Quyển 1 Meronica Lục địa chiến tranh và kì tích - Chương 11: Chapter 11: Chuyến xe trong bóng tối
Quyển 1: Meronica
Lục địa chiến tranh và kì tích
Phần 1: Hội Gieo Mầm
Chương 11: Chuyến xe trong bóng tối
Bầu trời khi mà chỉ mới tờ mờ sáng, trên một con đường mòn của khu rừng tối, một chiếc xe ngựa lao băng băng qua những tán cây đồ sộ, thi thoảng có những tia nắng yếu ớt len lỏi qua được những tán cây dày chằn chịt của khu rừng già.
“Hyaa! Nhanh lên!” — Henry quát khẽ, ánh mắt ánh lên vẻ khẩn trương dưới làn sương mờ.
“Trời hãy còn sớm, chàng trai trẻ,” — Kelvin điềm đạm đáp, đôi mắt ánh xanh sáng nhè nhẹ khi ông đang vận dụng năng lực soi thấu màn sương dày trước mặt.
“Chúng sẽ ổn thôi. Chúng ta chỉ cần thêm một ngày nữa, rồi sẽ tới được kinh đô.” — Henry trả lời, giọng cương quyết như tự nhủ chính mình.
“Kelvin thì chỉ im lặng mà khéo léo leo ra phía sau xe khi mà chiếc xe vẫn còn di chuyển. Ông hành động rất nhanh chóng và dứt khoát, chỉ trong nháy mắt ông đã vào phía sau xe. Bên trong xe khi ấy thì Luke và Tim đã vô cùng chóng mặt và nhức đầu, hai đứa cứ nhìn xa xăm lên nóc của chiếc xe, nhưng bất ngờ thay lúc ấy Bell vẫn ngồi thiền một góc khác, mắt cô bé nhắm lại và dường như đang trong tư thế vô cùng tập trung.
“Ấn tượng đấy, dòng chảy ma thuật rất ổn định.” - Kelvin nói và nhìn về phía Bell với đôi mắt đã kích hoạt năng lực.
“Nay cháu chăm chỉ thật đó, Bell.” - Kelvin khen ngợi.
“Ngày hội chỉ còn cách một ngày đường nữa thôi, cháu phải nhanh chóng hoàn thiện được kỹ thuật.” - Bell nói.
“Ta khá là chắc không đứa nhỏ nào lĩnh hội được nó ở trình độ này đâu.” - Kelvin nói.
“Ông Kelvin, cháu cũng muốn được học kỹ thuật đó nữa.” - Luke nói.
“Nào, cháu không bị say xe thì chúng ta hẵng bàn nha.” - Kelvin nói và cười mỉm.
Chuyến xe cứ như vậy mà lăn bánh cho tới khi trời đã tối hẳn, từ xa xa có thể nghe thấy những âm thanh của ma thú hoang dã gầm vang. Henry lại tiếp tục phát cho mỗi đứa nhỏ những phần ăn đã chuẩn bị sẵn để ăn vội vàng mà đi ngủ. Một hồi lâu sau khi mà mọi người đã chìm vào giấc ngủ thì Bell vẫn đang chăm chỉ ngồi thiền thêm một lát, cô bé vẫn tập trung dù cho cả ngày đã phải ngồi một chỗ như vậy.
“Cậu không buồn ngủ à, Bell?” - Luke nói.
“Tớ chưa mệt đâu, Luke.” - Bell đáp.
“Chúng ta đã đi xe ngựa suốt một ngày đấy.” - Luke nói rồi cậu cũng ngồi dậy chung với Bell.
“Cậu làm gì vậy?” - Bell hỏi.
“Thật ra thì tớ muốn nhờ cậu chỉ cách để cảm nhận ma lực của những người khác, dù gì thì cậu cũng không tính ngủ mà.” - Luke nói.
“Được thôi, nhưng thật ra thì tớ vẫn chưa làm được đâu, nó thật sự rất khó khăn.” - Bell nói.
“Bắt đầu từ đâu đây?” - Luke hỏi.
“Trước tiên thì cậu hãy cứ cố thả lỏng người để cho dòng ma thuật trong bản thân chảy một cách thật tự nhiên, cậu phải cảm nhận được nó và để nó luân chuyển một cách chậm rãi.” - Bell nói.
