Quyển 1 Meronica Lục địa chiến tranh và kì tích - Chương 22: Chapter 22: Gravarist
Quyển 1: Meronica
Lục địa chiến tranh và kì tích
Phần 1: Hội Gieo Mầm
Chương 22: Gravarist
Tại bệnh xá trong nội cung, Noah đang nằm bất tỉnh trên giường bệnh, câu ta đã bị trọng thương rất nặng và đang rơi vào tình trạng hôn mê.
“Hiện tại thì tình trạng của cậu ấy đã ổn định nhưng tôi không thể biết khi nào cậu ấy sẽ tỉnh lại.” - Thái y nói.
“Cảm ơn ông rất nhiều.” - Tony nói, tay anh ấy đang nắm chặt như thể đang muốn đánh ai đó vậy.
“Năm thành viên đội kị sĩ hoàng gia cấp cao và một phó đoàn, ai có thể gây ra việc này chứ, chưa kể là lại còn không để lại dấu vết.” - Tony thầm nghĩ.
“Mau đi rà soát toàn bộ kinh đô, phát hiện ai khả nghi hãy giữ khoảng cách và báo về cho ta ngay.” - Tony nói, những binh lính cấp dưới lập tức đi ngay.
“Noah, em cứ yên tâm, anh sẽ trả thù cho em.” - Tony thầm nghĩ rồi ngồi xuống cạnh bên giường.
*****
Tại bàn ăn của đám Luke, mọi người đang cùng nhau vui vẻ bàn về những gì mà mình đã làm được trong ngày hôm nay.
“Tớ nghĩ là mình đã có thể kích hoạt được ma giáp rồi đó, Ven.” - Tim nói.
“Vậy sao, Uke, nhưng tớ nghĩ vẫn phải cần tập thêm đó.” - Ven nói.
“Mà này, tên thật tớ là Tim.” - Tim nói.
“Vậy sao cậu lại khai báo giả là Uke?” - Ven hỏi với giọng bất ngờ.
“Chuyện dài dòng lắm.” - Tim nói.
“Mà này, Uke, vật tay với tôi đi.” - Ven nói rồi để tay phải của mình lên bàn.
“Đã bảo là Tim rồi mà.” - Tim nói với giọng bất mãn, cậu ta cũng đặt tay phải của mình lên bàn để gồng tay với Ven.
“Xin lỗi, xin lỗi, sao cậu không nhắc tôi sớm hơn?” - Ven nói.
“Arghhhh.” - Hai người đó cùng cố gắng hết sức để vật tay của đối phương.
“Mà này, Luke, tớ muốn thử nghiệm năng lực mới được không?” - Bell nói rồi chìa tay về phía Luke.
“Được thôi.” - Luke cũng làm tương tự như vậy.
Bell nắm lấy tay Luke và bắt đầu vận ma lực của mình, sau một lát thì mặt của cậu ấy nhăn lại và dường như chẳng có điều gì xảy ra cả.
“Không thấy gì cả.” - Bell nói với vẻ thất vọng.
“Chắc chúng ta hãy thử lần sau.” - Luke nói.
“Đùng! Hahaa, thắng rồi!” - Ven nói, sau khi Tim đã thua trong một cuộc đấu vật tay.
“Đợi đã, mai chúng ta hãy đấu cái khác đi.” - Tim nói với vẻ hào hứng.
“Được thôi.” - Ven đáp cực kì vui vẻ.
*****
Tối đó, khi về phòng ngủ, Bell vẫn không ngừng cố gắng để tái hiện lại khả năng đó của mình nhưng mọi thứ dường như vô tác dụng.
“Luke, tớ nghĩ tớ biết vấn đề ở đâu rồi.” - Bell nói.
“Tớ giúp gì được?” - Luke hỏi.
“Tớ nghĩ là năng lực này có thể phụ thuộc vào cảm xúc của người bị tác động nữa, cảm xúc của người ấy càng căng thẳng bao nhiêu thì tớ sẽ càng dễ thâm nhập bấy nhiêu.” - Bell nói.
“Đó có lẽ là một giả thuyết hay đấy, ngày mai hãy thử nó sau khi tớ và Tim tập xong đi, khi ấy thì cả hai người chúng tớ đều rất căng thẳng và mệt mỏi.”
“Ý hay đó.” - Bell nói.
“Cậu ngủ trước đi, tớ đang muốn gặp Anne một tí để bàn về chuyện ngày mai.” - Luke nói.
“Thôi được, nhưng đừng ngủ ngoài bãi cỏ nữa nha.” - Bell nói.
“Nhớ rồi mà.” - Luke nói rồi nhanh chóng đi về phía chỗ mà cậu và Anne hay gặp mặt, xui xẻo thay, cậu chờ đến rất lâu nhưng vẫn không thấy cô ấy đâu.
