Quyển 1 Meronica Lục địa chiến tranh và kì tích - Chương 12: Chapter 12: Những con quái vật
Quyển 1: Meronica
Lục địa chiến tranh và kì tích
Phần 1: Hội Gieo Mầm
Chương 12: Những con quái vật
“Không thể nào” - Bell nói. “Cậu thử nghĩ xem, nó đang đặt bẫy và dụ chúng ta vào đấy” - Luke nói. “Dù sao đi nữa thì cũng mau trốn thôi” - Bell dắt tay Luke chạy nhanh về phía những bụi cây bên đường của khu rừng tối. “Mau lấy bùn đắp lên người mình đi, bọn quái thú sẽ bị lẫn mùi mà bỏ đi” - Bell nói.
Luke và Bell cũng chia ra trốn ở hai chỗ gần nhau, họ nhanh chóng lấy lá cây phủ lại và nằm ở những vũng bùn đất để ngụy trang dưới những bụi cây lớn.
*****
Ở chỗ cắm trại ban đầu thì Kelvin dường như đã làm chủ tình hình rất tốt khi mà rất nhiều con Teiu đã bị giết chỉ với một con dao ngay giữa trán, xác chúng nằm la liệt khắp mọi nơi. Và ở giữa những cái xác đó thì Kelvin và con Oiede vẫn đang chiến đấu ác liệt. Trên khắp người của con quái thú đã cắm chi chít dao, máu chảy ra từ vết thương vô cùng nhiều nhưng nó vẫn đứng hiên ngang và dường như chẳng bị ảnh hưởng mấy.
“Mệt thật đấy, ta đã phải đi xe cả ngày nay rồi mà còn chẳng được yên giấc nữa, con quái khốn khiếp” - Kelvin nói. Cơ thể ông lúc này vẫn còn lành lặn và chẳng bị một vết thương nào cả nhưng thể lực của ông sau một ngày đi đường và còn phải chiến đấu trong điều kiện mà trời tối đen như mực thật sự là vô cùng bất lợi. Tuy nhiên, điểm quan trọng nhất bây giờ là trên người Kelvin đã hết sạch những vũ khí có thể tận dụng được.
“Arghhhh” - con Oiede hét lớn rồi lao về phía Kelvin, ông ta nhanh chóng né qua được một bên, quán tính của con thú quá lớn khiến nó đâm sầm vào một cái cây. Nhân lúc đó Kelvin đã rút những con dao đang găm vào sau lưng của quái vật, sau đó ông lùi lại một khoảng cách cố định và cố thu hồi những món vũ khí của mình ở trên xác của những con Teiu.
*****
Ở cách chỗ Kelvin không xa thì cũng đang có một cuộc chiến khác đang diễn ra. Henry tiếp tục tấn công và dồn con quái vật vào thế bất lợi. Tim cũng đã dần lấy lại được ý thức sau vụ va chạm đó, trước mắt cậu bây giờ là anh Henry đang bị thương trên khắp người còn mình thì bị bắt đi bởi một con quái vật.
“Cứu em với anh Henry, cứu em với” - Tim hét lên trong hoảng loạn. Con quái vật cũng đã ngay lập tức siết chặt tay lại và khiến cho phần ngực của cậu bị chảy máu và gào lớn một tiếng “Arghhhh” để cảnh báo những cá thể khác xung quanh. Những con Teiu xung quanh do sự kích thích bởi máu tươi mà cũng đã dần liều lĩnh hơn mà tiến lại gần chỗ của con Oiede hơn trước.
“Đừng manh động Tim, hãy chờ tín hiệu của anh” - Henry nói. “Đau quá anh Henry” - Tim dù nói như vậy nhưng vẫn đang giữ bình tĩnh rất tốt. “Tót, tót, tót” - tiếng những giọt máu của Tim nhỏ giọt dần xuống nền đất.
“Gừ gừ” - Những con Teiu xông lên từ nhiều phía để tấn công con Oiede. Henry cũng nhanh chóng thủ thế mà lao lên về phía đó. “Argh” - con Oiede hét lên một tiếng rồi ngay lập tức giơ tay còn lại lên tóm chặt lấy một con Teiu. Móng vuốt của nó đâm sâu vào da thịt của con Teiu khiến cho nó đau đớn mà la lớn lên, máu từ vết thương và miệng con Teiu chảy ra rất nhiều. Con Oiede cũng cầm con Teiu ấy mà quật về phía những con Teiu xung quanh khiến cho chúng phải lùi lại rất xa. Nhân cơ hội đó, nó đã ngay lập tức chạy nhanh về phía khoảng trống ấy.
