Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quỷ Thần - Chương 90: Trấn Kim Loan

Tại đại sảnh chính của công hội Đồ Thần, bảy bóng người đứng đó, tất cả đều cúi gằm mặt, mồ hôi không ngừng túa ra sau lưng. Có vẻ như họ đang chịu một áp lực nặng nề nào đó.

Phía bên phải, Ngọc La Sát ngồi cạnh ghế hội trưởng với vẻ mặt bình tĩnh.

“Ta hỏi các ngươi, điếc rồi sao? Ai còn ý kiến gì không?”

Nghe Ngọc La Sát hỏi, bảy người nhất thời đều giật mình. Sau đó họ đưa mắt len lén nhìn nhau, ngầm ra hiệu.

Cuối cùng, Ninh Dương lấy hết dũng khí bước lên.

“Ngọc trưởng lão, chúng ta không còn câu hỏi nào.”

Thực ra không phải hắn không muốn hỏi, mà là hắn không dám hỏi. Chẳng phải họ đã thấy tấm gương Bá Ước rồi sao? Bảo bọn họ đi chất vấn Ngọc La Sát ư? Thôi đi, họ chỉ muốn được yên ổn.

“Ừm.” Ngọc La Sát gật đầu.

Ninh Dương cũng thở phào một hơi. Lần này coi như cả đám tai qua nạn khỏi. Hắn thầm mắng Bắc Long mười tám đời tổ tông: "Ngươi rảnh rỗi quá hóa rồ rồi sao?"

Nếu không phải họ là những người gia nhập công hội sớm nhất, bị coi là đầu tàu, thì còn lâu hắn mới chịu đứng ra.

“Đã không ai có ý kiến thì đi thôi.” Nói rồi, Ngọc La Sát đứng dậy, bước về phía cửa.

Bảy người còn lại cũng không chần chừ, vội vàng đuổi theo sau.

----- Thành Vô Song, đại lục Thần Ma -----

Trái với vẻ hiu quạnh thường ngày, hôm nay thành Vô Song lại nhộn nhịp hơn hẳn. Bởi lẽ, đây là ngày Đồ Thần tuyển thành viên, rất nhiều người chơi đổ về tham gia ứng tuyển. Dù không biết Đồ Thần sẽ nhận bao nhiêu thành viên, nhưng tất cả những người tham gia ứng tuyển đều tràn đầy mong mỏi và hy vọng.

Tại một tòa nhà cao ba tầng, trước cửa lúc này đã có những hàng người dài dằng dặc đứng xếp hàng. Mặc dù Đồ Thần ra thông báo bắt đầu tuyển dụng lúc 9 giờ sáng, nhưng không ít người đã đến đây từ rất sớm. Đạo lý "trâu chậm uống nước đục" ai cũng hiểu rõ.

Càng đến gần thời gian, số lượng người chơi đổ về xếp hàng càng nhiều. Thậm chí bây giờ, người đứng giữa cũng không thể nhìn thấy đầu và cuối hàng.

Đồng hồ điểm 9 giờ.

Một hộ vệ bên trong tòa nhà bước ra phía cửa. Nhìn một lượt khắp nơi đông nghịt người chơi, hắn cất cao giọng.

“Công hội Đồ Thần tuyển thành viên, một trăm người đầu tiên tiến vào!”

Nghe vậy, đám đông lập tức xôn xao. Một trăm người đứng đầu hàng lần lượt tiến vào bên trong tòa nhà.

Phải nói là tòa Đồ Thần Các có diện tích khá rộng rãi. Dù cho một trăm người tiến vào cũng không hề có dấu hiệu chen chúc, trái lại vẫn vô cùng thoải mái. Không gian vừa đủ cho mọi người, tránh sự ngột ngạt.

Một trăm người tiến vào tòa nhà. Trong sảnh lớn, đã có sẵn chín người ngồi chờ.

Trong đó, bảy người đều mặc bộ chiến giáp màu bạc, khí thế hùng dũng, khuôn mặt lạnh nhạt không biểu lộ cảm xúc. Hai người còn lại mặc sắc phục đen, che kín toàn thân, toát lên khí thế u ám. Cả chín người đều mang lại cho mọi người cảm giác đầy nguy hiểm.

“Cao thủ!” Cảm nhận khí thế của chín người, có người chơi lúc này lẩm bẩm.

Chín người này chính là Ninh Dương, nhóm của hắn và nhị Bạch huynh đệ.

Lần tuyển dụng này, nhị Bạch huynh đệ cũng tham gia. Họ cần gây dựng Thích Khách Đoàn, mà đã là đoàn thì không thể không có thành viên.

Theo thông báo, hôm nay việc tuyển dụng rất đơn giản. Chín người sẽ trực tiếp tuyển chọn, gặp ai ưng ý có thể trực tiếp nhận vào chiến đoàn của mình. Riêng Thích Khách Đoàn lại phức tạp hơn một chút, vì còn cần qua Ngọc La Sát kiểm duyệt một lần mới có thể chính thức gia nhập.

