Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quỷ Thần - Chương 94: Oán Hận

----- Làng Vô Danh, đại lục Thần Ma -----

Lúc này quan binh đã tấn công ngôi làng. Luna vẻ mặt hoảng hốt lo lắng nhìn lão già báo tin. Ngay sau đó, nàng vụt chạy đi.

Thấy vậy, Trần Như hấp tấp vội vàng đuổi theo, ngăn cản Luna.

"Luna, chờ tôi với!"

Trần Như đuổi theo giữ Luna lại. Nhưng Luna bây giờ tâm trí đã mất bình tĩnh. Nàng vùng vằng muốn thoát khỏi Trần Như, khóc lóc nói:

"Buông ra, để tôi đi! Nếu cứ để như vậy, cha tôi sẽ bị giết!"

"Em làm được gì chứ? Em sẽ làm được gì khi đến đó? Em chỉ khiến mọi việc phức tạp hơn thôi. Bình tĩnh lại nào!"

Trần Như cố sức trấn an Luna lúc này. Nàng biết nếu cứ để Luna chạy tới như vậy, nàng sẽ rất nhanh bị giết ngay lập tức.

"Nhưng chúng ta phải làm gì đó! Nếu cha tôi chết, tôi sẽ trở thành trẻ mồ côi. Tôi không muốn như thế!"

Luna lúc này bật khóc nức nở, cực kỳ sốt ruột lo lắng cho an nguy của cha mình.

Trần Như thì thật sự khó xử. Nàng rất thương Luna. Hành trình của nàng trong [Thần Ma] đã kéo dài một thời gian. Nàng hiểu được NPC ở đây không chỉ đơn giản là một cỗ máy được lập trình. Họ cũng có tình cảm của riêng mình. Và nếu họ chết, sẽ không được hệ thống phục sinh.

Luna mới chỉ mười sáu, mười bảy tuổi, nàng đã mất đi mẹ của mình. Bây giờ nếu cha nàng cũng chết, sẽ rất khó khăn, khốn đốn cho nàng. Nàng đã gặp quá nhiều cuộc sống của những đứa trẻ mồ côi ngoài đời thực. Đó cũng là lý do vì sao nàng thường xuyên làm từ thiện.

Nhưng cũng phải nói lại, đối phương nếu chỉ là quan binh bình thường, Trần Như còn có chút hy vọng mong manh, nhưng bên đối phương rõ ràng có lục giai. Cứu làm sao đây.

Cuối cùng, sau vài phút đấu tranh tư tưởng, Trần Như cắn răng nói với Luna.

"Chúng tôi sẽ giúp em, em đừng làm gì ngốc nghếch nữa."

Trần Như lúc này trong lòng thầm cầu nguyện, một cảnh tượng như ở làng Osaka sẽ xuất hiện. Nàng không biết tại sao Hắc Ám Ma Vương lại giúp nàng lần trước, chỉ mong lần này hắn sẽ tiếp tục ra tay.

Luna lúc này ngỡ ngàng nhìn Trần Như. Nàng thật không ngờ trong lúc hoạn nạn lại có người đứng ra giúp đỡ, nhất là khi đó lại là một người xa lạ. Nhưng lúc này không phải lúc để quan tâm vấn đề đó. Nàng mau chóng gật đầu.

"Cám... cám ơn chị," Luna xúc động nói.

Trần Như cũng không nhiều lời, gọi với theo Lâm Tùng:

"Đi thôi, Lâm Tùng!"

Nhưng khi nhìn thấy hắn, Trần Như ngỡ ngàng. Lâm Tùng lúc này đang lén lút tìm cách chuồn mất.

"Hả?" Bị Trần Như phát hiện, hắn giật mình, ngay sau đó vờ trấn tĩnh:

"Như cô nương, ta... ta... ta đi tiểu ấy mà."

*Bốp!*

Trần Như tức giận táng cho Lâm Tùng m��t bạt tai, khiến hắn đâm sầm vào gốc cây gần đó.

