(Đã dịch) Quỷ Thần - Chương 69: Tiểu Tặc Minh Quốc
Trụ sở chính công hội Đồ Thần nằm tại ngoại thành Vô Song.
Trần Như vừa sống lại từ điểm phục sinh, vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra. Nàng nhớ lại lúc đó, sau khi dứt lời, đột nhiên một bóng đen xuất hiện trước mặt nàng. Kế đó, một cảm giác đau thấu tim gan ập đến ở ngực, khiến mỗi khi nhớ lại nàng vẫn không khỏi kinh hoàng, cuối cùng nàng chìm vào bóng tối. Tỉnh dậy lần nữa, nàng đã thấy mình ở đây.
"Đồ Thần chết tiệt!"
Trần Như nghiến răng tức giận khi đã hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Trước khi vào [Thần Ma], Trần Đức đã dặn dò nàng đừng để mình chết. Ngoài việc hệ thống sẽ trừng phạt, quan trọng hơn là cái chết lúc đó quá chân thực, dễ dàng khiến người ta hoảng sợ. Hắn cũng lo điều đó sẽ để lại bóng đen trong lòng Trần Như. Lúc ấy, nàng bỏ ngoài tai, không để ý lắm vì dù sao công việc của nàng cũng không phải là ra chiến trường. Ai ngờ, vừa mới gia nhập Đồ Thần đã bị giết, trải nghiệm cái chết và nỗi sợ hãi tột cùng.
Nàng lúc này còn chưa kịp hoàn hồn, đã thấy hai thủ vệ NPC xuất hiện. Bọn chúng nhanh chóng túm lấy, bất chấp nàng giãy giụa, cứ thế kéo lê Trần Như như kéo một con chó chết về phía quảng trường.
Tới nơi, bọn chúng chẳng màng đến sự thê thảm hay uất ức của nàng, trực tiếp quẳng nàng xuống đất, khiến nàng đau điếng người.
"Ngươi vừa nói gì? Nhắc lại ta nghe xem nào!"
Đứng trên đài cao, nhìn dáng vẻ Trần Như lúc này, Ngọc La Sát lạnh lùng hỏi, không chút cảm tình.
"Ta............"
Oán khí ngập đầy lòng, nàng định phun ra tất cả. Nhưng nhìn thấy hai nam tử phía sau Ngọc La Sát, nàng chỉ đành nuốt ngược lời định nói vào trong.
"Ta không có ý kiến gì, xin nghe theo trưởng lão sắp xếp."
Trần Như nghiến răng thốt ra. Nàng từ nhỏ đến giờ đã từng phải chịu khuất nhục như thế này bao giờ đâu. Ngay cả cha nàng, một tộc trưởng quyền uy, cũng không dám đối xử với nàng như vậy. Đại ca nàng hô mưa gọi gió bên ngoài, nhưng gặp nàng cũng phải ngọt nhạt chiều chuộng. Nếu không phải vì Điển Tịch Hoa Đà, nàng đã sớm rời đi rồi. Vì vậy, hiện tại nàng cũng chỉ có thể cúi đầu. Trong đời nàng, Ngọc La Sát là người đầu tiên khiến nàng phải làm việc này. Nước mắt nàng muốn trào ra vì uất ức.
"Chờ đó, một ngày nào đó ta sẽ băm vằm các ngươi ra cho chó ăn!" Trần Như không khỏi thầm nghĩ trong lòng. Nỗi uất ức nhục nhã hôm nay, nàng thề sẽ báo thù.
Các thành viên khác cũng không khỏi rùng mình. Vừa mới cãi lời đã chết. Dù nàng có nhan sắc cũng chẳng được chút thương xót nào. Đấy mới chỉ là người phía sau Ngọc trưởng lão ra tay. Nếu đích thân Ngọc trưởng lão ra tay thì sao? Tất cả đều rùng mình. Dù sao Ngọc La Sát vẫn đang đứng thứ hai bảng xếp hạng, chỉ thua Thần Phong bốn cấp độ. Không ít ánh mắt thương hại lẫn dè bỉu đổ dồn về phía Trần Như: "Đúng là đẹp gái mà não cá vàng."
