Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Quyển 1 Meronica Lục địa chiến tranh và kì tích - Chương 20: Chapter 20: Bạn Bè Mới

Quyển 1: Meronica

Lục địa chiến tranh và kì tích

Phần 1: Hội Gieo Mầm

Chương 20: Bạn Bè Mới

Ở nhà ăn trong nội cung, những trang trí vẫn làm toát lên vẻ sang trọng như trước, những món ngon được đặt ở những chiếc bàn dài cạnh cửa sổ, ở giữa là hàng trăm chiếc bàn tròn lớn để cho thí sinh ngồi, đây là một buổi tiệc ăn sáng tự chọn.

“Luke, hãy chọn bàn nào đẹp đi” - Bell nói. Lúc này phòng vẫn còn khá trống trải bởi nhiều người vẫn còn suy sụp sau kết quả và không có hứng thú với việc ăn uống, một số người thì vẫn còn ở trong phòng của mình.

Ba người họ tách nhau ra để đi lấy thức ăn. Tim thì do lần đầu được trải nghiệm những món ngon vật lạ nên cậu ta đã lấy rất nhiều, Bell thì chỉ lấy những món mà cô thân thuộc, còn Luke thì lấy những món mà cậu chưa bao giờ thử.

Sau khi họ lấy xong và đang về bàn để thưởng thức thì tốp thí sinh khác cũng mới vừa vào, họ đi rất đông, phải từ tám tới mười người. Trong số đó cũng có không ít quý tộc, những người thường thì đi theo như đang hầu hạ chúng vậy.

“Chắc là họ đã được trả một khoản tiền kết xù và hứa sẽ giúp được tránh phải vô quân đội chính quy” - Bell nói.

“Ý cậu là sao Bell?” - Luke hỏi.

“Những quý tộc có thể bảo đảm cho cậu về phe cánh của mình để tránh cho cậu phải đi sung quân ấy mà, nhưng chắc chỉ có những người yếu kém về năng lực mới chọn cách đó” - Bell nói.

“Phải, những người yếu kém” - Luke nói với vẻ trầm tư.

“Mà tối qua Aaron đã chiêu dụ chúng ta phải không?” - Bell hỏi Luke.

“Phải, sao cậu lại biết?” - Luke nói.

“Aaron đã ngăn tớ đi theo cậu, tớ cũng đã đoán ra được điều gì đó nhưng quả thật là tớ đã không có thiện chí” - Bell vừa nói vừa ăn.

“Rồi cậu có đồng ý chưa Luke?” - Tim hỏi.

“Tớ đang định đồng ý nhưng khi ấy đã nghe tiếng của các cậu đánh nhau ở bên ngoài rồi” - Luke nói.

“Xin lỗi, xin lỗi nhiều” - Tim nói.

“Cũng hên là cậu chưa đồng ý, tớ thật sự không tin đám quý tộc đó” - Bell nói với vẻ tức giận.

“Tớ cũng thấy vậy” - Luke nói.

Một lát sau nữa, lại có thêm một tốp thí sinh như ban đầu tiến vào, rồi lại thêm một tốp nữa, và lại một tốp nữa. Hầu như mọi người đều đi chung với nhau thành nhiều nhóm lớn như vậy.

“Có gì đó không ổn thì phải, hình như chúng ta đang bị cô lập” - Luke thầm nghĩ, song trong đầu cậu bỗng nhớ lại câu nói của Jacob: “Vòng thứ hai là vòng thi đồng đội”.

“Chết rồi” - Luke nói trong vô thức. Bell và Tim cũng bị bất ngờ bởi Luke.

“Có chuyện gì vậy?” - Tim hỏi.

“Khi tớ bàn chuyện với đám Asfer, họ còn nói rõ lí do tại sao vòng hai chúng ta phải lập nhóm nữa: thi kiến thức, thi hợp tác và thi đối đầu. Những tộc khác chắc hẳn cũng đã chiêu dụ những thí sinh khác ở đây rồi” - Luke nói.