“Phức tạp quá vậy.” - Luke nói.
“Cậu cứ thử đi, nó không khó lắm đâu.” - Bell nói.
“Được thôi, cảm ơn vì lời khuyên.” - Luke nói rồi bắt đầu thử bắt chước theo những cử chỉ mà Bell đang làm, nhưng một lát sau thì Bell lại bỗng bị Luke chạm nhẹ vào bên vai.
“Này, này Bell.” - Luke nói.
“Cậu làm được rồi hả?” - Bell hỏi.
“Không đâu, nhưng tớ muốn hỏi cậu chuyện này.” - Luke nói.
“Chuyện gì vậy?” - Bell đáp.
“Cậu mấy ngày nay đang suy nghĩ về chuyện gì vậy?” - Luke nói.
“Tớ không hiểu ý cậu.” - Bell nói.
“Từ khi chúng ta cứu ngôi làng khỏi thảm họa hôm ấy thì cậu cứ như một người khác vậy.” - Luke nói. Bell thì chỉ im lặng mà không nhìn vào mặt Luke.
“Hay cậu đang sợ sẽ thất bại trong cuộc thi?” - Luke nói tiếp.
“Hôm đó chúng ta đã không cứu được tất cả mọi người đâu, Luke.” - Bell nói với vẻ buồn bã.
“Chúng ta đã không để một ai trong tòa tháp phải hy sinh cả, đó là một việc rất đáng khen mà.” - Luke nói.
“Phải, cậu và Tim, hai người đã hạ được đám Teiu và con Naedk, nhưng tớ thì có làm được gì đâu, chỉ biết ngồi co ro và năn nỉ mọi người dừng làm loạn lên, và tớ chỉ biết bỏ chạy khi sợ hãi thôi.” - Bell nói.
“Cậu đâu có bỏ chạy?” - Luke nói.
“Cậu thật sự đã quên khi lần đầu chúng ta chạm trán phải một con Teiu và chúng ta chỉ biết bất lực đứng nhìn nó xâu xé một người khác sao trong khi họ đang gào thét để kêu cứu?” - Bell nói và nước mắt đã dần lăn dài trên má của Bell.
“Tớ thật sự không nhớ.” - Luke lúc này mới nhận ra được sức nặng của vấn đề, cậu ấy bối rối mà chẳng biết nói gì cả.
“Tim và cậu đã làm rất tốt rồi, còn tớ... tớ... tớ không đáng là một Kỵ Sĩ, hay bất kỳ điều gì cao quý mà mọi người gán cho.” - Giọng Bell run run, bàn tay siết chặt, mắt đã hoe đỏ.
“Những lời khen đó... chỉ càng làm tớ cảm thấy tệ hơn nữa. Hình ảnh người phụ nữ ấy khi gào thét trong tuyệt vọng vẫn mãi hiện lên mỗi lần tớ nhắm mắt.”
“Cậu chẳng làm gì sai cả. Thật là nhảm nhí, cậu có thể thôi cái tật cứ tự trách mình đi được không?” - Luke nói.
“Cậu nói gì cơ?” - Bell nói với giọng ngạc nhiên.
“Nghe này, nếu lúc đó cậu không kêu chúng mình chạy đi thì chỉ có thêm nạn nhân trước nanh vuốt của bọn ma thú mà thôi. Chưa kể nếu như không có chúng ta thì không chắc gì những người trong tòa tháp hôm đó đã bình an vô sự.” - Luke nói với giọng tự tin và đồng thời giương hai tay ra nắm lấy đôi bàn tay đang rung lên của Bell. Bell khi ấy cũng đã dần nín khóc và bình tĩnh lại phần nào, nhưng trong đôi mắt của Bell đã mất đi hoàn toàn sự hồn nhiên của tuổi trẻ.
“Tớ thật sự xin lỗi vì đã không nhận ra sớm hơn, tớ chỉ mãi lo nghĩ đến bản thân và cái năng lực mới thức tỉnh được của mình mà quên mất đi cậu. Tối hôm qua đáng lẽ tớ đã phải nói với cậu những điều này.” - Luke nói với vẻ an ủi.
“Không sao đâu, cậu ở đây với tớ đã là được lắm rồi.” - Bell đáp và tay lúc này vẫn còn rung nhưng đã đỡ đi nhiều.
