Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quỷ Thần - Chương 78: Ta Quên

Trần Như lê bước. Nàng không khỏi thở dài, đôi mắt đượm buồn ngước nhìn bầu trời.

Trần Như là thiên kim tiểu thư của Trần gia. Bề ngoài, có lẽ ai cũng ao ước vị trí của nàng, nhưng mấy ai thấu hiểu cuộc sống trong Trần phủ. Nếu chỉ dùng một từ để diễn tả, đó chính là: cô độc.

Gia gia, phụ thân, đại bá... ngay cả hai người ca ca cũng vậy. Ai nấy đều bận tối mặt tối mũi lo cho cơ nghiệp, nào còn tâm trí mà quan tâm đến nàng.

Chỉ ở làng Osaka, nàng mới cảm nhận được tình thân, hơi ấm gia đình.

Nàng còn dự định ở lại làng một quãng thời gian, vui đùa cùng đám trẻ. Chỉ tiếc...

Trần Như lại thở dài một tiếng.

"Trần Như cô nương, đợi tôi với!" Tiếng gọi vang lên khiến Trần Như đang miên man suy nghĩ chợt bừng tỉnh. Nhìn lại, nàng thấy Lâm Tùng đang hấp tấp đuổi theo mình.

"Người..." Trần Như có chút kinh ngạc.

"Cô đi gì mà nhanh thế, tôi đuổi muốn hụt hơi!" Lau đi những giọt mồ hôi trên mặt, Lâm Tùng thở hổn hển nói.

"Ngươi đuổi theo ta làm gì?" Trần Như hỏi lại.

"Tất nhiên là cùng cô đi lên thành Âm Dương."

"Ngươi không sợ ta sao?"

"Vì sao ta phải sợ?"

Trần Như có chút á khẩu trước câu trả lời của Lâm Tùng. Chẳng nhẽ lúc hắn tỉnh lại, dân làng Osaka không ai kể lại mọi việc cho hắn? Nàng nhìn hắn với ánh mắt nghi ngờ.

Nhưng không đợi Trần Như kịp hỏi, Lâm Tùng đã nói tiếp.

"Giết vài chục tên cặn bã để cứu cả một ngôi làng, cô đâu làm gì sai. Thế giới này cá lớn nuốt cá bé, nếu cô không giết chúng thì hôm nay toàn bộ dân làng đã phải bỏ mạng...

...Huống hồ, ta tin cô không phải người như vậy."

Trần Như có chút cảm động khi nghe Lâm Tùng nói. Nàng không ngờ tên này, bình thường vốn cà lơ phất phơ, đôi khi lại có thể thốt ra những câu triết lý sâu sắc đến vậy. Hơn nữa, trong tình cảnh hiểm nghèo hôm đó, hắn còn bất chấp thực lực yếu kém của mình mà muốn bảo vệ nàng. Trần Như cảm thấy lòng ấm áp lạ thường.

Lúc này, đột nhiên Trần Như cảm thấy bóng dáng Lâm Tùng thật to lớn.

"Thật ra..." Trần Như đang muốn giải thích rằng việc xảy ra lúc đó hoàn toàn không phải ý định của nàng, mà do thân thể bị khống chế. Nhưng chưa đợi nàng nói dứt câu, Lâm Tùng đã cắt ngang.

"Được rồi, không nhắc tới việc đó nữa. Cái này cho cô."

Nói rồi, Lâm Tùng lục lọi trong hộp gỗ nhỏ, lấy ra một cây ná thun đưa cho Trần Như. Trần Như ngạc nhiên nhìn. Cây ná này nàng hết sức quen thuộc, bởi nó chính là của đám nhóc trong làng Osaka.

"Đây là báu vật của bọn trẻ đó. Cô cầm lấy đi. Bọn chúng còn gửi gắm lời nhắn tới cô: 'Xin lỗi và cảm ơn chị rất nhiều!'"

"Đúng là lũ ngốc mà," Trần Như lẩm bẩm. Khóe mắt nàng chợt ươn ướt, rồi bất giác nở nụ cười.

"Tôi nói mà, cô cười rất xinh đẹp." Thấy Trần Như cười, Lâm Tùng trêu chọc.

*Bốp!* Cú bạt tai trời giáng của Trần Như khiến Lâm Tùng đang te tởn liền bay thẳng vào gốc cây gần đó.

"Đồ không tử tế!" Trần Như hậm hực tiến đến. Lâm Tùng còn chưa kịp đứng dậy, nàng đã túm lấy chân hắn, cứ thế mà kéo đi.

"Đau... đau quá, Như cô nương, ta đùa thôi mà!" Lâm Tùng mếu máo, cả thân hình không ngừng bị kéo lê.

----- Ngoại thành Vô Cực, đại lục Thần Ma -----

[Chúc mừng người chơi đạt đến cấp 30, hiện người chơi có thể tham gia chuyển chức nhị giai]

Tại bãi quái Nhện Đỏ, Hà Phong không ngừng tàn sát. Từng thi thể Nhện Đỏ đổ gục, hàng chục, hàng trăm, thậm chí hàng ngàn con. Mãi cho đến khi âm thanh lạnh lẽo của hệ thống vang lên, hắn mới ngừng tay.