Là phận nữ nhi, nàng biết mình không thể đánh lại đối phương. Cơ hội cứu người cũng vô cùng nhỏ nhoi. Thế nhưng, nàng không thể quên đạo lý ơn đền oán trả. Cha của Luna đã cứu mạng nàng. Nàng không thể thấy người gặp nguy hiểm mà không ra tay giúp đỡ. Cùng lắm thì chết một lần, trở về thành dưỡng sức. Còn Lâm Tùng, nàng tin chắc hắn không chết được. Tên này có số mệnh dai như đỉa, sống lâu kinh khủng. Nhiều lần cứ ngỡ đã bỏ mạng, vậy mà hắn vẫn sống sót. Nàng tin lần này cũng vậy.

.........

Phía ngoài cổng làng Vô Danh.

Lúc này một đội nhân mã đã tiến vào làng, đứng đầu bởi trưởng trấn Khang Hy. Sau lưng hắn là một đội tay sai với khoảng bảy mươi người.

Dân làng vẫn quật cường đứng thành hàng, tất cả cầm vũ khí lên hòng ngăn cản Khang Hy, nhưng vô vọng. Trên đất không thiếu những thi thể của dân làng Vô Danh. Tất cả đều bị Jon một kiếm chém giết.

Jon lúc này vừa kết liễu thêm một người. Chỉ trong ít phút ngắn ngủi, hàng chục người dân làng Vô Danh đã trở thành cô hồn dưới lưỡi kiếm của hắn. Jon tươi cười nhìn về phía dân làng.

"Đám sâu bọ phiền phức. Vì bây giờ ta không còn việc gì hay hơn để làm, vậy tại sao ta không giết sạch các ngươi nhỉ?"

Nhìn dáng vẻ của hắn, dân làng Vô Danh không khỏi run rẩy. Họ biết, ẩn đằng sau nụ cười đó là một tên sát nhân giết người không gớm tay, có thể nhìn những thi thể trên đất là biết. Tuy vậy, không một ai lùi bước. Tất cả nắm chặt vũ khí, liều chết chống lại.

"Ồ, vẫn còn định phản kháng sao?" Jon nói.

Ngay sau đó, rất nhanh hắn liền lao về phía đám dân làng. Khi hắn chuẩn bị chém một người trước mặt, hắn liền cảm giác có dao nhỏ đang phi tới. Dù với hắn, điều đó chẳng đáng gì, nhưng hắn vẫn dừng tay. Hắn muốn biết kẻ nào dám ra tay đánh lén hắn.

"Bọn chuột nhắt!" Jon khinh thường.

*Keng!*

Tiếng va chạm vang lên. Con dao nhỏ bị Jon nhẹ nhàng đánh bật ra.

"Chết tiệt, vậy mà không trúng!" Tiếng Trần Như vang lên.

Nguyên lai, sau khi quyết định, cả nhóm đã hết tốc lực chạy tới đây. Vừa hay, khi tới nơi, nàng liền thấy Jon đang lao lên tấn công dân làng, vội vàng xuất ra dao nhỏ phi về phía hắn.

Luna lúc này cũng chạy tới nơi. Nàng đảo mắt nhìn một vòng tìm kiếm, cuối cùng thấy một thân ảnh quen thuộc.

"Cha!" Luna gọi to, vội vã chạy lại phía cha nàng.

Người đàn ông trung niên, cha của Luna, lúc này trên cơ thể cũng chằng chịt vết thương do chiến đấu. Tuy vậy, những vết thương đó vẫn chưa ảnh hưởng đến tính mạng. Hắn vẫn có thể gắng gượng đứng dậy. Thấy Luna đến, hắn có chút bất ngờ.

"Luna, sao con lại ở đây? Ta đã dặn người bảo con trốn đi cơ mà?"

"Nhưng cha, con không thể bỏ mặc lại cha được!"

