Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Quyển 1 Meronica Lục địa chiến tranh và kì tích - Chương 9: Chapter 9: Đêm cuối cùng

Khi mặt trời vừa ló dạng, mọi người trong thị trấn đã sẵn sàng, trang phục chỉnh tề để tham gia lễ tang của những người đã khuất trong cuộc chiến cách đây vài ngày. Bầu không khí u ám bao trùm, chỉ còn những tiếng khóc than vang vọng khắp buổi lễ. Khi mọi người đã tập trung đông đủ, ông trưởng làng mới từ từ bước lên chiếc hộp nhỏ, làm bục phát biểu.

“Làng chúng ta đã trải qua rất nhiều khó khăn trong những ngày qua, những mất mát của mọi người là vô cùng lớn, nhưng chúng ta vẫn phải tiếp tục phấn đấu để hướng tới một ngày mai tươi sáng hơn. Chúng ta phải nỗ lực để không bao giờ phải chứng kiến cảnh tượng này một lần nữa,” - ông trưởng làng nói, với giọng đầy sức mạnh và truyền cảm hứng. Dẫu vậy, chỉ những lời nói không thôi vẫn không thể động viên được ai, vì mọi người vẫn còn đang chìm trong nỗi tiếc thương cho những người đã ra đi.

Luke, Tim, Bell và cả Henry đều có mặt đông đủ, nhưng chỉ đứng ở phía sau, lặng lẽ. Từ xa, Luke có thể nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của ông Kelvin, đứng lấp ló sau những tán cây, ánh mắt ông nhìn buổi lễ với vẻ trang nghiêm. Tim có vẻ sợ hãi, Henry thì chỉ đứng im lặng, đăm chiêu, trong khi Bell không thể kiềm chế, thân hình cô run lên, mắt đã đẫm lệ.

“Cảnh tượng này thật là ảm đạm, mình không bao giờ muốn thấy nó nữa,” – Luke thầm nghĩ.

“Vì sao lại như thế?” – Những lời oán than của người dân vẫn còn vang vọng khi họ rời khỏi buổi lễ.

Sau khi buổi lễ kết thúc, Henry đi gặp trưởng làng để trao đổi về việc sửa chiếc xe ngựa. Bell lặng lẽ quay về phòng, còn Luke và Tim vội vã đi tìm ông Kelvin để xin lời khuyên.

“Ông Kelvin, đợi chúng cháu với!” – Luke gọi lớn.

“Có chuyện gì vậy?” – Kelvin hỏi nhưng giọng của ông có vẻ đượm buồn.

“Cháu và Tim cần ông giúp đỡ để hiểu rõ hơn về năng lực của mình, xin ông chỉ dẫn thêm cho ạ,” – Luke đáp với vẻ hào hứng.

“Được rồi, các chàng trai trẻ, ta cũng đang tìm cách giết thời gian. Hãy theo ta đến một bãi cỏ gần đây,” – Kelvin nói rồi chỉ tay về một phía xa.

Luke và Tim cùng ông Kelvin mau chóng di chuyển đến một bãi cỏ rộng rãi trong làng.

*****

Trong khi đó, Henry đang đi dạo và trò chuyện với trưởng làng.

“Cảm ơn ông đã giúp tôi tìm nguyên liệu để sửa chiếc xe” – Henry nói. Với vẻ cảm kích

“Chuyện nhỏ thôi, những gì tôi đã làm cũng chẳng là gì so với những gì cậu đã làm cho làng” – trưởng làng đáp.

“Nhưng còn về thân phận của Kelvin, tôi nghe nói ông ấy rất ít khi xuất hiện ở đây, dù đã nhiều lần dừng chân tại làng, tôi chưa từng thấy ông ta. Một người có năng lực như vậy, sao lại không được nhiều người biết đến?” – Henry hỏi với vẻ khó hiểu.

“Kelvin à, cậu ta là người có phần cứng đầu, nhưng thật ra ông ấy là một người tốt” – trưởng làng trả lời với một nụ cười trên môi.

“Vậy sao?” - Henry nói nhưng vẫn còn nghi hoặc.

*****

Tại một đồng cỏ nằm ở bên trong làng, Luke và Tim đang luyện tập với Kelvin.

“Nào, ta muốn xem thử thực lực của Tim một lát,” – Kelvin nói với vẻ tò mò.

“Được thôi ạ, nhưng cháu phải làm gì?” – Tim hỏi với vẻ hoang mang.

“Hãy thử dùng hết sức mình bắn trúng trái táo trên cây kia đi,” – Kelvin chỉ tay về phía cây đằng xa.

“Đằng kia lận á?” – Tim ngạc nhiên.

“Đúng vậy, Luke, cháu hãy sao chép năng lực của Tim và thử làm như vậy,” – Kelvin nói.

