc La Sát nhắc nhở, e rằng đường tơ kia đủ sức khiến hắn cạn máu ngay lập tức.

Nhưng cũng chưa kịp vui mừng, lại một đường tơ khác tiếp tục được bắn tới. La Chinh cũng chỉ có thể tiếp tục né tránh, không dám đối đầu trực diện.

Cứ như vậy, Tri Chu liên tục phóng tơ, còn La Chinh thì chật vật, khổ sở né tránh. Dực Hồng không khỏi cau mày, giai đoạn này anh ta không thể mạo hiểm tấn công, lỡ may thu hút sự chú ý của Tri Chu, anh ta sẽ hoàn toàn xong đời. Trong lúc còn đang suy nghĩ đối sách, Ngọc La Sát liền lên tiếng:

"Chúng ta cùng nhảy lên lưng nó tấn công. Có lẽ lưng nó là nơi duy nhất tơ nhện không thể bắn tới."

Thoáng suy nghĩ, thấy lời Ngọc La Sát nói có lý, Dực Hồng và Ngọc La Sát liền trèo lên một thân cây gần đó.

"Mau dụ nó qua đây!"

Lúc này, La Chinh đang chật vật né tránh, nghe Ngọc La Sát gọi, lập tức chuyển hướng về phía thân cây có hai người ẩn nấp phía trên mà chạy tới.

Tri Chu đang tấn công, thấy đối phương chuyển hướng cũng lập tức đuổi theo.

"Nhảy!"

Đợi khi Tri Chu tới đúng tầm, Ngọc La Sát và Dực Hồng trực tiếp nhảy lên lưng Tri Chu, ngay sau đó hai người liền điên cuồng chém.

Biết có kẻ nhảy lên lưng, Tri Chu quằn quại, nó ra sức hất hai kẻ kia xuống. Nhưng mặc nó làm đủ mọi trò, hai kẻ kia cứ như những con đỉa bám chặt trên lưng. Từng chút từng chút mài mòn những HP cuối cùng của Tri Chu.

Rầm! Một tiếng vang lớn. Sau khoảng mười phút dưới sự công kích điên cuồng của Ngọc La Sát và Dực Hồng, Tri Chu cũng ngã xuống.

"Thật mệt quá!" Mọi người lúc này mới cùng thở phào một hơi.

Cũng lúc này, Mục Sư Từ Hy và Thuẫn Chiến Sĩ Khải Lang cũng tỉnh dậy. Bọn họ chỉ là do hít phải hương dược khiến bản thân rơi vào ảo cảnh. Tri Chu chết là họ có thể tỉnh lại.

Sau khi nhặt nhạnh một vài vật phẩm Tri Chu rơi ra, Dực Hồng lên tiếng: "Theo thỏa thuận trước đó, Bá Đồ sẽ nhặt tất cả vật phẩm ngoại trừ Công Hội Lệnh, bởi vậy số đồ đạc này thuộc về phe chúng ta."

Từ Hy cũng gật đầu, họ cũng không phản đối việc này. Dù sao boss cũng do phe Bá Đồ là chủ lực tấn công. Còn bên Từ Hy suýt thiệt mạng mất hai người, làm sao dám mặt dày đòi đồ đạc.

"Tiến vào ải sau thôi!" Ngọc La Sát nói, lúc này một cánh cổng không gian khác hiện lên, báo hiệu rằng họ đã vượt qua ải đầu tiên.

Độc giả có thể tìm đọc toàn bộ tác phẩm này trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free