(Đã dịch) Quỷ Thần - Chương 50: Gian Nan Ải Thứ 2
* Tề Hà Linh * Phó bản
Sau khi đánh bại Tri Chu ở vòng đầu, nhóm Dực Hồng đã tiến vào vòng thứ hai.
Vòng thứ hai cảnh vật không có gì thay đổi nhiều, nhóm người vẫn đứng trong một mảnh rừng hoang vu, u tối. Thi thoảng, những cơn gió ùa về khiến lá cây xào xạc, làm cả nhóm dựng tóc gáy.
Nhóm người liên tục tiến thẳng về phía trước, cuối cùng đi tới trước một hang động bốc mùi nồng nặc, đúng hơn là mùi xác chết và động vật.
"Có lẽ Boss thứ hai ở trong hang động này," Dực Hồng lên tiếng nhận định.
"Ta cũng cảm thấy vậy," Ngọc La Sát cũng đồng tình.
"Chúng ta nên chiến đấu thế nào đây?" Bên phía Bang Búa Rìu, Từ Hy lên tiếng hỏi. Tuy Bang Búa Rìu xếp trên Bá Đồ, nhưng việc bị thiệt thòi một lần ở vòng một đã khiến nhóm Từ Hy thu mình lại rất nhiều. Hơn nữa, lần này tiến vào phó bản, cả hai bên đều vì lợi ích của công hội, việc đấu đá chỉ tốn công vô ích. Họ đều có chung một nhận thức: càng sớm hoàn thành phó bản càng tốt. Vì thế, hai bên buộc phải hợp tác.
"Làm sao bây giờ nữa? Đã đến đây thì cứ xông vào diệt sát thôi!" La Chinh lúc này lên tiếng.
"Như vậy không ổn. Chúng ta chưa biết bên trong có Boss gì. Hơn nữa, địa hình trong hang chật hẹp, bất lợi cho chúng ta. Nên cử một người vào hang thăm dò, dẫn dụ quái vật ra ngoài rồi cùng nhau tiêu diệt thì tốt hơn."
Ngọc La Sát nói ra ý kiến của mình, khiến cả tổ đội không khỏi gật gù tán thành. Nhưng vấn đề là ai sẽ đứng ra đảm nhận công việc nguy hiểm này? Việc dẫn quái thế này nên chọn người có tốc độ cao nhất.
Cuối cùng, dưới sự bàn bạc, việc này được giao cho Dực Hồng thực hiện. Là người được mệnh danh mạnh nhất Bá Đồ, Dực Hồng hoàn toàn đủ khả năng để dẫn dụ Boss.
Sau khi chuẩn bị đôi chút, Dực Hồng tiến vào hang. Bên ngoài, mọi người cũng vào vị trí sẵn sàng. Mục Sư bắt đầu niệm chú tăng cường hiệu ứng cho từng người, đặc biệt là La Chinh. Ngọc La Sát và Từ Hy tham khảo địa hình xung quanh, chuẩn bị cho trận chiến.
Ước chừng năm phút trôi qua, một tiếng gầm vang vọng khắp núi rừng. Mọi người biết quái vật sắp xuất hiện nên đều vào vị trí ẩn nấp. Sau đó, tất cả cùng nhìn về phía hang. Họ chỉ thấy bóng Dực Hồng đang chạy thục mạng từ hang ra, phía sau hắn là một con quái vật đen ngòm, khổng lồ đang không ngừng truy đuổi.
Hệ Thống: Thiềm Thừ Lãnh Chúa, HP 30000
Sau khi nhìn rõ quái vật, tiếng hệ thống vang lên. "M* nó, là một con cóc à?" Mọi người đồng loạt nghĩ thầm.
Dực Hồng vẫn còn đang chạy thục mạng. Thiềm Thừ phía sau bỗng nhiên khựng lại đôi chút, có vẻ như đang lấy đà, sau đó bật một cái, cả thân hình đồ sộ lao nhanh về phía trước, nhắm thẳng Dực Hồng mà vồ tới.
Dù thân hình to lớn nhưng tốc độ bật nhảy của nó lại khá nhanh. Với tốc độ này, chẳng mấy chốc Dực Hồng sẽ bị đụng trúng. Trong lúc cấp bách, La Chinh với tốc độ nhanh nhất đã lao lên chắn cho Dực Hồng.
