Quyển 1 Meronica Lục địa chiến tranh và kì tích - Chương 13: Chapter 13: Bell và Luke
Quyển 1: Meronica
Lục địa chiến tranh và kì tích
Phần 1: Hội Gieo Mầm
Chương 13: Bell và Luke
“Argghhhh” - Con quái vật gào lên như đang tận hưởng chiến thắng của mình. “Thả cậu ấy ra” - Luke hét lên liên tục. Bell khi này đã gần như không thể chống cự khi tay chân đều đã bị khoá chặt và cổ thì đang bị siết bởi bàn tay của con quái vật. Nó từ từ tháo chiếc mặt nạ của mình xuống để lộ ra hàm răng vô cùng sắc nhọn và cặp mắt quỷ quyệt. Sau đó nó đã lấy ngón tay của mình để chạm vào trán Bell và triệu hồi ra một vòng tròn phép.
“Bell cẩn thận” - Luke hét lên, đó cũng là những lời cuối cùng Bell được nghe thấy khi mất đi ý thức. Khi mở mắt ra lại thì Bell bỗng nhìn thấy hình bóng của mẹ mình đang ở River Ends và người cha Tiên tộc đã thất lạc bao lâu nay đang đứng cạnh nhau và chìa tay của mình ra để chào đón Bell trở về, trên khuôn mặt họ bây giờ đang nở một nụ cười rất thánh thiện. “Nào Bell, chúng ta về nhà thôi!” - cha Bell nói. “Không thể nào, đây không phải là sự thật” - Bell vừa nói với nước mắt cứ tự chảy ra, cô bé mau chóng lau đi nhưng chúng vẫn không ngừng được. Ba mẹ Bell đã bước lại tới chỗ cô ấy và nắm lấy đôi bàn tay bé nhỏ ấy và dắt cô ấy đi về phía trước. “Không thể nào, thả tôi ra, các người là thứ gì vậy?” - Bell nói. “Hãy mau ngoan ngoãn đi theo ba mẹ đi, Bell” - ba mẹ Bell đồng thời nói, khuôn mặt họ giờ đây đang cười vô cùng quỷ dị, họ nhìn Bell với đôi mắt thèm thuồng và đói khát cực độ. “Không, mau thả tôi ra” - Bell nói rồi giật tay mình lại và chạy đi thật nhanh về phía còn lại. “Đứng lại ngay” - mẹ Bell nói và ngay lập tức xuất hiện từ đằng sau để nắm tóc Bell lại. “Thả tôi ra, đồ quái vật” - Bell hét lên. “Mày có biết vì mày mà tao đã phải khổ sở như thế nào không hả, con quỷ khốn khiếp kia” - mẹ Bell nói. “Dừng lại đi” - Bell vừa khóc vừa nói. “Vừa phải nuôi mày một mình, đã vậy còn phải chịu sự ghẻ lạnh của cả thị trấn, chỉ vì đôi tai dài của mày. Mày là thứ ác quỷ đã ám lấy cuộc đời tao” - mẹ Bell vừa nói vừa nhéo mạnh lấy tai của Bell như muốn dứt nó ra vậy. “Đến cả ba mẹ của tao còn chẳng thèm nhìn tao lấy một lần sau khi tao sinh ra mày. Bao nhiêu sự phân biệt và ghẻ lạnh một mình mày chịu là đủ rồi, sao lại phải kéo tao theo hả” - mẹ Bell nói với giọng cay nghiệt và phẫn uất.
