Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quỷ Thần - Chương 93: Cô Không Hiểu

Làng Vô Danh, trên đại lục Thần Ma.

Trong làng lúc này, Lâm Tùng đang ngồi đối diện với người đàn ông trung niên, cha của Luna – cô gái mà hắn vừa cứu.

Người đàn ông trung niên toát ra sát khí, ánh mắt cảnh giác nhìn Lâm Tùng. Tuy nhiên, hắn vẫn chưa hề ra tay, chỉ cất lời hỏi. Nhưng giọng nói lại ẩn chứa vẻ nguy hiểm lạ thường, dường như chỉ cần Lâm Tùng đáp lời không vừa ý, hắn sẽ lập tức hành động.

“Ngươi có quan hệ gì với cô gái đó?”

Cảm nhận được sát khí từ người đàn ông trung niên, Lâm Tùng run rẩy vì sợ hãi. Hắn vội vàng làm ra vẻ đáng thương, mếu máo khóc lóc nói:

“Đại thúc, cháu là bạn của cô gái đó. Chúng cháu nghèo lắm, không có tiền chuộc đâu ạ. Xin thúc hãy thả bạn cháu ra!”

Trong đầu Lâm Tùng, hắn chắc mẩm rằng người đàn ông trung niên này đã bắt cóc Trần Như. Vì thế, mặt hắn tái mét, không ngừng lạy lục van xin.

Người đàn ông trung niên khẽ thở phào nhẹ nhõm. Sát khí trên người hắn dần tan biến. Nhìn thấy hành động của Lâm Tùng lúc này, nét mặt hắn cũng trở lại vẻ hiền hòa.

Trong lúc Lâm Tùng vẫn đang lạy lục van xin, một bóng người bỗng xuất hiện, chắn trước mặt hắn. Thấy vậy, hắn vội vàng ngẩng đầu, lau đi nước mắt nước mũi. Cho đến khi nhìn rõ thân ảnh kia, hắn mới vui mừng kêu lên:

“Trần Như cô nương!”

“Ủa, Lâm Tùng, ngươi đang làm gì vậy?”

Trần Như cũng ngạc nhiên khi thấy Lâm Tùng ở đây. “Tên này đúng là chó sao? Sao lại đánh hơi thấy nàng nhanh đến thế?”

“Haha, thì ra hai người quen biết nhau, ta cứ tưởng là đám quan binh.” Người đàn ông trung niên cũng bật cười lớn, nói.

“Ta đi tìm cô đó, sao cô lại ở đây?”

Sau phút giây vui mừng vì tìm lại được Trần Như, Lâm Tùng lúc này mới cất lời hỏi.

“Ta đi tìm suối nước, định tắm rửa một phen, không ngờ lại…”

Hóa ra, người dân nơi đây vốn sống bằng nghề săn bắn và làm nông. Hôm nay, khi đi rừng, họ vô tình gặp Trần Như đang gặp nguy hiểm nên đã ra tay cứu giúp. Trước sự nhiệt tình mời mọc của mọi người, Trần Như đã đồng ý theo họ về đây để trị thương.

Trần Như tỉ mỉ kể lại mọi chuyện. Lâm Tùng ngồi bên cạnh nghe không khỏi tủi thân: “Ngươi đi trị thương mà quên mất ta sao?” Tuy vậy, hắn cũng chẳng nói gì. Chỉ cần thấy Trần Như an toàn là hắn đã yên tâm rồi.

“Tôi cứ nghĩ cô đã thành đồ chơi của lão già nào đó…”

*Bốp!*

Chưa kịp nói dứt lời, Lâm Tùng đã bị Trần Như giáng cho một cái vào đầu, khiến hắn u một cục.

“Một đêm không gặp, ngươi lại ngứa đòn rồi!” Trần Như hừ lạnh.

“Lại bị đánh nữa rồi.” Lâm Tùng lẩm bẩm. Hết cách, ai bảo h���n đánh không lại Trần Như chứ.

“Đúng rồi, vì sao nhắc đến quan binh, vị đại thúc vừa rồi lại căng thẳng đến thế?” Lâm Tùng không khỏi nhớ lại lúc nãy người đàn ông trung niên như muốn giết chết hắn, nên vội vàng hỏi.

“Haizz…” Đại thúc thở dài một hơi khi nghe Lâm Tùng hỏi. Hắn trầm ngâm, nét mặt đượm buồn miên man. Ánh mắt hắn nhìn ra bên ngoài, nơi những áng mây đang lững lờ trôi giữa trời xanh. Cứ vậy, người đàn ông trung niên im lặng như đang nhớ về điều gì xa xăm.

Mãi một lúc lâu sau đó, hắn mới kể.

“Chắc các ngươi đã từng nghe đến Quân Phiến Loạn chứ?”