Ngọc La Sát lúc này trong lòng lại cười lạnh. Dược Thần thì đã sao? Chẳng phải kiếp này nàng vẫn có thể đùa giỡn với ông ta sao? Có gì ghê gớm.
Nếu kiếp trước mà thế giới [Thần Ma] nghe được lời này của Ngọc La Sát, tin chắc rằng chưa đến một ngày nàng đã chết chìm trong lời mắng chửi. "Phi, loại như ngươi mà cũng xứng đùa giỡn Dược Thần ư?"
Trở lại với hiện tại, Ngọc La Sát lúc này mới cất cao giọng:
"Nếu không còn vấn đề gì nữa, tất cả giải tán. Trước mắt, ta sẽ ban cho các ngươi một chút phúc lợi của công hội. Lần đầu tham gia Đồ Thần, tất cả thành viên có cơ hội tiến vào Tháp Linh Lung miễn phí một lần. Từ lần thứ hai trở đi phải dùng cống hiến công hội để đổi. Số lượng cụ thể ta sẽ thông báo sau. Ninh Dương sẽ đưa các ngươi tới khu vực tháp, có gì không rõ, cứ hỏi hắn."
Nói rồi, chẳng thèm hỏi Ninh Dương có đồng ý hay không, nàng cùng hai huynh đệ họ Bạch quay lưng bỏ đi. Để lại Ninh Dương đứng ngơ ngác một mình. "Nani, tôi chỉ đến để đón Trần Như thôi mà?"
Người chơi mới lúc này cũng không khỏi râm ran bàn tán:
"Tháp Linh Lung là gì vậy?"
"Thì là một ngọn tháp, ngươi ngốc thế à? Chuyện đó cũng hỏi!"
"Ai chẳng biết là tháp, nhưng nó có tác dụng gì?"
"Tác dụng, tất nhiên là... hỏi đại thần ấy!"
...............
Rất nhanh, người chơi đã vây kín Ninh Dương. Thấy cảnh này, hắn chỉ lắc đầu cười khổ. Hắn bây giờ đã thực sự thành bảo mẫu. Vậy nên, Ninh Dương bắt đầu giải thích.
"Tháp Linh Lung là..............."
Ngọc La Sát lúc này cũng đã quay về sảnh chính trong công hội, nàng tựa lưng vào ghế, khuôn mặt đăm chiêu suy nghĩ về công việc hiện tại.
Kiếp trước hay kiếp này cũng vậy. Khi công hội đón một loạt tân thành viên, những nhu cầu thiết yếu cũng theo đó mà tăng vọt. Trước mắt, việc cấp thiết nhất là nâng cao chiến lực. Để nâng cao chiến lực bây giờ, ngoài việc tăng cấp, còn cần có trang bị.
Trong [Thần Ma] có rất nhiều cách kiếm trang bị, như mua sắm, đánh quái, săn boss, tham gia phó bản... Nhưng tất cả những cách trên chỉ mang lại số lượng trang bị nhỏ lẻ, không thể đủ cho một công hội vận hành. Bởi vậy, các công hội sau này đã tìm ra một giải pháp, đó là rèn trang bị.
Về phẩm chất trang bị thì đồ rèn không bằng đồ rơi ra từ boss dã ngoại, lại phải liên tục tìm kiếm nguyên liệu rèn đúc thông qua các phó bản. Ngoài ra, mỗi món trang bị lại phải tìm kiếm Bản Vẽ Chế Tạo. Tóm lại là khá phức tạp.
Ngoài ra, chế tạo trang bị còn cần Thợ Rèn. À, trong game [Thần Ma] thì phải gọi là Đúc Khí Sư.
Nói chung, để tự cung tự cấp trang bị cho một công hội thì cần phải có đầy đủ mọi thứ. Ưu điểm cũng rất rõ ràng là số lượng lớn. Một Đúc Khí Sư hoàn toàn có thể cung ứng cho hàng trăm vạn người trong một công hội. Điều kiện tiên quyết là phải có đủ nguyên liệu.