∗∗∗∗∗
Khi này ở bên ngoài thế giới thực thì Luke đang cố gắng bằng cả sức mạnh của mình để vùng ra khỏi sự kiềm hãm của những dây leo. “Bell cố lên, đợi tớ thêm chút nữa thôi” - Luke hét. “Mau động não đi Luke ơi, động não đi” - Luke tự nghĩ. “Những sợi dây này quá chặt khiến cho mình không thể rút con dao ở thắt lưng ra được” - Luke nghĩ. “Phải rồi” - Luke hét, cậu ngay lập tức dùng miệng của mình ngoạm những nắm đất dưới mặt mình lên, liên tục làm như vậy thì cậu phát hiện ra những đường dây của dây leo bị ẩn dưới mặt đất. Luke đã cắn và ngoạm lấy những đoạn dây đó không ngừng nghỉ, cùng lúc dùng hết sức mình để kéo cánh tay ra khi đoạn dây bị suy yếu. “Bell hãy đợi tớ chút thôi” - Luke hét lên.
∗∗∗∗∗
Bên trong tâm trí Bell thì lúc này cô ấy đã khóc đến khô cả mắt. “Đây không phải là hiện thực, mình cần phải tỉnh dậy ngay” - Bell nói. “Đây là hiện thực mà người luôn cố gắng trốn tránh. Những lần đi ra thư viện, những lần trốn ra khỏi thành, những lần người cố gắng tập trung vào những thứ khác, tất cả chỉ là để trốn tránh khỏi hiện thực đang diễn ra trước mắt ngươi. Người không xứng đáng được sinh ra trên đời này. Người nên chết đi cho đỡ chật đất. Sẽ chẳng một ai nhớ đến ngươi khi ngươi đã qua thế giới bên kia đâu” - mẹ Bell nói. “Không phải mà” - Bell nói. “Hãy đợi tớ Bell, đừng bỏ cuộc” - Giọng nói của Luke vang lên. Những ký ức của cả hai dần ùa về: lần đầu gặp nhau khi cô bị tất cả bọn trẻ trong làng ruồng bỏ, lần đầu cả hai rủ nhau trốn ra khỏi thành, khi hai người vui vẻ ăn tối cùng với mẹ của Luke, trò chuyện cùng nhau dưới gốc cây đại thụ trên ngọn đồi đó, khi cậu ấy đã bảo vệ cô khỏi sự cô đơn, khi mà cô nghĩ mình chỉ cô độc một mình trên thế giới này thì Luke và mẹ cậu ấy đã giang tay ra chào đón cô. “Ngươi đừng nghĩ có thể hạ gục tâm trí ta dễ như thế này. Ta luôn biết mình có dòng máu Tiên trong người nhưng không có nghĩa là ta nên giấu diếm nó, hay sợ hãi nó. Bởi vì cậu ấy vẫn sẽ luôn ở bên, nhờ có cậu ấy mà ta đã mạnh mẽ hơn” - Bell nói. Sau đó Bell nhanh chóng lấy tay mình chạm vào mặt của sinh vật có ngoại hình của mẹ mình. “Mày mau biến ra khỏi đầu tao” - Bell hét lên, cô ấy kích hoạt năng lực của mình.
∗∗∗∗∗
Luke lúc này đã giải thoát ra khỏi được những dây leo, cậu ta nhanh chóng cầm lấy con dao và kích hoạt năng lực giống với ông Kelvin để quan sát xung quanh thì thấy bên trong sinh vật ấy vẫn có một luồng ma thuật khác phát ra, nhưng may mắn thay thì quanh đây lại chẳng có sinh vật nào cả. Cậu mạo hiểm để cầm con dao chạy lại định đâm vào sau lưng của con quái vật.
Sinh vật ấy ngay lập tức thả cổ Bell ra và chĩa cánh tay đó về phía Luke. Từ bên trong chiếc áo làm từ lá cây ấy, mọc ra những sợi dây leo khác quấn lấy Luke, những sợi dây này còn cứng và nhiều hơn trước.
"Chết tiệt, làm sao bây giờ" - Luke hét lên. Cậu ấy cố gắng vùng vẫy để thoát bằng nhiều cách nhưng vẫn không ích gì. Sau một hồi cố gắng thì Luke cũng sắp kiệt sức.
