(Đã dịch) Quỷ Thần - Chương 70: Chiến Vô Sầu
Công hội Đồ Thần, ngoại thành Vô Song
Tại một suối nước nóng lộ thiên, Ngọc La Sát đang thư thái ngâm mình trong bồn. Nàng tựa lưng vào thành bể, ngước nhìn bầu trời đêm, không biết đang suy tư điều gì.
Suối nước nóng vốn là một công trình phụ trong công hội, không có gì đặc biệt, chủ yếu dùng làm nơi thư giãn, tắm rửa cho các thành viên. Nó nằm trong bản thi��t kế ban đầu nên hiển nhiên xuất hiện trong Đồ Thần ngay từ khi xây dựng.
"Hí hí, chắc hẳn giờ này nàng đang tắm rồi."
Gần đó, một bóng đen đang hết sức nhẹ nhàng, từng bước lần mò, lén lút tiến về khu vực suối nước nóng.
"Ai!"
Khi vừa tiếp cận khu vực suối nước nóng, một giọng nam tử lạnh lùng vang lên. Ngay lập tức, hai bóng người xuất hiện chặn trước mặt bóng đen.
Đó chính là nhị Bạch huynh đệ.
Nguyên lai, hai người đang ngồi trong phòng riêng của công hội thì chợt cảm nhận được không khí có sự xao động. Thân là sát thủ, cả hai lập tức nhận ra đây là dấu hiệu có kẻ xâm nhập. Họ liền lao ra ngoài truy đuổi, rồi chặn được kẻ đó tại đây.
Quan sát kỹ, bóng đen kia là một nam tử toàn thân mặc trường bào trắng, tóc chải gọn gàng, khuôn mặt có phần thư sinh nhưng ẩn chứa vẻ... dâm đãng, đê tiện.
"A, ta lạc đường. Hai vị cho hỏi sảnh đường đi hướng nào?"
Bị phát hiện, nam tử giật thót mình, vội vàng trấn tĩnh. Sau khi nhìn rõ hai người đối diện, hắn mới thở phào nhẹ nhõm rồi lên tiếng chống chế. Hắn thầm nghĩ: "Mẹ kiếp, tưởng tên sát thủ kia, làm lão tử hết hồn."
"Ngươi là người nào?" Bạch Vô Hồn lạnh giọng quát.
"Ta... ta... ta là thành viên mới. Hai vị huynh đài không nhận ra ta sao? Lần trước chúng ta còn chào hỏi mà."
Nhị Bạch huynh đệ cau mày. Trong trí nhớ của họ, tân thành viên Đồ Thần không hề có người này. Hơn nữa, nếu là tân thành viên, sao lại không nhận ra họ mà dám xưng huynh gọi đệ như vậy?
"Bắt hắn lại tra hỏi, rất có thể là gian tế của công hội khác."
"Được!"
Nghe lời Bạch Thiên Thanh nói, Bạch Vô Hồn cũng đồng ý. Chớp mắt, thân ảnh hắn biến mất, một bàn tay từ trong bóng tối chộp tới cổ nam tử.
"Haizz, ta thật không muốn gây chuyện nha."
Nam tử khẽ thở dài, cây gậy gỗ chẳng biết tự bao giờ đã nằm gọn trong tay hắn, trực tiếp đâm vào một khoảng không.
Mà khoảng không đó, lại chính là vị trí Bạch Vô Hồn đang ẩn nấp. Ánh mắt hắn co rụt lại, vội vàng rút về phòng thủ, hai tay đan hình chữ X trước ngực, cắn răng đón đỡ cây gậy gỗ đâm tới.
*Hự!* – 45 Hp.
Bạch Vô Hồn thuận thế đẩy một cái, lộn người một vòng lùi nhanh về phía sau, tiếp đất nhẹ nhàng.
"Thằng này là thằng quái nào?" Bạch Vô Hồn lầm bầm. Hắn thật sự kinh ngạc về phản xạ của nam tử trước mặt này.
Kỹ thuật ẩn thân của bọn họ tuy không được coi là đệ nhất, nhưng cũng thuộc hàng đỉnh cao. Thêm vào đó là tốc độ nhanh như chớp của chức nghiệp Sát Thủ. Không ngờ, sức phán đoán của nam tử kia lại chuẩn xác đến kinh người. Đã thế, hắn ra tay còn mau lẹ hơn Bạch Vô Hồn vài phần, trực tiếp phản công khiến y trúng chiêu.