“Vâng,” – Luke đáp nhanh chóng.

“Ruua!” – Cả Tim và Luke đồng loạt hét lớn. Hai dòng nước mạnh mẽ phóng ra từ bàn tay của họ, nhưng tốc độ và áp lực nước của Tim mạnh mẽ hơn nhiều so với Luke. Dù vậy, cả hai đều không thể đánh trúng cái cây, và dòng nước của họ dần lệch hướng khi bay càng xa.

“Tốt lắm, Tim, con có luyện tập ở nhà không?” – Kelvin hỏi với nụ cười nhếch môi.

“Cũng không ạ, con chỉ giúp bà tưới cây thôi,” – Tim đáp với vẻ ấp úng.

“Hay đấy, nhà con có trồng nhiều cây kiểng gì vậy?” – Kelvin hỏi với vẻ tò mò.

“Dạ không, con chỉ làm việc với những cây lúa ở ruộng thôi,” – Tim trả lời bình thản.

“Cái gì?” – Kelvin suy nghĩ, khó mà tin nổi một đứa trẻ có thể sở hữu lượng ma lực lớn như vậy, mặc dù ông đã cảm nhận được điều đó từ trước.

“Ấn tượng lắm” – ông cười, rồi nói tiếp. “Hôm nay ta sẽ giúp các con luyện tập để có thể sử dụng năng lực ổn định hơn, nghe thế nào?”

“Làm sao ạ?” – Luke hỏi.

“Lượng ma lực của chúng ta chủ yếu được kích hoạt từ cảm xúc, chính nó sẽ cung cấp năng lượng cho các chiêu thức và kỹ thuật sau này” – Kelvin giải thích.

“Ra là vậy” – Luke thầm nghĩ, nhớ lại lúc mình bị Naedk nhấc bổng lên, đó là lần đầu tiên cậu kích hoạt năng lực của mình.

“Ngoài ra thì sức mạnh không chỉ đơn thuần đến từ ma thuật, nó là tổng hoà của thể chất, ma thuật, kĩ thuật, kiếm thuật và nhiều thứ khác” – Kelvin nói.

“Vậy có thể em sẽ gia tăng sức mạnh như Tim?” – Luke hỏi.

“Điều đó không chắc, mỗi người sinh ra đã có thiên phú khác nhau, còn phụ thuộc vào môi trường và chế độ luyện tập nữa. Nhưng chắc chắn cháu sẽ cải thiện được rất nhiều so với hiện giờ,” – Kelvin đáp rồi mỉm cười.

“Vậy còn kĩ thuật thì sao? Ông Kelvin?” – Tim hỏi.

“Nó chỉ dùng cho những tình huống đặc biệt , em không cần phải lo lắng quá nhiều đâu” – Kelvin trả lời.

“Ra là vậy” – Tim gật đầu.

“Nãy ông có nói tập luyện ảnh hưởng đến ma thuật? Vậy làm sao để cải thiện nó?” – Luke tiếp tục hỏi.

“Thực ra ma lực giống như một hồ nước vậy, em phải làm sao để múc được hết nước ở trong hồ, đó là khi ma lực phát triển mạnh nhất,” – Kelvin giải thích.

“Thôi, nói đủ rồi, chúng ta hãy tiếp tục luyện tập để bắn chính xác cái cây đó nhé,” – Kelvin nói.

“Vâng!” – Tim và Luke đồng thanh đáp.

*****

Trong khi đó, ở một nơi khác, Henry đang sửa chiếc xe ngựa, gắn thêm những miếng giáp bảo vệ ở cửa. Đột nhiên, một đoàn nam nhân tiến đến gần, mang theo nhiều dụng cụ và thiết bị sửa chữa.

“Anh Henry ở đây đúng không? Chúng tôi sẽ giúp anh sửa chiếc xe,” – họ nói.

“Cảm ơn các anh,” – Henry đáp, nhưng anh để ý thấy một vật phát sáng trong tay họ. “Đó không phải là một viên pha lê hiếm sao? Làng chúng ta đang rất cần mà, sao lại đưa cho chúng tôi?”

“Đúng vậy, nhưng đây chỉ là chút quà nhỏ, mong anh nhận lấy,” – họ nói.

“Cảm ơn rất nhiều,” – Henry cám ơn.

Một lúc sau, chiếc xe đã được sửa xong rất nhanh chóng. Mọi người cùng nhau nghỉ ngơi, ăn trưa dưới một tán cây, bầu không khí lúc này dù mệt mỏi nhưng rất vui tươi.

“Mai anh sẽ khởi hành, Henry? Liệu giờ này có kịp đến kinh đô không?” – Một người hỏi.

“Chắc chắn sẽ kịp, nhưng chúng tôi sẽ không đi đường vòng nữa, mà sẽ xuyên qua khu rừng tối” – Henry nói với vẻ đầy lo lắng.

