Quyển 1 Meronica Lục địa chiến tranh và kì tích - Chương 14: Chapter 14: Anh Hùng
Quyển 1: Meronica
Lục địa chiến tranh và kỳ tích
Phần 1: Hội Gieo Mầm
Chương 14: Anh hùng
Lúc này, những con quái vật vẫn đang đứng thăm dò nhau, nhưng chúng đã giơ sẵn nanh vuốt, trực chờ bất cứ lúc nào để tấn công.
Con quái vật ấy không gào thét, không gấp gáp. Nó di chuyển như thể đang dạo bước trong vũ khúc tử thần. Mỗi lần ánh mắt đỏ ngầu của nó quét qua, là một lần bóng tối dường như đặc quánh hơn.
“Đứng đằng sau tớ đi, Bell. Tớ nghĩ ra một cách để chúng ta thoát ra khỏi đây rồi.” – Luke nói với giọng tự tin và nở một nụ cười gượng.
“Cậu đang nghĩ gì vậy?” – Bell hỏi với vẻ run rẩy.
“Đừng lo mà, tớ đã tìm ra được cách rồi. Hãy cho tớ mượn con dao của cậu đi.” – Luke nói.
“Cẩn thận đấy.” – Bell đưa con dao ra.
“Tất nhiên rồi, cảm ơn cậu.” – Luke nói rồi lấy con dao từ tay Bell, tiện thể sao chép luôn năng lực của cô ấy.
Luke lúc này cởi áo của mình ra và quấn cánh tay bên trái lại, cầm hai cây dao lên và tiến về phía con quái vật.
“Cậu đang làm gì vậy?” – Bell hỏi.
Luke không trả lời, chỉ im lặng tiến về phía trước, bóng lưng của cậu ấy dần dần đi lên, bỏ lại Bell phía sau.
“Arghhh” – Con quái vật phủ lá cây lên người cũng đang thăm dò Luke và những ma vật xung quanh khác.
Luke và nó đối mặt nhau với ánh mắt đầy sự quyết tâm.
“Chỉ cần phản xạ né được những lần vồ vào tấn công của nó... Nó nhanh, nhưng chậm hơn đáng kể so với những con đã xuất hiện ở ngôi làng nghỉ chân khi trước. Hãy tập trung vào chân của nó, xem chừng lúc nào nó sẽ nhảy vào. Phải thật bình tĩnh và hít thở.” – Luke nghĩ.
Con quái vật ấy quyết định tấn công trước, chân của nó vào tư thế lấy đà rồi lao lên với cả bốn chi và cố nhảy bổ vào Luke nhằm bắt lấy cậu. Luke nhanh chóng cúi người xuống, nhưng không may đã dính phải một vết cào khá sâu ở phần lưng bởi móng vuốt từ chân sau của nó. Máu chảy ra và thấm xuống mặt đất, càng kích thích những sinh vật khác hơn, nhưng chúng vẫn đang quan sát để chờ kết quả.
“Lukeeee!” – Bell hét.
“Đừng lo... đừng lo, tớ đã nhìn ra được chuyển động của nó rồi.” – Luke nói với giọng gượng gạo, cố gắng kiềm chế cơn đau.
Quái vật ấy tiếp tục xông vào một lần nữa, nhưng lần này Luke đã cúi người rất nhanh và đáp trả bằng một cú chém vào phần ngực sinh vật ấy – nơi được lá cây che phủ.
“Keng!” – Tiếng va chạm của dao và da của sinh vật ấy vang lên, khiến Bell giật mình.
“Tuyệt vời... đúng như mình dự đoán.” – Luke tự nhủ.
Sinh vật ấy cố triệu hồi ra những dây thừng giống ban đầu, nhưng do đã có cảnh giác, Luke nhanh chóng di chuyển sang chỗ khác. Sau đó, nó cùng lúc triệu hồi dây leo để hạn chế phạm vi di chuyển của Luke và kết hợp với việc nhảy vào tấn công, nhưng Luke đã lường trước. Ngay khi dây leo vừa định mọc lên, cậu đã nhanh tay cắt chúng đi rồi tiếp tục né tránh những lần áp sát của con quái vật.
