Quyển 1 Meronica Lục địa chiến tranh và kì tích - Chương 10: Chapter 10: Khu Rừng Tối
Quyển 1:Meronica
Lục địa chiến tranh và kì tích
Phần 1: Hội Gieo Mầm
Chương 10: Khu rừng tối
Trên một đồng cỏ rộng lớn khi mà trời đã về đêm, một cậu bé nhỏ tuổi đang chạy hớt hãi. “Hãy mau tìm ra nó cho ta” - một người đàn ông to lớn được trang bị đầy đủ vũ khí hét lên.
“Hờ..Hờ...Hờ” - tiếng thở dốc của cậu trai trẻ đang chạy bán sống bán chết để có thể thoát khỏi chốn ngu hiểm này.Cậu ta thầm nghĩ, phải chạy thoát ra khỏi đây, mau lên, nhanh nữa lên.Chân cậu ta vấp phải đá dẫn tới vấp ngã nhưng cậu ta cũng mau chóng đứng dậy và cứ chạy về một phía vô định nào đó. “Mẹ ơi, mẹ nhất định là sẽ ổn thôi phải không?” - cậu ta nói một cách nghẹn ngào rồi lấy tay lau đi những giọt lệ chảy dài trên má.
“Ahhhh” - Kelvin hét lên, lúc này thì qua khu cửa sổ ông ta thấy trời đã tờ mờ sáng. “Ác mộng thôi sao” - Kelvin nói rồi ôm đầu nhìn thẫn thờ một lát. “Phải mau đi thôi” - Kelvin nói tiếp.
Ở phía cổng làng lúc này thì dù trời vẫn chưa sáng hẵng thì rất nhiều người dân trong làng đã đứng sẵn để tiễn Luke và những người bạn. “Con nhất định phải cẩn thận đó, con chính là người đã được ngài Aldous lựa chọn” - một mục sư nắm lấy tay Bell và nói. “Anh và mấy đứa nhỏ nhất định phải quay lại đây đấy Henry” - người dân nói. “Tất nhiên rồi” - Henry đáp lại. “Chờ đã anh Henry em vẫn chưa thấy ông Kelvin đâu cả” - Luke nói. Bỗng từ xa ông Kelvin chạy lại với một tốc độ nhanh vô cùng, mọi người dù chỉ thấy ông từ xa thôi cũng đã tránh xa ông ra với một thái độ dè chừng, Kelvin cũng chẳng mấy bận tâm chỉ tận dụng thời điểm này để có thể trèo lên chiếc xe kéo.
“Chào buổi sáng mấy đứa, xin lỗi vì ta đã tới trễ” - Kelvin nói. “Thôi được rồi đi thôi” - Henry nói. “Chúng cháu chào mọi người ạ” - Luke, Bell, Tim nói. “Đi đường cẩn thận”, “Mau chóng quay lại nhá”, “Hãy trở thành những người hùng thật giỏi nhá” - những người dân trong thị trấn hò reo mãi.
“Chào mọi người, cháu sẽ sớm quay lại” - Luke đáp với một nụ cười rạng rỡ. “Cảm giác này thật tuyệt vời” - Luke thầm nghĩ.
Giữa bầu không khí ấy lại có một giọng nói khác lạ nổi bật hơn cả. “Chờ đã”, “Chờ đã” - tiếng hét liên tục của một thiếu nữ, anh Henry cũng bất giác dừng xe lại, đoàn người cũng dần tách sang hai bên. “Cảm ơn mọi người và đặc biệt là ông Kelvin, cháu sẽ không bao giờ quên ông đâu” - Cô ấy nói rồi vẫy tay về phía đoàn người. “Thật bất ngờ đấy” - ông Kelvin nói với giọng tự hào và cười mĩm, mọi người trên xe ai cũng vui mừng cho ông ấy. “Địa điểm tiếp theo kinh đô” - Luke nói và chỉ về phía trước.