“Rừng đó rất nguy hiểm, các anh phải cẩn thận. Dù đã cải tiến chiếc xe, thêm giáp bảo vệ và một viên tinh thể để ẩn giấu sự hiện diện thì vẫn chưa chắc an toàn đâu” – họ cảnh báo.

“Biết rồi, nhưng nếu không đến đó kịp, bọn trẻ sẽ lỡ mất cơ hội của mình” – Henry đáp.

“Trước khi tôi đến đây, tôi thấy mấy đứa trẻ đi cùng anh đang luyện tập với Kelvin. Anh nên cẩn thận với ông ta” – người kia nói.

“Không chỉ vậy, ông ta sẽ là người dẫn chúng tôi qua khu rừng tối,” – Henry nói.

“Anh đừng tin ông ta, kẻ phản bội đó chẳng đáng tin chút nào,” – người ấy nói với vẻ đầy căm phẫn.

“Tôi cũng không có sự lựa chọn nào khác, nhưng cậu có thể kể rõ hơn về chuyện đã xảy ra không?” – Henry hỏi.

“Khi đó tôi chỉ là đứa trẻ, không thấy tận mắt, anh cứ đi hỏi trưởng làng, ông ấy sẽ kể cho anh,” – người ấy đáp.

“Chắc tôi có thể chờ được, dù sao thì tôi không nghĩ Kelvin là người xấu,” – Henry nói, mặc dù trong lòng anh vẫn còn chút nghi ngờ.

“Ban đầu cũng có người nghĩ vậy đấy,” – anh ta nói.

Khi đêm dần buông xuống, Luke và Tim vẫn tiếp tục luyện tập, cố gắng bắn chính xác hơn.

“Ruuuaaa!” – Tim triệu hồi dòng nước ma thuật mạnh mẽ. Nhưng Luke đã dần đuối sức, không còn khả năng triệu hồi thêm ma thuật nữa.

“Cảm xúc chưa đủ mạnh mẽ, tốc độ ra đòn vẫn quá chậm,” – Kelvin nói. Khi ông nhìn lên trời, nhận thấy thời gian đã gần hết, ông nói tiếp: “Thôi, ngừng luyện tập đi, mấy đứa, chúng ta đi ăn tối thôi. Hôm nay ta sẽ đãi các con thật no nê.”

“Tuyệt vời!” – Luke và Tim hò reo.

Khi về đến quán trọ, Henry và Bell đã chờ sẵn.

“Ông và hai đứa đi đâu vậy?” – Henry hỏi.

“Chỉ là đi giảng gân cốt thôi, không có gì đâu” – Kelvin cười đáp.

“Anh Henry, Bell, hôm nay chúng tớ học được nhiều thứ hay lắm!” – Luke hớn hở kể.

“Thật sao? Kể tớ nghe đi” – Bell hỏi, rồi cả ba ngồi xuống bàn.

“Nhưng nghe này, ba đứa, anh có tin vui muốn thông báo,” – Henry nói, khiến mọi người chú ý.

“Đừng nói là anh đã đổi ý và quyết định quay về nhé,” – Luke hỏi với vẻ nghi ngờ.

“Không đâu, thằng ngốc này, hôm nay tôi đã sửa xong chiếc xe kéo nhờ sự giúp đỡ của người dân thị trấn. Chúng ta sẽ khởi hành vào rạng sáng mai, nhanh hơn dự tính của anh nhiều” – Henry nói rồi nở nụ cười đầy tự hào.

“Tuyệt vời!” – Tim reo lên.

“Luke, trong lúc tập luyện, tôi đã để ý thấy một số điều thú vị về năng lực của cháu. Cháu chỉ có thể sử dụng năng lực sao chép trong một khoảng thời gian ngắn, tối đa khoảng một giờ, tùy thuộc vào năng lực của người bị sao chép. Thật là một năng lực đặc biệt” – Kelvin nói.

“Hay thật đấy!” – Bell khen.

“Tim thì có tiềm năng ma lực rất lớn, gần đạt đến mức của một kị sĩ cấp Tiên,” – Kelvin nói tiếp.

“Cái gì?” – Henry ngạc nhiên, suýt nữa làm đổ cốc bia.

“Không đùa đâu, nhưng Tim vẫn thiếu sót về việc hiểu biết ma thuật và kỹ thuật. Cậu ấy phụ thuộc nhiều vào bản năng” – Kelvin nói.

“Cậu siêu thật đó Tim” - Bell Khen.

“Vậy còn cháu Bell? Cháu có năng lực gì vậy?” - Kelvin hỏi với vẻ tò mò và đầy kì vọng.

“Dạ không đâu, cháu chỉ có năng lực tầm thường thôi” - Bell nói với vẻ e thẹn.