Nhìn những vết thương trên người cha, Luna không khỏi xót xa mà bật khóc nức nở. Cha nàng, người luôn phản đối việc nàng rời khỏi làng, khiến hai cha con nhiều lần cãi vã. Vậy mà giờ phút cuối cùng, ông lại đứng ra bảo vệ, thậm chí hy sinh cả tính mạng để nàng có thể chạy trốn.

Lúc này Luna mới nhớ ra và hiểu những điều Lâm Tùng đã nói. Hóa ra đây chính là gia đình nàng.

Sau khi đánh bật con dao nhỏ, Jon mới nhìn lại đám người vừa đến. Hắn lập tức cười lạnh khi nhìn thấy một người quen thuộc: chính là Lâm Tùng.

"Cuối cùng ta đã tìm ra ngươi rồi, Hắc Ám Ma Vương!"

Khuôn mặt Jon trở nên hưng phấn, toàn thân hắn sát khí không ngừng bốc lên cao. Thấy cảnh đó, Lâm Tùng rợn tóc gáy.

"Sao hắn lại nhìn tôi? Cứu tôi, Trần Như cô nương!"

Vừa nói, Lâm Tùng vừa nép vào phía sau lưng Trần Như, dáng vẻ sợ chết.

"Buông ra!" Trần Như gõ gõ Lâm Tùng khi thấy hắn túm lấy vạt áo mình, dáng vẻ run run đứng sau lưng nàng.

"Tại sao lại nhìn tôi, chúng ta đâu quen nhau?" Lâm Tùng run rẩy, cố gắng nói to để Jon có thể nghe thấy.

Trần Như cũng khá ngạc nhiên. Chẳng lẽ chuyện lần trước ở trấn Kim Loan lại khiến Jon căm hận Lâm Tùng đến vậy? Có lý nào đâu. Họ đâu phải kỳ phùng địch thủ hay kẻ thù truyền kiếp gì.

Nghe tiếng Lâm Tùng hỏi, khuôn mặt Jon lạnh đi, sát khí đằng đằng. Hắn gằn từng tiếng nói:

"Đừng nói ngươi đã quên, chuyện ngày hôm đó...!"

----- Đại lục Thần Ma 6 năm trước -----

Tại một tòa lâu đài vô cùng xa hoa. Hai tên lính tuần tra lúc này đang trò chuyện.

"Nghe tin gì chưa? Đại nhân Jon trở về rồi. Lần này Nam Tước đích thân mở tiệc chiêu đãi đấy!" Một tên lên tiếng nói.

"Tin tức chính xác không? Ta nghe nói đại nhân ra ngoài tiêu diệt phản tặc mà? Sao lại trở về nhanh đến vậy?" Người còn lại vẻ mặt nghi hoặc nhìn.

"Ấy, ngươi biết gì chứ. Chỉ là đám thổ phỉ trên núi, với đại nhân, chỉ là một cái nhấc tay đã có thể tiêu diệt."

Nghe vậy, người thứ hai không khỏi hít vào hơi lạnh. Đám thổ phỉ đó hoành hành bá đạo, cướp của giết người không tội ác nào hắn không làm. Quan binh mấy lần cho người vây bắt nhưng đều thất bại tan tác mà trở về. Nghe đâu thủ lĩnh bọn chúng là cao thủ ngũ giai.

"Không ngờ cao thủ ngũ giai cũng không phải đối thủ của đại nhân."

Người thứ nhất vẻ mặt coi thường, nhìn tên thứ hai giống như kiểu nhà quê mới lên thành phố, không hiểu chuyện. Tuy vậy, hắn vẫn giải thích:

"Cái đó còn phải nói. Ở Đế quốc Hiên Viên chúng ta, Jon đã là thiên hạ đệ nhất."

"Ồ, thật sao?"

Tiếng nói vang lên khiến hai hộ vệ giật mình, vội vàng cảnh giác nhìn lại. Người đến lại là Jon, hai người lập tức cung kính:

"Tham kiến đại nhân!"