“Cảm ơn cậu rất nhiều, Luke. Thật sự thì những lời đó đã giúp tâm trí tớ đỡ phải suy nghĩ rất nhiều thứ đang diễn ra.” - Bell nói.
“Chuyện đương nhiên mà.” - Luke nói.
“Tớ nhất định sẽ không bỏ lại bất kỳ ai phía sau nữa.” - Bell nói với vẻ quyết tâm. Luke thì hơi hoài nghi.
“Mà này, tớ nghĩ tớ đã làm được kỹ thuật cảm nhận ma lực rồi đấy.” - Bell nói để đánh lạc hướng chủ đề.
“Sao cậu làm được vậy?” - Luke hỏi với vẻ hiếu kỳ.
“Khi mà cậu nắm lấy tay tớ, tớ có thể nhìn thấy được ma lực của cậu rất rõ đấy, kể cả khi là đang nhắm mắt.” - Bell vừa nói vừa nhắm mắt lại.
“Chỉ tớ với?” - Luke nói.
“Tớ không biết nữa, khi nãy tớ đã cảm thấy nhẹ lòng đi đôi chút thì tớ đã có thể làm được điều này.” - Bell nói.
“Để tớ thử xem.” - Luke cũng cố gắng nhắm mắt lại và cảm nhận nguồn ma lực của Bell, nỗ lực của Luke lại chẳng thể giúp cậu đạt được kết quả.
“Cậu phải thả lỏng người và cố gắng cảm nhận với môi trường xung quanh ý, chứ không phải cố quá như vậy đâu” - Bell nói nhưng rồi bỗng cô ấy dừng lại mồ hôi trên trán bắt đầu chảy xuống rất nhiều. “Này Luke cậu có nghe thấy tiếng gì không?” - Bell nói. “Sao vậy Bell? Tớ chẳng nghe thấy cái gì cả” - Luke nói. Bell nhanh chóng chạy ra phía cửa chiếc xe mà hé mở ra để quan sát kĩ bên ngoài. “Có chuyện gì vậy?” - Luke nói.
“Tớ vừa cảm nhận thấy một luồng ma lực lạ vừa xuất hiện trên nóc xe” - Bell nói, Luke lúc này cũng đã dần hiểu tình hình và di chuyển dần về phía Bell.Bell nhanh chóng nhảy xuống khỏi chiếc xe ngựa và lay hoay tìm anh Henry trong màn đêm tối như mực, một lát sau thì cô phát hiện anh ấy nằm ở phía dưới gầm xe cùng với Kelvin, hai người dù ngủ nhưng vẫn không buông lỏng vũ khí. “Anh Henry mau dậy đi, có chuyện lạ đang xảy ra đó” - Bell nói. “Sao vậy Bell?” - Henry choàng tỉnh rất nhanh chóng và nắm chặt lấy thanh đại đao của mình. “Không ổn rồi Henry” - Kelvin nói với đôi mắt đang nhìn chằm chằm về một phía xa, Bell và Luke lúc này cũng đều đang rất lo lắng và sợ hãi. “Hai đứa mau chạy lên xe đi và cho dù có là gì thì cũng đừng ra ngoài” - Henry nói. “Dạ” - Bell đáp. Ngay khoảnh khắc đó thì bỗng một sinh vật hình người cực kì to lớn và bao quanh cơ thể nó dường như có một lớp giáp dày và sần sùi cùng với đôi mắt đỏ dữ tợn bỗng tiến ra từ phía bóng tối của khu rừng, chúng bắt đầu vào tư thế chuẩn bị chạy và hướng mắt về phía đoàn người. “Không ai được cử động đột ngột” - Kelvin nói. “Nó là thứ gì vậy Bell?” - Luke hỏi. “Tớ không biết nữa” - Bell đáp, lúc này thì cả người của cô ấy cũng đang rung lên. “Một con Oiede trưởng thành và một bầy Teiu cũng cách đây không xa, cậu bảo vệ đám trẻ tôi sẽ giết bọn chúng” - Kelvin nói
