Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Quyển 1 Meronica Lục địa chiến tranh và kì tích - Chương 8: Chapter 8: Quyết Định Cuối Cùng

“Tại sao lại như vậy chứ? Anh đang nói đùa à Henry? ” - Luke hét lớn và đập tay xuống bàn.

“Thằng ngốc này, nghe anh giải thích đã” - Henry nói với vẻ tức giận.

“Thật sự thì anh cũng đã suy nghĩ rất cẩn thận rồi, nhưng chúng ta đã bị chậm hơn lịch trình tận vài ngày, chưa kể bây giờ ta cũng không thể bắt đầu ngay được, hành trang cũng như là ngựa đã bị thất lạc và hư hỏng rất nặng, em có hiểu không hả” - Henry nói với vẻ mặt nghiêm trọng

Bell và Tim cũng trông rất bất ngờ, hai đứa chỉ giương đôi mắt thất vọng về phía Henry

“Nhưng phải có cách nào đó chứ” - Luke nói với vẻ tức giận.

“Thật ra thì vẫn còn một cách đấy” - Kelvin nói xen ngang vào.

“Ông đừng có xen vào nữa” - Henry nói với vẻ tức giận.

“Này cậu trai trẻ, cậu có chắc về quyết định của mình chưa? ” - Kelvin nói với ánh mắt đầy quyết tâm.

“Ông Kelvin xin hãy giúp chúng cháu với” - Luke hét lên.

“Không được đâu Luke, nó vô cùng nguy hiểm” - Henry nói với vẻ tức giận.

“Con đường băng qua rừng tối” - Bell nói giống như vừa nhận ra điều gì đó.

“Chính xác, cô bé nhỏ thông minh” - Kelvin nói với một nụ cười nhếch mép.

“Nhưng nó vô cùng nguy hiểm, không còn ai đi qua con đường ấy nữa, nó đã bị cấm từ rất lâu rồi” - Henry nói với vẻ khó chịu.

“Không hẳng đâu, tôi vẫn có thể giúp mọi người tới được kinh đô đúng thời hạn đăng kí đó” - Kelvin nói với vẻ tự tin.

“Sao tôi lại phải đặt niềm tin vào một kẻ như ông chứ?” - Henry nói với vẻ nghi hoặc.

“Cũng phải thôi, cậu không biết tôi là ai nhưng tôi thật sự đang nợ các cậu một ân tình rất lớn, tôi chỉ muốn góp chút sức mình thôi chàng trai trẻ” - Kelvin nói với giọng cực kì chân thành

“Xin anh ấy anh Henry, đừng từ bỏ mà” - Luke nói với vẻ chân thành.

“Phải phải” - Tim nói thêm vào.

Bell thì chỉ ngồi đó mà nhìn vào một khoảng xa, dường như chẳng thèm màn đến những chuyện xảy ra trước mắt.

“Anh đã được mẹ Luke uỷ thác trách nhiệm này, anh sẽ không mạo hiểm khi không cần thiết” - Henry nói với vẻ chắc chắn.

“Nhưng trước kia anh nói nếu như bọn em mà không được gia nhập kị sĩ đoàn thì cũng sẽ phải gia nhập vào giáo hội kia mà, dù trước hay sau gì bọn em cũng chẳng còn quay lại được như trước nữa” - Luke nói với vẻ vô cùng khó chịu.

“Thà là như vậy, chứ nếu như băng qua khu rừng tối đó thì chúng ta chỉ có một kết cục là bỏ mạng thôi, hãy thử suy nghĩ đi thằng ngốc, em sẽ mạo hiểm nhiều năm tiếp theo của cuộc đời chỉ vì một lần này thôi sao? ” - Henry nói lớn và đập bàn thật mạnh.

Luke, Tim lúc này cũng chỉ biết im lặng và trơ mắt trong sự bất lực, bầu không khí trên bàn ăn lúc này vô cùng khó xử và nặng nề.

“Nếu như anh không chịu đi thì em sẽ đi một mình vậy” - Luke hét lên và đứng dậy đập bàn thật mạnh.

“Thằng ngốc cứng đầu này” - Henry nói với vẻ tức giận và cũng đứng dậy để ngăn Luke.

