(Đã dịch) Quỷ Thần - Chương 92: Làng Vô Danh
----- Trấn Kim Loan, đại lục Thần Ma -----
Bên cạnh trấn Kim Loan, tại một rìa rừng, Trần Như lúc này lâm vào nguy hiểm. Một bầy sói gồm năm con lao lên tấn công nàng. Một con khác, với hàm răng sắc như kìm kẹp, cắn chặt vào tay Trần Như, không ngừng lôi kéo, như thể không muốn nàng thoát thân.
Trong nguy hiểm cận kề, nàng cảm thấy tuyệt vọng tột cùng. Không ngờ sau mấy th��ng trời lang bạt cùng Lâm Tùng, hòng tìm đến thành Âm Dương, giờ đây nàng lại phải bỏ mạng vô ích tại nơi này.
Nhắc đến Lâm Tùng, Trần Như chợt có cảm giác mong mỏi hắn xuất hiện ngay lúc này. Dù biết điều đó là không thể. Nàng biết rõ tên đó chắc hẳn vẫn đang ngáy o o ở chỗ cũ.
Lâm Tùng, tên này, bề ngoài trông có vẻ nhát gan. Nhưng mỗi lần Trần Như gặp nguy hiểm, hắn lại là người xông ra đầu tiên. Ở làng Osaka, trên đường đi... hay như vừa rồi ở trấn Kim Loan. Dù biết có thể bỏ mạng, hắn vẫn không hề nao núng. Điều đó khiến Trần Như cảm thấy ấm áp và an tâm khi ở bên hắn.
Chỉ tiếc rằng nếu nàng bỏ mạng ngay bây giờ, sẽ trở về thành Vô Song. Không biết sau này còn có cơ hội gặp lại hắn nữa hay không.
Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề. Không ngờ Trần Như lại có thể suy nghĩ nhiều đến vậy trong giây phút này. Nàng nhắm mắt chịu trận, chỉ mong đàn sói nhanh chóng kết thúc tất cả.
Nhưng đột nhiên lúc này, không biết từ đâu tám bóng người xuất hiện. Trang phục của họ giống hệt các Hộ Vệ trong thành, nhưng tuổi tác có vẻ cao hơn nhiều.
Thấy đàn sói đang vây hãm Trần Như, cả tám người đồng loạt ra tay. Họ rút vũ khí ra, lao về phía đàn sói.
Đàn sói cũng không ngờ lại có người xuất hiện vào lúc này. Chúng lập tức bỏ mặc con mồi Trần Như. Cả đàn quay sang tấn công tám bóng người vừa xuất hiện.
Cuộc chiến nhanh chóng nổ ra. Đàn sói tuy hung hãn nhưng liên tục bị đám người áp chế. Tám người này, dù trông có vẻ tuổi đã cao, nhưng sức chiến đấu vẫn vô cùng mạnh mẽ.
*Xoẹt.......xoẹt.....rầm......rầm......*
Những tiếng giao tranh hỗn loạn không ngừng vang vọng. Rồi dần dần thưa thớt, cho đến khi im bặt hẳn.
Đàn sói đã bị tám bóng người kia tiêu diệt hoàn toàn.
Trần Như lúc này mới mở mắt nhìn. Nàng kinh ngạc nhìn tám người đó.
"Không biết các vị là.............."
Xác sói nằm la liệt trên mặt đất. Trần Như có chút giật mình, nhưng rất nhanh nàng trấn tĩnh. Nàng tiến lại phía những người đó để trò chuyện.
Bình minh ló dạng.
Lâm Tùng lúc này ngơ ngác nhìn bốn phía xung quanh. Trần Như không có ở đây. Nàng đã đi đâu mất rồi? Chẳng lẽ đám quan binh đã đuổi kịp và bắt nàng đi rồi sao?
Hắn lập tức lắc đầu lia lịa. Nếu đám quan binh đuổi tới thì chắc chắn sẽ không tha cho hắn mới phải. Đâu có chuyện hắn lại ngủ ngon lành suốt cả đêm như thế được.
"Trần Như cô nương đi đâu rồi nhỉ?"
Lâm Tùng quyết định tìm kiếm Trần Như. Thế là hắn vừa đi vừa ngó nghiêng. Lần mò vào từng bụi cây để tìm nàng.
"Thật sự bị đám kia kéo đi sao?"
Đi sâu vào rừng tìm kiếm một hồi lâu, nhưng vẫn không thấy bóng dáng Trần Như đâu. Lâm Tùng chỉ có thể nghĩ như vậy.
"Có khi nào vào tay bọn hắn, Trần Như cô nương sẽ bị làm nhục?"
Lâm Tùng lúc này không ngừng tưởng tượng. Hắn quyết định men theo đường cũ quay về, không tiếp tục tìm kiếm nữa mà vào trấn Kim Loan hỏi thăm.
"Hehe, ta cũng muốn nhìn Như cô nương khỏa thân."
