(Đã dịch) Quỷ Thần - Chương 91: Ta Đã Tìm Thấy Ngươi
Tại Trấn Kim Loan, thuộc đại lục Thần Ma.
Sau chuyến hành trình dài lang bạt, Trần Như và Lâm Tùng đã có mặt tại đây. Lúc này, cả hai đang vướng vào rắc rối với trưởng trấn Khang Hy.
"Ngươi làm gì thế? Con lợn bẩn thỉu!"
Bị sàm sỡ, Trần Như nổi giận đùng đùng. Chưa từng có ai, cũng chưa bao giờ có kẻ dám đối xử với nàng như vậy. Lần này, nàng cảm thấy mình thực sự bị sỉ nhục.
Trần Như không biết Khang Hy có thực lực ra sao. Nhưng lúc này nàng đã bị cơn tức giận lấn át lý trí, mặc kệ tất cả, nàng rút dao nhỏ, định lao lên tấn công.
Bất ngờ, một bàn tay kéo nàng lại. Ngay sau đó, một bóng người vọt lên, chắn trước mặt Trần Như, đứng đối diện Khang Hy.
"Trưởng trấn, làm ơn để cô bé này yên."
Tiếng Lâm Tùng vang lên, hóa ra đó là hắn vừa kéo nàng lại.
Khang Hy lạnh nhạt nhìn hắn. Có vẻ hắn không vui khi có kẻ đứng chắn trước mặt mình. Tuy vậy, hắn cũng không nói gì, chỉ yên lặng nhìn Lâm Tùng.
Không cần đợi lâu, Lâm Tùng nói tiếp:
"Để bù lại, ta xin dâng lên ngài lọ thuốc này.
Nó được điều chế từ nọc rắn cô đọng cùng vài loại kích thích tố khác. Thuốc có tác dụng tái sinh tức thời, được ví như loại 'Viagra' phổ biến nhất hiện nay.
Đặc biệt, nó có hiệu quả kéo dài bất tận trên giường. Ngài chỉ cần pha một giọt vào đồ uống, bảo đảm có thể 'đại chiến' ba ngày ba đêm mà không mệt mỏi."
Lâm Tùng thao thao bất tuyệt giới thiệu, trên tay hắn là lọ thuốc nhỏ màu xanh, dung tích chừng 50 ml. Hắn chìa lọ thuốc về phía Khang Hy.
Nhìn lọ thuốc trên tay Lâm Tùng, lòng Khang Hy vui như mở cờ. Ở tuổi này của mình, chuyện chăn gối đã không còn được như ý. Nhiều khi thấy gái đẹp lượn lờ trước mắt mà thèm nhỏ dãi, chỉ tiếc lực bất tòng tâm. Hắn còn đang định khăn gói sang Đại Việt tìm giáo sư tình dục học Lê Tùng Vân cầu thuốc, không ngờ lại gặp được Lâm Tùng, đúng là như buồn ngủ gặp chiếu manh.
Tuy vậy, hắn vẫn cố tỏ ra trấn tĩnh, giữ cho khuôn mặt bình thản. Thân là một trưởng trấn cao quý, sao có thể để người ngoài biết chuyện này?
"Ừm, được. Nếu là sự thật, ta sẽ dùng thử một chút."
Nói rồi, hắn cầm lọ thuốc lên, ngó nghiêng xung quanh, rồi định mở nắp ngửi thử.
Thấy động tác của Khang Hy, Trần Như "Ôi không!" một tiếng, giật mình vội vàng lùi ra xa. Bởi theo nàng, những thứ thuốc men của tên Lâm Tùng này không bao giờ tốt đẹp cả. Nàng linh cảm có chuyện chẳng lành.
*Bùm!*
Đúng như Trần Như dự đoán, một tiếng nổ nhỏ kèm theo ngọn lửa phụt ra khi lọ thuốc được mở. Khang Hy đứng chịu trận, hứng trọn toàn bộ vụ nổ.
"Thôi xong con ong!" Đứng một bên, Lâm Tùng, may mắn né tránh được vụ nổ, mặt mũi tái mét khi nhìn về phía Khang Hy.
"Sao ngươi dám...!" Khang Hy nổi giận gầm lên. Giờ đây, mặt mũi hắn đen nhẻm như than, tóc tai cháy xém, khét lẹt.
Những người dân xung quanh, thấy hình dạng của Khang Hy sau vụ nổ, cố nén tiếng cười bằng cách bịt miệng lại.
"Thằng ngu xuẩn này, sao ngươi dám làm vậy với ta! Ngươi sẽ phải đền tội ngay lập tức!" Khang Hy gằn giọng.
"Nguy rồi, chạy mau!" Lâm Tùng hốt hoảng.
*Rầm!*
Vừa quay người định chạy, Lâm Tùng đụng trúng người đứng phía sau, khiến hắn ngã lăn ra đất.
"Xin lỗi, xin lỗi!" Lâm Tùng hấp tấp đứng dậy, định chạy tiếp.