Nên nói, xây dựng một công hội là việc đốt tiền không hề nói quá. Thành lập công hội dễ nhưng vận hành nó mới là vấn đề đau đầu. Những gia tộc, tập đoàn lớn với tài lực khủng khiếp mới có thể làm được.
"Không biết kẻ kia giờ ở đâu..."
Ngọc La Sát lẩm bẩm nhớ tới một người. Ở đại lục [Thần Ma] kiếp trước, hắn là một Đúc Khí Sư nổi danh. Tuy kh��ng phải đứng hàng top đầu, nhưng cũng thuộc top 10 đại lục về phương diện chế tạo trang bị.
Là một trong Đồ Thần Tứ Thánh. Lấy đúc khí mà nhập thánh. Cả đại lục đều gọi hắn là: Thánh Khí Sư Vô Sầu.
*Hắt xìiiiiiiiiiii*
"Bà mẹ đứa nào nhắc đến bổn đại gia thế này không biết!"
Trong một quán rượu lúc này, tiếng Vô Sầu vang lên. Ngồi đối diện hắn là Ngưng Nhi đang cười nhạt.
"Sao, bồ bịch nhiều quá nên giờ người ta mới nhắc đến à?"
"Ấy, cô nương, nói thế không đúng rồi. Do bổn công tử đẹp trai, tài hoa kinh người nên các cô nương đâu chịu buông tha ta chứ!" Vô Sầu cố cãi lại.
"Thôi đi, dâm tặc mà còn cần lý do sao?"
"Ầy, dù sao ta cũng cứu cô nương, ngươi mỉa mai ta mãi vậy được không?"
Ngưng Nhi nghe vậy cũng chỉ lườm nguýt hắn một cái, không cãi lại. Đúng là tên này đã cứu mạng nàng. Nhưng sau đó, hắn lại cứ đi theo nàng lên Lâm An, bảo là có việc cần làm. Việc đâu chẳng thấy, chỉ thấy hắn lải nhải cả ngày bên tai nàng, đau cả đầu.
Lúc đầu nàng còn lịch sự đáp lời. Sau đó nàng mặc kệ, để hắn tự nói một mình. À, còn về thị nữ của hắn thì không biết đi đâu rồi.
Còn lý do vì sao nàng và hắn hiện ngồi trong quán rượu, lý do đơn giản là sau buổi trời lang thang các bãi dã ngoại thành Lâm An không tìm được Minh Quốc, thế là theo đề nghị của Vô Sầu nên vào đây tìm hiểu tin tức. Dù sao nơi đây là nơi dừng chân của mọi người. Vào đây tìm hiểu tin tức là cực kỳ hợp lý. Nghe cũng có vẻ logic, thế là Ngưng Nhi theo hắn vào.
"Công tử, nô tỳ đã đi khắp các tiệm trong thành tìm mua, số lượng không nhiều lắm."
Thị nữ của Vô Sầu đột nhiên xuất hiện, cung kính bẩm báo với hắn.
Nhìn thấy nàng, Ngưng Nhi cũng có chút buồn cười. Vừa nghĩ đến thị nữ của hắn, nàng liền xuất hiện. Đôi chủ tớ này sao mà ăn ý đến lạ?
Vô Sầu lúc này không biết suy nghĩ của Ngưng Nhi. Nghe thị nữ bẩm báo hắn chỉ gật đầu.
"Ừm, số lượng không sai khác mấy, chắc đủ dùng. Ngươi làm tốt lắm."
"Đa tạ công tử đã động viên. À đúng rồi, nãy trên đường về nô tỳ có gặp người giống với người Nhi tiểu thư miêu tả."
Nghe được lời Hân Hân nói, Ngưng Nhi giật mình đứng dậy, quên cả lễ phép, vội vàng hỏi.
"Ngươi gặp hắn ở đâu?"
"Hắn ở............"
