Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Quyển 1 Meronica Lục địa chiến tranh và kì tích - Chương 21: Chapter 21: Sự Chuẩn Bị

Quyển 1: Meronica

Lục địa chiến tranh và kì tích

Phần 1: Hội Gieo Mầm

Chương 21: Sự Chuẩn Bị

Tại một sân tập dành cho lính gác hoàng gia, Luke, Tim và Bell đã đi đến và cầm theo những phần đồ ăn để gặp Ven.

“Các cậu muốn đến gặp tôi để bàn chuyện gì vậy?” - Ven hỏi.

“Tôi muốn bàn với cậu những chiến thuật quan trọng trong bài thi kế tiếp” - Luke nói.

“Cậu cứ nói đi, tôi nghe” - Ven ngưng tập rồi ngồi xuống.

“Tớ đang định sẽ gia tăng sức mạnh của nhóm ta trong hai ngày tiếp theo trước khi thi” - Luke nói.

“Cậu biết thời gian đó là quá ngắn không?” - Ven nói với vẻ hoài nghi.

“Thứ tôi đang muốn cải thiện chính là khả năng phối hợp nhóm, chúng ta hãy trao đổi cho nhau biết về khả năng của mình đi” - Luke nói.

“Được thôi, tôi có khả năng điều khiển và tạo ra những hạt cát” - Ven nói, tay cậu ấy xuất hiện những vòng tròn ma thuật rồi điều khiển những hạt cát ở dưới chân mình lên và tạo thành những hình dạng khác nhau như một khối tròn và một khối vuông vô cùng tinh xảo như thể được nhào nặng bởi những bàn tay vô hình.

“Ngoài ra, tôi còn có thể nắn chúng lại để tạo thành đất cứng hơn, và tôi có thể khiến cho đất rã ra thành cát” - Ven nói rồi nắn khối cát này mình vừa tạo ra rồi lại khiến chúng trở lại thành cát giống hình dạng ban đầu.

“Các cậu làm được gì?” - Ven hỏi.

“Tớ có khả năng tạo ra nước với áp lực khá cao và một lượng rất lớn” - Tim nói rồi giơ tay mình về phía đằng sau rồi bắn một tia nước lớn, làm ướt cả một vùng.

“Tớ thì có khả năng tác động vào tâm trí của người khác và cảm nhận ma lực trên diện rộng tốt” - Bell nói.

“Hữu dụng phết đấy, tớ quên không nhắc là tớ còn có khả năng kiểm soát ma giáp khá tốt, cộng với thể lực của mình thì tớ tự tin rằng là mình tay đôi không thua bất kỳ ai” - Ven nói.

“Ma giáp là gì vậy, Ven?” - Luke hỏi.

“Là khả năng giải phóng ma lực ra bên ngoài và cường hóa bản thân ấy, đương nhiên cũng sẽ có tác dụng phụ là làm cho hiệu suất ma thuật thấp đi” - Ven nói.

“Ra là vậy” - Luke nói.

“Vậy còn cậu, Luke?” - Ven hỏi.

“Tớ thì có khả năng sao chép năng lực của người khác nhưng với điều kiện là tớ phải chạm được vào họ” - Luke nói rồi chạm vào người của Ven, cậu ấy cũng ngay lập tức triệu hồi ra vòng ma pháp y hệt và từ phía dưới đất, những hạt cát bắt đầu bay lên.

“Khả năng này mạnh phết nhưng lại không tốn ma lực như của Tim, thật sự hữu dụng” - Luke thầm nghĩ.

“Năng lực của cậu ưu việt quá vậy” - Ven nói xong, mắt vẫn còn dõi theo tay Luke với sự kinh ngạc.

“Bình thường thôi mà” - Luke nói với vẻ hơi ngượng.

“Mà cậu có thể sao chép tối đa bao nhiêu năng lực?” - Ven hỏi.

“Hiện giờ thì là một và chỉ trong một canh giờ, nhưng nếu tớ cạn ma lực trước thì không biết nữa” - Luke nói.

“Cậu có thử nghiệm với hai năng lực bao giờ chưa?” - Ven hỏi.

“Hiện tại thì vẫn chưa, do tớ mới thật sự chỉ lĩnh hội được gần đây thôi” - Luke nói.

“Vậy cậu còn chờ gì nữa” - Ven nói.