“Cậu đừng nói vậy Bell, năng lực của cậu rất tuyệt vời mà” - Luke nói với vẻ tự tin.

“Nhưng mà” - Bell ngập ngừng.

“Phải đó, cháu đừng quá tự ti nữa, chỉ xét riêng về năng lực thì ta thấy cháu còn có tiềm năng vượt qua cả Tim và ngang bằng với Luke” - Kelvin nói khi đang kích hoạt năng lực của mình.

“Thật sao?” - Bell nói với vẻ bất ngờ.

“Phải, cháu là năng lực Hắc Tiên cấp Quỷ, Luke lại là Bạch Tiên cũng cấp Quỷ, riêng Tim dù có lượng ma lực lớn thì lại chỉ là Thuỷ Quỷ cấp Sư” - Kelvin giải thích.

“Cấp quỷ? Hắc tiên?” - Luke nói với vẻ khó hiểu, Bell và Tim cũng trầm trồ.

“May quá, vậy thì tốt quá rồi, tớ không có ý gì đâu Tim” - Bell vừa vui mừng nhưng lại mau chóng chú ý đến Tim.

“Không sao đâu, tớ cũng chẳng có tham vọng thì lớn lao đâu” - Tim nói rồi mỉm cười.

“Thôi mau ăn lẹ đi mấy đứa, mai chúng ta còn phải xuất phát sớm nữa” - Henry thúc giụt mọi người.

“Tụi em đã tập sáng giờ mà” - Luke cãi lại.

“Thằng ngốc này” - Henry nói rồi nhéo má Luke.

“Ah ah đau đau” - Luke vừa hét trong khi đồ ăn vẫn còn đầy trong miệng.

“Hahaha” - Tim và Bell cũng chỉ biết phá lên cười, Kelvin thì chỉ mỉm cười rồi uống tiếp li rượi của mình.

*****

Một lát sau khi mà bọn trẻ đều đã lên lầu ngủ, cả quán chỉ còn lại mình Kelvin và Henry khi đang vô cùng say xỉn.

“Tôi thật lòng rất cảm ơn ông,không có ông không biết chúng tôi sẽ như thế nào nữa,bây giờ nghĩ lại thì quyết định đi về thật ngu ngốc,đúng là đi tiếp có hơi đánh liều nhưng nó thật sự rất đáng để thử một phen,vạn sự nhờ ông cả Kelvin” - Henry nói.

“Không có gì đâu,ta chỉ là muốn giúp đỡ những ân nhân của mình thôi”-Kelvin nói.

“Hay tối nay ông cùng ngủ lại đây luôn đi”-Henry nói.

“Thôi ta nên về rồi,còn cần phải sửa soạn lại một ít đồ để cho chuyến hành trình ngày mai,cậu cũng nên đi ngủ sớm đi Henry”-Kelvin nói sau đó chào tạm biệt và đi ra khỏi quán trọ.

Bỗng ông gặp lại phải một bóng hình quen thuộc của một cụ già đang từ từ đi lại về phía mình.

“Em đang định rời đi thiệt sao Kelvin?” - trưởng làng nói. “Phải bọn trẻ rất cần một người nữa để bảo vệ, anh cũng biết là ma thú rất khoái những người có ma lực mà” - Kelvin nói. “Phải nhưng khi xong hãy nhớ trở về đi” - trưởng làng nói với vẻ nghiêm túc. “Anh cũng thừa biết nơi này chẳng còn chỗ cho em nữa mà” - Kelvin nói với giọng đượm buồn và cười tự giễu. “Nếu như có em hôm đó thì có lẽ đã không một ai phải chết” - Trưởng làng nói. “Dù sao chuyện cũng đã qua rồi” - Kelvin nói rồi đặt một bọc tiền lớn vào tay ông lão. “Hãy dùng số tiền này để tái thiết đi, em đang định mai mới đưa vì sợ anh không nhận nhưng giờ có lẽ là thích hợp nhất” - Kelvin nói. “Em vẫn không thay đổi nhỉ dù sau bao năm” - Trưởng làng nói với vẻ đầy trầm tư. “Phải có lẽ vậy” - Kelvin nói rồi cười nhạt. “Henry đã kể em tất cả rồi, bọn Asfer đã gây ra vụ này đúng không?” - Kelvin nói, ánh mắt của ông ta chứa đầy sự hận thù. “Có lẽ vậy nhưng đừng làm gì nôn nỗi đó” - trưởng làng nói. “Biết rồi, tạm biết ông anh già” - Kelvin nói rồi từ từ đi về phía nhà mình khi vẫy tay chào ông ta. “Này Kelvin, em không nợ ngôi làng này cái gì cả, em đã mắc kẹt ở đây quá lâu rồi đó” - Trưởng làng nói. Kelvin chỉ cười nhạt rồi tiếp tục đi không thèm quay lại nhìn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free