“Nếu vậy thì chúng ta sẽ phải đối đầu với những nhóm có số lượng rất lớn đấy” - Bell nói.

“Phải, một trăm bốn mươi sáu người, tớ nghĩ mỗi nhóm sẽ không dưới mười người đâu. Chúng ta cũng phải nhanh lên để mà chiêu mộ thêm người” - Luke nói.

“Nhưng làm sao để thuyết phục họ bây giờ, chưa kể là đa số bọn họ đều đã lập nhóm trước cả rồi” - Bell nói.

“Chết rồi” - Tim nói.

“Khoan đã, những quý tộc chắc hẳn là đã chiêu mộ những người không dòm ngó tới chức vô địch” - Luke nói.

“Ý cậu là những người đứng đầu bảng ư?” - Bell hỏi.

“Phải đấy, và tớ cũng đã có một người trong đầu sẵn” - Luke nói.

∗∗∗∗∗

Sau khi ăn xong, ba người họ nhanh chóng đến xem lại bảng xếp hạng thì thấy năm người đứng đầu trước Tim là: Ven, Aaron Asfer, Hang, Drake, Anne.

“Chúng ta hãy thử đi lần lượt thuyết phục họ đi” - Bell nói.

“Được, anh lính ơi, xin hãy dẫn bọn em đến phòng của những bạn này ạ” - Luke nói. Sau khi cùng anh lính dò hỏi lòng vòng thì họ cũng đã tìm đến được phòng của Ven nhưng cậu ấy hiện giờ không có ở trong phòng nên họ đã chuyển sang phòng của người đạt top ba là Hang.

“Cốc Cốc Cốc” - Tiếng Luke gõ cửa vừa vang lên thì cậu ấy đã ra mở cửa rất nhanh chóng.

“Có gì không vậy các cậu?” - Cậu ta là một người có mái tóc bù xù với thân hình to lớn, cường tráng hơn cả Tim, khuôn mặt nhìn vô cùng lanh lợi.

“Tớ đang thắc mắc là cậu có đang muốn hợp tác chung với chúng tớ vào bài kiểm tra đợt hai tiếp theo không?” - Luke hỏi.

“À thì ra là vậy, xin lỗi nhưng tớ đã có nhóm rồi” - Hang nói.

“Dù sao cũng rất vui khi được gặp cậu!” - Luke nói.

“Chào tạm biệt” - Hang nói.

“Mọi chuyện cũng không suôn sẻ mấy nhỉ” - Bell nói.

Khi họ đến phòng của người tiếp theo trên bảng xếp hạng là Drake thì mọi chuyện càng tệ hơn.

“Cốc Cốc Cốc” - Luke gõ cửa.

“Biến đi” - Cậu ta hét lớn từ bên trong.

“Ngày hôm nay xui xẻo thật đấy” - Tim nói.

Luke, Tim và Bell cố gắng tìm thêm những đồng minh khác nhưng họ lại chẳng thể kết nạp được ai. Những người đầu bảng đã có những dự tính riêng từ đầu, những người ở dưới bảng thì đã kết giao với những gia tộc mạnh hơn để gia tăng quân số.

“Cứ thế này thì không ổn rồi, tối nay nhất định phải chiêu mộ được Anne” - Luke thầm nghĩ.

Đúng lúc ấy thì Luke đã thấy một người quen thuộc trở về với mồ hôi nhễ nhại trên người cùng với lính gác theo sau. Cậu ta là Ven, người đang có vị trí đầu bảng của cuộc thi đầu tiên, cậu ta còn nhớ như in người đã nộp bài đầu tiên trong hôm ấy.

“Đợi đã Ven” - Luke hét lên.

“Có chuyện gì sao?” - Ven hỏi.

“Tớ muốn đề nghị được hợp tác với cậu trong cuộc thi kế tiếp” - Luke nói.