Thích Khách Đoàn với nhiệm vụ ám sát, tìm hiểu thông tin... Bởi vậy, tham gia vào đoàn này, mọi tài nguyên sẽ được công hội ưu tiên hơn so với bảy đoàn còn lại. Cho nên, cần phải kiểm duyệt khắt khe trong vấn đề này.

“Từng người tiến lên giới thiệu bản thân với các vị đoàn trưởng!” NPC Hộ Vệ đứng bên cạnh lớn tiếng hô.

Người chơi ứng tuyển lập tức xếp thành hàng. Sau đó, từng người tiến lên.

“Xin chào các vị đoàn trưởng. Ta tên Tà Khuyết, sở trường ăn tục nói phét. Là tổ trưởng của liệp đoàn Tạc Thiên Bang.”

Nghe vậy, Viên Viễn có chút ngạc nhiên. Liệp đoàn là một tổ đội do người chơi tự do thành lập, không chịu sự hạn chế của công hội, nhưng lại có quan hệ không tệ với các hội trưởng. Công việc chính của họ là chuyên cày tiền, vật phẩm, sau đó bán ra ngoài lấy tiền chia nhau.

Hiện nay đẳng cấp người chơi chưa cao, đa phần mọi người còn đang tập trung cày level nên cũng cực kì hiếm thấy các liệp đoàn. Không ngờ Tà Khuyết lại có thể nhanh chóng tập hợp thành viên như vậy. Điều này mới khiến Viên Viễn chú ý.

“Nếu vào công hội, ngươi sẽ không còn hoạt động tự do, liệp đoàn cũng bị hạn chế. Ngươi chấp nhận đánh đổi sao?” Viên Viễn hỏi lại.

Tà Khuyết gật đầu: “Ta chấp nhận. Level thấp làm ăn khó khăn quá.”

“Được.”

“Ra kia đợi đi. Người tiếp theo!” NPC Hộ Vệ tiếp tục hô.

“Xin chào các vị đoàn trưởng, ta tên Sùng A Mí, là người dân tộc thiểu số, ta lớn lên giữa rừng núi cho nên ta ước mơ trở thành một Thích Khách huyền thoại.”

Lần này đến lượt nhị Bạch huynh đệ trợn mắt. Thích Khách huyền thoại? Trong [Thần Ma], ngươi biết có bao nhiêu thích khách không? Nhưng hai người cũng phải công nhận, một người am hiểu địa hình rừng núi rất phù hợp cho công việc ám sát.

“Sang bên kia đợi. Người tiếp theo!”

“Xin chào các đoàn trưởng, ta tên Lão Hạc. Ta xin vào công hội chỉ với một mục đích duy nhất: báo thù Búa Rìu.”

“Xin chào các đoàn trưởng, ta tên...”

“Xin chào các đoàn trưởng, ta tên...”

Một trăm người đầu tiên lần lượt lên giới thiệu. Chẳng mấy chốc đã xong. Tiếp đến là lượt chín người lựa chọn thành viên.

“Ngươi, ngươi, và cả ngươi nữa... Từ nay hãy đi theo ta!”

Nhị Bạch huynh đệ chỉ vào một số thành viên được cho là tiềm năng và thu nhận họ vào chiến đoàn. Trong đó có Sùng A Mí.

Bảy người còn lại cũng tiến hành chọn lựa thành viên thích hợp cho chiến đoàn của bản thân. Trong đó, Tà Khuyết được Viên Viễn thu nhận.

[Chúc mừng người chơi Tà Khuyết gia nhập công hội!]

[Chúc mừng người chơi Sùng A Mí gia nhập công hội!]

[Chúc mừng người chơi...]

Âm thanh hệ thống thông báo không ngừng vang lên. Trong nhóm một trăm người đầu tiên, có năm mươi bảy người thành công gia nhập Đồ Thần. Còn bốn mươi ba người còn lại không có chiến đoàn nào thu nhận nên cũng đành buồn bã ra về.

“Một trăm người tiếp theo tiến vào!” Người Hộ Vệ ngoài cửa tiếp tục hô to.

----- Trấn Kim Loan, đại lục Thần Ma -----

Lúc này, ở đầu thị trấn, hai bóng người, một nam một nữ, hiện ra. Dáng vẻ họ đầy mệt mỏi và uể oải, có lẽ đã trải qua một quãng đường dài để đến được đây.

“Cuối cùng cũng đến được thị trấn,” Trần Như lên tiếng.

Hai người đó chính là Trần Như và Lâm Tùng. Sau khi rời làng Osaka, cả hai đã lang bạt không biết bao nhiêu tháng ngày. Ăn bờ, ngủ bụi mới có thể đến được đây.

“Trần Như cô nương, ta đói!”

Lâm Tùng vừa chống gậy, vừa cố lết từng bước chân. Hắn dường như không còn chút sức lực nào.