*****
Khi đã đi cách xa được ngôi làng một lúc thì từ đằng xa những cây đại thụ cao tận trời xanh đã hiện ra trước mắt đoàn xe của Luke, ở trước con đường mòn còn cắm một chiếc biển cảnh báo nhỏ với dòng chữ “Cấm Vào”.Henry bỗng dừng chiếc xe ngựa ngay tại lúc đó, khiến cho những đứa trẻ sau xe bị văng người về phía trước, anh Henry cũng chầm chậm bước xuống xe và đi từ từ ra phía sau và mở cửa xe. “Có Chuyện gì vậy chàng trai trẻ” - Kelvin nói. “Không có gì đâu, chỉ là quên đưa cho tụi nhỏ những thứ này” - Kelvin vừa nói vừa chìa tay ra về phía trước với một chiếc túi vải khá lớn.Luke và Tim cũng nhanh nhẩu cầm lấy chiếc túi đó và khi mở ra thì bên trong là ba thanh đoản đao sắc nhọn được bọc cẩn thận với một chiếc đai nịch để có thể đeo vào. “Chúng đẹp quá anh Henry” - Tim nói. “Đoản đao này được làm rất kĩ lưỡng đấy, không rẻ tiền đâu” - Kelvin nói. “Cảm ơn anh Henry” - Luke nói. “Đừng có cảm ơn vội, mấy đứa nghe đây những thanh đao này bây giờ là vật bất li thân của mấy đứa, không được bỏ quên hay tháo chúng ra bất kì lúc nào, phải luôn giữ gìn chúng thật cẩn thận và bên mình, vì chúng sẽ là thứ duy nhất bảo vệ mấy đứa khỏi những nguy hiểm luôn rình rập, nghe rõ chưa hả?” - Henry nói với vẻ đầy lo lắng. “Tụi em biết rồi” - Bell trả lời.
“Tốt” - Henry nói rồi lại leo lên phía trước và tiếp tục đánh ngựa.
Xe ngựa bắt đầu lăng bán và lao băng băng qua khu rừng tối đó, chỉ rất ít những tia sáng mặt trời có thể xuyên qua tán lá dày của những cây vạn thụ đã bén rể tại đây. Đường đi xuyên qua khu rừng đã rất cũ, có nhiều đoạn rễ cây đã xâm lấn vào rất sâu khiến cho việc ngựa đi qua thật sự rất khó khăn. “Luke nhìn kìa, một bầy Baded, chúng đông quá” - Bell vừa nói vừa chỉ tay về phía đàn chim nhỏ nhưng bay rất nhanh ở trên bầu trời. “Tin mắt vậy, đến ta còn phải khó khăn mới có thể nhìn thấy” - Kelvin vừa nói vừa nhìn về phía Bell chỉ tay với đôi mắt ma thuật của mình.
“Đẹp thật đấy” - Luke nói. “Phải nhưng thật trớ trêu thay chúng lại tượng trưng cho những điều xui xẻo theo văn hoá của tộc Elf” - Bell nói. “Cháu thông minh hơn những người đồng trang lứa rất nhiều đấy Bell” - Kelvin khen ngợi. Chuyến xe tiếp tục đi lăng bánh trên đường, Tim và Luke thì đã ngủ thiếp đi do đã mệt mỏi vì buổi tập luyện hôm qua. “Ông kelvin, cháu có thể làm gì để mạnh hơn vậy?” - Bell hỏi. “Sao cháu lại muốn mạnh hơn vậy?” - Kelvin nói. “Cháu luôn muốn tìm hiểu thêm về những kiến thức mới” - Bell nói. “Cháu nghĩ ta đã sống bao lâu rồi mà không nhận ra được một lời nói dối sao?” - Kelvin nói. “Sao ông biết vậy?” - Bell nói với giọng bối rối. “Cháu không muốn nói cho ta thì thôi nhưng đừng bao giờ quên đi mục đích mà cháu nỗ lực” - Kelvin nói. “Năng lực của cháu là loại có thể tác động đến tinh thần của con người, nên tinh thần cháu cũng phải rất vũng vàng” - Kelvin nói. “Quao, dạ cháu hiểu” - Bell nói. “Nhưng đáng tiếc thay là nó là điều duy nhất mà ông biết về những loại năng lực kiểu này vì ông hầu như chẳng có hiểu biết gì về nó cả” - Kelvin nói. “Dạ dù sao thì cháu cũng cảm ơn ạ” - Bell nói với giọng đượm buồn. “Đừng nói vậy chứ, còn nhiều cách khác để cải thiện năng lực, kĩ thuật ma pháp, kĩ thuật dùng kiếm, thể lực đều cần tới ma thuật làm nền tảng để phát triển, hãy chọn kĩ năng nào phù hợp nhất với mình” - Kelvin nói.
“Cháu chưa hiểu ý ông lắm, cháu phải làm gì ạ” - Bell nói.
“Người tộc Tiên có thể phát triển khả năng cảm nhận ma pháp và giải phóng ma thuật thô” - Kelvin nói. “Ông biết rồi à?” - Bell nói. “Cũng được một thời gian rồi nhưng yên tâm đi ta cũng có rất nhiều bằng hữu là Tiên tộc và ta cũng chẳng có thành kiến gì với cháu đâu” - Kelvin nói. “May quá, xin ông đừng nói với ai khác” - Bell nói với giọng run run. “Ta xin lỗi vì đã làm cháu lo lắng, yên tâm đi ta sẽ không nói cho ai biết đâu nhưng những lời ta nói hãy cân nhắc kĩ, khả năng cảm nhận ma lực xung quanh cực kì hữu ích trong những trận đánh thực tế đấy, chưa kể giải phóng ma thuật thuần là nền tảng cho pháp triễn những ma pháp mới” - Kelvin nói.