Nghe tiếng hệ thống nhắc nhở, Hà Phong mới thở phào nhẹ nhõm. Game [Thần Ma] đã mở được nửa năm, và trong suốt thời gian này, Hà Phong gần như chỉ tập trung vào việc đánh quái. Mọi việc khác hắn đều không quan tâm, ngay cả công hội cũng bỏ mặc giao cho Ngọc La Sát.

Cũng không phải hắn lười, mà hắn hiểu muốn thay đổi vận mệnh phải không ngừng cố gắng, đi trước người khác.

"Về thôi," Hà Phong quay sang nói. Lúc này, Ngưng Nhi vẫn đang đứng sau hắn. Từ sau nhiệm vụ tìm kiếm Minh Quốc, nàng vẫn luôn đi theo Hà Phong. Cấp độ của nàng nhờ vậy cũng tăng lên đáng kể, dần dần đã có dấu hiệu đuổi kịp top 20.

"Được." Ngưng Nhi gật đầu.

Hai người liền rời đi, quay về thành Vô Cực. Sau đó, họ sử dụng truyền tống trận để đến thành Vô Song.

"Anh yêu ơi, vì sao yêu em không nhấc máy..." Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên. Thiết bị chơi game cao cấp có thể kết nối với điện thoại di động. Hà Phong liếc nhìn màn hình, có chút bất ngờ vì người gọi tới lại là Thúy Lan.

Thúy Lan là bạn học cùng lớp của Hà Phong suốt 5 năm đại học, và cũng là lớp trưởng. Mối quan hệ giữa hắn và nàng chỉ dừng lại ở mức đồng học, không có gì đặc biệt. Hà Phong có chút thắc mắc, không hiểu vì sao bỗng nhiên nàng lại gọi cho hắn.

Kết nối cuộc gọi, Hà Phong chưa kịp lên tiếng thì đầu dây bên kia, Thúy Lan đã mở lời.

"A Phong, ngày mai có buổi họp lớp, cậu rảnh không đến tham gia?"

"Họp lớp?" Hà Phong có chút nghi hoặc, rồi ngẫm nghĩ một lát. Hắn nhớ ra, kiếp trước hình như vào thời điểm này, Thúy Lan cũng đã gọi mời họp lớp. Nhưng khi đó hắn đang trong tâm trạng thất tình, nào có hứng thú mà tham gia. Huống hồ, nếu đi, hắn còn có thể đụng mặt Lâm Tùng và Như Nguyệt – điều hắn tuyệt đối không muốn. Sau này, hắn đổi sim số, vứt bỏ Zalo và Facebook, cốt để đoạn tuyệt quá khứ, thành ra cũng cắt đứt liên lạc với mọi người. Cho đến cuối đời, hắn cũng không gặp lại một ai.

Nhìn vào thanh thể lực đã xuống mức cạn kiệt, Hà Phong quyết định đáp ứng.

"Được, nhắn tin cho ta địa chỉ và thời gian cụ thể. Ta sẽ tham gia."

"Ok." Thúy Lan trả lời gọn lỏn một câu. Điện thoại sau đó liền tít dài, báo hiệu cuộc gọi kết thúc. Hai người cũng vừa về đến công hội.

Vừa vào đến trong sân, Hà Phong liền chạm mặt Vô Sầu và Ngọc La Sát, những người cũng vừa luyện cấp trở về. Cả hai sau nửa năm hiện cũng đã đạt tới cấp 28. Có lẽ thanh kinh nghiệm của Ngọc La Sát nhiều hơn, nên nàng vẫn đứng ở vị trí thứ hai, trên Vô Sầu.

"Ngươi đã tới cấp 30 sao?" Vô Sầu trợn mắt h���i. Hắn vốn nghĩ, cùng lập tổ đội cày cuốc với Ngọc La Sát, tốc độ lên cấp của mình có thể coi là phi mã. Ngọc La Sát cũng chỉ hơn hắn chút xíu kinh nghiệm. Vậy mà không ngờ tên kia đã đạt tới cấp 30 rồi.

Đừng nhìn hơn một cấp mà nghĩ đơn giản. Trong [Thần Ma], càng về sau, việc lên cấp càng mất nhiều thời gian. Một cấp đó, nếu là hắn và Ngọc La Sát, có khi cũng phải mất đến hai, ba tháng.

Nghe Vô Sầu hỏi, Hà Phong gật đầu xác nhận: "Đúng."

Hà Phong cũng không giấu giếm, bởi chuyện này có muốn giấu cũng chẳng được. Bảng xếp hạng cấp độ thế giới vẫn trình ình ra đó.

"Ngươi là quái vật à?" Vô Sầu than thở.

Vừa nói xong, đột nhiên Vô Sầu cảm giác ớn lạnh toàn thân. Nhìn lại, Hà Phong lúc này sát khí bừng bừng đang rút ra Quỷ Kiếm.