“Hai người hãy bình tĩnh lại đi mà” - Bell nói khi đang vô cùng lo lắng.

Kelvin lúc này cũng đứng lên và chạm nhẹ vào vai của Henry và Luke.

“Henry, Luke hãy bình tĩnh lại đi, các cậu còn một ít thời gian trước khi phải quyết định mà, nếu như bây giờ đi đường vòng thì trễ mất hai ngày đường, nhưng nếu đi đường xuyên qua khu rừng thì lại chỉ mất có hai ngày đã ra khỏi được rừng và thêm một ngày nữa là đến nơi” - Kelvin cố gắng thuyết phục Henry.

“Tôi đã quyết định rồi” - Henry nói với một ánh mắt đanh thép.

“Em lên phòng trước đây” - Luke nói sau đó lấy tay hất tay của Kelvin ra.

“Đợi tớ Luke” - Bell nói và rồi Tim cũng đã chạy lên theo.

Henry và Kelvin vẫn còn ngồi ở phía dưới chiếc bàn đó, hai người nốc từng ngụm rượi lớn mà chẳng nói gì.

“Rốt cuộc thì ông có quan hệ gì với cái làng khỉ ho cò gáy này vậy? Tôi đã đến đây cũng rất nhiều lần nhưng chẳng bao giờ nghe đến tên của ông Kelvin” - Henry nói khi đang bắt đầu xỉn rượi.

“Cậu nói cũng phải, hầu như mọi người mà tôi quen biết đều đã không còn ở đây nữa rồi, nhưng tôi đã gắn bó với cái làng này từ khi nó còn chẳng có tên, đây là một nơi rất đặc biệt với tôi, vậy nên hãy tin tưởng tôi khi tôi nói rằng là tôi muốn giúp các cậu để báo đáp ân tình” - Kelvin nói với giọng chân thành và đôi mắt đầy nhiệt huyết, dù lúc này ông cũng đã uống rất nhiều.

“Ông đang luyên thuyên cái gì vậy? Hôm nay ông uống hơi quá chén à?” - Henry nói.

“Thằng nhãi ranh này” - Kelvin nói và cười nhạt rồi sau đó hai người cụng li.

Khi mà Kelvin vừa rời khỏi quán thì Henry cũng đã từ từ đi lên lầu, khi vừa mở cửa phòng của mấy đứa nhỏ thì Henry đã vô cùng sốc, cửa sổ của phòng ngủ thì trông như vừa mở toang hoang còn chăn giường thì đã biến mất đâu hết.

“Thằng ngốc Luke đó đâu rồi?” - Henry nói rồi túm lấy vai của Bell

“Dạ...dạ...dạ em cũng không biết nữa” - Bell nói với vẻ lúng túng

“Nói thật cho anh đi, nếu không thì có thể Luke sẽ gặp nguy hiểm đó” - Henry nói với vẻ quyết tâm.

Nhưng bỗng anh cảm thấy một cảm giác kì lạ trong cơ thể, nó khiến cho anh cảm thấy rất chóng mặt và buồn ngủ.

“Cái gì đây? Liệu đó có phải là hơi men không, không phải hôm nay mình đã không uống nhiều tới mức đó” - Henry thầm nghĩ.

Henry nhanh chóng đẩy Bell ra một khoảng, khiến cho cả Bell và Tim đều vô cùng bất ngờ.

“Em đang thật sự định dùng ma thuật lên anh sao? Ma thuật vô niệm nữa, đã thuần thục cỡ đó rồi à” - Henry nói với vẻ tức giận.

“Anh Henry xin hãy nghe bọn em giải thích” - Tim nói với vẻ hốt hoảng.

Lúc này thì Henry cũng chẳng còn quan tâm nữa, anh ta ngay lập tức chạy ra khỏi cửa phòng, lao về phía cửa của nhà nghỉ.

*****

Ở một ngôi nhà xập xệ gần với hàng rào nằm rất xa cổng làng, bỗng có những tiếng gõ cửa vang lên.