"Thả ta ra!" - Bell hét lên khi Luke đang chuẩn bị rơi vào hiểm cảnh. Khi ấy thì bỗng từ người Bell phát ra một vòng tròn ma thuật lớn với màu hường, có họa tiết của con mắt và tròng đen là ký hiệu của đồng hồ mặt trời - giống y như lần mà cô ấy làm ở tòa tháp, nhưng lần này lượng ma lực phát ra nhiều hơn, màu sắc của vòng ma thuật ấy cũng chói sáng hơn rất nhiều.
"Arghhhh" - Con quái vật kêu lên đầy đau đớn và bị đẩy lùi ra phía đằng xa, tay của nó cũng ngay lập tức thả Luke ra. Luke, khi vừa được thả ra, đã chớp lấy thời cơ mà dùng dao đâm về phía con quái vật. Khi lưỡi dao vừa chạm đến thân thể sinh vật ấy thì nó như bị chặn đứng lại vậy, thân thể của con quái vật nhìn gầy gò ấy lại cứng như thép.
"Chết tiệt, không thể đâm chết nó được" - Luke thầm nghĩ trong hoảng hốt.
Khi con quái vật ấy quằn quại và la hét thì bỗng trên người nó rớt xuống một viên pha lê khá là quen thuộc.
"Luke!" - Bell nói trong khi còn đang mơ hồ, cả người cô ấy tê nhức.
“Chuyện gì đang xảy ra vậy?” - Bell tự hỏi khi dường như cô không thể cử động tay chân như ý muốn, xung quanh giờ đây chỉ là bóng tối.
"Cậu có sao không?" - Luke vừa nói vừa chạy lại cắt dây leo cho cô ấy, rồi dắt tay cô chạy vào sâu trong khu rừng. Luke kích hoạt năng lực đã sao chép được của Kelvin để xem phía trước có quái vật nào. Kỳ lạ thay thì trước mắt cậu quái vật rất thưa và hầu như chỉ là những sinh vật nhỏ.
"Luke, thật à?" - Bell từ từ mở mắt ra và bất ngờ với tình cảnh hiện tại.
"Chuyện gì đã xảy ra vậy? Tớ đang ở hiện thực à?" - Bell nói khi đang vui mừng khốn siết.
"Chứ còn đâu nữa.
Tớ sẽ kể sau cho, cứ chạy trước đi đã" - Luke nói rồi vẫn kéo tay Bell chạy về phía trước, cô ấy loạn choạng nhưng vẫn cố chạy theo cho kịp.
Con quái vật khi này đã thoát ra khỏi được ma thuật của Bell, nó ngay lập tức nhặt lấy viên pha lê ấy từ dưới đất lên và thái độ của nó cũng đã thay đổi. Không còn từ tốn như khi nghĩ mình đã chiến thắng nữa, nó tăng tốc cực nhanh và chạy rượt theo họ với quyết tâm cao độ. Một miếng mồi hiếm có như vậy làm sao có thể để vuột mất chứ? Nó vừa chạy một lát rồi nhảy lên trên cây cao, trèo trên những tán cây và tiếp tục đuổi theo hai người họ.
"Nó chạy nhanh quá, nhưng vẫn đem theo bên mình cục pha lê kỳ lạ đó" - Luke tự hỏi.
"Hướng bên kia không có quái vật nào, đi nhanh lên Bell" - Luke nói, bỗng đôi mắt của cậu chịu phải cơn đau dữ dội.
"Ahhhhh!" - Luke hét lên nhưng vẫn không dừng lại.
"Cậu có sao không?" - Bell hỏi trong sự ngỡ ngàng.
"Mắt tớ, đôi mắt của tớ đau quá, hình như tớ không thể vận ma thuật được nữa" - Luke nói trong đau đớn.
"Chết tiệt, nếu như không thể nhìn thấy trước có gì, làm sao mà ta có thể chạy thoát được đây?" - Luke tự nghĩ rồi sau đó vấp phải một rễ cây lớn. Luke bị vấp ngã và kéo theo Bell cùng té chung. Bell ngã đè lên người Luke nên không bị gì, Luke thì đã không may bị chấn thương ở đầu gối trái.