*****
Tại bệnh xá của hoàng gia, Anne đang vội chạy như bay đến bên chỗ của anh mình.
“Arghhhh!” - Anne gào thét lên và khóc nức nở, Tony cũng chỉ biết ngồi ở đó thẫn thờ, người em gái lâu ngày mới gặp đã trở về nhưng cậu lại chẳng biết phải nói gì nữa.
“Chuyện gì đã xảy ra vậy?” - Anne hỏi với vẻ tức giận tột cùng.
“Anh ấy đã gặp tai nạn tại một đoạn gần kinh đô, chưa đến một giờ đi bộ.” - Tony nói.
“Không thể nào.” - Anne nói trong vô thức, cả người cô bây giờ đang tràn ngập cảm giác tội lỗi và ân hận, vì cô mà anh ấy mới đến đó, tại cô mà anh ấy mới phải nằm viện như bây giờ, dù biết sự thật là vậy nhưng cô vẫn không có đủ dũng khí để nói ra tại sao Noah lại đi ra ngôi làng đó với Tony.
“Em đừng quá đau buồn nữa, Noah rồi sẽ tỉnh dậy thôi.” - Tony nói.
“Nhưng anh ấy chưa từng bị thương tới mức như này.” - Anne nói lẩm bẩm trong nước mắt.
“Phải, kẻ địch lần này rất mạnh, nhưng quan trọng hơn hết, Anne, em hãy quay về nhà đi, đừng cứng đầu nữa mà nghe anh một lần thôi.” - Tony nói.
“Anh thật sự còn có tâm trạng kêu em đi cưới thằng nhà Holari rác rưởi đó sao? Anh vốn chẳng bao giờ hiểu vì sao mẹ lại làm như vậy, anh vốn chẳng hề quan tâm.” - Anne nói với vẻ tức giận.
“Phải, em nên cưới nó và em phải cưới nó, đó là điều duy nhất mà em nên hiểu lúc này.” - Tony nói.
“Vớ vẩn, anh cũng chẳng khác gì ba, đối với anh thì em và toàn bộ những người khác cũng chỉ là một con cờ chính trị ngu ngốc mà thôi. Em thà chết còn hơn chấp nhận sự thật đó.” - Anne nói rồi đập tay thật mạnh xuống giường của Noah.
“Không phải đâu, con ngốc.” - Tony nói xong vội chạy lại và ôm lấy Anne, cái ôm từ người thân ấy giống như là thứ mà Anne từ lâu đã luôn khao khát. Sau một khoảng thời gian xa nhà, cô ấy cũng đã vỡ oà cảm xúc và ôm lại Tony thật chặt trong vô thức.
“Em là công chúa của Hofdan, là Anne Gravarist và là người em gái đáng quý của anh. Anh không muốn chúng ta phải chứng kiến thêm bất kỳ người thân nào của mình trong bệnh xá một lần nào nữa, hai người đã là quá nhiều rồi.” - Tony nói với nước mắt cũng đã rưng rưng.
“Mình đã tự hứa với lòng vậy mà” - Tony thầm nghĩ với vẻ tội lỗi.
Anne dường như cũng đã hiểu điều mà anh cô muốn nói, cô ấy cũng đã dần hiểu được tình cảm mà những người anh đã luôn dành cho mình suốt thời gian qua.
“Hãy trở về nhà đi, Anne. Mọi người rất nhớ em đó.” - Tony nhắc lại với chất giọng kiên quyết. Anne thì chỉ biết im lặng và nhìn về phía chiếc giường của Noah với vẻ mặt trầm tư và đầy tâm sự.
*****
Sáng hôm ấy, tại sân tập số năm, Ven, Tim và Luke đang hăng hái tập luyện như ngày hôm qua, thì từ phía cửa bóng dáng của một cô gái tóc đỏ đang từ từ đi lại về phía mọi người. Bầu không khí vui vẻ bỗng trùng xuống đi hẳng.
“Luke, Anne tới kìa.” - Bell nói rồi chỉ tay về phía cánh cửa.
“Này Anne, ở bên đây.” - Luke đang mỉm cười rất vui vẻ dù buổi tập đang đến hồi cao trào, trái với điều đó thì Anne đang rất đau buồn.
“Luke, tớ tới đây để nói cậu là tôi sẽ không tham gia hội thi ‘Gieo Mầm’ nữa.” - Anne nói hối hả.
“Hả?” - Từng lời từng chữ thốt ra khi nãy như đã đập tan giấc mơ đạt được giải nhất của Luke trong đợt thi lần này.
“Tôi đi đây, tớ chỉ đến để thông báo thế thôi.” - Anne nói rồi mau chóng chạy đi ra bên ngoài.