“Cốc Cốc Cốc”, cánh cửa ấy dần mở ra và người bên trong chính là ông Kelvin

“Giờ này còn ai kiếm ta nữa, ta đang say lắm rồi, mau nói lẹ đi” - Kelvin nói và nhìn ra phía ngoài nhưng ông bỗng tròn mắt vì trước mặt ông bây giờ là một cậu nhóc.

“Xin ông hãy dẫn cháu, Tim và Bell lên kinh đô ạ” - Luke nói với vẻ quyết tâm.

“Luke? Sao nhóc lại kiếm được ta? Giờ này mà ra khỏi nhà là nguy hiểm lắm đấy” - Kelvin nói với vẻ lo lắng.

“Cháu biết ạ” - Luke nói với vẻ ngập ngừng.

“Hmm, vậy chắc là Henry cũng không biết về quyết định này nhỉ” - Kelvin nói

“Đúng vậy, nhưng ông thật sự có thể giúp bọn cháu đến kinh đô đúng hẹn mà đúng không? ” - Luke nói với vẻ đầy quyết tâm, đôi mắt cậu bé ánh lên điều gì đó.

“Thì đúng nhưng ta cần sự cho phép của Henry, cậu ta là ân nhân lớn nhất của làng” - Kelvin nói với vẻ đầy tiếc nuối.

“Vậy nếu như cháu cho ông một thứ khác có thể khắc phục mọi tổn hại của làng thì sao?” - Luke nói với vẻ lo lắng.

“Nói ta nghe thử xem nhóc con” - Kelvin nói với vẻ hứng thú.

“một trăm đồng Thạch” - Luke nói với vẻ không chắc chắn.

“Không đùa chứ, nhưng nhóc tính lấy số tiền đó đâu ra, ta không phải dạng người thích đùa đâu” - Kelvin nói với giọng nghiêm túc, Luke cũng hơi lo sợ trước thái độ của ông ấy.

“Giải nhất cho cuộc thi gieo mầm sẽ là của cháu” - Luke nói với giọng tự tin.

“Thật nực cười, cháu thật sự tự phụ đến mức vậy sao, mới giải quyết được có một hai con Teiu thì chưa có là gì đâu” - Kelvin nói với giọng chế giễu.

“Nhưng...

” - Luke nói với vẻ thất vọng.

“Có những đứa trẻ dù bằng tuổi cháu nhưng đã mạnh mẽ hơn ta rất nhiều đấy” - Kelvin nói với vẻ nghiêm túc, nói rồi mắt ông ấy nheo lại nhưng thể đang nhớ về điều gì đó.

Ở phía cổng làng thì lúc này Henry đã đứng chờ sẵn, anh ấy cố quan sát những vết chân xem coi ai đã ra khỏi làng.

“Hi vọng thằng ngốc đó không tự chạy đến đó một mình, không thôi thì mình sẽ chẳng bao giờ dám nhìn mặt John mất” - Henry nói với vẻ lo lắng trong khi bản thân còn đang không tỉnh táo.

“Không có gì đó không đúng, mình đang đánh giá quá thấp Luke, nó sẽ không liều mạng đến vậy” - Henry nói xong thì bỗng hốt hoảng.

“Kelvin” - Henry hét lên.

“Nhưng làm sao nó có thể biết được Kelvin đi hướng nào chứ và thậm chí là bám theo được ông ta” - Henry tự hỏi rồi nhanh chóng tăng tốc.

Ở phía nhà của Kelvin thì lúc này Luke và ông ta vẫn đang tiếp tục nói chuyện.

“Nhưng mà làm sao nhóc có thể bám theo được ta tới tận đây? ” - Kelvin rặn hỏi.

“À ... thì lúc mà anh Henry đã kêu sẽ không được đi thì cháu đã muốn có cơ hội để có thể ăn cắp năng lực của ông” - Luke nói

“Nhóc làm khi nào vậy? ” - Kelvin nói với vẻ bất ngờ.

“Có lẽ mình đã uống hơi nhiều rồi nên không để ý đến điều này, nhưng thằng nhóc có bao giờ chạm vào mình đâu” - Ông ta thầm nghĩ.