“Đươc rồi” - Henry vừa mới dứt lời thì ngay lập tức đằng sau, một con Oiede khác đã lao về phía chiếc xe với một tốc độ kinh hoàng và dùng phần vai của mình để hút mạnh vào phía bên hông xe khiến cho chiếc xe bay lên không trung và lao về phía mọi người với một tốc độ rất nhanh. Trong khoảnh khắc ngặt nghèo ấy thì Kelvin đã túm lấy người của Bell, Kelvin đã túm lấy người của Luke và cả hai người đã nhanh chóng phản ứng để nhảy ra khỏi vụ va chạm, chiếc xe cứ thế mà bay về phía chiếc cây lớn đằng sau gây ra một tiếng động cực lớn “Rầm”, chiếc xe vừa được anh Henry gia cố thêm nên rất chắc chắn nên chỉ bị hư hại nặng ở phần va chạm, nhưng tổng thể thì nhìn vẫn ổn, hai con ngựa kéo xe cũng hí lên vô cùng lớn và bắt đầu hoảng loạn. “Ahhhhh” - tiếng hét của Tim phát ra từ phía trong xe, ngay lúc này Kelvin đã ngay lập tức rút ra những chiếc giao cỡ nhỏ mà ông đã giấu trên gắp người và cường hoá chúng bằng ma thuật, ông phóng chúng nhanh về hai phía trước sau của hai con Oiede đang đứng, con ở đằng sau đã nhanh chóng lách nhẹ qua một bên mà đã tránh được khỏi chỗ ngu hiểm nhưng vẫn bị dính một vài chỗ ở vai và ngực.Về phía con còn lại thì do không có tầm nhìn về vị trí của mọi người do bị khuất bởi chiếc xe mà nó không kịp phản ứng, những chiếc giao đã lao nhanh đi và xuyên thủng cả chiếc xe kéo nhưng vẫn không gây thương tích cho Tim, một trong số chúng đã cắm sâu vào con mắt bên phải của con Oiede, và ba con còn lại thì chúng vào xương đòn và ngực, “Arghhhh”con Oiede kêu lên một tiếng cực lớn, thu hút sự chú ý của nhiều con vật xung quanh.Anh Henry lúc này cũng nhanh chóng rút kiếm ra và lao về phía chiếc xe. Con Oiede bị thương ở mắt cũng nhanh chóng phá nát chiếc xe và bắt đầu tìm kiếm Tim, con Oiede đằng sau cũng đã nhanh chóng lao về phía Kelvin nhưng ông ấy đã nhanh chóng nén được, ông ấy vừa nhanh chóng nén đòn và vừa phải xách theo Luke. Lúc này thì Tim đã bất tỉnh và bị lôi ra ngoài bởi con Oiede trước mặt, Henry cũng đã nhanh chóng vung kiếm về phía con Oiede để giải cứu Tim nhưng nó đã đưa tay còn lại của mình lên và chặn được cú chém ấy mà chỉ bị xây xát nhẹ ở phần cánh tay. “Luke, Bell nhanh chóng leo lên ngựa của Henry mà chạy đi chỗ khác đi, tới khi đã ổn ta sẽ tự tìm tới hai đứa” - Kelvin khi vừa nói xong cũng đã ném dao về phía dây buộc ngựa của Henry, Bell lúc này cũng đã cố gắng leo lên con ngựa dù chỉ là lần đầu cưỡi ngựa nhưng cô ấy vẫn làm được, Luke khi ấy cũng đã kích hoạt năng lực của mình và sao chép năng lực của ông Kelvin rồi nhanh chóng leo lên ngựa chung với Bell. “Hyaaa” - Bell thúc ngựa chạy về phía trước của con đường mòn. “Một, hai, ba, bốn, năm, sáu” - Kelvin vừa đếm vừa nhìn về phía những con Teiu đang từ từ tiến lại từ phía xa, con Oiede cũng đã nhanh chóng lao về phía Kelvin, ông ta cũng nhanh chóng đáp trả bằng một loạt giao ném về phía con quái vật.
*****
Ở một chỗ gần đó thì Henry đang giao chiến với con Oiede bị chộp một mắt, cả hai nhìn nhau một lát thì Henry đã lao tới với một cú chém dọc về phía đầu của con quái vật, nhưng nó đã nhanh chóng chặn lại được bằng một tay của mình trong khi tay còn lại vẫn đang giữ lấy Tim.Henry vẫn không lùi bước anh liên tục chém tới tấp về phía nó với những đòn nhanh và mạnh nhưng vẫn không ăn thua.Những con Teiu xung quanh cũng đã bắt đầu tụ tập lại, chúng ở trong những góc khuất của hai người để chờ cơ hội tóm lấy miếng ăn của mình. “Làm sao đây?nó vẫn đang giữ thằng nhóc thế kia thì làm sao mình có thể vung hết sức được, nhưng dù có vung hết sức thì vẫn không chắc kết liễu được nó” - Henry thầm nghĩ.