“Đợi đã!” - Luke hét lên nhưng đã quá muộn, cậu từ từ quay sang nhìn về phía của Ven. Ngạc nhiên thay thì cậu ta nhìn có vẻ vẫn ổn dù đã mất đi một thành viên rất mạnh ở trong đội hình của mình, cậu ta dù đã nghe thấy như chỉ đang trầm ngâm một lát.
“Thế này thì khó cho chúng ta dành giải nhất rồi nhỉ, Tim?” - Ven nói.
“Phải đó, Luke, cậu hãy mau nghĩ cách gì đi.” - Tim nói.
“Cậu vẫn sẽ hỗ trợ chúng tôi sao, Ven?” - Luke hỏi.
“Đương nhiên rồi, ban đầu thì tôi còn chẳng tính sẽ lập hội với ai cả, các cậu dù sao thì làm đồng minh vẫn hơn là kẻ thù.” - Ven nói.
“Các cậu đợi tớ một tí nhá, tớ sẽ đi thuyết phục Anne.” - Luke nói.
“Nếu được như vậy thì tốt.” - Ven nói.
“Cố lên, Luke, bọn tớ đợi cậu ở đây.” - Tim nói.
“Cậu ấy chạy về phía hoàng cung đấy, Luke!” - Bell nói lớn.
“Cảm ơn các cậu!” - Luke nói.
Luke nhanh chóng dí theo Anne nhưng mãi không tìm được cô ấy ở đâu cả, như thể cô ấy biến mất khỏi vị trí này vậy. Cậu đã cố đi tìm xung quanh hoàng cung rồi cho đến cả phòng của cô ấy nhưng nó đã bị khoá, Luke không thể tìm thấy Anne ở đâu cả. Bỗng khi về phòng mình thì cậu cảm thấy một luồng ma thuật khá quen thuộc đang được toả ra từ phía khu vườn, cậu ấy nhanh chóng leo qua khung cửa sổ và chạy về phía đó, chạy về nơi mà lần đầu họ gặp nhau. Luke tới thì Anne chỉ ngồi co ro lại một góc và đang nhìn xa xăm lên bầu trời, cô ấy khác hẳn nét năng động và hoạt bát bình thường.
“Cậu đang làm gì ở đây vậy? Mốt là đã đến ngày thi rồi.” - Luke hỏi, khi trời đang vào giờ trưa và ánh nắng đang chiếu vô cùng gay gắt.
“Cậu đi ra đi, tớ không muốn gặp ai khác cả.” - Anne nói.
“Vậy sao cậu lại ngồi ở đây và còn chẳng ém ma thuật của mình lại nữa?” - Luke nói với vẻ nghiêm túc.
“Cậu thì biết gì chứ.” - Anne nói với giọng đượm buồn.
“Cậu có muốn đi đâu khác nói chuyện không?” - Luke nói, Anne thì chẳng có tí động tĩnh gì cả nên cậu cũng ngồi luôn xuống bãi cỏ.
“Tớ cứ suy nghĩ mãi vì sao cậu lại đột ngột ngưng thi.” - Luke nói từ phía sau.
“Cậu không hiểu được đâu.” - Anne nói như thể chẳng còn sức sống.
“Cậu hãy thử giải thích cho tớ với được không?” - Luke hỏi.
“Khi tớ mới bỏ nhà đi, mặc kệ mọi lời khuyên răn từ gia đình của mình, mọi thứ ban đầu dường như rất vui, tớ thật sự thấy mình được tự do, không phải lo nghĩ về gì hết, không ai bảo mình phải gì cả, mình có thể làm bất cứ thứ gì mà bản thân hằng ao ước.” - Anne nói với một nụ cười gượng.
“Nhưng tới một thời điểm, tớ nhận ra sự tự do ấy nó mang lại cho tớ một sự trống rỗng vô cùng lớn — sự cô độc. Nó cứ ngấm dần theo tớ qua thời gian, nỗi nhớ nhà của tớ ngày một lớn. Tới khi tớ được nhắc về cuộc thi ‘Gieo Mầm’ này thì tớ thật sự cũng chẳng quan tâm gì đến lắm giải thưởng. Tớ chỉ muốn về để gặp lại gia đình, xem họ như thế nào, cho họ thấy tớ đã trưởng thành tới đâu. Có lẽ tới tận bây giờ tớ mới hiểu được họ đã thật sự quan tâm tớ nhiều đến mức nào và tớ thật sự cần họ nhiều ra sao.” - Anne nói rồi cô ấy bỗng dưng trầm lại, Luke vô cùng khó xử và cậu cũng không thật sự hiểu được ý mà Anne muốn giải thích cho cậu nghe.