Tiếng "keng, keng keng" không ngừng vang lên sau vài lần chạm trán.
“Không hiểu sao nhưng cơ thể mình dường như đã đỡ đau đi nhiều rồi. Mình có thể di chuyển tự do.” – Luke thầm nghĩ.
“Cậu ấy đang cố làm gì vậy? Rõ ràng là không có tác dụng mà. Phải có mục đích gì khác.” – Bell tự hỏi. Sau một hồi ngẫm nghĩ, cô cũng chợt nhận ra điều gì đó.
“Thời gian... phải rồi! Henry và Kelvin sẽ đến đây sớm thôi. Cậu ấy đã tạo ra nhiều tiếng động để thu hút họ, nhưng những âm thanh ấy có thể cũng sẽ thu hút những thứ khác...” – Bell thầm nghĩ.
Sau những lần vồ mồi không thành công, sinh vật ấy bắt đầu đảo mắt xung quanh liên tục.
“Nó đang dò xét xem những đối thủ khác sao? Có gì đó lạ lắm.” – Luke nghĩ.
Đột nhiên, sinh vật ấy chuyển hướng sang Bell, nó vồ tới cô với tất cả sức mạnh.
“Bell!” – Luke hét lên rồi chạy về phía cô.
Bell lúc này hoảng sợ tột độ, mắt tràn đầy sự sợ hãi, tay cô đưa lên và triệu hồi vòng ma thuật theo bản năng, chân thì run rẩy như sắp không đứng nổi.
Luke đang chạy tới mới nhận ra chân mình bị buộc chặt lại bởi một loại dây leo cứng hơn rất nhiều so với trước, chưa kể cậu đang hành động theo cảm xúc nên rất dễ đoán trước.
“Chết tiệt, dính bẫy rồi.” – Luke nói.
Ngay lúc ấy, sinh vật ấy dừng lại khi gần tới chỗ Bell, rồi bất ngờ chuyển hướng sang Luke và nhảy thật mạnh về phía cậu.
“Tới đây đi, đồ chết tiệt! Ta sẽ sống chết với mày một phen!” – Luke hét lên bằng tất cả sự căm phẫn tích tụ nãy giờ.
Khi tiếp cận, con quái vật cố cắn vào cổ Luke, nhưng cậu nhanh tay đưa tay trái ra đỡ.
“Phụt!” – Máu của cả Luke và con quái vật đều đã đổ, bởi Luke đã nhanh trí đấm dao vào miệng nó khiến nó không thể khép hàm lại. Dù vậy, tay Luke cũng bị cắn, máu vẫn chảy rất nhiều.
“Arghhh!” – Con quái vật ghìm Luke xuống đất, cậu không thể thoát được nữa.
“Lukeeee!” – Bell hét lên, cố chạy tới.
“Bắt được mày rồi.” – Luke vừa nói vừa cười tự mãn.
Cậu ngay lập tức lấy dao ở tay phải chém liên tục vào bụng quái vật.
“Keng keng keng...” – Vang lên liên hồi, tới khi một tiếng “xoảng” vang lên giữa dòng âm thanh.
Con quái vật đã nhận ra điều Luke đang cố làm – viên pha lê từ từ rơi xuống đất sau khi bị chém trúng, mất tác dụng.
“Viên pha lê chống quái thú sao?” – Bell thầm nghĩ.
“Kuo... đi ngủ đi!” – Luke hét và cố kích hoạt năng lực của Bell, nhưng dường như không có tác dụng.
“Đừng lại gần, Bell!” – Luke hét khiến cô dừng lại.
“Ngươi phải ép ta đến mức này.” – Luke nói, rồi lấy dao cắt bỏ phần áo đang bọc quanh cánh tay trái, khiến vết thương nghiêm trọng hơn. Máu từ tay Luke bắn vào mặt con quái vật, rồi cậu ném chiếc áo đẫm máu vào nó.