*****
Trên con đường mòn cũ Luke và Bell vẫn đang thúc ngựa về phía trước dù trời còn tối như mực, xung quanh thì dường như luôn có hàng ngàn con mắt của thú dữ đang trực chờ để xơi tái hai người họ bất kì lúc nào. “Chúng ta có đi quá xa rồi không Bell? Hiện giờ nếu lỡ như chúng ta bị lạc thì phải làm sao đây?” - Luke hỏi. “Tớ cũng không biết nữa nhưng nếu như chúng ta bị đám quái thú ấy đuổi kịp thì sẽ rắc rối rất lớn cho Henry và Kelvin” - Bell nói. “Luke ôm tớ chắc vào” - Bell nói mà khi Luke còn chưa kịp trả lời thì cô đã thú ngựa cực nhanh về phía trước. “Có chuyện gì vậy?” - Luke hỏi. “Thứ đó, nó đang ở rất gần chúng ta, tớ có thể cảm nhận được ma lực của nó” - Bell nói trong hốt hoảng. “Thứ gì cơ? Con quái thú khi nãy nó đã đuổi tới nơi rồi ư?” - Luke nói. “Không đâu, còn tệ hơn nữa con quái vật mà tớ đã cảm nhận được từ lúc mọi chuyện xui rủi này còn chưa diễn ra” - Bell nói. Luke ngay lập tức dùng năng lực của Kelvin để ngước nhìn lên phía đằng sau, cậu ấy đã thấy một nguồn ma lực khá lớn đang từ từ trèo trên những ngọn cây đằng xa và nó đang tiến về phía chỗ của cậu ấy. “Tớ thấy rồi nó còn cách chúng ta một đoạn” - Luke nói. “Tớ thấy con quái vật đó có gì đó rất không bình thường, nó di chuyển nhẹ tới mức mà đôi tai của tớ không thể nào phát hiện nỗi và nó cũng chưa tấn công chúng ta trực tiếp bao giờ mà nó chỉ dường như đang thăm dò” - Bell nói. Luke tiếp tục quan sát kĩ con sinh vật ấy thì nó còn có thêm một bạn đồng hành với một nguồn ma lực khác. “Dựa vào tốc độ di chuyển thì nó vẫn đang chậm hơn chúng ta, có thể vì nó đang bế theo một sinh vật khác nữa nhưng sao nó vẫn cứ bám đuôi theo được, kì lạ thay nữa là tớ không thấy được bất cứ sinh vật nào quanh đây cả” - Luke nói. “Tận hai con sao, không xong rồi, chúng có lẻ đang nghe theo tiếng vó ngựa của chúng ta hoặc mùi trên cơ thể đấy Luke” - Bell nói. “Có gì đó về nó mà tớ thấy rất kì lạ” - Luke nói, khi cậu ấy vẫn đang ngập tràn trong suy nghĩ rối bời. Bỗng lúc này con ngựa đột ngột hí lên một tiếng rồi nó đứng lên bằng hai chân mà kêu dữ dội khiến cho Luke và Bell bị ngã nhào ra khỏi lưng ngựa và nó lại tiếp tục chạy về phía bên hông của rừng mà bỏ lại hai đứa trẻ đang nằm ở dưới đất. “Đau quá.....chuyện gì vậy” - Bell hỏi. Luke lúc này thì cũng chỉ biết đứng sững sờ ra vì trước mắt họ bây giờ là một khúc cây lớn nằm chặn ngang giữa đường mà khó lòng ngựa có thể vượt qua được. “Tớ hiểu rồi, vì sao nó không tấn công chúng ta khi còn ở trong xe, tại sao nó chỉ chầm chậm tiếng lại chỗ chúng ta mà không tăng tốc đuổi theo” - Luke nói với giọng điệu hốt hoảng. “Cậu nói gì vậy Luke” - Bell nói. “Quá rõ ràng rồi, đây là một con quái thú có trí thông minh” - Luke nói.