Nếu Lâm Tùng chú ý quan sát, sẽ thấy được tuy va vào người kia khá mạnh, nhưng người đó không hề hấn gì, vẫn đứng yên, với khuôn mặt lãnh đạm nhìn xuống hắn.
"Không sao, không sao. Lần sau chú ý hơn nhé!" Người này mỉm cười, nụ cười hòa nhã nhìn về phía Lâm Tùng.
"Jon đây rồi, mau giết chết hắn!"
Lúc này, Khang Hy cũng vừa chạy tới, thấy nam tử đang đứng trước mặt Lâm Tùng, hắn vội nói:
Lâm Tùng như không nghe thấy lời Khang Hy. Hắn thở phào một hơi nhẹ nhõm, cảm thấy người trước mặt này dễ nói chuyện.
"À vâng, vâng......"
Nhưng đột nhiên lúc này, Lâm Tùng cảm nhận một luồng kiếm khí sắc bén đang nhắm vào cổ họng mình.
Vù... vù......
Ánh kiếm lóe lên, Trần Như cũng không khỏi lo lắng.
"Lâm Tùng...!"
Đường kiếm chém qua người, tên Jon trợn tròn mắt ngạc nhiên. Bởi vì lúc này, Lâm Tùng đã ngửa người ra sau, thoát được đường kiếm của hắn.
"Giỏi đấy, ngươi có thể tránh thoát được chiêu đó!" Jon cất lời khen ngợi. Có thể thấy, việc Lâm Tùng có thể tránh né được chiêu đó nằm ngoài dự đoán của hắn.
Lâm Tùng, sau khi né tránh được chiêu đầu, trên mặt hiện lên đầy sợ hãi, vội vàng lùi ra sau, giữ khoảng cách với Jon.
Trần Như cũng thở phào nhẹ nhõm khi thấy Lâm Tùng tránh thoát. Tên này tuy không biết chiến đấu, nhưng nếu bàn về né tránh, e rằng hắn là thiên hạ đệ nhất.
"Lần này ta không để ngươi thoát nữa đâu!"
Jon vẫn tươi cười. Hắn bình tĩnh tra kiếm vào vỏ kiếm, sau đó liền lao về phía Lâm Tùng.
"Ah... ah... ah!" Lâm Tùng hoảng sợ kêu lên ầm ĩ, liên tục lùi người về sau.
"Lục... Lục... Lục giai!" Trần Như lắp bắp kinh hoàng khi nhận ra thực lực của Jon.
"Tội nghiệp chàng trai trẻ!" Những người dân xung quanh, vốn đang theo dõi náo nhiệt, cũng không khỏi nhìn Lâm Tùng bằng ánh mắt thương hại.
Jon là tay kiếm bậc nhất trong vùng này, cũng là tay sai đắc lực của Khang Hy. Có thể nói, một nửa số người chết trong trấn này là do hắn gây ra.
"Haizzz..." Cũng có người khẽ chép miệng thở dài. Việc Lâm Tùng có thể né tránh được một chiêu của Jon coi như hắn cũng có chút bản lĩnh. Nhưng cuối cùng cũng chỉ đến thế mà thôi.
Trong lúc mọi người còn đang bàn tán, Jon đã áp sát Lâm Tùng. Một chiêu Bạt Kiếm Thuật nhanh chóng chém tới cổ hắn.
Bạt Kiếm Thuật. Chiêu thức này tương tự, na ná Quỷ Trảm của Hà Phong. Chỉ khác là Quỷ Trảm dùng tốc độ cực nhanh rút kiếm chém ra ba lần, còn Bạt Kiếm Thuật chỉ chém ra một đường kiếm nên dễ luyện tập hơn.
Jon cũng khẽ nhếch mép nở nụ cười lạnh. Bởi vì sau lưng Lâm Tùng là Trần Như. Nếu Lâm Tùng tránh né, đường kiếm của hắn sẽ trực tiếp kết liễu nàng.
Qua tình hu��ng vừa rồi, Jon đánh giá tên này khá quan tâm đến cô gái phía sau.
Nhưng đột nhiên lúc này, khi đường kiếm của Jon sắp sửa chạm đến cổ Lâm Tùng, m���t luồng sát khí cực kỳ nhỏ từ Lâm Tùng bỗng toát ra. Luồng sát khí đó lấn át sát khí của Jon, khiến Jon khựng lại, đột ngột dừng tay, cả người run rẩy.
Những người xung quanh thấy vậy đều vô cùng khó hiểu. Bởi vì luồng sát khí đó quá nhỏ, ngoài Jon, không ai ở đây có thể cảm nhận được nó. Họ không hiểu vì sao tự nhiên Jon lại dừng lại, trong khi lưỡi kiếm chỉ cách cổ Lâm Tùng không đầy vài milimet.
"Lâm Tùng, chạy mau!"
Tuy không hiểu chuyện gì xảy ra, vì sao Jon dừng tay, nhưng bây giờ không còn thời gian để quan tâm đến mấy việc đó nữa. Trần Như vội vàng kéo Lâm Tùng chạy về phía rừng sâu.