“Cậu muốn tôi thành lập đồng minh sao? Câu này tôi nghe nhiều rồi. Tôi không hứng thú với những thứ xa hoa, quyền quý đâu. Tôi chỉ nhắm tới thứ duy nhất đó là chức vô địch” - Ven nói.

“Phải, chúng tôi cũng đang muốn giúp cậu giành được chức vô địch” - Luke nói.

“Tại sao?” - Ven hỏi với vẻ ngạc nhiên.

“Với năng lực của cậu, tôi thừa biết là sẽ rất giỏi hơn nhiều người nhưng cậu giỏi hơn tất cả một trăm bốn mươi sáu người còn lại không?” - Luke nói.

“Ý cậu là sao? Vào thẳng chủ đề đi” - Ven hỏi với vẻ nghiêm túc.

“Chúng tôi cũng là những người đang bị thất thế bởi những người khác đã sớm thành lập các hội nhóm lớn. Đương nhiên họ cũng là những người sẽ nhắm đến chức vô địch, và họ sẽ không ngần ngại hạ bệ người đứng đầu bảng – là cậu, một thí sinh cô độc, một mục tiêu dễ nhắm vào” - Luke nói với vẻ đầy tự tin.

Mặt của Ven lúc này đã rơi vào trầm tư và có vẻ đang lo lắng.

“Đương nhiên chúng tôi tuy là một đội chỉ có bốn người, nhưng chúng tôi có hai thành viên là Anne và Uke, lần lượt đạt thứ hạng là năm và sáu. Chắc chắn sẽ trở thành những đồng minh hữu ích của cậu” - Luke nói.

“Trước khi tôi trả lời, tôi có một chuyện muốn hỏi: Tôi vẫn luôn tò mò Uke, làm sao một người nộp bài trễ như cậu lại có thể được đánh giá cao hơn cả những bài đã làm bài sớm hơn rất nhiều?” - Ven hỏi.

Ban đầu Tim còn quên vụ đó nên đã đứng ngây ra một lát, tới khi được Luke nhắc nhở thì mới chợt nhớ ra.

“À, tớ thì chẳng có gì quá vượt trội cả, chỉ là nhờ vào sự chỉ dẫn của Luke” - Tim nói.

“Ra là vậy, cậu là nắm đấm, còn Luke là bộ não. Lượng ma lực của cậu toả ra ngày hôm đó tôi vẫn chưa quên đâu” - Ven nói.

“Vậy ý cậu thế nào?” - Luke nói rồi chìa tay ra.

“Tôi đồng ý” - Ven bắt tay cậu ta.

Tối đó tại khu vườn nơi mà Luke và Anne gặp nhau, cậu ấy và Bell đang ngồi đợi cho Anne quay trở lại vì khi sáng cậu ấy cũng đã rời phòng.

“Mà này sao cậu lại chắc chắn thuyết phục được Anne vậy? Lỡ như cô ấy có nhóm rồi thì sao?” – Bell hỏi.

“Cậu ấy và tớ có nói chuyện tối qua khá thân mật, có vẻ như cô ấy cũng là một người rất không ưa bọn quý tộc và hơn hết là cô ấy thường xuyên đi ra ngoài nên chắc cũng chưa có ai chiêu dụ được cô ấy đâu” – Luke nói.

“Mà này cảm ơn cậu hồi sáng vì đã tin tưởng tớ nhá, dù tớ đã nói dối nhưng hai cậu vẫn diễn theo tớ” – Luke nói với giọng điệu rất cảm kích.

“Chúng ta đã quen nhau từ rất lâu rồi mà” – Bell nói.

“Tớ cũng không nghĩ là Tim sẽ tin tưởng tớ nhiều như vậy” – Luke nói.

“Chúng ta đã trải qua nhiều chuyện cùng nhau mà” – Bell nói với một nụ cười mỉm.