Jon gật đầu mỉm cười. Vốn dĩ lúc nãy hắn đi ngang qua đây, lại nghe hai hộ vệ nói chuyện, hắn liền đứng lại lắng nghe. Hắn muốn biết trong đế quốc, mọi người nói gì về mình.

"Miễn lễ đi, hình như hai ngươi vừa nói xấu ta?"

Hai hộ vệ nghe Jon nói lập tức run bắn lên, vội cùng quỳ xuống đất.

"Đại nhân thứ tội, bọn tiểu nhân không hề nói xấu ngài, trời đất làm chứng!"

Thấy vậy, Jon cười ha hả:

"Đứng dậy đi. Hở tí là quỳ. Ta nói giỡn thôi mà."

Hai tên hộ vệ lúc này mới thở phào một hơi, lồm cồm bò dậy. Nhưng khi ngẩng đầu lên, hai người đã không còn thấy Jon đứng đó.

"Đại nhân đi rồi, may quá!"

"Ừ, ta nghe nói rất nhiều cao thủ không thích người khác nghị luận về mình. Jon đại nhân quá dễ nói chuyện..."

"Được rồi, mau làm việc đi. Để đại nhân biết chuyện chúng ta lười biếng thì không hay đâu."

Hai tên lính canh tiếp tục công việc của mình.

Trong khi đó, sau khi rời đi, Jon không khỏi cười to.

"Haha... thiên hạ đệ nhất. Ta thích!"

Trên mặt hắn lúc này đắc chí vô cùng. Một hiệp khách ngũ giai đỉnh cao ở tuổi ba mươi lăm, gần chạm tới lục giai. Hỏi khắp thiên hạ này, ai có thể sánh bằng hắn? Hắn không phải đệ nhất, vậy ai mới là đệ nhất?

...........

Buổi tối.

Trong đại sảnh của tòa lâu đài, một bữa tiệc tùng đang diễn ra nhộn nhịp. Hôm nay, Nam Tước Kukudai mở tiệc chúc mừng, không ít nhân vật quyền lực trong vùng cũng nể mặt tham gia.

Bữa tiệc lúc này đã khai mạc. Ở vị trí chủ vị, Nam Tước Kukudai đứng lên, cất cao giọng:

"Giới thiệu với mọi người, một vị tướng quân dũng mãnh thiện chiến mà ta mới tuyển dụng được. Là nhân tài của Đế quốc Hoa Hạ chúng ta! Jon!"

Nói rồi, Kukudai đưa tay về phía Jon đang ngồi.

Jon đứng lên, hơi khom người cúi chào lịch sự. Thế nhưng, trên khuôn mặt hắn không che giấu nổi vẻ kiêu ngạo. Bởi lẽ, lần tiêu diệt phỉ tặc này, hoàn toàn là công đầu của hắn.

Cũng không một ai phía dưới có ý kiến gì về việc này. Dù sao, công lao của Jon, ít nhiều họ cũng đã nghe nói đến.

"Tướng quân quả là bậc anh hùng xuất thiếu niên!" Có người muốn lấy lòng liền tâng bốc.

"Đúng đúng, người tài trong thiên hạ ta đã gặp nhiều, nhưng vừa tài vừa phong độ như tướng quân thì đây là lần đầu ta thấy!" Lập tức có người phụ họa theo.

Sau đó, không ít người nhao nhao lên tiếng nịnh nọt, cũng không quên giới thiệu bản thân là ai, hòng mong Jon có thể ghi nhớ.

Thế nhưng, khi Jon còn đang đắc chí, đột nhiên một tiếng hô to từ bên ngoài vọng vào.

"Có thích khách!"

Tiếng hô ngay lập tức thu hút sự chú ý của mọi người. Đại sảnh đang ồn ào bởi những tiếng chúc tụng, đột nhiên lúc này im bặt.

Bản dịch này thuộc về truyen.free, với sự tỉ mỉ trong từng câu chữ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free