*Rầm!* Một tiếng động lớn vang lên. Thiềm Thừ trực tiếp đâm vào khiên của La Chinh, tuy ngăn cản được nhưng La Chinh cũng bị lực đạo của nó hất văng về sau, đụng trúng Dực Hồng. Tuy vậy, cả hai người đều không chết.
"Mục Sư mau hồi máu!"
Tuy không trực tiếp trúng đòn nhưng La Chinh cũng mất đến một nửa HP. Thấy vậy, Mục Sư vội vàng hồi máu cho hắn.
"La Chinh, hãy thu hút sự chú ý của nó. Ba người chúng ta sẽ chia ra tấn công từ hai bên."
Nghe Dực Hồng nói, Ngọc La Sát lắc đầu. "Thiềm Thừ ngoài sức bật kinh người, khắp thân nó còn đầy mụn độc. Tấn công từ hai bên hay trên lưng e rằng chưa tiêu diệt được thì chúng ta đã chết vì trúng độc rồi."
"Vậy tấn công ở đâu?"
La Chinh nóng nảy hỏi. Từ Hy nhanh nhảu đáp: "À, tôi biết! Tôi có thể rắc muối lên da nó để nó không thở được." Để tăng thêm độ tin cậy, Từ Hy còn bồi thêm: "Trước đây tôi từng giết rất nhiều cóc đó!"
Mọi người không khỏi đen mặt khi nghe Từ Hy nói. Chết tiệt, Thiềm Thừ to như vậy thì lấy đâu ra đủ muối mà rắc? Nhóm Dực Hồng không khỏi nghi ngờ, sao cái cô nàng này lại được tham gia phó bản? Có lẽ là con, cháu, hoặc người tình của hội trưởng Bang Búa Rìu thì có. Đám người bên Bang Búa Rìu cũng không khỏi xấu hổ, chỉ biết lắc đầu cười trừ.
"Sao, tôi nói sai à?" Từ Hy không khỏi thắc mắc khi thấy ánh mắt mọi người.
Không để ý đến cô ta, Ngọc La Sát tiếp tục nói: "Điểm duy nhất có thể tấn công là phần bụng của Thiềm Thừ. Nhưng nó luôn trong tư thế ngồi, muốn tấn công vào bụng thì phải từ chính diện. Điều đó vô cùng nguy hiểm."
A! Mọi người cùng hít vào một hơi khí lạnh. Theo đặc tính của loài này, ngoài sức bật kinh người và lớp da độc, còn phải để ý đến cái lưỡi của Thiềm Thừ. Có thể nói, lưỡi là vũ khí săn mồi chính, với độ bám dính cực cao.
"Chúng ta có thể lật ngửa nó!" Khải Lang đưa ra ý kiến.
"Đúng vậy, sau đó tôi có thể vận dụng kỹ năng từ xa để tấn công." Dực Hồng cũng góp lời.
Mọi người gật gù tán thành, đây có vẻ là cách duy nhất. Thế là, nhóm người chia nhau ra bắt đầu hành động.
Cả đám bắt đầu phân công. Khải Lang lên hỗ trợ La Chinh. Anh chàng này nãy giờ kêu oai oái, nếu không hỗ trợ thì e rằng chưa đến 10 phút nữa hắn cũng "đứt" mất. Mục Sư bên Bá Đồ tập trung hồi máu, còn Từ Hy thì yểm bùa lên Thiềm Thừ, khiến nó rơi vào trạng thái suy yếu và giảm phòng thủ. Ngọc La Sát cùng Dực Hồng tìm cách lật ngửa Thiềm Thừ. Hai người nhất trí, cách an toàn nhất là nhân lúc Thiềm Thừ đang bật lên không trung, cả hai lập tức tiến lại gần, lật ngửa nó ra.
Kế hoạch thì rất tốt, nhưng thực hiện lại vô cùng gian nan. Thiềm Thừ lúc này không ngừng tấn công, húc đầu vào La Chinh và Khải Lang. Bởi vì nó chỉ bật nhảy rất thấp nên Ngọc La Sát chưa tìm được cơ hội ra tay, cũng đành phải chờ đợi.
Thiềm Thừ bỗng nhiên ngừng lại, không tiếp tục húc vào khiên. Điều này khiến mọi người đều hoài nghi. Nhưng rất nhanh mọi người đã hiểu ra, khi thấy Thiềm Thừ bắn ra cái lưỡi về phía Khải Lang.