“Cháu cũng đã đọc về việc một số Tiên tộc có năng lực kép hay là năng lực phụ” - Bell nói. “Năng lực kép với phụ khác nhau ở chỗ là kép là bẩm sinh đã có, phụ là tự phát triển thêm” - Kelvin nói. “Vậy làm sao để phát triển thêm năng lực khác vậy?” - Bell hỏi. “Ta không biết” - Kelvin nói, mặt Bell lúc này nhìn buồn hẳng đi. “Nhưng cháu hãy tập trung vào cảm nhận ma pháp đi, ta tin là nó sẽ giúp ít cho lâu dài đấy, vì cháu có dòng máu của Tiên tộc nên giác quan của cháu tốt hơn người thường rất nhiều, cảm nhận ma pháp còn được ví như giác quan thứ sáu, con mắt thứ ba” - Kelvin nói. “Vậy thì tốt quá, cháu phải học như thế nào?” - Bell nói với ánh mắt sáng rực lên. “Cháu có nhớ lúc ta nói là cháu có tiềm năng ma thuật rất lớn không?” - Kelvin nói. “Cháu luôn luôn nhớ rõ ạ” - Bell nói. “Khi ấy ta có thể thấy một sắc xanh pha với một ít màu trắng bên ngoài, xanh là tượng trưng cho cấp độ còn màu trắng nhạt là thuộc tính” - Kelvin nói. “Vậy làm sao để phân biệt tiên thuật với quỷ thuật” - Kelvin nói. “Khi sử dụng ma thuật thì đôi mắt của cháu sẽ đổi màu, và vòng ma thuật của cháu cũng tượng trưng đôi điều về ma thuật của người đó, xanh là tiên, đỏ là quỷ” - Kelvin nói. “Cháu cũng có để ý” - Bell nói
“Tuy là ta có năng lực nhìn xuyên thấu có thể nhìn rõ tường tận ma lực, nhưng khi cảm nhận ma pháp thì nó sẽ giống như một vầng hào quang vậy” - Kelvin nói.
“Phát hiện vị trí của kẻ địch phải không ạ?” - Bell nói. “Thông minh lắm cháu gái” - Kelvin nói. “Ông hãy mau chỉ cháu đi” - Bell nói. “Đương nhiên rồi, bây giờ ta muốn cháu phải nhắm mắt lại và thả lỏng cơ thể ra, hãy cảm nhận những dòng chảy của ma thuật trong người mình” - Kelvin nói, Bell cũng ngay lập tức làm theo. “Cháu có cảm thấy nó đang cuộn chảy trong người mình không?” - Kelvin nói. “Có ạ, cháu có thể cảm thấy một dòng chảy ma thuật trong người mình” - Bell nói. “Tốt lắm, giờ thì hãy cảm nhận thử dòng ma thuật trong người ta đi” - Kelvin nói. “Cháu không cảm thấy gì cả, cháu không nhìn ra được ma thuật của ông” - Bell nói. “Hãy mau tĩnh tâm lại, hãy nghe theo giọng nói của ta mà xác định vị trí” - Kelvin nói. “Cháu không thể cảm thấy gì cả” - Bell nói. “Thôi không sao, nay tới đây thôi, cháu hãy tự tập và ngồi thiền một mình đi, ta muốn nghỉ ngơi một lát” - Kelvin nói. “Vâng ạ” - Bell nói.
*****
Khi mà trời đã về đêm, Luke và Tim thì lúc này cũng đã tỉnh giấc nhưng vẫn còn mệt mỏi vì đường đi vô cùng cồng kềnh, Kelvin thì lúc này đã lên phía trước ngồi với Henry để có thể hỗ trợ anh ta khi cần thiết và phải liên tục dùng năng lực của mình để coi đường đi, Bell thì vẫn ngồi một góc tịnh tâm từ trưa đến giờ. “Hôm nay chắc chúng ta dừng lại tại đây thôi, hãy cùng ăn tối rồi qua đêm thôi mọi người” - Kelvin nói. “Mấy đứa ngồi trên xe đi, đừng di chuyển đâu hết” - Henry nói. “Giờ em muốn di chuyển cũng chẳng nỗi” - Tim nói. Anh Henry cũng di chuyển ra phía sau với một túi đồ cầm tay lớn.