Lâm Tùng gật đầu. Còn Trần Như thì chưa hề nghe nói đến việc này, nên chỉ im lặng nghe tiếp.

“Quân Phiến Loạn là tên gọi chung. Bọn họ là quân đội của những kẻ thua trận.

Trước kia, những cuộc chiến tranh giữa các Đế Quốc không ngừng nổ ra. Kẻ thắng đạt được vinh quang tột đỉnh, sáng lập lịch sử. Còn kẻ thua… Trong số đó, không ít Đế Quốc đã chôn vùi vào dòng sông quên lãng.

Chúng ta là những người lính thua cuộc trong các trận chiến ấy. Chúng ta bị truy sát, coi khinh, và thậm chí bị đổ những tội danh như cướp bóc, bắt cóc, giết người… Và chúng ta mang cái tên Quân Phiến Loạn.

Thua trận, đế quốc diệt vong. Chúng ta không còn nơi để trở về.

Chúng ta đã tập hợp lại với nhau. Sau đó, chúng ta vào trong núi để cư ngụ. Chúng ta lấy cớ là người dân địa phương vào chăm nom ruộng lúa.

Chúng ta tiếp nhận những người lính khác. Dần dần, chúng ta hình thành nên ngôi làng ở nơi đây.

Nhưng quan binh không tha cho chúng ta. Bọn chúng vẫn ráo riết truy tìm...

Cũng không ít người trong làng đã ngã xuống vì việc này.”

Trần Như và Lâm Tùng ngồi nghe, sau đó không khỏi thở dài. Chiến tranh là vậy. Họ cũng chẳng thể làm gì. Cuộc sống này còn nhiều bất công lắm.

“Tại sao các người không phản kháng mà lại trốn chạy?” Trần Như thắc mắc hỏi.

“Phản kháng ư?” Người đàn ông trung niên lắc đầu, mỉm cười...

***

Sáng hôm sau.

Buổi sáng, khí trời se lạnh, làn gió nhè nhẹ thổi lay động những giọt sương mai còn đọng trên lá. Cả xóm làng như bồng bềnh trong biển sương. Cảnh sắc phải nói là vô cùng thú vị.

Lâm Tùng cùng Trần Như rảo bước trên những cánh đồng lúa. Những bông lúa nặng hạt, uốn cong như những chiếc cần câu. Hương lúa thoang thoảng lan tỏa khắp không gian.

“Cảnh vật thật yên bình,” tiếng Lâm Tùng vang lên.

“Ừm.” Trần Như gật đầu.

Nhìn đám trẻ con đang tung tăng ríu rít trên đường, Trần Như miên man suy nghĩ. Giá như thế giới này không có chiến tranh thì thật tốt biết mấy. Ngoài cuộc sống cũng vậy, trong [Thần Ma] cũng vậy. Nhưng vì chiến tranh, vì dục vọng, người chịu khổ cuối cùng cũng chỉ là dân chúng. Dù thắng hay thua, cuộc sống cũng sẽ thay đổi đi rất nhiều.

“Nếu cứ mãi như này thì thật tốt.” Trần Như lẩm bẩm một mình.

Khi sắp tới nhà Luna, bỗng nhiên tiếng cãi nhau ầm ĩ vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của Trần Như.

“Đồ ngốc!” Giọng người đàn ông trung niên vang lên đầy giận dữ.

“Cha không hiểu gì cả!” Luna vừa khóc lóc vừa chạy vụt đi.

“Có chuyện gì vậy?” Trần Như vội vàng tiến về phía người đàn ông trung niên, người vẫn còn đứng đó, lên tiếng hỏi.

“Haizz, con bé muốn rời khỏi làng.” Người đàn ông trung niên lắc đầu ngán ngẩm.

“Cô bé lớn rồi, cho nên có tư tưởng muốn rời đi là bình thường thôi.” Trần Như liền lên tiếng.

“Tò mò hại bản thân.”

Bỏ lại câu nói đó, người đàn ��ng trung niên đi vào nhà, để lại Trần Như và Lâm Tùng ở đó.

Dù sao cũng đang rảnh rỗi, hai người quyết định đi tìm Luna xem sao. Vậy là cả hai cùng men theo hướng Luna đã chạy đi lúc nãy.

Bên cạnh một con suối, Luna ngồi đó, khuôn mặt đượm buồn, ánh mắt đỏ hoe có lẽ vì nước mắt. Nàng cứ thế lẳng lặng ngồi cho đến khi một giọng nói đánh thức nàng.

“Em chạy nhanh thật đấy,” tiếng Trần Như vang lên.

“Chị Như…”

“Có chuyện gì với cha vậy?”

Nghe Trần Như hỏi, nét mặt Luna lại buồn bã, nước mắt rưng rưng.