Thấy Jon không có ý định đuổi theo, Khang Hy tức tối gào thét:
"Jon, sao ngươi dám để chúng chạy thoát! Ta lại nuôi một tên vệ sĩ vô dụng như vậy sao!"
Jon dường như không quan tâm đến lời Khang Hy. Cả người hắn lúc này không ngừng run rẩy, miệng lẩm bẩm những câu nói tưởng như vô nghĩa.
"Cuối cùng ta đã tìm thấy... Cuối cùng ta đã tìm thấy... Cuối cùng ta đã tìm thấy..."
"Ngươi không nghe Trưởng trấn nói sao?" Một cận vệ của Khang Hy tiến đến vỗ vai Jon.
*Xoẹt... xoẹt...*
Ánh kiếm lóe lên, tên cận vệ vừa nãy liền bị Jon chém đôi.
Jon quay người lại, cả khuôn mặt hiện lên nụ cười hưng phấn, cả người vẫn không ngừng run rẩy từng đợt.
"Cuối cùng ta đã tìm thấy ngươi... Hắc Ám Ma Vương!"
Trong khi đó,
Lâm Tùng và Trần Như lúc này đã chạy sâu vào trong rừng, cả hai không ngừng thở hổn hển, nhìn nhau.
"Nguy hiểm quá!" Trần Như vừa lau đi vệt mồ hôi trên trán, vừa nói.
"A, vậy là đêm nay vẫn phải ngủ ngoài trời!" Lâm Tùng nói với vẻ mặt đầy đau khổ, cam chịu.
"Không mất mạng đã là may mắn lắm rồi!" Trần Như liếc xéo Lâm Tùng.
"Ta mệt quá, ngủ một giấc đã!" Lâm Tùng nói rồi hắn liền kiếm một bãi cỏ gần đó nằm xuống. Chưa đầy mấy phút, tiếng ngáy đều đều đã vang lên, báo hiệu Lâm Tùng đã ngủ say.
Trần Như trợn mắt nhìn Lâm Tùng. Tên này đúng là heo rồi, chỉ biết ăn rồi ngủ.
Nghĩ vậy nhưng nàng cũng không gọi hắn dậy. Nàng quyết định đi kiếm một con suối để tắm rửa. Cả cuộc hành trình, nàng vẫn giữ thói quen này trước khi ngủ.
Về cơ bản thì người chơi trong thế giới [Thần Ma] cũng không cần phải tắm rửa, cơ thể cũng sẽ không có mùi hôi thối. Nhưng vốn là một đại tiểu thư, đối với Trần Như, việc này đã trở thành thói quen.
Vậy là Trần Như tiến sâu vào trong rừng, đi loanh quanh tìm suối nước, bỏ lại Lâm Tùng đang ngủ như chết.
*Soạt... soạt...*
Tiếng động vang lên thu hút sự chú ý của nàng.
Nàng tiến lại gần kiểm tra, bỗng lúc này không biết từ đâu năm sáu con Sói Xám nhảy ra, chúng gầm gừ, ánh mắt nhìn chằm chằm Trần Như như muốn ăn tươi nuốt sống nàng.
"Bỏ mẹ!" Trần Như hốt hoảng co giò bỏ chạy khi thấy bầy sói.
Như bị kích thích, bầy sói cũng lập tức đuổi theo nàng.
Đoạn đường đến đây vốn bình yên, khiến Trần Như quên mất rằng rừng núi là nơi sinh sống của động vật hoang dã. Nếu không, có cho vàng nàng cũng không dám tiến sâu vào. Lúc này, nàng chỉ còn biết thục mạng chạy.
*Rầm!* Trần Như, trong lúc chạy thục mạng, vô tình hụt chân, ngã lăn ra đất.
"Thôi xong!" Nàng lẩm bẩm.
Bầy sói đã đuổi tới nơi. Bọn nó nhanh chóng vây thành vòng tròn quanh Trần Như, như để đề phòng con mồi chạy trốn.
Trần Như cả người run lên vì sợ hãi, nàng cố gắng trấn tĩnh lại. Nàng móc ra dao nhỏ, chuẩn bị chiến đấu.
*Graooooo!*
Một con sói lao lên vồ lấy cánh tay Trần Như. Mặc dù nàng cố gắng tránh né nhưng không kịp, tốc độ con sói quá nhanh. Một cảm giác đau nhói từ cánh tay truyền tới.
"Ah... ah... ah!" (-45 HP)
Trần Như đau đớn gào thét.
Con số trên đầu nàng nhảy lên, báo hiệu lượng máu đã mất của Trần Như. Con sói với hàm răng như kìm, kẹp chặt lấy cổ tay nàng, nhất quyết không buông.
Sau khi con sói đầu tiên thành công, đàn sói cũng lao lên tấn công liên tiếp.
Tuy đau đớn, nhưng Trần Như vẫn đủ tỉnh táo quan sát đàn sói. Thấy cả đàn sói lao lên, một suy nghĩ duy nhất hiện lên trong đầu nàng lúc này:
"Chết chắc." Nàng tuyệt vọng.
Phiên bản chuyển ngữ này do truyen.free nắm giữ bản quyền.