"Cẩn thận, tên này khá nguy hiểm."
Bạch Thiên Thanh vẻ mặt ngưng trọng nói.
Trái lại, lúc này nam tử kia một tay ngoáy tai, tay còn lại vác gậy gỗ trên vai, vẻ mặt ung dung.
"Ta thật không muốn gây chuyện mà. Nhưng các vị sẽ chết đấy."
Nói rồi, nam tử tỏa ra sát khí kinh người, khiến nhị Bạch huynh đệ khẽ run run, nuốt khan một ngụm nước bọt.
Nhìn điệu bộ của nam tử, Bạch Vô Hồn tức giận cắn răng.
"Hừ, đồ vênh váo!"
"Chúng ta hợp lực bắt hắn," Bạch Thiên Thanh lúc này đề nghị.
"Được!"
Bạch Vô Hồn cũng lập tức đáp ứng. Nếu solo công bằng, hắn không phải đối thủ của nam tử kia. Chỉ có hợp lực cùng đại ca mới có cơ hội.
Khẽ ra ám hiệu, nhị Bạch huynh đệ lập tức biến mất. Mỗi người một hướng, chia cắt không gian, nhanh chóng áp sát nam tử.
Thấy cảnh này, nam tử có chút ngưng trọng. Nhưng cũng chỉ là một chút thôi, không đủ để khiến hắn lo lắng quá nhiều.
"Ta nói rồi, hai vị..."
"Vô Sầu!"
"Hả?"
Đột nhiên lúc này, một giọng nữ tử vang lên, làm nam tử giật mình, phân tâm. Khiến nhị Bạch huynh đệ thừa cơ áp sát, ra tay đánh trúng mặt hắn.
*Bốp... Bốp!* – 35Hp – 37 Hp.
Hai cú đánh trời giáng của nhị Bạch huynh đệ trúng ngay nam tử kia, khiến hắn đầu óc choáng váng, thân hình lảo đảo.
Ổn định lại thân hình, Vô Sầu mới nhìn về phía bóng người vừa xuất hiện. Đó là một nữ tử vận bộ đồ trắng, người mà Vô Sầu vô cùng quen thuộc.
"Con mẹ nó, Ngọc La Sát, bỗng dưng ngươi kêu ta làm gì vậy?!"
Vô Sầu gào lên tức giận, nhưng ngay sau đó khuôn mặt hắn lại trở nên thảm thương. Mắt rưng rưng như muốn khóc.
"Ôi ôi, khuôn mặt tuấn tú, hoàn mỹ của ta!"
Hắn ngồi xổm hẳn xuống, hai tay không ngừng xoa xoa hai gò má vừa bị đánh trúng. Nếu người nào không biết, hẳn sẽ cho rằng hắn thật tội nghiệp.
Thấy Ngọc La Sát xuất hiện, nhị Bạch huynh đệ sau khi đắc thủ cũng lập tức lui về đứng cạnh nàng.
"Ngọc trưởng lão cẩn thận, tên này khá nguy hiểm."
Nói rồi, nhị Bạch huynh đệ nhìn chằm chằm Vô Sầu đầy đề phòng, e rằng hắn nổi điên lên sẽ gây bất lợi cho Ngọc Trưởng Lão.
Nhìn điệu bộ của hai người, Ngọc La Sát không khỏi buồn cười. "Hắn nguy hiểm ta biết rồi mà. Hơn nữa, chiến lực của ta cao hơn hai người, có cần bảo vệ ta như công chúa vậy không?" Nàng thầm nghĩ, nhưng không nói ra.
Nàng chỉ nhẹ nhàng đáp:
"Hắn đương nhiên là nguy hiểm. Cao thủ đứng thứ ba trên bảng xếp hạng, Vô Sầu mà không nguy hiểm thì ai nguy hiểm?"
Nguyên lai, Ngọc La Sát đang ngâm mình trong bồn tắm. Lúc đầu nghe tiếng động bên ngoài, nàng cũng không để ý, nghĩ rằng chắc lại có thành viên đang luận bàn. Nhưng sau khi cảm nhận đ��ợc sát khí vô cùng quen thuộc, nàng mới lập tức mặc quần áo rồi đi ra.