Mùi máu tươi khiến hai con Satek không thể chờ đợi lâu hơn – chúng nhanh chóng lao tới. Con Vsas cũng hành động ngay sau đó. Không còn viên pha lê, lại cộng hưởng mùi máu, chúng tấn công sinh vật mạnh hơn mình.
Con Satek đầu tiên tấn công quái vật, cố đẩy nó ra khỏi Luke. Quái vật đáp trả bằng cú cào vào ngực Satek. Nhưng từ phía sau, con Vsas ngoạm lấy đầu sinh vật ấy, tạo thế giằng co.
Luke nhanh chóng tận dụng để thoát ra và chạy tới chỗ Bell, cô mừng rỡ và cả hai cùng bỏ trốn. Nhưng vừa thoát ra, con Satek cái còn lại đứng lù lù trước mặt họ.
“Arghhh!” – Nó hét lên, giơ nắm đấm định tấn công.
Luke chỉ kịp đẩy Bell ra sau, chĩa dao về phía con quái vật, lấy thân mình che chắn cho cô.
“Tuyết lở!” – Henry hét lên từ trên lưng ngựa, lao xuống từ con dốc đá cao.
“Đùngggg! Híiiiii!” – Tiếng động vang trời như một trận lở tuyết hòa cùng tiếng ngựa kêu. Nhát chém ngọt và nhanh tới mức khó ai theo kịp đã cuốn thân trên của con Satek lên không trung, rồi rơi xuống hồ nước gần đó.
“Anh Henry!” – Luke và Bell đồng thanh, rưng rưng nước mắt.
“Xin lỗi hai đứa vì đã đến trễ.” – Henry nói với giọng tự tin và nụ cười đầy đắc ý.
“Anh đến đúng lúc lắm.” – Bell nói, vừa khóc vừa cười.
“Hãy ra khỏi đây nào.” – Henry nói.
Ba người cùng nhau chạy về phía những cái vách đá cao, thì bên trên rất nhiều những con Teiu đang chờ ba người họ leo lên.
“Chết tiệt, Kelvin đang ở đâu rồi?” - Henry nói.
Đằng sau, con Satek đã bị sinh vật ấy giết chết, xác nó bị cấu xé nhưng sinh vật ấy dường như không có hứng thú với xác của con Satek. Con Vsas đã sợ hãi mà rút lui lại vào vũng nước, cơ thể của nó cũng bị thương không ít.
“Nó không thèm ăn thịt con ma thú đó, nó hứng thú chỉ với con người thôi sao?” - Luke tự hỏi.
“Anh Henry, chúng ta mau chạy đường khác đi!” - Bell nói với giọng hốt hoảng.
“Em nghĩ chúng ta còn đi đâu được nữa? Mùi máu của chúng ta có lẽ đã toả ra cả một khu vực rừng này. Xuống rửa dưới nước thì vẫn còn con Vsas kia.” - Henry nói.
“Không thể nào.” - Bell nói.
“Chưa kể là chúng ta có chạy đi đâu thì con quái kia vẫn sẽ dí theo tới thôi.” - Henry nói.
“Vậy chúng ta sẽ làm gì đây anh?” - Bell hỏi.
“Chiến đấu, đợi tới trời sáng.” - Henry nói.
“Không thể nào, nhưng nếu dù trời có sáng thì chúng vẫn sẽ tấn công được mà.” - Bell nói.
“Dù là vậy, nhưng vẫn sẽ có những con chọn rút lui. Đây là hy vọng duy nhất.” - Henry nói.
“Anh Henry, cẩn thận. Con sinh vật ấy có khả năng tạo ra dây leo rất chắc đấy. Quan trọng hơn hết, nó có khả năng tư duy rất nhạy bén.” - Luke nói.
“Từ khi nào mà em thông minh như vậy hả thằng ngốc này?” - Henry nói.
“Anh còn tâm trạng để giỡn sao?” - Luke nói.