“Được thôi” - Luke chạm vào người Tim, cậu ấy cố gắng gồng sức mình để cùng lúc triệu hồi cả hai năng lực, nhưng toàn thất bại, cậu ấy cùng lắm chỉ dùng được một năng lực và năng lực còn lại sẽ không xuất hiện.

“Có lẽ cậu cần kích hoạt được ‘Thức tỉnh’ năng lực của mình” - Ven nói.

“Đó là gì nữa vậy?” - Luke hỏi.

“Điều này thì tớ chưa rành, nhưng tớ nghe một người chỉ rằng là nếu như cậu kích hoạt được thức tỉnh thì năng lực của cậu sẽ được khai mở ra thêm rất nhiều” - Ven nói.

“Làm sao để làm được điều đó?” - Luke hỏi.

“Tớ chỉ biết là nó sẽ xuất hiện những khi cậu đang bị dồn tới đường cùng, bản năng của cậu sẽ trỗi dậy, hoặc có thể là luyện tập nhiều năm dài, tớ thật sự không rõ vì bản thân tớ thật ra dù đã thức tỉnh một lần nhưng đã rất lâu rồi” - Ven nói.

“Thì ra là vậy” - Luke nhớ về cái lần cậu bị con Naedk gắp lên trên trời cao và thức tỉnh được năng lực của mình, Bell dường như cũng rơi vào trầm tư và đang nghĩ ngợi về một điều gì đó.

“Hình như tớ đã thức tỉnh một lần vào lúc tòa tháp bị tấn công đấy, Luke” - Bell nói.

“Thật sao, cậu hình như cũng đã kích hoạt năng lực của mình một cách vô thức khi đối đầu với con quái vật ở rừng tối đấy” - Luke nói trong mơ hồ, vì khi ấy mọi chuyện diễn ra quá nhanh.

“Cậu có thể đã khai mở ra những khả năng mới rồi đó, Bell, phải không?” - Ven nói.

“Tớ cũng thật sự chưa biết chúng là gì nữa, nhưng tớ đã có một số dự đoán” - Bell nói với vẻ mặt bâng khuâng.

“Mà này, Ven, cậu có thể chỉ tớ Ma Giáp được không?” - Tim hỏi.

“Được thôi, nhưng nó cũng không dễ dàng đâu” - Ven nói.

“Tớ nữa” - Luke nói.

Ven lúc đó tỏa ra một lượng ma lực lớn, nhưng lại không lan rộng đi xa, nó chỉ tập trung xung quanh cơ thể cậu ấy.

“Nào, các cậu thử tấn công tớ đi” - Ven nói.

Tim ngay lập tức bắn nước toàn lực vào người cậu ta, đòn ấy đủ làm cho một người bình thường bị văng đi rất xa, nhưng bây giờ lại chẳng thể khiến cho Ven lay chuyển.

“Đỡ này” - Ven nói rồi tiến lại về phía Tim, tung ra một cú đánh trực diện, tuy nhìn không quá mạnh nhưng lại khiến cho Tim bị choáng váng dù đã phòng thủ rồi.

“Đó là cơ bản những gì mà Ma Giáp có thể làm được, nhưng như tớ đã nói thì nó sẽ hạn chế đi khả năng điều khiển cát và tớ cũng không thể duy trì nó được quá lâu” - Ven nói.

“Hay vậy, để tớ tập thử” - Tim nói.

“Này, này, Luke” - Bell nói nhỏ với Luke.

“Tớ nghĩ là tớ có thể đọc được suy nghĩ của người khác đấy” - Bell nói.

“Sao cậu nghĩ vậy?” - Luke hỏi.

“Khi tớ chạm vào cậu ở quán Black Garden, tớ đã thấy rất rõ những ký ức khi những chuyện đó xảy ra” - Bell nói.

“Tuyệt vời quá vậy, cậu hãy nên thử tập thêm về nó đi, tớ nghĩ nó sẽ rất hữu dụng đấy” - Luke nói.

“Này, Luke, có muốn lại đấu tập chung luôn không?” - Ven nói, Tim khi này đã rất thất thế trước sức mạnh của cậu ta.

“Được thôi” - Luke cũng tham gia vào chung với họ.

Chiều đó, tại một quán ăn ở một ngôi làng cách kinh đô chỉ một giờ đi bộ, những binh lính hoàng gia đang ập vào quán và rà soát tất cả mọi người.

“Thả tôi ra” - Anne nói khi đang còn đang ăn dở.