Nội thành Lâm An, gần cửa thành Bắc. Một người chơi đang cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng trên đường phố. Phía sau hắn là hàng chục NPC đang ráo riết truy đuổi. Người cầm gậy, kẻ cầm cuốc...
"Đứng lại!"
"Bắt lấy hắn!"
"Đừng có chạy, tiểu tặc!"
Thanh niên đang chạy là Minh Quốc. Vốn dĩ đến thành Lâm An, hắn không lo luyện cấp, tối ngày cứ ngó nghiêng vào các vách tường. Lâu lâu hắn lại tấm tắc: "Ái chà, nguyên liệu tốt, nguyên liệu tốt." Hôm nay cũng vậy, hắn gặp được một vách tường bằng chất liệu khá lạ mắt. Không chần chờ, hắn lôi ra vũ khí của mình là một cây búa và một cái đục. Tất nhiên, ai cũng hiểu hắn định làm gì. Vậy là hắn ra sức đục, hòng lấy đi một mảnh tường.
Khi sự việc sắp thành công, đột nhiên có người dân phát hiện ra hắn. Thế là người dân liền quy chụp hắn là kẻ đục tường khoét vách. Mà loại người làm chuyện này đích thị chỉ có bọn tr��m cắp vặt. Cuối cùng là có tình cảnh bây giờ.
"Ta chỉ mượn tạm một mảnh tường, các ngươi đâu cần đuổi ta ráo riết như vậy chứ!"
Vừa chạy, hắn vừa ngoảnh lại phía sau mà hét. "Mịa, một mảnh tường đáng giá bao nhiêu mà các ngươi đuổi theo ta? Đã chạy hết mấy dãy phố rồi đấy chứ!"
*Rầm*
Không chú ý đằng trước, bỗng nhiên Minh Quốc đâm sầm vào một người khiến hắn ngã chổng vó. Xoa xoa trán, hắn nhìn lại, thì thấy đội thủ vệ thành đã xuất hiện tự lúc nào không hay.
"Chuyện gì?" Thủ vệ thành lạnh giọng quát. Nhiệm vụ của họ là bảo vệ và giữ gìn trật tự ở thành Lâm An. Một đám người dân đuổi theo một người, gây mất trật tự trị an, họ liền ra mặt ngăn cản.
Thấy thủ vệ thành xuất hiện, đám người dân lúc này đuổi tới nơi cũng vội vàng buông vũ khí trong tay, chắp tay cung kính.
"Kính thưa vệ binh đại nhân, chúng ta phát hiện tên tiểu tặc này đang đục tường nhà một người dân gần đó nên đã cùng mọi người hợp sức đuổi theo, định khi bắt được sẽ giao cho vệ binh xử lý."
Vừa nói, NPC này vừa chỉ vào Minh Quốc. Thấy vậy, Minh Quốc vội vàng xua tay giải thích.
"Ta chỉ là thấy bức tường có chất liệu lạ mắt, định mượn một mảnh mang về nghiên cứu, không phải trộm cắp."
"Đại nhân đừng nghe hắn, nếu không phải bị chúng ta phát hiện, e rằng nhà của người dân kia đã bị khoắng sạch rồi."
"Không có, ta không phải ăn trộm!"
............
"Đủ rồi!" NPC thủ vệ lạnh giọng quát. Sau đó nói tiếp:
"Đám dị nhân các ngươi xâm lấn đại lục Thần Ma chưa đủ sao? Cả ngày còn chém giết lung tung, gây mất trật tự cả đại lục này. Giờ còn làm ra hành vi này. Người đâu, lôi hắn xuống giam giữ!"
Tên thủ vệ kia dứt lời, lập tức có hai thủ vệ khác tiến tới, bắt lấy Minh Quốc lôi đi, mặc cho hắn giãy giụa.
"Khoan đã!"
Một giọng nói vang lên, khiến mọi người quay đầu nhìn lại. Ba thân ảnh xuất hiện. Chính là nhóm người Ngưng Nhi.