“Khi mà anh Henry đứng lên bàn để quát, cháu đã thấy cơ hội của mình nên cháu cũng đã cố tình đứng lên để quát lại, cháu biết là ông sẽ hạ hoả tình hình xuống nhân cơ hội đó thì cháu đã đánh cắp năng lực của ông khi mà cháu hất tay ông ra” - Luke nói với vẻ hối lỗi.

“Khéo léo lắm nhóc con, ở độ tuổi này mà đã biết đến ma thuật vô niệm, nhưng nếu như ta không hạ hoả lúc đó thì sao? ” - Kelvin nói với vẻ hoài nghi.

“Thì cháu sẽ cãi nhau cho đến khi nào ông làm ạ” - Luke nói với vẻ kiên quyết.

“Hahahaha thú vị lắm” - Kelvin nói rồi cười phá lên.

“Cuộc thi gieo mầm lần này sẽ rất đáng xem đây” - ông ấy thầm nghĩ.

“Luke, em đang làm gì ở đây hả?” - Henry hét lên từ một chỗ cách khá xa căn nhà của Kelvin.

“Tới rồi à? Nhanh đấy” - Kelvin nói với vẻ bất ngờ.

“Ahhh chết, anh Henry” - Luke hoảng hối.

“Thằng ngốc chết tiệt này” - Henry nhảy bổ vào Luke khiến cậu ta không kịp chạy thoát, anh ta ngay lập tức cho Luke vào một thế khoá cổ làm cậu ta đỏ cả mặt mày.

“Anh thả em ra đi” - Luke nói khi đang bị siết chặt tới mức không thể cử động được.

“Không được, anh phải bắt mày về nhà nghỉ rồi trói mày lại vác về River End” - Henry nói

“Này Henry chàng trai trẻ, cậu quên mất rằng cuộc thi sẽ trao thưởng cho giải nhất lên đến một trăm đồng Thạch sao? ” - Kelvin nói lí lẻ với Henry.

Henry bỗng đứng lại một lát rồi thả Luke ra, anh ấy dường như đang vô cùng tức giận.

“Ông thật sự nghĩ tiền quan trọng đến thế đối với tôi sao? ” - Henry quát lớn.

“Cái gì cơ” - Kelvin giật mình.

“Dù có là một ngàn đồng Thạch thì tôi cũng sẽ không làm” - Henry nói và tiếp tục nắm mạnh tay của Luke dắt đi mà còn không thèm ngoảnh lại.

“Tôi hiểu rồi” - Kelvin nói với vẻ thất vọng nhưng cũng có phần tôn trọng quyết định của Henry.

“Anh Henry, em Tim và Bell đều đã đủ tuổi để đưa ra quyết định rồi, xin anh hãy ngưng việc này lại đi, tụi em có thể tự lo cho chính mình” - Luke nói với vẻ quyết tâm.

“Em có thôi đi không? Hãy tin anh đi tụi em còn có cả một cuộc đời dài phía trước” - Henry vừa nói vừa kéo tay đi tiếp.

“Một cuộc đời bị kẹt ở Rivers end, hay kẹt ở một nhà thờ Aldous? ” - Luke nói với vẻ đầy phẫn nộ.

“Sao cơ? ” - Henry nói với vẻ khó hiểu.

“Trước đó anh còn không nghĩ tụi em hạ được một con Teiu nhưng giờ đây thì cả ba bọn em đều đã đóng góp không nhỏ khi cứu làng, hạ một con Naedk và ba con Teiu” - Luke nói với vẻ quyết tâm.

“Nó không quan trọng” - Henry nói nhưng dần dao động.

“Anh nghĩ còn nhiều người bằng tuổi em có thể làm được những điều đó sao? ” - Luke nói với vẻ tự tin.

Henry lúc này cũng chỉ biết đứng nhìn và chẳng biết nói gì, dù vô cùng khó chịu nhưng vẫn biết phải bát ra sao.

“Xin anh đấy, trước đây em và Bell cũng đã trốn ra khỏi thành River end rất nhiều lần rồi” - Luke nói với vẻ tuyệt vọng.

“Cái gì cơ?” - Henry nói với vẻ khó hiểu.