"Mau né tránh!" Ngọc La Sát kinh hô. Phải biết, lưỡi của Thiềm Thừ có độ dính rất cao, chỉ cần bị bắt được thì mục tiêu hoàn toàn không cách nào thoát ra, chỉ có thể ngoan ngoãn bị Thiềm Thừ nuốt chửng.
Khải Lang vội vàng nhảy né tránh chiếc lưỡi của Thiềm Thừ. Thấy mục tiêu không trúng, Thiềm Thừ tiếp tục bắn lưỡi về phía La Chinh.
La Chinh và Khải Lang cùng thu hút sự chú ý của Thiềm Thừ. Thành ra, nó chỉ tấn công hai người bọn họ. Lúc này, hai người chật vật né tránh. Hai Mục Sư lúc này vô cùng căng thẳng, tuy không bị Thiềm Thừ để ý đến, nhưng họ phải dồn toàn bộ sự chú ý để hồi máu cho La Chinh và Khải Lang. Trong đội hình, nếu Chiến Sĩ chết, tổ đội của họ cũng coi như xong.
Thiềm Thừ có chút bực mình khi các đòn tấn công liên tục không trúng mục tiêu. Nó rụt lưỡi lại, không tiếp tục dùng lưỡi tấn công nữa. Lúc này, cả cơ thể nó bắt đầu co rút lại, thân hình lùi hẳn về phía sau.
Ngọc La Sát biết đây là lúc nó chuẩn bị bật nhảy cao. Nàng chỉ kịp hô một tiếng "Chuẩn bị!" thì đã thấy Thiềm Thừ nhảy vồ tới. Nó đưa cái đầu hung hăng ra, như muốn húc bẹp mọi người.
Bỗng từ đâu, hai thân ảnh phía dưới nó nhảy ngược lên. Cả hai cùng đâm vào hai chân trước của Thiềm Thừ.
Theo đà hất văng Thiềm Thừ ngược ra sau.
-50 HP, -50 HP
Hai đòn tấn công trúng đích nhưng quá yếu, không làm Thiềm Thừ mất đi bao nhiêu máu. Nhưng lại mang tới tác dụng khiến mọi người vui mừng. Thiềm Thừ lúc này đã ngã ngửa ra sau, cái bụng phơi lên trời, bốn chân không ngừng giãy giụa.
"Tranh thủ đi!" Ngọc La Sát nói rồi thi triển, các kỹ năng tầm xa liên tiếp được bắn ra. Thấy vậy, Dực Hồng cũng vội vàng làm theo.
Nhờ hiệu ứng giảm thuộc tính của Thiềm Thừ do Mục Sư gây ra, cộng thêm sức tấn công tăng cường của Ngọc La Sát và Dực Hồng, HP của Thiềm Thừ không ngừng tụt xuống.
-70 HP, -70 HP......
Thiềm Thừ ra sức giãy giụa nhưng dưới sự tấn công như vũ bão của hai người, nó không cách nào lật người lại được. Nó chỉ có thể trơ mắt nhìn thanh HP đang tụt dần xuống.
*Ộp ộp, ộp ộp!* Thiềm Thừ kêu lên hai tiếng dài khi thanh HP giảm xuống còn 10%. Bỗng nhiên, vô số Tiểu Thiềm Thừ từ trong hang động lúc nãy lao ra ngoài. Bọn chúng có hình dáng nhỏ hơn Thiềm Thừ Lãnh Chúa. Có lẽ chỉ ngang người chơi, nhưng số lượng vô cùng đông đảo.
"Chết tiệt, nó gọi tiếp viện!" Ngọc La Sát lúc này toát mồ hôi lạnh khi nhìn thấy đám Thiềm Thừ con lao ra.
"Chúng ta đánh kiểu gì đây?" Dực Hồng lo lắng hỏi.
"Ngươi hãy đi cùng bọn họ để ngăn cản đám Thiềm Thừ con. Ta sẽ ở đây dốc hết sức tiêu diệt Boss. Chỉ cần Boss chết, đám Thiềm Thừ con sẽ lập tức biến mất."