"Này, cậu hãy ăn cái này đi" - Bell đưa Luke cây ma thuật mà Kelvin đã đưa cho cô từ trước đó.
"Cảm ơn cậu" - Luke nói rồi nhai sống cả cái cây đó vào miệng, ma lực của cậu ấy dần phục hồi nhưng mắt thì vẫn vô cùng đau đớn. Cậu nhìn trầm tư một khoảng ngắn.
"Bell, cậu hãy dùng năng lực cảm nhận ma thuật của cậu dẫn đường có được không?" - Luke nói.
"Không, không... Tớ còn chưa hoàn thiện nó. Chưa kể là sao tớ có thể tập trung khi đang chạy được?" - Bell nói trong hoảng hốt, sau khi thoát ra khỏi áo giác thì Bell vẫn còn rất mơ hồ.
"Chúng ta không còn cách nào khác đâu. Cậu hãy suy nghĩ thử đi. Tớ bây giờ chẳng thể mở nổi mắt của mình nữa" - Luke nói rồi đứng dậy. Cậu ấy nắm tay chặt lấy tay Bell.
"Tớ tin cậu. Hãy chỉ cho tớ đi giống như lần đầu chúng ta ra khỏi thành ấy" - Luke nói.
"Phải... phải" - Bell nói rồi dường như đã lấy lại chút sự tự tin.
"Cậu hãy ráng theo kịp tớ nhé" - Bell nói. Cô ấy chạy hết sức mình về phía trước. Lúc này thì cô nhắm mắt lại và bắt đầu tập trung dựa vào các giác quan khác và khả năng cảm nhận ma thuật. Bell có thể cảm nhận thấy rõ dòng chảy ma thuật của Luke nhưng nó đã không còn chảy như ban đầu nữa, nó dường như bị chặn lại ở nhiều nơi và yếu hơn trước.
"Đây có lẽ là giới hạn của Luke, dù chưa đến một giờ" - Bell tự nghĩ.
Lúc này thì Bell đã băng băng qua cánh rừng tối, thuận lợi né tránh những con quái vật nhờ vào khả năng thính giác cực kỳ nhạy bén của tộc Tiên.
"Cố lên nào, tập trung hơn nữa. Phải cố gắng mở rộng phạm vi khả năng kiểm soát ma pháp. Chỉ cố cảm nhận từ những thứ nhỏ dần xung quanh mình thôi... những cây đại thụ, những sinh vật trên cây" - Bell thầm nghĩ. Nhưng cô ấy bị vấp bởi một rễ cây trước mặt khiến cho cả hai người đều bị vấp.
"Cậu có sao không Luke?" - Bell hỏi với vẻ hoảng hốt và tự trách.
"Cậu đừng quan tâm tới tớ nữa. Bây giờ cậu cần tập trung vào cái khác, nếu không thì hai ta đều sẽ bỏ mạng tại đây đấy!" - Luke hét lên.
"Xin lỗi cậu Bell vì phải ép cậu tới mức này, nhưng thật sự chúng ta không còn lựa chọn nào khác cả. Nhưng thật sự đúng như mình dự đoán thì giác quan Tiên và khả năng cảm nhận ma thuật của Bell sẽ có thể dẫn đường chúng ta được. Điều làm mình lo lắng hơn nữa là nãy giờ mặc dù gây ra nhiều tiếng động như vậy mà lại chẳng có con quái nào tấn công tới, trừ con quỷ cây cỏ kia ra. Chưa kể là nó lại có thể dí theo chúng ta như biết được chính xác tụi mình đang ở đâu vậy" - Luke tự nghĩ thì bỗng nhiên...
"Nhảy lên đi Luke!" - Bell nói. Cậu ấy cũng đã làm theo và cả hai người đã nhảy né qua được một cái rễ cây dày trồi lên mặt đất khác.