“Mà này, tớ cũng lại phải cảm ơn cậu vì đã đắp chăn cho tớ tối qua và xin lỗi cậu vì đã quát tháo dù cậu đã đúng. Tớ thật sự hiểu việc của cậu làm nhưng trong lúc ấy không hiểu sao tớ lại không thể chấp nhận nổi, xin cậu hãy bỏ qua cho tớ” – Luke nói rất nhanh với giọng điệu ngượng ngùng và mặt cậu ta có phần hơi đỏ.

“Không sao mà, tớ biết là cậu sẽ nhận ra điều đó thôi” – Bell nói với một nụ cười.

“Mà Bell, cậu yên tâm đi, tớ sẽ trả thù được đám quý tộc Asfer đó” – Luke nói với giọng quyết tâm, những hình ảnh về khu rừng và toà tháp bỗng ùa về trong tâm trí Luke.

“Cậu nghĩ những đám quý tộc khác có khác gì mấy không? Nếu có thì cậu sẽ trả thù hết à?” – Bell hỏi với giọng chán nản.

“Ý cậu là sao?” – Luke hỏi.

“Khi tớ chạm vào người cậu lúc cậu rất tức giận đó, đầu tớ bỗng tràn đầy những hình ảnh về ngôi làng và tòa tháp hôm ấy, tớ thấy được toàn bộ những cảm xúc phẫn uất mà cậu trải qua. Tớ thật sự không nghĩ việc trả thù sẽ đem lại cho ta ích lợi gì cả” – Bell nói với vẻ trầm tư.

Luke không biết nói gì cả, cũng chỉ biết rơi vào trầm tư.

“Cậu hãy tiến về phía trước được không? Coi như chúng ta chưa từng nghe phải chuyện đó” – Bell nói.

Luke vẫn tiếp tục không biết phải nói gì cả, nhưng trong tâm cậu ấy rõ ràng vẫn chưa phục. Hai người im lặng một hồi lâu thì Bell bỗng chỉ về phía bầu trời.

“Mà này, cậu thấy bầu trời đêm nay đẹp không?” – Bell hỏi để đổi hướng chủ đề.

“Phải, rất đẹp đấy, có khi còn hơn cả River End” – Luke vừa nói vừa nhìn lên bầu trời đầy sao, nhưng ánh mắt của cậu dường như đã mất đi sự hồn nhiên vốn có trước khi mà rời khỏi nơi đó rồi.

“Ước gì chúng ta có thể ở đây mãi ha” – Bell nói vu vơ rồi nằm dài ra bãi cỏ. Luke thấy vậy thì cũng làm theo.

Một lát sau thì bỗng đôi tai dài của Bell nghe thấy một tiếng động lạ như một người đang giẫm lên đống cỏ vậy, bước chân rất nhẹ nhàng thanh thoát.

“Luke, tớ nghĩ là Anne về rồi đó” – Bell nói rồi ngẩng đầu lên nhìn. Luke cũng mau chóng làm theo.

Người đó đi được một đoạn thì bỗng dừng lại và đi theo một hướng khác. Trời vô cùng tối nên Luke khó mà có thể biết được đó có phải là Anne hay không.

“Cậu là Anne phải không? Lại đây, tôi có chuyện muốn nói” – Luke hét lớn.

Người đó dần tăng tốc chạy hơn, chân lướt đi như đang bay xà xà trên mặt đất, tóc cô ấy cũng bay bồng bềnh theo gió. Luke và Bell cũng nhanh chóng chia ra mà rượt theo cô ấy, nhưng khổ nỗi là cô ấy di chuyển với tốc độ quá nhanh.

“Đứng lại đi Anne! Tôi chỉ muốn nói chuyện!” – Luke hét lên bằng cả sức lực của mình dù đang chạy rất mệt.

“Này này, đừng hét lớn như vậy nữa” – Anne hét lại. Bell cũng thấy xấu hổ vì giờ này trời đã rất khuya.

“Tớ chỉ muốn nói chuyện thôi” – Luke nói.

“Cậu thuyết phục tôi quay về có phải không? Còn dẫn theo người để tóm lấy tôi. Họ đã trả cho cậu bao nhiêu tiền hả?” – Anne hét lại.