Nghe Ngọc La Sát nói vậy, Dực Hồng không khỏi lắc đầu: "Không được! Như vậy quá nguy hiểm. Chỉ có một người tấn công, Thiềm Thừ có thể lật người lại bất cứ lúc nào. Đến lúc đó, coi như xong!"
"Hết cách rồi! Tình thế bắt buộc phải có một người lên hỗ trợ bọn họ. Ngươi là chủ lực của công hội, nếu có chuyện gì thì công hội sẽ rất phiền phức. Ta thì không sao."
"Nhưng....."
"Không nhưng nhị gì hết, nhanh đi!"
Nói rồi, Ngọc La Sát cầm vũ khí lao vào Thiềm Thừ. Thấy cảnh này, Dực Hồng chỉ biết thở dài. Hắn nói vọng theo: "Ngọc La Sát, lần này bất kể thành công hay thất bại, khi về ta sẽ để ngươi đảm nhiệm chức đội trưởng đội năm!"
"Được!" Tiếng Ngọc La Sát vọng lại.
Dực Hồng nói xong liền quay người, tiếp viện cho đám La Chinh đang vô cùng chật vật. Số lượng Thiềm Thừ con quá đông, trong khi bên này chỉ có hai Chiến Sĩ. Cả nhóm phải vừa đánh vừa lùi, không để Thiềm Thừ tiếp tục tiến tới. Hai Mục Sư bây giờ thì toát mồ hôi vì tinh thần luôn phải căng cứng.
Bên phía Ngọc La Sát, lúc này nàng đang điên cuồng chém vào Thiềm Thừ. Tuy nói là 10% máu, nhưng cũng là tận 3000 HP. Muốn tiêu diệt cũng còn cần thêm chút thời gian.
Mà Thiềm Thừ bây giờ chỉ bị một mình Ngọc La Sát tấn công, nó có phần dễ thở hơn. Chân tay nó không ngừng giãy giụa, muốn lật người lại. Cuối cùng cũng tạo được đà, nó chuẩn bị quay người.
"Nguy! Boss muốn lật lại!" Đang cùng mọi người chống đỡ đám Tiểu Thiềm Thừ, Dực Hồng vẫn không quên chú ý đến tình hình bên phía Ngọc La Sát. Nhưng rất nhanh sau đó, một cảnh tượng đã khiến hắn chấn kinh.
Một mảnh rừng hoa anh đào hiện lên, bao quanh Ngọc La Sát và Thiềm Thừ. Bên ngoài, Dực Hồng không thể nhìn thấy bên trong đang xảy ra chuyện gì. Vẻ mặt hắn đầy nghi hoặc.
"Oa, đẹp thật!" Nhóm người lúc này cũng bị cảnh tượng của Ngọc La Sát thu hút. Người lên tiếng đầu tiên tất nhiên là Từ Hy.
"Rừng hoa anh đào này từ đâu ra vậy?"
"Hmm..."
Mọi người thi nhau bàn tán. Bởi vì lúc này, do không chú ý, một Tiểu Thiềm Thừ đã đột phá, nhảy vào nhóm người. Nó nhắm mục tiêu đầu tiên là Mục Sư bên phía công hội Bá Đồ.
Mục Sư không kịp phản ứng đã bị Tiểu Thiềm Thừ nhảy tới, nó bắn ra chiếc lưỡi quấn chặt lấy nàng. Mọi người chưa kịp phản ứng thì Mục Sư đã bị Tiểu Thiềm Thừ nuốt chửng.
"Xong rồi!" Đám người mặt tái xanh mét nhìn cảnh tượng này. Họ vội vàng mở bảng tổ đội ra xem. Tên của Mục Sư lúc nãy đã chuyển sang màu xám xịt, báo hiệu nàng đã tử vong.
Ngọc La Sát không biết tình hình bên trong thế nào, trong khi số lượng Tiểu Thiềm Thừ cực kỳ đông đảo, lại thêm mất một Mục Sư, khiến đám người thất vọng và ảo não.
"Không được suy sụp! Tất cả hãy phấn chấn lên cho ta, tiếp tục chống đỡ!" Dực Hồng quát lớn. Đã đi đến bước này mà giờ từ bỏ thì quả thật quá đáng tiếc. Vì thế, hắn nghiến răng tiếp tục chiến đấu.