Nghe Ngọc La Sát nói vậy, nhị Bạch huynh đệ trừng mắt ngạc nhiên. Hóa ra kẻ này là Vô Sầu, người đứng thứ ba trên bảng xếp hạng! Thảo nào chiến lực lại cao kinh khủng đến vậy. Bọn họ thầm thấy may mắn vì lúc nãy đã thận trọng, không lỗ mãng.
"Đã lâu không gặp ngươi, sao nhìn ngươi tàn tạ quá vậy? Không phải do gái gú nhiều quá đó chứ?"
Lúc này, Ngọc La Sát mới hướng về Vô Sầu nói chuyện.
Nghe vậy, Vô Sầu cũng đứng lên, không còn dáng vẻ thảm thương hồi nãy.
"Im đê! Ta vẫn còn tốt hơn ngươi. Nhìn dáng vẻ của ngươi cũng chẳng khá hơn ta là bao. Sao vậy, thực lực sa sút hay bị đứa nào chọc mù mắt rồi? Nói cho bổn đại gia nghe, ta giúp ngươi trả thù."
Nghe Vô Sầu nói, nhị Bạch huynh đệ đứng cạnh khẽ run rẩy. Việc Ngọc La Sát quấn dải lụa quanh mắt, ai cũng cho rằng nàng bị mù, nhưng không một ai dám hỏi tới. Ngay cả đại thần như Thần Phong cũng không hề nhắc đến chuyện này, vậy mà Vô Sầu lại dám. Người này lá gan thật sự quá lớn.
Ngọc La Sát thì sát khí tỏa ra bừng bừng. Lập tức tế xuất vũ khí của mình, nàng chỉ nhẹ nhàng đáp:
"Chẳng phải ngươi thử chết một lần là biết hay sao?"
Vô Sầu cũng không chịu thua kém, bản thân hắn cũng tỏa ra sát khí đối chọi lại. Trên tay vẫn là gậy gỗ quen thuộc.
"Chờ câu này của ngươi!"
Dứt lời, cả hai lao vào chiến đấu. Khỏi phải nói, trận chiến giữa top 2 và top 3 này đúng là long trời lở đất. Họ gây ra tiếng động vang vọng cả một vùng, bụi bay mù mịt.
Cách nơi chiến đấu không xa, bóng dáng Ngưng Nhi xuất hiện. Sau khi dẫn Minh Quốc và Vô Sầu trở về, nàng lập tức liên lạc với Hà Phong. Gặp được hắn, nàng được dặn hãy đợi hắn ở đại sảnh, nên từ nãy đến giờ nàng vẫn cùng Minh Quốc yên lặng chờ đợi tại đây. Còn Vô Sầu thì đã không biết chạy đi đâu mất rồi.
Minh Quốc bên cạnh nàng thì không ngừng ngó nghiêng, đánh giá hoàn cảnh xung quanh. Lần đầu tiên nhìn thấy một công hội trong [Thần Ma], hắn có chút hiếu kỳ.
"Hắn là Minh Quốc?"
Đột nhiên, một giọng nói khiến Minh Quốc giật thót. Vội vàng ngước lên nhìn. Trước mắt hắn lúc này đã xuất hiện một người nam tử. Nam tử vận một thân chiến giáp đen, đôi mắt đỏ như máu đang chằm chằm nhìn hắn.
"Ác quỷ!"
Đó là suy nghĩ đầu tiên của Minh Quốc khi nhìn thấy người nam tử này.
Lúc này, Ngưng Nhi cũng chú ý lại. Là Hà Phong. Nhưng nàng cảm thấy khí thế trên người Hà Phong đã khác hẳn lúc trước. Nếu trước đây Hà Phong mang đến cho nàng cảm giác âm trầm, thì giờ đây nàng lại cảm nhận được từ hắn mùi huyết tinh nồng đậm.
Lắc đầu, nàng không tiếp tục để ý những điều này nữa. Ngưng Nhi đứng dậy cung kính:
"Hội trưởng."