“Không giống như cậu thì đây là lần đầu tớ xa nhà, tớ không thể nói là nó đã luôn như những gì tớ tưởng tượng, rất nhiều thứ không như dự kiến và xui rủi đã xảy ra. Mỗi lần như vậy thì những hình ảnh của mẹ, Bell và cái cây quen thuộc ở River End đều hiện ra trước mặt tớ. Chúng đã luôn là một nguồn động lực to lớn để thúc đẩy tớ tiếp tục tiến lên về phía trước.” - Luke nói với một giọng đầy cảm thông. Anne nghe xong như chợt nhận ra được điều gì đó.
“Gia đình là nơi nuôi chúng ta khôn lớn. Dù ở bất kỳ nơi đâu thì gia đình vẫn sẽ luôn dõi theo chúng ta, dù ở bất kỳ đâu đi chăng nữa và sẽ luôn là nguồn động lực to lớn thúc đẩy ta từng ngày trong những thử thách ở phía trước.” - Luke nói với giọng kiên quyết.
“Hãy sống một cuộc đời mà con hằng mong muốn nhá, cho bản thân mình và cả mẹ nữa.” - Hình bóng mẹ nở một nụ cười hiền dịu nhưng chứa đầy tâm sự của Anne ập về trong ký ức cùng với nụ cười đầy tự hào của anh Noah khi rời khỏi quán ăn, Anne không kiềm được mà khóc to hơn nữa.
“Cảm ơn mẹ và anh Noah.” - Anne thì thầm.
“Này, tớ xin lỗi vì đã nói gì đó sai, tớ rất xin lỗi mà, cậu đừng khóc nữa.” - Luke vô cùng bối rối, ngay lập tức đứng dậy xin lỗi và múa tay múa chân loạn xạ.
“Không có gì đâu, không phải cậu.” - Anne nói.
“Vậy sao?” - Luke nói với vẻ bối rối.
“Cảm ơn cậu về những lời vừa nãy, tớ thật sự rất cần phải nghe nó.” - Anne nói khi đang dần nín khóc.
“Vậy cậu đừng rời đi nữa được không?” - Luke nói.
“Cậu chỉ quan tâm đến chiến thắng này thôi nhỉ?” - Anne nói với vẻ châm chọc.
“Không hẳn đâu, đương nhiên là tớ vẫn—” - Luke chưa kịp nói hết câu thì Anne đã đứng dậy và ôm thật chặt Luke. Cậu ấy cũng chỉ biết ngại ngùng mà ôm lại với khuôn mặt đã hơi đỏ lên vì ngại ngùng.
“Thật sự rất cảm ơn cậu.” - Anne nói khi những giọt nước mắt đã ngừng rơi.
“Nào, đi thôi, có lẽ chúng ta còn kịp để tập luyện đó.” - Anne nói rồi kéo tay Luke chạy về phía sân tập.
“Được, hãy cùng dành giải nhất nào.” - Luke nói với Anne, mỉm cười tán thành.
*****
Tại phòng riêng của mình, Tony Gravarist đang nhâm nhi li rượu vang xuất xứ từ nhà Carter, anh ta cũng nhìn về phía trần nhà với vẻ đầy suy tư.
“Nếu em thật sự không hứa hôn với nhà Holari, có lẽ mọi chuyện sẽ còn tệ hơn nữa” - Tony thầm nghĩ, hình ảnh đáng sợ của người cha Rolnas bỗng hiện về trong tâm trí anh.
“Asgostin, Vealear hay thậm chí là Elora đây?” - Tony lạc trong chính suy nghĩ của mình.
“Rầm” - cánh cửa phòng bỗng mở toang, một người lính với tâm trạng hốt hoảng với đầy mồ hôi chạy vào.
“Xin cấp báo chúng thần đã tìm được manh mối mới” - người lính đó quỳ xuống và nói với vẻ sợ hãi.
“Mau nói lẹ đi” - Tony đặc li rượi xuống và nói với vẻ tức giận, sự chán nản đã hiện rõ trên khuôn mặt của anh.
“Người lính đã đưa ngài Noah về đã cầm theo một núm tóc nhỏ khác, nhưng ban đầu vì cậu ấy nắm quá chặt trong lòng bàn tay của mình mà chúng tôi không thể lấy ra được” - người lính ấy nói rồi dâng núm tóc có màu xanh lá về phía trước, núm tóc ấy cũng tự nhiên bay về phía Tony như thể có bàn tay vô hình vậy.
“Ngươi làm tốt lắm” - Tony nói rồi nắm chặt lấy núm tóc, ma lực và sát khí của anh ta toả ra khiến cho người lính đó đứng còn không vững.
“Mau lui ra đi” - Tony nói khi đã hạ giọng xuống, người lính ấy cũng từ từ lui ra phía bên ngoài.
“Núm tóc này... con người chứ không phải ma thú hay gì hết, các ngươi thật sự không biết mình đang gặp phải gì đâu” - Tony Gravarist nói với vẻ chắc chắn, ánh mắt anh ta sắt lạnh và đầy sát khí.