"Hy vọng Ngọc La Sát có thể thành công." Dực Hồng lẩm bẩm. Hắn chưa từng thấy chiêu thức như thế này bao giờ. Bởi vậy, theo kinh nghiệm chơi qua vô số game online, hắn kết luận: chiêu thức càng bí ẩn thì càng mạnh.
Đám Tiểu Thiềm Thừ không ngừng lao tới, đám người chật vật chống trả. Bởi vì chỉ còn một Mục Sư nên tốc độ hồi máu không thể nhanh được, điều này khiến HP của cả đám người tụt xuống càng nhanh. Cứ theo đà này, mọi người nhẩm tính chắc không đến năm phút nữa là cả đám sẽ toàn diệt.
Bỗng nhiên, cảnh vật xung quanh biến đổi. Đám Tiểu Thiềm Thừ đột nhiên biến mất, khiến mọi người kinh ngạc. Nhưng cũng rất nhanh, họ đã nghĩ ra một lý do, vì thế cả đám người cùng nhìn về phía Ngọc La Sát.
Bên phía Ngọc La Sát, lúc này rừng hoa tan biến. Nàng đang thở hổn hển đứng tại đó, bên cạnh là xác Thiềm Thừ đã chết.
"Ngươi làm được rồi!" Dực Hồng vui mừng.
"Oa oa, tỷ tỷ ngươi thật lợi hại!" Từ Hy cũng reo lên vui mừng. Nàng không nghĩ trong hoàn cảnh này nhóm của họ còn có thể chiến thắng.
La Chinh và Khải Lang lúc này cũng vui mừng cười, mặt như nở hoa. Cả bốn người lúc này mới chạy lại chỗ Ngọc La Sát.
"Ngươi không sao chứ?" Dực Hồng lên tiếng hỏi đầu tiên.
"À, ta vẫn ổn, chỉ là do sử dụng cấm chiêu nên hơi mệt thôi."
"Cấm chiêu?" Mọi người cùng hít vào một hơi lạnh. Chẳng trách nàng có thể nhanh như vậy, một mình "mài" sạch 10% máu của Thiềm Thừ. Loại cấm chiêu này họ cũng biết, đó là những chiêu thức cực kỳ cường đại nhưng cũng phản tác dụng lên người chơi vô cùng lớn, nên được liệt vào hàng cấm chiêu. Trong tình cảnh này, Ngọc La Sát đúng là không còn lựa chọn nào khác nên mới tung ra kỹ năng đó.
"Được rồi, mọi người tính sao đây?" Sau khi thu gom chút đồ đạc từ Thiềm Thừ, Dực Hồng mới lên tiếng hỏi.
"Còn sao nữa? Bây giờ chúng ta chỉ còn một Mục Sư, ta e rằng không đủ khả năng đánh tiếp." Khải Lang lên tiếng trước.
"Nhưng bỏ dở ở đây thì thật tiếc." La Chinh cũng nghiến răng nói. Hắn thật sự không muốn vứt bỏ thành quả.
"Theo ta, mọi người nên cùng nhau đi tiếp."
Nghe Ngọc La Sát nói vậy, mọi người nghi hoặc nhìn về phía nàng. Không để mọi người chờ lâu, Ngọc La Sát lập tức giải thích:
"Thứ nhất, chúng ta nhận được tin tức rằng muốn có Công Hội Lệnh thì phải là nhóm đầu tiên khai phá thành công phó bản hình thức Địa Ngục. Nếu rời bỏ tại đây, không biết bao giờ mới có thể đạt được Công Hội Lệnh.
Thứ hai, dù sao ải này chúng ta cũng đã vượt qua, không ngại đi tiếp một chút đến ải sau. Nếu không thể vượt qua, chúng ta rút lui vẫn còn kịp."
Nghe Ngọc La Sát giải thích, mọi người vốn đang mang khuôn mặt thất vọng, uể oải lúc này đột nhiên trở nên hưng phấn. Đúng vậy! Đã đi đến đây rồi, ngại gì mà không vào ải sau? Cùng lắm thì vào đến nơi, đánh không lại thì chúng ta chạy.
Cuối cùng, sau khi mọi người nhất trí, tất cả điều chỉnh chút đồ đạc, sau đó bước đến cánh cổng không gian vừa được mở ra, tiến vào ải thứ ba.
Mọi chi tiết câu chuyện này đã được chuyển ngữ độc quyền và đăng tải trên nền tảng truyen.free.