“Thả em ấy ra đi” - Noah Gravarist nói khi đang từ từ đi lại và gỡ mũ trùm ra rồi ngồi vào chung bàn ăn với Anne, các binh lính thấy vậy cũng bỏ Anne ra.

“Sao anh lại ở đây chứ?” - Anne hỏi.

“Đây là quán ăn mà mẹ và em từng rất thích mà, anh đoán em sẽ ở đây” - Noah nói.

“Mẹ và hai anh kia dạo này như thế nào rồi?” - Anne hỏi.

“Vẫn tệ như cũ thôi” - Noah nói.

“Lỗi đó là tại ai hả?” - Anne nói với vẻ căm hận.

Noah chỉ ngồi trầm tư, Anne thấy vậy thì ngồi xuống nhưng vẫn còn chưa buông bỏ hết cảnh giác.

“Các cậu ra ngoài chờ hết đi, tôi sẽ nói chuyện riêng với em ấy một chút” - Noah nói.

“Tuân lệnh” - Những binh sĩ khác nhanh chóng làm theo.

“Anh không định bắt em à, anh đang định dùng lời lẽ để thuyết phục em sao?” - Anne nói.

“Một năm rồi đấy Anne, em trải nghiệm chưa đủ sao? Em có biết là cha đã giận như thế nào khi em bỏ đi không?” - Noah nói.

“Mặc kệ ông ta, còn rất nhiều thứ em muốn tận mắt chứng kiến và thực hiện, dù có gian khổ nhưng lại vô cùng xứng đáng” - Anne nói.

“Em chưa thật sự thấy được sự tàn khốc của chiến tranh đâu, khi con người đi trên lằn ranh sinh tử thì đó mới là thứ đáng sợ bậc nhất” - Noah nói với giọng kiên quyết.

“Em không sợ đâu, em sẽ chứng minh cho mọi người thấy khả năng của mình, anh cứ đợi đi” - Anne nói.

“Em không cần phải chứng minh giá trị của mình theo cách đó đâu, hãy chứng minh giá trị của mình bằng cách hoàn thành trách nhiệm với gia tộc đi” - Noah nói.

“Anh sẵn lòng cả đời làm con tốt thí trên bàn cờ của người khác sao?” - Anne nói với vẻ tức giận.

“Có những thứ chúng ta không thể tự ý thay đổi được” - Noah nói với giọng đầy sự cảm thông và nhẹ nhàng.

“Thà chết chứ em sẽ không quyết đi theo những con đường mà người khác đã sắp đặt sẵn đâu” - Anne nói.

“Nếu như em đã kiên quyết như vậy thì hãy ít nhất tham gia vào đoàn Lãn Hưu và Tham Ngư có được không?” - Noah nói.

“Ở nơi đó có khác gì là một nhà tù khác đâu, cha và các anh sẽ lại tiếp tục gò bó em thôi” - Anne nói.

“Cũng phải, coi như anh không lay chuyển được em, nhưng hãy luôn nhớ rằng mình là gia tộc Gravarist và bọn anh sẽ luôn chờ đợi em trở về” - Noah nói rồi đứng dậy, đặt một bịch tiền to tướng trên bàn.

“Hãy nhớ tự chăm sóc cho bản thân nhé, sắp tới trong hai vòng thi sắp tới thì Tony sẽ không nhân nhượng với em đâu” - Noah nói.

“Cảm ơn anh vì đã cảnh báo và cũng cảm ơn vì buổi ăn ngày hôm nay” - Anne nói với một nụ cười hồn nhiên.

“Không có gì, cũng lâu rồi anh không được ăn quán mình yêu thích nhất, mà Anne này, hãy cứ làm điều mình yêu thích, có rõ chưa hả?” - Noah nói với một nụ cười tự hào và đi ra ngoài quán.

“Không ai được báo cáo vụ việc này với bất kỳ ai, nếu ai có hỏi thì nói là đã nhận nhầm người, nghe rõ chưa?” - Noah nói.

“Dạ rõ” - Lính của anh đáp, họ cũng đã ngay lập tức lên ngựa và tiến về phía kinh đô.

“Chuyện gì vậy?” - Noah bỗng đứng lại sau khi nhận ra mặt đất dưới chân mình có gì đó rất lạ, như thể đang di chuyển theo đoàn, không khác gì một sinh vật sống.

“Có gì không đoàn phó” - những thánh kị sĩ khác hỏi, Noah chỉ lãng tránh mà tiếp tục đi về phía kinh đô.