“Đợi đã con khốn, mau làm đi Tim” - Henry hét lên và rồi ngay lập tức ném luôn thanh kiếm của mình về phía trước. “Ahhhhh” - Tim ngay lập tức kích hoạt năng lực của mình mà bắn ra một lượng nước lớn khổng lồ từ lòng bàn tay. Nước đó bắn vào mắt của con Oiede và tạo ra lực đẩy mạnh để giúp cho cậu ấy có thể thoát ra khỏi con quái vật đó.
“Arghhhhh” - Con quái vật kêu lên tính nhanh chóng bắt cậu ta lại nhưng khi ấy thì thanh kiếm lớn của Henry đã cắm sâu vào phần phía sau đầu gối khiến cho nó không thể di chuyển được. “Tim nấp sau anh” - Henry la lớn và nhanh chóng chạy lại chỗ Tim và lấy thân mình che cho cậu bé. “Sao chúng ta không chạy đi anh Henry?” - Tim hỏi. “Anh đây đã đầy thương tích rồi, chưa kể là nếu bây giờ có chạy thì đám Teiu xung quanh cũng sẽ tấn công chúng ta mà chẳng có gì để tự vệ. Em thì chắc chắn sẽ không chạy nhanh bằng chúng. Quan trọng hơn hết, con Oiede đó vẫn có thể di chuyển rất nhanh dù chỉ còn ba chi thôi” - Henry giải thích tình hình cho Tim. “Không thể nào, vậy làm sao để chúng ta có thể chạy thoát ra khỏi đây” - Tim nói. “Đừng lo, anh đã có một cách, hãy làm theo những lời anh bảo là được” - Henry nói với giọng đầy tự tin và nở một nụ cười dù người đã chi chít vết thương. Sau đó, anh thì thầm với Tim về một điều gì đó.
Con Oiede khi ấy cũng đã rút xong thanh kiếm đang cắm ở phía chân mình ra và ném về phía đằng xa xa. “Arghhh” - nó gào lên rồi lao đến chỗ hai người đang đứng với một tốc độ kinh ngạc, thậm chí còn nhanh hơn cả khi nó di chuyển bằng hai chân. “Ngay lúc này, đi đi Tim” - Henry hét lên. Tim cũng chạy thật nhanh về phía nào đó, trong khi Henry cũng đã lao người lên về phía trước để chặn lấy con Oiede.
Anh nhanh chóng vung những cú đấm đậm uy lực về phía nó nhưng đều không mấy ăn thua. Nó cũng đáp trả lại anh bằng nhiều cú cào còn đau hơn gấp bội. Máu từ vết thương liên tục rỉ ra khiến cho ý thức của Henry ngày càng yếu dần đi. Ngay lúc khoảnh khắc quan trọng thì con quái vật đã cào rất mạnh về phía mắt phải của anh. “Ahhhh” - Henry la lớn lên nhưng vẫn không bỏ cuộc. Anh nhanh chóng đấm thật mạnh vào con dao đang cắm ở mắt phải của nó từ trước, khiến cho nó đi rất sâu và trong. Con quái vật kêu lên đầy đau đớn, trong khi đó thì anh Henry đã đấm luôn vào con mắt còn lại của nó.
“Anh Henry” - Tim hét lên rồi ném mạnh thanh đao về phía anh Henry. Chỉ chờ được như thế, Henry ngay lập tức đẩy con Oiede ra một đoạn rồi đưa tay lên nắm lấy thanh kiếm của mình và thủ thế.
“Tuyệt kỹ Bắc Kiếm phái...” – Henry thốt lên, máu vẫn còn rỉ trên khoé môi. "Tuyết lở!"
Đường kiếm vung ra như xoáy tròn cả bầu trời đêm. Một luồng khí lạnh bủa vây, tựa như cả một cơn lốc trắng đang lướt qua khu rừng.
Khi lưỡi thép chạm vào thân con quái, âm thanh như lửa đạn dội lên, và chỉ một nhịp thở sau, cơ thể bọc giáp kia đã vỡ làm hai như tấm lụa bị gió lớn xé toạc.
Phần nửa trên cơ thể của con quái vật như bị cuốn đi bởi một trận tuyết lở thật sự. Nó đã bị đánh văng ra xa ở một chỗ khác, còn phần dưới thì vẫn đứng ở chỗ đó bất động như chưa biết được rằng mình đã mất nửa người. Lúc này thì Henry cũng đã vô cùng kiệt sức mà khuỵ xuống, tay anh nắm chặt lấy thanh kiếm để có chỗ dựa. Tim cũng đã nhanh chóng tới chỗ của anh Henry để đỡ anh dậy.