"Ấy, ta nói đùa thôi mà, Phong đại ca, Phong đại nhân, Phong tiền bối..." Vừa nói, Vô Sầu vừa vội vàng trốn ra sau lưng Ngọc La Sát.

Ngưng Nhi khẽ cười trộm Vô Sầu. Tên này bình thường đã cợt nhả, về đến công hội vẫn giữ nguyên thái độ đó, không biết bao nhiêu lần khiến mọi người dở khóc dở cười. Gặp Hà Phong đúng là gặp khắc tinh.

"Mọi việc công hội thế nào rồi?" Thu hồi sát khí, Hà Phong nhàn nhạt hỏi.

"Tạm thời ổn định. Các thành viên vẫn đang tập trung vào cày cấp và phó bản," Ngọc La Sát đáp.

Nghe vậy, Hà Phong nhẹ gật đầu. Lần này, hắn quay sang Vô Sầu hỏi:

"Trang bị chế tạo thế nào rồi?"

"A, cũng được. Trước mắt, trang bị [Tử] sắc đã có Đầu Khôi, Hộ Uyển và Đai Lưng. Vật liệu chế tạo trang bị [Tử] sắc cũng không có nhiều, chủ yếu là do thành viên đi phó bản giao nộp và một đợt ta thu mua ở Lò Rèn. Bởi vậy cũng không được bao nhiêu. Ta kiến nghị nên sớm thu mua các loại vật liệu chế tạo để phòng giá tăng cao."

Hà Phong có chút nhíu mày. Vật liệu chế tạo vô cùng quan trọng, không thể chỉ dựa vào thành viên công hội tham gia phó bản mà đáp ứng đủ. Cách duy nhất là thu mua. Nhưng hiện tại, Phụng Thiên (người phụ trách mảng thương nghiệp) vẫn chưa trở về, cũng không có ai có thể đứng ra thay thế.

"Quá thiếu người," Hà Phong thở dài. Là một người trọng sinh, hắn biết nhiều việc nhưng không thể tự mình làm hết. Ví dụ như mảng thương nghiệp, ngoài Phụng Thiên, hắn còn biết Hoàng Minh, Ngọc Dũng... Nhưng khổ nỗi, bọn họ lại là người của công hội khác, hắn cũng không thể tùy tiện mời chào.

"Vậy còn việc thu mua bất động sản?"

Nghe Hà Phong hỏi, Ngọc La Sát rầu rĩ phàn nàn: "Đợi ta đi bán thân gom tiền rồi mua cho ngươi!"

"A!" Hà Phong ngạc nhiên, nhưng rất nhanh sau đó chợt hiểu ra mà bật cười. Hóa ra, sau khi thành lập công hội, hắn liền vứt cho Ngọc La Sát quản lý rồi bỏ đi luyện cấp. Hắn đã quên mất vấn đề tài chính của công hội. Cũng may công hội chưa có quá nhiều người nên vẫn ổn định, chứ nếu đông hơn e rằng đã náo loạn rồi.

"Xin lỗi ta quên."

"Ngươi ăn gì mà hay quên thế không biết," Vô Sầu nghĩ thầm trong đầu, nhưng không dám nói ra. Hắn tin chắc, nếu nói thật, hắn sẽ ngay lập tức "bay màu" về điểm hồi sinh.

Nhưng bỗng chốc ánh mắt Vô Sầu co rụt lại khi thấy Hà Phong trực tiếp chuyển vào quỹ công hội 5 tỉ Kim Tệ.

"Đây là ngươi cướp sạch một đế quốc sao?" Hắn hỏi với giọng điệu run run. Vô Sầu không ngờ Hà Phong lại giàu có đến vậy. Năm tỉ Kim Tệ! Cầm số tiền này quy đổi sang USD cũng đủ ăn chơi nhảy múa cả đời, còn đổi sang VND... thôi, hắn không dám nghĩ tới. Chỉ có thể nói, đúng là "tiền đè chết người".

Hà Phong không trả lời câu hỏi này của Vô Sầu. Hắn không thể kể ra việc Trương Sơn đã bán hết sản nghiệp của ông già để có tiền nạp cho hắn. Hắn lựa chọn im lặng.

Còn Ngọc La Sát chỉ nhếch miệng cười khinh bỉ: "Đúng là đồ nhà quê mới lên phố!"

Nghe Ngọc La Sát mỉa mai, Vô Sầu lập tức nổi giận: "Ngươi nói ai hả con mụ mù kia?!"

"Ta nói ngươi đó, thì sao?!"

...

Mọi việc đã ổn thỏa, Hà Phong liền rời khỏi sân đi về sảnh đường, mặc kệ hai người kia cãi nhau. Ngưng Nhi thì không đi theo, nàng quyết định tìm khu vực luyện quái. Bởi lẽ, đi theo Hà Phong, nàng hầu như chỉ đứng chơi, thể lực còn nguyên vẹn, giờ cũng không cần nghỉ ngơi.

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free