Với mối quan hệ giữa nàng và Hà Phong, có lẽ không cần những nghi thức lễ nghĩa này. Nhưng dù sao đây cũng là trong [Thần Ma], Hà Phong lại là một nhân vật lớn, giữ thể diện vẫn là điều cần thiết.
"Ừm."
Hà Phong khẽ gật đầu. Vì Ngưng Nhi thông báo đã tìm được Minh Quốc, hắn vội vàng trở về. Đến nơi, hắn lặng yên không một tiếng động xuất hiện trước mặt Ngưng Nhi. Đây không phải do Ngưng Nhi cảnh giác kém, mà là vì hắn quá nhanh. Đến cả Ngọc La Sát còn chưa chắc phát hiện ra di chuyển của hắn, huống hồ là Ngưng Nhi.
Minh Quốc lúc này mới hoàn hồn, lại nghe Ngưng Nhi nói, liền hiểu ra kẻ trước mặt là ai. Vội vàng đứng dậy, bái chào:
"Tại hạ Minh Quốc, kính chào hội trưởng Thần Phong."
"Lời thừa thãi ta sẽ không nói. Hiện ta cần người xây dựng công trình cho công h���i. Ngươi thân là Kiến Trúc Sư, nên ta tìm đến. Ngươi bằng lòng gia nhập Đồ Thần không?"
Minh Quốc có chút bất ngờ. Theo như Ngưng Nhi nói, trước đó Thần Phong đã cho người tìm hắn. Hắn không hiểu tại sao trong thế giới [Thần Ma] rộng lớn như vậy, Thần Phong lại biết đến mình mà tìm kiếm.
Dù có chút nghi hoặc, hắn cũng không suy nghĩ nhiều về chuyện này. Được một đại thần như vậy mời chào, hắn có chút thụ sủng nhược kinh. Nhưng giờ đây Đồ Thần khắp nơi đều là kẻ địch. Hắn e sợ bản thân gia nhập sẽ dẫn tới họa sát thân.
"Ngươi không cần lo lắng. Việc ngươi tồn tại trong công hội sẽ được giữ bí mật, ngoài ta và trưởng lão hội sẽ không ai biết đến danh tính của ngươi.
Ngoài ra, công hội sẽ miễn phí cung cấp tài liệu cũng như bản vẽ cần thiết để ngươi phát triển.
Cuối cùng, đãi ngộ của ngươi sẽ ngang bằng trưởng lão hội: mỗi tháng 10.000 Kim Tệ."
Nghe lời này, Minh Quốc trừng mắt sáng ngời. Như vậy hắn không lo bị người ta truy sát. Hơn nữa, mỗi tháng 10.000 Kim. Cần biết rằng, giá thị trường hiện tại 1 Kim tương đương 200 USD. Quy đổi sang VND, đó sẽ là một con số khổng lồ.
"Tại hạ bằng lòng." Minh Quốc liền đáp ứng.
Hà Phong hài lòng gật đầu. Ngay sau đó, hắn mở bảng thao tác công hội, gõ ID Minh Quốc và gửi lời mời gia nhập.
[Chúc mừng người chơi Minh Quốc gia nhập công hội!]
Tiếng hệ thống vang lên, Minh Quốc chính thức gia nhập Đồ Thần.
"Vật này ngươi cầm lấy. Bình thường ngươi ra ngoài mặc vào nó, sẽ không ai biết dung mạo của ngươi."
Nói rồi, Hà Phong ném cho Minh Quốc một bộ áo choàng đen kiểu Phù Thủy, với chiếc nón trùm đầu rộng đủ che đi khuôn mặt hắn mỗi khi mặc vào.
"Đa tạ hội trưởng."
*Rầm... Ầm... Ầm...!*
Đột nhiên, đủ loại tiếng động lớn vang lên, thu hút sự chú ý của Hà Phong và những người khác.
"Lũ điên này!"
Hà Phong lầm bầm, liền phi thân, nhắm hướng nơi phát ra tiếng động mà tiến tới.
Thấy vậy, Ngưng Nhi cũng vội vàng đuổi theo sát phía sau. Trong lòng nàng lo lắng: "Liệu tiếng động này có phải do tên dâm tặc kia gây ra không?"
Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, xin vui lòng ghi rõ nguồn khi tái sử dụng.