"Bell, cậu làm được rồi đúng không?" - Luke nói.
"Tớ không biết nữa, nhưng tớ có thể cảm nhận thấy lượng nhỏ ma thuật trong cây cối và những sinh vật nhỏ trong mặt đất xung quanh chúng ta, một khoảng cách nhỏ" - Bell nói.
"Tuyệt quá, tớ đã luôn tin tưởng ở cậu" - Luke nói.
"Nhưng Luke này, phía trước chúng ta dường như có cái gì đó rất lớn. Tớ có thể nghe thấy tiếng nước chảy lớn ở phía trước. Chúng ta phải làm gì đây?" - Bell hỏi rồi dừng lại.
"Chết tiệt, chúng ta đã hết đường chạy rồi sao? Cậu hãy chạy theo đường vòng qua đi, Bell" - Luke nói. Bell cũng làm theo.
"Luke ơi, nó đã ở ngay đằng sau rồi!" - Bell vừa chạy vừa nói với chất giọng run run.
"Làm sao bây giờ? Không còn cách nào khác sao? Những lúc như này thật sự chỉ biết trách mình. Chưa đến một canh giờ nữa mà đã không thể tiếp tục dùng ma thuật nữa. Thực chiến và tập luyện thật sự là hai thứ vô cùng khác nhau. Ma thuật của mình đã hồi được một ít nhưng mình không thể kích hoạt được năng lực của Kelvin nữa" - Luke suy nghĩ, khi ấy cậu cũng cảm nhận được tay Bell đang rung rẩy hơn bao giờ hết.
“Tin tớ…!” – cậu ấy hét, nắm tay Bell và nhảy vào khoảng không đen mịt. Phía sau, tiếng rít gào của quái vật vọng xuống như một cơn ác mộng không dứt. Nhưng trong giây phút rơi tự do, cả hai chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập và niềm tin tuyệt đối vào nhau.
"Luke, né ra!" - Bell nói rồi nắm tay Luke kéo xuống dưới vực.
Từ trên những tán cây, con quái vật đó lại nhảy bổ ra. Nó đã để lộ mặt thật của mình. Miệng của nó dường như đã dài ra rất nhiều và mọc thêm nhiều răng nanh. Nó tính giơ nanh vuốt đó hướng về phía Luke và Bell, nhưng may mắn nhờ Bell nhanh nhẹn mà cả hai người họ đã né được đòn nguy hiểm đó.
Hai người ngã nhào xuống phía bãi đất phía dưới. Phía trước mặt họ có một thác nước cao, một cái hồ nhỏ được tạo ra bởi thác nước và bao xung quanh chỗ này lại là những vách đá và dường như không có chỗ leo lên.
Những con ma thú ở gần thác nước, khi nghe thấy mùi máu tươi, thì cũng đã dần tiếp cận hai đứa trẻ một cách chậm rãi. Hai con Satek đi ra từ phía một cái hang gần phía thác nước - hai sinh vật ăn tạp với cặp chi trước rất khỏe và bộ lông đen dày. Một con Vsas lớn cũng chui lên từ chỗ hồ nước - sinh vật lưỡng cư ăn tạp cũng đã dần tiếp cận. Vài con Teiu to lớn cũng đã theo mùi máu mà nhảy xuống từ trên vách đá, chúng đều đang chờ đợi thời cơ để ra tay.
"Kết thúc rồi sao?" - Bell nói trong vẻ tuyệt vọng. Luke lúc này cũng rất bất lực và hoang mang. Luke cảm thấy chân trái mình cũng đã bị thương nặng, khó mà có thể chạy thoát ra khỏi đây được. Bell thì bị trầy xước khắp người.
Con quái vật ấy từ từ trượt xuống chỗ gần Bell và Luke ngã xuống, nó nhìn chằm chằm về phía hai người với ánh mắt đỏ như máu.