Vừa đi hắn vừa tưởng tượng dáng vẻ khỏa thân của Trần Như. Nước dãi chảy ròng ròng từ khóe miệng. Dáng vẻ của hắn lúc này quả thật vô cùng dâm đãng.
"Aaah.....Cứu tôi ......"
Bất chợt, một giọng nữ thánh thót vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của Lâm Tùng. Nghe thấy vậy, hắn vội vàng chạy đến nơi phát ra tiếng kêu cứu.
Gần đó.
Một cô gái tựa lưng vào gốc cây. Khuôn mặt nàng tái mét vì sợ hãi, hai chân run lẩy bẩy. Miệng không ngừng gào thét cầu cứu.
Xung quanh cô gái là bốn con sói xám đang vây kín.
Thấy con mồi đã không còn đường thoát. Bốn con sói liền quyết định, con đầu đàn lao lên trước tiên, tấn công về phía cô gái.
"Aaaaah.....aaaaahh......" Cô gái hoảng sợ nhắm nghiền mắt.
*Rầm ......*
"Cô có sao không?" một giọng nói vang lên.
Nghe thấy tiếng nói, cô gái từ từ mở mắt. Trước mặt nàng lúc này là một thanh niên, mặt mũi có phần hơi đê tiện, khoác trên mình bộ trang phục đã cũ nát. Hắn đang quay lưng về phía đàn sói, quay mặt lại nhìn nàng.
Con sói vừa nãy lao lên tấn công giờ đang cắn chặt hàm răng vào mông của người thanh niên kia.
"Anh.....anh là ai?"
Thấy nam tử lạ mặt ra tay cứu giúp, cô gái có chút bất ngờ.
"Ta tên Lâm Tùng. Nãy nghe tiếng cô kêu cứu nên ta chạy tới." Lâm Tùng nhịn đau vì vết thương ở mông, nói.
"Ah.......mông.......mông anh bị cắn trúng rồi!" Nói rồi cô gái vừa chỉ tay ra phía sau, ý muốn cho Lâm Tùng biết về đàn sói.
"Không sao đâu. Lũ súc sinh này dám cắn mông bổn đại gia!"
Lâm Tùng hùng dũng trả lời. Hắn móc trong hòm gỗ ra một vật. Trông giống một ống bơm kim tiêm mà người ta thường dùng ngày nay. Hắn chĩa nó về phía đàn sói.
"Các ngươi sẽ phải gánh chịu hậu quả bởi loại thuốc tự chế này!"
Nói rồi Lâm Tùng cầm ống bơm, ấn thật mạnh. Một làn khói mù nhanh chóng tỏa ra từ ống tiêm. Cuốn thẳng về phía đàn sói.
"Haha......sao rồi lũ súc vật?"
Làn khói bốc lên, che phủ toàn bộ lũ sói. Dù chưa rõ lũ sói bị ảnh hưởng thế nào. Nhưng Lâm Tùng đã hả hê cười lớn.
Rất nhanh, làn khói cũng tan biến. Có thể nhìn rõ lại bốn con sói. Ngay khi nhìn thấy, ánh mắt Lâm Tùng chợt co rụt. Bởi lẽ, lúc này bốn con sói không hề có bất kỳ dấu hiệu bị gì cả. Trái lại, sau khi bị Lâm Tùng tấn công, cả bốn con dường như càng trở nên tức giận hơn.
"Không có tác dụng gì cả....." Lúc này, hai chân Lâm Tùng cũng bắt đầu run lẩy bẩy.
Cô gái đứng sau hắn lúc này cũng sợ hãi mà nép người lại.
"Graoooo........"
Một con tru lên, rồi sau đó lao về phía Lâm Tùng để tấn công.
Nhưng đang lao lên, đột nhiên con sói đứng lại. Toàn thân nó run rẩy không ngừng.
Thấy cảnh này cả cô gái và Lâm Tùng đều kinh ngạc.
"Nó bị sao vậy?" Cô gái thắc mắc hỏi.
"Haha trúng thuốc tiêu chảy của ta chứ sao!" Lâm Tùng lấy lại tự tin cười lớn. Hắn chỉ tay về phía mấy con sói còn lại, chúng cũng đang run rẩy không ngừng.
"Graoo...." Con sói muốn tru lên như muốn thị uy. Chỉ tiếc là lúc này nó đã không còn sức lực để kêu. Thế là bốn con sói vội vàng quay đầu bỏ chạy vào rừng.
"Luna....Luna......."
Đàn sói vừa bỏ đi. Bất chợt những tiếng gọi lớn vang vọng.
"Cha......cha.....ta ở đây!"
Nghe tiếng gọi, cô gái tên Luna vừa nãy cũng giơ tay vẫy vẫy, để người kia chú ý.
Người đàn ông vừa nãy thấy Luna vẫy tay. Hắn thở phào nhẹ nhõm, rồi chạy vội về phía nàng.
"Luna, con an toàn rồi, tạ ơn trời đất!"