“Tiền gì? Chúng tôi chỉ muốn nói chuyện thôi” – Luke hét lên.

“Hãy tin chúng tôi” – Bell lúc này cũng đã rất mệt nên đã kêu lớn tiếng.

“Còn lâu tôi mới tin mấy người. Nhỏ tiếng thôi, những người bên trong sẽ dậy hết đấy” – Anne nói.

Ba người họ cứ rượt nhau lòng vòng một hồi thì Luke và Bell đã thấm mệt và không chạy được nữa. Họ nằm dài xuống dưới sân cỏ để nghỉ lấy sức.

“Các cậu muốn nói gì vậy? Hãy nằm đó mà nói chuyện đi” – Anne đã đứng lại nhưng vẫn giữ một khoảng cách an toàn.

“Cô ta đã đi từ sáng tới giờ mà vẫn chạy nhanh được như vậy sao? Quả thật có điều gì đó rất lạ thường” – Luke tự nghĩ.

“Chúng tôi chỉ muốn lập nhóm cho đợt thi tiếp theo thôi” – Bell nói.

“À, thì ra là vậy” – Anne nói rồi tiến lại gần và đỡ hai người lên.

“Mà cậu bị nợ bao nhiêu tiền mà phải sợ chạy khiếp như vậy chứ hả? Chúng ta đang trong nội thành đấy, nơi an toàn nhất vương quốc” – Luke hỏi.

“À, khó nói lắm” – Anne nói.

“Thôi bỏ đi, tôi đang muốn đề nghị một sự hợp tác giữa nhóm tôi và cậu” – Luke nói.

“Tôi từ chối” – Anne nói với giọng châm chọc.

“Ơhh tại sao?” – Luke nói với giọng bất ngờ.

“Cậu phải là người thuyết phục tôi mới đúng chứ?” – Anne hỏi.

“Chắc cậu chưa biết rất nhiều nhóm đã được hình thành. Nếu như cậu vẫn chiến đấu đơn độc sẽ rất bất lợi. Tôi và Bell tuy hơi vô dụng nhưng trong đội hiện giờ có thêm Ven và Tim, chắc chắn sẽ giúp ích cho cậu rất nhiều đó” – Luke nói.

“Cậu quen Ven sao? Cậu ta hình như đâu có đi chung với cậu hôm bữa ở dưới phố” – Anne nói.

“Phải, bây giờ cậu nghĩ thế nào?” – Luke nói.

“Đương nhiên là tôi đồng ý rồi. Nãy thì thật ra tôi chỉ định chọc cậu tí thôi chứ tôi vẫn định đồng ý ngay từ đầu mà” – Anne nói với một nụ cười châm chọc.

“Cậu khiến chúng tôi chạy vòng quanh cái vườn này rồi còn chọc chúng tôi, thật luôn” – Luke nói với vẻ ức chế.

“Xin lỗi, xin lỗi, có chút hiểu nhầm vậy thôi. Nếu không có gì thì tôi sẽ về phòng trước nha, tôi cũng rất mệt rồi” – Anne nói rồi đi về phòng.

“Chúng ta đi thôi Bell” – Luke nói rồi đỡ Bell dậy.

Về phòng thì hai người họ dù rất nhiều mồ hôi nhưng vẫn lăn ra giường ngay tức khắc, Tim lúc này đã ngủ say như chết rồi.

“Mà này Bell, tớ đã nghĩ ra kế hoạch để giúp chúng ta giành chiến thắng rồi” – Luke nói nhưng Bell lúc này đã thiếp đi mất rồi. Luke thấy vậy thì liền lấy một chiếc chăn đắp cho cậu ấy và một chiếc gối để kê đầu. Cậu ấy cũng nhanh chóng nằm kế bên Bell và cậu cũng nhanh chóng cảm thấy cơn buồn ngủ đang ập đến.

“Cảm ơn cậu vì tất cả, Bell” – Luke thì thầm trước khi ngủ thiếp đi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free