“Những tình huống thập tử nhất sinh như này thì anh mày đã trải qua hằng ngày rồi. Đây chỉ là một ngày thường đi làm thôi. Luke, hãy bảo vệ Bell.” - Henry nói, thân thể của anh lúc này dù đã rất tơi tả nhưng vẫn không hề run dù chỉ một chút.
“Hãy cẩn thận nha anh Henry. Chúng ta vẫn còn phải giữ sức cho những con quái vật sau đó.” - Luke nói với giọng tự tin.
“Đương nhiên rồi.” - Henry nói.
Henry thủ thế và chờ đợi con quái vật ra đòn trước. Lúc này, nó vẫn chỉ đang quan sát tình hình, cảm nhận thấy một đối thủ mạnh đang đứng phía trước khiến nó có phần cẩn trọng hơn. Henry vẫn phải chiến đấu trong tình trạng không thể nhìn thấy rõ đối phương mà chỉ có thể tập trung vào âm thanh của môi trường xung quanh. Nó đi qua lại trước mặt ba người, cố gắng tìm kẽ hở. Henry dường như hiểu được ý định của nó, anh thủ thế và chăm chăm nhìn vào ánh mắt của sinh vật ấy.
“Điểm yếu lớn nhất của anh Henry bây giờ chính là tụi mình. Phải làm sao cho anh ấy thật rảnh tay.” - Luke tự nghĩ.
Từ dưới chân Henry mọc lên nhiều dây leo cố cuốn lấy chân anh. Anh nhanh chóng nhảy lên trên không, tuy nhiên đó lại là điều mà con quái vật mong chờ nhất lúc này. Nó nhảy lên và cố gắng tấn công anh bằng toàn bộ sức lực.
“Kengggg” - Lưỡi kiếm của Henry va chạm với móng vuốt của con quái vật. Sau pha va chạm đó, hai người dần rơi xuống lại mặt đất.
Henry lần này đã ra tay trước. Anh dồn hết sức vào phần thân dưới, cố gắng nhảy nhanh về phía con quái vật, vung kiếm chém vào phần cổ của nó. Nó nhanh chóng dùng nanh để ngậm lấy thanh kiếm, khiến Henry không thể rút kiếm ra được.
“Chết tiệt!” - Henry hét lên.
“Không ổn rồi...” - Bell và Luke nghĩ.
Sinh vật ấy cào Henry bằng cả hai tay về phía bụng, anh nhanh chóng lùi lại khiến đòn đánh hụt. Henry lúc này cũng rút ra hai con dao nhỏ mà anh giấu dưới chân.
“Tới đây đi.” - Henry nói.
“Arghhhh... Rắc rắc rắc... Đùng!” - Sinh vật ấy cắn nát luôn cả một phần lưỡi của thanh kiếm.
“Nó cố nhắm vào binh khí sao? Nhưng lực cắn ấy khoẻ quá... không phải, có gì đó rất lạ. Nó đang dùng ma thuật để cường hoá cơ thể.” - Henry tự nghĩ.
Sinh vật ấy nhảy lên tiếp cận Henry để đáp lễ lại đòn vừa nãy. Khi tiếp cận, nó vung tay rất mạnh về phía Henry. Anh nhanh chóng đưa hai con dao ra đỡ, nhưng nó không để cho anh có thời gian nghỉ ngơi mà liên tục tấn công bằng những cú vồ. Henry chỉ có thể liên tục chống đỡ và rơi vào thế bị động.
Bỗng, đằng sau anh có một tảng đá lớn chặn bước di chuyển. Đòn vồ ấy liên tục chém tới, Henry cúi đầu xuống, nguyên cả tảng đá bị cắt ngọt xớt thành hai phần cùng với một phần tóc của anh.
Anh nhanh chóng rút lui ra một vị trí khác để tránh bị tiếp cận. Dây leo lại mọc lên dưới chân anh, khép góc Henry vào những thế khó khăn. Henry dường như chỉ có thể né tránh và chống trả yếu ớt trước sức mạnh của sinh vật ấy. Nó như chỉ đang vờn con mồi, chờ cơ hội thích hợp để kết liễu.