“Ý em là xin anh hãy tin tưởng bọn em, đến lúc bọn em tự tìm con đường cho chính mình, xin anh đừng cản con đường phía trước của em nữa” - Luke nói với giọng đầu quyết tâm, Henry cũng phải ngơ ngác một lát, bỗng anh nhận ra hình bóng của bản thân khi còn trẻ ở trong Luke.

“Thôi được rồi, mai anh sẽ suy xét lại chuyện này nhưng trước hết hãy cứ đi về trọ cái đã” - Henry nói khi đang vô cùng phân vân.

“Anh nói thật chứ” - Luke nói

“Anh không thất hứa bao giờ” - Henry đáp, đằng xa thì Kelvin cũng nhếch mép cười.

*****

Sáng hôm sau khi mặt trời đã ló dạng, khi mà cả Luke, Tim, Bell đều đã ngồi sẵn đợi anh Henry, Kelvin cũng đã từ ngoài cửa đi vào và ngồi cạnh bên phía Luke.

“Henry đã nói gì chưa? ” - Kelvin hỏi với vẻ hào hứng.

“Anh ấy vẫn còn say rượi từ tối qua và nằm ngủ ở trên” - Luke nói với vẻ lo lắng.

“Xuống rồi đây” - Anh Henry nói lớn ở phía cầu thang.

“Tim, Bell anh có một chuyện quan trọng cần nói, mau kêu đồ ăn rồi ngồi lại bàn đi, cả em nữa Luke mau kiếm gì đó bỏ bụng đi” - Henry nói

“Vâng” - Tim đáp với vẻ đầy mong đợi.

Một lát sau khi mà các món ăn đã được gọi lên, bầu không khí rất căng thẳng và hồi hộp, mọi ánh nhìn như đều hướng về phía anh Henry.

“Mấy đứa nghe này, hôm qua anh có nói là chúng ta sẽ trở về Rivers End vì rất nhiều lí do khác nhau nhưng may thay giờ có ông Kelvin mà ta có thể có cơ may tới kịp để ghi danh cho đại hội “Gieo mầm”.” - Henry nói với vẻ ngập ngừng.

“Tuyệt vời” - Khuôn mặt của Luke bây giờ không giấu được sự vui mừng, Tim cũng đang hét lên vì vui sướng, riêng chỉ có Bell là trông không hứng thú lắm thay vào đó là một sự hồi hợp.

“Nhưng nghe đây, nếu như ta mà băng qua khu rừng tối thì tất cả mọi người đều phải nghe theo lời của anh và ông Kelvin, không được cãi lại dù chỉ một chữ có nghe chưa? ” - Henry nói với vẻ cực kì nghiêm túc.

“Vậy khi nào ta sẽ khởi hành vậy anh Henry? ” - Bell hỏi với vẻ lo lắng.

“Hỏi hay lắm đúng là đứa trẻ thông minh, vì có thể thay con ngựa của anh bằng con ngựa của Kelvin và còn cần thêm một ngày để sửa lại chiếc xe ngựa, mua thêm nhu yếu phẩm, nên chúng ta sẽ xuất phát ngày hôm sau nếu mà may mắn thì chúng ta sẽ tới kinh đô trước dự tính theo lộ trình cũ một ngày” - Henry nói với vẻ gấp rút.

“Hay quá” - Tim nói trong sự vui sướng.

“Nhưng tôi có một đề nghị được không mọi người? ” - Kelvin nói chen ngang vào.

“Có vấn đề gì sao? Hay là anh đổi ý? ” - Henry nói với vẻ lo lắng

“Đương nhiên là không, nhưng mai sẽ là ngày mà làng tổ chức đám tang cho những người đã không qua khỏi cho đợt tập kích của quái vật mong mọi người sẽ ghé qua, sự có mặt của mọi người sẽ làm cho nỗi đau của những người bị hại vơi bớt đi phần nào” - Kelvin nói với vẻ cực kì chân thành.

“Được thôi. Chuyện đương nhiên mà” - Henry nói

Buổi ăn kết thúc thì tôi và Tim đã vừa chạy vừa cười rạng rỡ cùng nhau chạy đi tập luyện để thuần thục hơn năng lực của mình, Bell thì cũng đã đi lên phòng để nằm nghĩ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free