“Đây chụp lấy” - Anh Henry ném cho mỗi người một vật hình chữ nhật về phía Luke, Bell, Tim. “Đây là thứ gì vậy?” - Luke nói. “Đó là khẩu phần ăn cho một người lính trên chiến trường theo ngày đấy, hãy mau ăn đi” - Henry nói, lúc đó thì Kelvin và Henry cũng đã ngồi ở phía sau xe để có thể ăn cùng họ.Bên trong những phần ăn đó thì là những thực phẩm đã được tin chế kĩ càng tuy nhiên chúng lại có vị rất tệ và khó nuốt vô cùng. “Chúng thật khó nuốt quá” - Tim nói. “Hãy ráng đi chúng ta chỉ phải ăn như này có hai ngày thôi” - Henry nói. “Còn tận một ngày nữa sao?” - Tim nói. “Cố gắng đi, ta thấy món này cũng ngon mà” - Kelvin nói. “Vâng ạ” - Tim nói. “Cháu gái, cháu có thể phát hiện được những nguồn ma lực xung quanh chưa?” - Kelvin hỏi. “Chưa ạ, cháu cứ cố gắng tập nhưng vẫn không có mấy tiến triễn thì ma lực trong người cũng đã dần cạn kiệt” - Bell nói. “Chăm chỉ vậy, lượng ma lực dự trữ của cháu cũng không bé đâu, nhưng mà tiện đây ta có món quà này cho cháu” - Kelvin vừa nói vừa lấy một cây hoa nhìn khá lạ trong túi đồ ra. “Có cháu nào nhận ra đây là thứ gì không” - kelvin nói. “Hình như đây là cây Baec phải không? Cháu chưa bao giờ được nhìn thấy nó ngoài đời cả, nó đẹp quá” - Bell nói.
“Tinh mắt lắm cháu gái, đúng vậy” - Kelvin nói, xong ông bứt những chiếc cánh hoa đưa cho Bell. “Nè mau ăn thử đi” - Kelvin nói. “Dạ.....Vâng” - Bell nói với giọng điệu hơi bối rối nhưng rồi vẫn nghe theo lời ông Kelvin, mặt cậu ấy hơi nhăn lại. “Nó chẳng có vị gì cả” - Bell nói. “Đúng vậy nhưng nó có tác dụng khác” - Kelvin nói, bỗng lúc này người Bell có cảm giác khác lạ, ma lực mà cô ấy dùng từ trước dần dần được hồi phục một cách nhanh chóng. “Nó có tác dụng thần kì vậy” - Bell nói.
“Đúng vậy, bình thường thì rất ít người biết đến tác dụng này của nó, hầu hết nó chỉ được xem như là cây cảnh thôi” - Kelvin nói. “Cháu cảm ơn ông nhiều” - Bell nói với giọng điệu vui vẻ. “Không có gì, hãy ráng tập luyện chăm chỉ đi, khu rừng này loài hoa ấy mọc ven đường rất nhiều, ta sẽ ráng thu thập cho cháu” - Kelvin nói. “Vâng ạ” - Bell nói. “Thôi nay tới đây thôi ngủ ngon nha các cháu, ta và Kelvin sẽ ngủ ở ngoài lều, ba cháu hãy ngủ trong xe cho an toàn” - Kelvin nói rồi nhanh chóng bước ra khỏi xe. “Chúc ông ngủ ngon” - Tim nói.
*****
Khi màn đêm đã rất tối và mọi người dường như đã ngủ hết cả rồi, Bỗng một vai của Luke bị một cái chạm nhẹ. “Cái gì vậy?” - Luke nói với giọng điệu mơ ngủ. “Tớ nghe thấy những âm thanh rất kì lạ đó Luke, phát ra từ trong cánh rừng” - Bell nói. “Cậu nói gì cơ?Có khi nào là bọn Teiu không?” - Luke nói với giọng điệu hoảng hốt. “Không giống lắm, nó giống như tiếng bước chân của con người hơn” - Bell nói. “Không thể nào, ngoài chúng ta ra còn có người khác dám vào đây ư, mà còn đi lại vào trời đã tối đen như mực” - Luke nói. “Có thể tớ chỉ nghe nhầm” - Bell nói. “Chắc vậy rồi” - Luke nói rồi trở mình chuẩn bị ngủ tiếp. “Mà Luke tớ muốn nói cậu về chuyện này được không?” - Bell nói nhỏ. “Để mai được không, tớ buồn ngủ quá” - Luke nói. “Thôi bỏ đi” - Bell nói nhưng chưa kịp dứt lời thì Luke đã chẳng còn để ý tới nữa, Bell thấy vậy thì cũng nhắm mắt lại mà thiếp đi lúc nào không hay.
*****
Ở phía rừng cây cách đó không xa trên cành cây của một cây vạn thụ, một sinh vật hình người với vóc dáng to lớn, toàn thân có lá cây che phủ với khuôn mặt ẩn nấp đằng sau một chiếc mặt nạ kì quái được làm bằng gỗ, nó nhìn chằm chằm về phía chiếc xe với cặp mắt sáng rực.