Quyển 1 Meronica Lục địa chiến tranh và kì tích - Chương 15: Chapter 15: First Fort
Quyển 1: Meronica
Lục địa chiến tranh và kỳ tích
Phần 1: Hội Gieo Mầm
Chương 15: The First Ford
Những sinh vật đứng phía trên vách đá cũng đã dần lùi lại vì hai đòn vừa nãy của Henry và ma thú kia, chúng dường như đang rung sợ trước hai con quái vật ở phía dưới.
Đám bụi đã dần tan đi, đằng sau đó là hình bóng của sinh vật ấy vẫn đang đứng vững, mặt khác thì Henry lúc này cũng chẳng còn đứng nổi nữa, anh ấy đã nằm gục trên mặt đất, phần bụng của anh ấy đã bị dính phải một vết thương mới, thanh kiếm của anh ấy lúc này đã đứt cả một đoạn dài, chỉ còn lại một phần nhỏ của thanh kiếm là dính vào cán kiếm.
“Henrryyyyy” - Bell hét lên.
“Chuyện gì đã xảy ra?” - Luke nói trong vô thức.
Lúc đó khi móng vuốt và thanh kiếm đó chạm vào nhau, sinh vật ấy đã tấn công vào vị trí mà thanh kiếm đã bị nó cắn mất đi một mảng lớn trước đó, hơn thế nữa nó còn nhân cơ hội tấn công vào phần bụng của anh ấy khi mà Henry đã không thể nào phòng bị. Tuy nhiên, đòn đánh quyết định ấy của Henry cũng đã cắt xuyên qua được lớp ma thuật cường hoá và chém đứt lìa được phần móng vuốt của nó.
“Henry đứng dậy đi!” - Luke hét lên.
“Chúng ta nên làm gì tiếp theo Luke, nó sẽ tấn công chúng ta tiếp theo đấy!” - Bell nói với giọng hối hoảng, nắm lấy tay của Luke.
“Tớ không biết nữa” - Luke nói, dù bây giờ tay của hai đứa trẻ đang rung lên vì sợ.
“Cậu nói gì vậy?” - Bell nói trong hoảng loạn
“Chúng ta phải mau chóng thoát ra khỏi đây thôi, hoặc là chiến đấu đến chết” - Luke nói.
“Chúng ta giờ chẳng có thể làm gì nó đâu, mau chạy đi thôi” - Bell nói.
“Một phần móng của nó đã mất, tớ sẽ có thể cầm cự với nó thêm được một lúc, nếu như ta có thể làm gãy những chiếc vuốt còn lại thì nó sẽ không thể tấn công được nữa.” - Luke nói với vẻ tuyệt vọng.
“Cậu đang suy nghĩ linh tinh gì vậy?” - Bell hét lên.
Khi hai đứa nhỏ còn đang tranh cãi thì sinh vật ấy đã tiến lại gần vị trí nằm của Henry, nó đang chăm chú nhìn vào thân thể đang bất động ấy.
“Này đồ khốn, ta ở đây nè!” - Luke nói.
Sinh vật ấy bỏ qua người của anh Henry mà tiến lại chỗ của hai đứa nhỏ.
“Nó bỏ qua xác của con người sao?” - Luke tự hỏi.
Khi nó đang chuẩn bị vào thế vồ mồi thì từ đằng sau nó bỗng một vật được ném tới.
“Keng” - thanh gươm đã gãy nát của anh Henry va vào đầu của sinh vật ấy.
“Ta vẫn chưa xong mà, lại đây mà xơi tái ta này!” - Henry hét, ánh mắt vẫn cháy lên đầy hi vọng.
Cả hai đứng sững trong giây lát, trái tim thắt lại trước lòng quả cảm của người đàn ông sắp ngã xuống mà vẫn hiên ngang như một người hùng.
“Mau chạy thôi Luke!” - Bell nhắc lại một lần nữa.
“Cậu có im đi không! Tớ làm sao có thể bỏ mặc anh ấy ở đây được chứ?” – Luke nghẹn ngào, giọng cậu run lên vì bất lực và giằng xé.
“Arghhh” - Sinh vật ấy lại một lần nữa nhảy vào vồ lấy Henry, nhưng bằng một cách thần kỳ nào đó anh ta vẫn tránh được khi cúi người mình thấp xuống.
“Không thể nào...” - Luke nghĩ.
Nhưng thật ra thì đó chỉ là Henry đã không trụ được nữa mà ngã xuống đất, anh ấy thật sự không còn có thể chiến đấu được nữa.
“Thằng ngốc này, mau chạy đi!” - Henry hét lên lần cuối sau đó gục đầu xuống đất.
Sinh vật ấy giờ đây đã nhìn chằm chằm về phía hai miếng mồi dự định của mình, nó từ từ đi chậm lại chỗ của Henry và dùng chân sau của mình để đá anh ta sang một bên.
“Đứng dậy đi mà Henry! Anh nhất định không được bỏ cuộc” - Luke nói, bây giờ cậu cảm thấy hối hận đến tột cùng vì quyết định của mình.