*****

Tại sân tập luyện của kinh đô, Luke và Tim khi này dù đã rất cố gắng phối hợp nhưng vẫn không thể nào đánh bại được Ven, thể lực và ma lực của cậu ta quá vượt trội.

“Này Tim, hãy thu hút sự chú ý của cậu ta, tớ muốn thử một đòn này” - Luke nói nhỏ với Tim khi miệng còn thở hổn hển.

“Được thôi” - Tim nói xong, lao lên tấn công về phía Ven.

“Hyaaaaa” - Tim hét lên, cậu ta cố gắng kích hoạt Ma Giáp, dù nó chưa hoàn thiện lắm nhưng Tim đã mơ hồ nắm vững được nó.

“Chỉ trong thời gian ngắn ngủi như vậy sao?” - Ven tự hỏi, cậu ta đưa tay phải lên chặn cú đấm của Tim, sau đó phản công lại bằng một cú đấm ở tay trái, Tim cũng đã nhanh chóng nắm được tay của cậu ta.

“Hay lắm, về thể lực thì mình và cậu ta không chênh lệch quá nhiều” - Tim thầm nghĩ, Luke lúc này cũng đã di chuyển sang bên hông của Ven, cậu ta lấy tay phải nắm vào phần bắp tay trái, tay trái giơ ra hai ngón giữa và trỏ chĩa về phía ngực của Ven.

“Kuo, Thủy Chỉ” - Luke nói, một vòng ma pháp nhỏ hiện ra, nhưng một tia nước với tốc độ cực lớn xuất hiện, khiến cho Bell và Tim vô cùng bất ngờ, nó ngay lập tức hất văng được Ven.

“Nếu như không có Ma Giáp, đòn đó rất có thể là mình đã lành ít dữ nhiều” - Ven thầm nghĩ rồi toát mồ hôi lạnh.

“Hay quá, Luke” - Tim nói.

“Hehehe, quá khen” - Luke nói với nụ cười rạng rỡ.

“Cậu phải chỉ tớ đòn đó nhé” - Tim nói.

“Đúng là quyết định đúng đắn khi gia nhập chung với bọn họ mà” - Ven nói.

“Mà quả thật cậu mạnh dã mang, nếu như phải đấu thật với cậu thì chắc cả ba bọn tớ không có cửa thắng” - Luke nói bông đùa.

“Thôi được rồi, chúng ta đi ăn thôi, mai chúng ta còn tập tiếp” - Ven nói với giọng điệu phấn khởi rồi ngay lập tức đứng bật dậy như chưa có chuyện gì xảy ra.

“Được thôi, đi thôi Bell” - Luke gọi Bell, người mà từ sáng tới giờ đang ngồi thiền ở khán đài.

“Chờ tớ chút” - Bell nói rồi nhanh chóng chạy xuống.

*****

Trong một căn phòng họp sang trọng trong nội thành, các vị đoàn trưởng và Tony Gravarist đang họp với nhau.

“Ngài Tony, chúng tôi có chuyện gấp cần thông báo từ Noah” - Người lính mở cửa với mồ hôi nhễ nhại trên người.

“Cái gì cơ?” - Tony hỏi.

“Đoàn phó đội kỵ sĩ hoàng gia Noah Gravarist cùng tùy tùng đã bị tấn công trên đường về kinh đô, hiện đang ở bệnh xá” - Người lính đó báo.

“Rầm” - Tony đập thật mạnh lên bàn, anh ta không còn kiềm nổi cảm xúc khiến cho ma lực lan tỏa ra ngoài căn phòng, khiến cho những binh lính bên ngoài vô cùng lo sợ.

“Tình trạng của Noah và đoàn tùy tùng như thế nào rồi?” - Bell, đoàn trưởng của Đố Nhãn, hỏi.

“Đoàn tùy tùng gồm bốn kỵ sĩ hoàng gia cấp Tiên và hai mươi người lính hộ vệ khác đều đã mất tích, chỉ còn duy nhất một kỵ sĩ hoàng gia liều mạng đã đem ngài ấy trở về, còn ngài Noah thì đang vô cùng nguy kịch” - Người lính nói.

“Xin thứ lỗi cho ta, cuộc họp hôm nay kết thúc rồi, ta có chuyện khẩn cấp khác” - Tony nói với giọng đầy phẫn nộ nhưng cũng có phần tự trách.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free