“Em muốn thử rời làng một lần, nhưng mỗi lần nói đến việc đó đều bị cha gạt đi.”

Đưa tay xoa đầu Luna, Trần Như trở nên hiền hòa như một người chị đối với em gái mình. Có lẽ cô bé còn quá nhỏ để hiểu được thế giới bên ngoài. Ngay cả nàng cũng vì vậy mà đôi khi không tránh khỏi rắc rối. Ví dụ như việc gặp Khang Hy. Nhắc đến hắn, nàng bây giờ vẫn còn cảm giác ghê tởm.

“Ở ngoài chẳng có gì tốt đẹp cả, đặc biệt còn có một đám bẩn thỉu, cặn bã. Ở đây hạnh phúc hơn.”

Trần Như tận tình khuyên giải, nhưng có vẻ Luna không hiểu điều đó. Cô bé lập tức đáp lời:

“Không đúng, ở đây không có hạnh phúc.

Tại sao chúng tôi luôn phải trốn chạy chỉ vì chúng tôi thua trận trên chiến trường? Chúng tôi luôn phải né tránh những ánh mắt dò xét của mọi người.

Mẹ tôi bị giết chỉ vì họ biết bà thuộc gia đình của Quân Phiến Loạn. Em trai tôi mới 6 tuổi đã chết vì bệnh tật, bởi không có thầy thuốc nào cứu chữa.

Tại sao chúng tôi lại là những kẻ bất hạnh? Tôi cũng muốn được ăn ngon mặc đẹp, dạo chơi trên phố với bạn bè.

Đó là lý do tôi muốn rời khỏi đây!”

Nói tới đây, nước mắt Luna chảy dài. Ngay sau đó, cô bé liền quỳ xuống chân Trần Như, van xin:

“Trần Như, xin hãy dẫn tôi rời khỏi đây. Tôi không muốn ở đây thêm nữa!”

Thấy cảnh này, Trần Như cứng họng, không biết phải giải thích sao nữa. Ước mơ của cô bé thật đơn thuần. Giống như một cô gái thôn quê nghèo khó, muốn rời quê lên thành phố lập nghiệp, nhưng người nhà lại không đồng ý.

Ở cái tuổi mười sáu, mười bảy này, tính tình cô bé còn cố chấp. Càng ngăn cản, ý chí muốn rời đi càng mãnh liệt.

“Ta, ta…”

Trần Như đang định nói điều gì thì từ bên cạnh nàng, Lâm Tùng đã lên tiếng:

“Cô không hiểu à?”

“Hả?” Trần Như cũng không biết Lâm Tùng muốn nói gì. Nhưng rất nhanh, hắn đã nói tiếp.

“Cô còn không hiểu cái mà họ muốn bảo vệ khi chịu cảnh sống như vậy.

Cô không hiểu cái mà họ muốn bảo vệ khi đánh đổi vũ khí bằng cái cuốc.

Cô không hiểu hạnh phúc thực sự là gì.

Chính là gia đình.

Họ là những người lính kiêu hãnh. Có thể đổ máu trên chiến trường vì đất nước của chính mình. Nhưng họ chấp nhận mọi sỉ nhục. Quay về cuộc sống nơi đây, sống một cuộc đời nghèo khó. Cũng chỉ vì gia đình.

Họ không quan tâm tính mạng bản thân, vứt bỏ đi tôn nghiêm của chính mình. Thậm chí họ không sợ mang tiếng xấu muôn đời. Cũng vì gia đình.

Cô còn quá nhỏ để hiểu điều đó. Cái cô nghĩ tới chỉ là xa hoa, phù phiếm. Rồi tất cả sẽ biến mất. Cuối cùng, cái ở lại bên cô đến cuối cùng sẽ là gì?”

Lâm Tùng thao thao bất tuyệt, khiến Tr���n Như đứng một bên không khỏi ngạc nhiên. Tên này nhìn cà lơ phất phơ, hết ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, không ngờ hắn cũng có lúc suy nghĩ thấu đáo đến vậy.

Luna đứng một bên thẫn thờ bởi những lời Lâm Tùng nói. Nàng không ngừng lẩm bẩm câu nói mà hắn đã nhắc đến.

“Gia đình sao?”

Đang miên man trong dòng suy nghĩ sau những lời Lâm Tùng nói, đột nhiên, một lão nhân cao tuổi hấp tấp chạy đến. Thấy Luna, lão già vội vàng tiến tới, giọng điệu có chút hấp tấp, vội vàng:

“Luna, chuyện không hay rồi. Con mau chạy đi! Tên trưởng trấn Khang Hy cùng bọn thuộc hạ đã tới rồi. Cha con và người dân đang cầm chân bọn chúng. Con tranh thủ lúc này, mau mau rời khỏi đây!”

Mọi quyền lợi về bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép dưới bất kỳ hình thức nào.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free