Tiếp cận Luna, người đàn ông vội vàng ôm chầm lấy nàng, vẻ mặt vui mừng khôn xiết.
"Cha, ta không sao."
"Ta luôn dặn con, không được rời khỏi làng. Bên ngoài rất nguy hiểm!" Sau giây phút xúc động. Người đàn ông liền buông Luna ra và trách mắng.
"Nhưng mà cha........."
Nhưng không đợi Luna kịp giải thích, người đàn ông liền lập tức kiểm tra khắp người nàng.
"Để xem con có bị thương không nào."
Trên người Luna bây giờ, quần áo xộc xệch, cơ thể đã chịu một vài vết thương do bị những con Sói Xám vừa nãy cào trúng. Vết thương không sâu, chỉ cần băng bó lại là được.
Nhưng ngay khi người đàn ông nhìn thấy vết thương, hắn đột nhiên nổi giận.
"Thằng quỷ nhỏ kia, mày đã làm gì con gái tao hả?"
Người đàn ông túm lấy cổ áo Lâm Tùng, nhấc bổng hắn lên. Xem ra, hắn có sức lực rất lớn.
Lâm Tùng còn đang đứng đó ngơ ngác, bỗng bị nhấc lên. Khuôn mặt hắn lúc này đầy hoảng sợ, hai chân không ngừng giãy giụa.
"Không phải đâu cha! Người này vừa nãy đã cứu con." Luna vội vàng chạy tới giải thích.
Hắn "Ồ" một tiếng. Người đàn ông liền thả Lâm Tùng xuống. Sau khi nghe con gái kể lại toàn bộ sự việc.
Sau khi nghe xong, biết mình đã hiểu lầm. Hắn bối rối, nhìn Lâm Tùng với vẻ mặt có chút ngượng ngùng.
"Haha, hiểu nhầm, hiểu nhầm. Thật xin lỗi a!"
Lâm Tùng dở khóc dở cười nhìn người đàn ông đối diện. Quả thật, hắn thay đổi thái độ quá nhanh.
"Không có gì, không có gì." Lâm Tùng xua tay, định rời đi. Thật, ở lại đây không biết người trung niên này sẽ còn làm ra chuyện gì nữa. Hắn vốn yếu tim, không thể chịu đựng được nhiều chuyện bất ngờ như thế này.
Ngoài ra hắn còn phải đi tìm Trần Như.
"Ngươi đã cứu con gái ta, vậy ta nhất định phải mời ngươi về nhà làm khách. Nào.....nào....." Nói rồi người trung niên kia liền nắm tay Lâm Tùng kéo đi.
Lâm Tùng muốn phản kháng lại, chợt nhận ra người trung niên này có sức lực rất lớn. Cánh tay hắn rắn chắc như thép. Khiến hắn không thể nào thoát ra được. Thế là hắn đành chịu trận, bị người ta lôi xềnh xệch đi.
----- Làng vô danh-----
Làng Vô Danh, nằm trong địa phận của trấn Kim Loan. Vốn dĩ ban đầu, nơi đây chỉ do một số người dân khai phá, dựng chòi ở tạm để canh gác ruộng lúa. Sau này thấy việc đi lại bất tiện. Họ liền ở lại đây, rồi dần dần có càng nhiều người làm nông ra đây sinh sống mà không quay về trấn, từ đó hình thành ngôi làng này. Trải qua một thời gian dài. Dân cư ở đây đã sống ổn định, lập gia đình, sinh con đẻ cái. Nhưng vì ngôi làng vẫn chưa có tên, nên người ta gọi l�� Làng Vô Danh.
Trong một căn nhà nhỏ ở Làng Vô Danh lúc này. Tiếng cười nói vui vẻ vang ra. Nếu nghe kỹ, có thể nhận thấy cả tiếng của Lâm Tùng xen lẫn trong đó.
"Haha, cảm ơn cậu đã cứu con gái ta. Nào nào uống đi!" Tiếng của người đàn ông trung niên vừa nãy vang lên. Hắn lúc này đang cầm bình rượu trên tay, liên tục rót đầy ly cho Lâm Tùng.
"Không có gì, không có gì." Lâm Tùng cũng lịch sự đáp lại.
"Thật không ngờ, trong sâu thẳm khu rừng lại có một ngôi làng như thế này."
"Nơi này sao? Đúng vậy! Đây là ngôi làng bí mật."
Người trung niên hiền hòa trả lời. Ngay sau đó liền hỏi:
"Cậu bé, sao ngươi lại tiến vào rừng?"
"Ta đi tìm một người, là một cô gái....." Lâm Tùng thật thà đáp lời mà không hề suy nghĩ.
Đột nhiên, Lâm Tùng rùng mình. Ánh mắt của người trung niên chợt trở nên cảnh giác. Từ trên người hắn không ngừng tỏa ra sát khí. Hắn gằn giọng hỏi:
Phiên bản dịch này là tài sản độc quyền của truyen.free.