“Anh có sao không vậy?” - Tim hỏi. “Không sao đâu, đây chỉ là chút chuyện nhỏ thôi mà” - Henry nói. “Anh đang nguy kịch lắm rồi kìa” - Tim nói với giọng nhẹ nhõm. “Không sao đâu, ban nãy anh đang định nhắm vào phần cổ của nó ấy chứ nhưng anh choáng váng quá rồi” - Henry vừa nói vừa cười.
Lúc này thì những con Teiu ở gần đó đã dần tiến sát lại vị trí của hai người. Tim lúc này đã vô cùng hốt hoảng. Henry thì đã đứng vững lại và sẵn sàng chiến đấu tiếp. Nhưng may mắn thay, chúng chỉ chạy lướt qua chỗ của hai người mà tiến đến xác của con Oiede để ngấu nghiến. Hai người cũng nhanh chóng thoát ra khỏi đó và tiến về phía trại ban đầu để hội quân với mọi người. Nhưng ngay thời điểm đó thì bỗng trong bụi rậm, con ngựa của anh Henry đã chạy đến chỗ của anh và Tim, khiến cho cả hai rất bất ngờ.
“Chiến mã của ta, ai đã dọa ngươi sợ chạy đến như vậy” - Henry vừa nói vừa nhìn về phía mà con ngựa đã chạy đến.
“Tim, em hãy chạy về phía trại đi, anh sẽ đi giải cứu Luke và Bell. Trực giác của anh mách bảo rằng họ đang gặp phải nguy hiểm rất lớn” - Henry vừa nói vừa chỉ tay về phía chỗ trại cũ để được Kelvin bảo vệ.
“Nhưng anh còn rất yếu, hãy hội quân với Kelvin rồi ứng cứu cho họ sau” - Tim nói. Nhưng anh ấy còn chưa kịp nghe hết câu thì đã đánh ngựa chạy về phía trước, bỏ mặt cậu ấy ở lại một mình.
*****
Ở phía trại thì con Oiede đã bị Kelvin bào mòn đến giới hạn. Nó liên tục bị thương nhưng chẳng thể đánh trả lại nổi vì ông ta quá nhanh nhẹn và khó đoán. Có những lúc dường như ông đã bị tóm thì ông lại né được. Có những lúc mà ông đã rơi vào hiểm cảnh trước nanh vuốt của nó thì ông lại nhanh chóng đánh vào những khớp chuyển động của nó khiến nó không thể nào ra đòn tiếp theo được nữa. Ông Kelvin chẳng có lấy một vết thương, phía ngược lại thì con Oiede đã đến rất gần với cửa tử. Đây là sự cách biệt khủng lồ của kinh nghiệm và trí tuệ.
“Kết thúc rồi” - Kelvin nói. Khi ấy thì trong mắt của con Oiede đã chứa đầy sự kinh hãi tột độ bởi vì giờ đây Kelvin mới thật sự là con quái vật đáng sợ nhất trong cả khu rừng. Ông ấy ném ba con dao cùng một lúc về phía đầu của con quái vật, những lưỡi dao cường hóa bởi ma thuật bay băng băng trong gió và khiêm thẳng vào đầu khiến cho nó không kịp trở tay và chết ngay lập tức.
“Kuo” - Kelvin kích hoạt năng lực của mình để quan sát xung quanh.
*****
Ở gần chỗ Bell và Luke đang ẩn nấp thì con quái vật đó đã đến nơi. Nó chỉ di chuyển chậm chậm từ từ lại chỗ hai người. Nó cũng là một sinh vật hình người với quanh người đang mặc một chiếc áo làm từ nhiều loại lá cây được bện lại với nhau bằng bùn. Cơ thể của nó không quá to như hai con trước nhưng nó có một lượng ma lực rất lớn.
“Xoạc... Xoạc... Xoạc” - tiếng bước chân của con quái vật ngày một gần.
Trong mắt Luke bây giờ toàn là sự sợ hãi. Luke lặng người, lòng cuộn trào ký ức những buổi chiều ở dưới cây cổ thụ với Bell, tiếng mẹ cười gọi... tất cả như xa tầm với.
“Luke, chạy đi!” - Bell hét lên.
Nhưng khi ấy Luke còn chẳng nhận ra được môi trường xung quanh mình thay đổi do đã hướng hết sự chú ý về phía con quái vật. Những sợi dây leo ngay lập tức cuốn lấy tứ chi của cả hai người họ.
Con quái vật khi này đã tiến tới chỗ Bell và đã lấy tay bóp cổ cô ấy.
“Bellllll!” - Luke hét lên trong tuyệt vọng.