Henry đang dần bị bào mòn về thể chất khi sinh vật ấy liên tục tấn công. Tệ hơn, những chấn thương của anh dần rỉ máu lại, điều đó khiến anh không thể dùng toàn bộ sức mạnh của mình. Sinh vật ấy dần áp đảo Henry về tốc độ khi những đòn sau ngày càng khó đánh hơn.
Sinh vật ấy đánh một đòn từ phía dưới lên, khiến Henry bị khuất tầm nhìn và phải lùi lại một khoảng rất xa. Khi đang lùi, anh bỗng vấp phải một chướng ngại vật và bị trật chân trái.
“Ahhh!” - Henry kêu lên.
“Không ổn rồi, Henryyy! Chạy đi!” - Luke hét lên.
Tất cả đã quá muộn khi sinh vật ấy đã tấn công tới trước khi anh kịp di chuyển. Nó vồ một cú thật mạnh vào lưng anh. Dù đã đỡ được bằng một con dao nhưng con dao cũng vỡ sau va chạm. Cả người Henry bị đánh bổng lên không trung và va vào một vách đá. Anh gục xuống và dường như không thể đứng lên được nữa, máu nhỏ thành giọt xuống mặt đất.
Con quái vật nhanh chóng lao đến, giơ đòn kết liễu. Khi nó định vồ vào người, Henry ném một đống bụi mà anh đã nhặt từ trước vào mặt nó. Vì quán tính quá lớn, nó không thể tránh và tạm thời không thấy được trước mặt.
Henry tranh thủ dùng con dao còn lại cắm mạnh vào bàn chân sinh vật ấy. Nhát dao đó đâm xuyên qua lớp da và găm sâu xuống mặt đất.
“Arghhh!” - Sinh vật ấy gào lên.
Henry tranh thủ chạy lại chỗ thanh kiếm của mình đang cắm gần đó. Ngay khi có được kiếm, anh thủ thế và chuẩn bị chuyển sang thế tấn công.
Sau khi đã sạch bụi ở mắt, sinh vật ấy nhận ra tình hình. Nó nhìn Henry bằng ánh mắt đăm chiêu.
“Kkkkkuuuuooo!” - Sinh vật ấy rống lên, móng vuốt từ hai tay dần chuyển sang màu khác và phát quang.
“Không thể nào... nó đang cường hoá đòn đánh tiếp theo sao?” - Luke thầm nghĩ.
“Anh Henry, mau chạy đi!” - Luke hét.
Henry lúc này chỉ im lặng, không nói gì. Anh chỉ nhìn về phía con quái vật với toàn bộ sự tập trung, thủ thế và dồn toàn lực vào đòn đánh quyết định.
“Mấy đứa nhất định phải sống sót ra khỏi đây đó” - Henry nói rồi mỉm cười.
Henry cảm nhận rõ từng giọt máu đang chảy dọc sống lưng, từng cơ bắp đang phản kháng lại ý chí. Nhưng trong tim anh, hình ảnh của những đứa trẻ - ánh mắt kiên cường của Bell, nét bướng bỉnh gan góc của Luke khiến anh không thể gục ngã. Không phải hôm nay, không khi chúng còn đứng đó nhìn anh như một ngọn đuốc le lói giữa đêm đen.
“Tuyệt kĩ Bắc Kiếm Phái!” - Henry lao về phía con quái vật.
Con quái vật cũng lao về phía Henry với móng vuốt đã được cường hoá.
“Tuyết Lở!” - cậu ấy hét lên, Thanh kiếm của Henry ánh lên một sắc bạc lạnh, như ánh trăng trên đỉnh tuyết cổ xưa. Cả vùng rừng như đông cứng trong khoảnh khắc ấy. Khi Henry vung kiếm, đất đá nứt vỡ, khí lạnh tràn ngập như một trận tuyết lở đổ xuống
“Đùnnnnggggg!” – Một tiếng va chạm lớn nổ ra, khói bụi kéo theo sau đó đã lan ra cả một vùng.