Liếc nhìn điệu bộ của Lâm Tùng, Trần Như vỗ trán mình.

“Ngươi suốt ngày chỉ biết ăn. Ngoài ăn ra, ngươi còn làm được gì nữa?”

Suốt mấy tháng lang thang nơi núi rừng hoang vắng, Trần Như là người chơi nằm trong khoang máy chơi game Chí Tôn nên không có cảm giác gì. Ngược lại thì Lâm Tùng này kêu loạn lên inh ỏi. Cũng may trên đường đi cũng không thiếu hoa quả. Nếu không, hắn có thể chết đói dọc đường không biết chừng.

“Có, ta biết điều chế thuốc,” Lâm Tùng hồn nhiên đáp.

Trần Như thì trợn mắt khi nghe Lâm Tùng trả lời. Nhớ lại mới đây thôi, hắn chế được một lọ thuốc. Hắn liền bắt ngay một con khỉ ven đường làm chuột bạch. Ngờ đâu, uống thuốc của hắn xong, con khỉ lông trên người rụng sạch, cuối cùng trở thành một con khỉ trắng hếu, không còn một cọng lông nào.

“Này anh gì ơi, đến đây nào!”

“Vui vẻ với em nào, anh ơi!”

Tiếng nói ồn ào cắt đứt đi suy nghĩ của Trần Như. Chú ý nhìn lại, hai bên đường phố trong trấn, một loạt các cô gái trẻ đẹp tuổi từ mười tám đến đôi mươi, ăn mặc phục sức cổ đại kiểu Hoa Hạ, đang ra sức vẫy gọi người đi đường.

“Bao tiền một đêm hả em gái?” Có người đi đường ghé vào hỏi. Hắn khuôn mặt đỏ bừng, dáng đi xiêu vẹo, có vẻ như say rượu.

“Chỉ cần ba Kim Tệ, thần thiếp đêm nay xin hầu hạ công tử.” Thấy có người hỏi, một cô gái rất nhanh liền trả lời.

“Haha... được!” Nói rồi, người khách kia liền khoác vai cô gái, tiến vào gian nhà phía sau.

“Hừ, hóa ra ổ điếm.” Trần Như mặt lạnh lùng, tỏ vẻ khinh thường sau khi hiểu rõ hoàn cảnh nơi đây.

“Cô em, ta có một thanh kiếm rất dài, cô em có muốn xem không?”

Đang định bỏ đi thì một giọng nói quen thuộc vang lên, lọt vào tai Trần Như, khiến nàng phải chú ý lại.

“Hả?!” Trần Như nổi giận, bởi nam tử kia lại chính là Lâm Tùng.

Lâm Tùng lúc này đâu còn vẻ cà lơ phất phơ vì đói ăn nữa. Cây gậy chống đã bị hắn vứt đi từ lúc nào không hay. Quần áo bụi bặm vì chuyến hành trình cũng đã được phủi đi sạch sẽ.

*Bốp...*

Một cú đánh bất ngờ đầy uy lực vào mặt khiến Lâm Tùng lập tức bay ra xa.

“Trần Như cô nương, cô làm gì vậy? Ta chỉ kiếm chỗ ngủ thôi mà!” Lồm cồm bò dậy, Lâm Tùng mang vẻ mặt oán trách.

“Ngủ cái con khỉ! Đêm nay ngủ ngoài đường!” Trần Như gầm gừ.

“Đây là đào nhà ai mới đến? Sao không dâng lên phủ ta?” Một giọng nói bất ngờ vang lên.

Trần Như giật mình quan sát lại. Một đoàn khoảng ba mươi người đang tiến tới, dẫn đầu là một trung niên dáng vẻ to béo mập mạp.

“Hắn là ai vậy?” Lâm Tùng nhỏ giọng kéo một người đứng bên cạnh lại hỏi.

“Khang Hy. Một kẻ tàn bạo chuyên ức hiếp mọi người. Với thân phận trưởng trấn nơi đây, hắn yêu cầu các cô gái trẻ đẹp phải phục vụ hắn hằng đêm. Kẻ nào cãi lời sẽ không có kết cục tốt.” Người này cũng thật thà kể cho Lâm Tùng biết.

“Cảm ơn,” Lâm Tùng khẽ gật đầu, sau đó tiến về phía Khang Hy.

“Đại lão, chúng ta là người qua đường. Đây là chút lòng thành, mong ngài làm ơn nhận lấy.”

Vừa nói Lâm Tùng vừa dúi dúi túi tiền về phía tay Khang Hy.

“Ồ, tên này biết luật đấy!” Khang Hy hài lòng gật đầu, nhưng ngay sau đó hắn lại nói tiếp.

“Nhưng cô gái này quá khả nghi, ta phải kiểm tra mọi thứ.”

Nói rồi, Khang Hy tiến lên, nhanh như chớp hắn đưa tay, sờ soạn, nắn bóp đôi vú của Trần Như.

Toàn bộ nội dung bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép lại.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free