"Thủ vệ đại nhân, người bạn này của ta tính tình kỳ lạ, đầu óc ngu si tứ chi phát triển. Hắn thật sự không có ý định trộm cắp, việc hắn gây ra, xin cho phép ta thay hắn nộp phạt. Mong có thể bảo lãnh."
Ngưng Nhi cung kính nói. Đừng nhìn người chơi có thể vô hạn tái sinh mà vờ giỏi. Trong mắt NPC, thì hiện nay họ chẳng khác gì con kiến. Tùy tiện có thể diệt sát. Dù ngươi sống lại bao nhiêu lần cũng vậy cả thôi. Phải biết ở thành thị lớn như Lâm An, thủ vệ NPC bình thường thôi cũng đã cấp độ 100, chân chính là một vị tam giai cao thủ. Ngay cả cao thủ như Hà Phong hiện nay cũng chỉ một đòn là về vườn.
"Được!"
Thủ vệ cũng sảng khoái đáp ứng. Loại chuyện này có người bảo lãnh vẫn tốt hơn, bọn họ có thể kiếm chút tiền chè chén, còn hơn đưa vào ngục chỉ tổ tốn cơm nuôi. Loại tội trạng trộm cắp vặt thế này cũng chỉ đánh cho một trận rồi thôi.
Giao cho thủ vệ một túi tiền khoảng 50 Kim Tệ. Đám thủ vệ cũng không dài dòng, giải tán đám đông rồi quay lưng bỏ đi. Để lại Ngưng Nhi, những người khác và Minh Quốc.
"Đa tạ cô nương đã cứu giúp!"
Cứu ra Minh Quốc, lúc này hắn hướng về Ngưng Nhi và những người khác mà bái tạ.
"Ngươi là Kiến trúc sư Minh Quốc?"
Để chắc chắn, khi gặp mặt, Ngưng Nhi vẫn hỏi lại.
"Chính là tại hạ, họ Minh tên Quốc đây, vừa tốt nghiệp đại học kiến trúc Đại Việt."
"Tốt. Ta là Ngưng Nhi, thành viên công hội Đồ Thần. Hội trưởng chúng ta có việc cần tìm ngươi, đi theo ta."
Minh Quốc mắt trợn trừng. Công hội Đồ Thần lừng danh? Sáng lập bởi đại thần Thần Phong đứng đầu bảng xếp hạng cấp độ tìm hắn? Làm gì á? Không phải tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa đó chứ?
Vô Sầu cùng Hân Hân đứng bên cạnh cũng ngạc nhiên nhìn Ngưng Nhi.
"Ngươi thuộc công hội Đồ Thần?"
"Phải đó, có chuyện gì sao?"
Ngưng Nhi thắc mắc hỏi lại, nhìn về phía hai người.
"Không có gì, hỏi chơi thôi. À mà huy hiệu của ngươi đâu? Ta nghe nói huy hiệu là vật bất ly thân của mỗi thành viên công hội mà?"
Ngưng Nhi có phần ngạc nhiên. Nàng đi tìm Minh Quốc quá sớm nên cũng không biết loại việc này. Hơi suy nghĩ một chút, nàng mới trả lời.
"Ta cũng không có, chắc chưa kịp nhận."
"Ra vậy." Vô Sầu gật gù.
"Mà ta thấy ngươi cũng rất mạnh mẽ. Có hứng thú không, ta giới thiệu ngươi gia nhập Đồ Thần?"
Vô Sầu trợn mắt. "Mịa, ta cần ngươi giới thiệu sao? Tên Thần Phong kia không ra đón tiếp ta thì thôi chứ."
Nghĩ vậy nhưng Vô Sầu cũng không nói gì, chỉ im lặng cười cười.
Ngưng Nhi thì cho rằng hắn đang suy nghĩ nên cũng không cố gặng hỏi thêm về vấn đề này, chỉ quay sang ra hiệu cho Minh Quốc.
"Đi thôi, về Đồ Thần!"
Mọi quyền sở hữu với nội dung này thuộc về truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.