Bỗng từ phía trong rừng có những âm thanh của những quái thú đang chạy hỗn loạn, từ phía đối diện thì hai dáng người quen thuộc trên lưng ngựa đã dần xuất hiện sau những tán cây lớn.
“Không ngờ cậu lại ra nông nỗi này Henry.” - Một dáng người phủ áo choàng đen bạc, tóc dài tung bay, đôi mắt phát sáng như hai viên đá lưu ly giữa bóng chiều đang rơi xuống. Kelvin nói với một chất giọng bình tĩnh nhưng nét mặt của ông ấy bây giờ đang rất tức giận.
Không một lời thừa, không một cử chỉ do dự. Ông phi thân khỏi lưng ngựa,gót chân chạm đất Kelvin ngay lập tức toả ra một nguồn ma lực cực lớn, ông ấy từ từ xuống ngựa và nhảy xuống dưới chỗ của Henry.
“Arghhh!” - nó kêu lên để hù doạ Kelvin, sinh vật ấy không dám manh động mà đang thăm dò Kelvin hết sức kỹ càng, cơ thể nó lùi về theo bản năng nhưng thể cảm nhận được một thú săn mồi khác vậy.
“Là... ông ấy thật sao? Kelvin ,được cứu rồi” - Bell hét lên, Luke nhìn với vẻ cực kì nhẹ nhõm.
Sau khi đã thăm dò kỹ những vết thương của Henry, ông từ từ đứng lên và nhìn một ánh mắt hình viên đạn về phía con quái thú ấy.
“Do Mac Te, kết giới tối thượng, Vạn Thiên Tiễn!” - Kelvin nói, mắt ông bắt đầu sáng rực lên, phía dưới chân ông có một vòng ma thuật với họa tiết một người đàn ông có sáu cánh tay, nó sáng cả một vùng trời. Ngoài ra, trên đầu ông cũng xuất hiện một cái tương tự nhưng nó to hơn nhiều so với cái ở dưới mặt đất.
Bốn cánh tay ánh bạc bùng lên từ lưng Kelvin như hiện thân của một vị thần chiến tranh cổ xưa. Không gian rúng động, cây cối rạp mình, gió trời chạy nhanh, trước khi mọi người kịp cử động thì ông ấy đã ném ra hàng ngàn con dao sắc nhọn, nó dính vào tay, chân và giữa trán của sinh vật ấy, chúng đâm xuyên qua với tốc độ mắt thường không thể nhìn thấy. Những sinh vật đứng ở trên dù có núp sau vật gì đi nữa thì cũng bị ông ta ném dính, những lưỡi dao sắc nhọn ấy xuyên thủng qua những thân cây ngàn tuổi, đâm xuyên qua cả tim và đầu của những sinh vật xấu số ấy.
“Đùng! Đùng! Đùng!” - là những âm thanh duy nhất còn sót lại sau tuyệt kỹ đó, những cái cây đổ sụp xuống rất nhiều, khuấy động cả một khu vực rộng lớn, xác của những ma thú nằm la liệt khắp mọi nơi.
“Ráaaa” - Sinh vật bí ẩn ấy trước khi chết đã vô cùng khiếp sợ, phải chứng kiến một cảnh tượng vô cùng khó tin, nó phải đối mặt với một sinh vật mà nó hoàn toàn không có cửa thắng.
“Chuyện gì vừa xảy ra vậy?” - Luke hỏi trong bàng hoàng, kỳ diệu thay Luke và Bell thì lại không một thương tích nào từ vụ tấn công kinh hoàng vừa rồi.
“Chúng ta sống rồi sao?” - Bell nói.
“Hai đứa có sao không hả?” - Kelvin hỏi một cách từ tốn.
“Cháu cảm ơn ông nhiều lắm ạ.” - Bell nói trong vui mừng khôn xiết.
Luke lúc này thì đã đổ gục xuống, có vẻ như cậu ta đã đến giới hạn của mình từ lâu rồi.
“Mau giúp ta khiêng hai người này lên ngựa đi, chúng ta còn phải đi tới kinh đô nữa.” - Kelvin nói, đó cũng là những lời cuối cùng mà Luke nghe được trước khi dần mất đi ý thức.
Kelvin trước khi đi cũng đã lại gần xác của con quái vật và xem xét nó kỹ lưỡng, sau đó ông ta đã cắt lấy thủ cấp của sinh vật đó.
“Làm ta cạn kiệt cả ma lực...thật là một thứ phiền phức. Nhưng ta sẽ không để ngươi làm hại những đứa trẻ đó” - Kelvin nói, rồi đi giúp đỡ bọn trẻ trèo lên khỏi vực.
Ở phía bìa rừng, hai con ngựa chở theo năm người dần xuất hiện. Bell đi ra trước trên con ngựa của Henry, ở giữa là Luke đang bất tỉnh và được ôm từ phía sau bởi Tim. Phía sau là Kelvin đang phải buộc cả người của Henry vào mình để anh ấy không ngã.
Bình minh tuyệt đẹp dần ló dạng sau những đám mây trắng, gió bay thoảng qua khiến cho những bông hoa lắc lư tạo nên cảnh tượng tuyệt đẹp giữa một đồng cỏ rộng lớn. Nhưng những cảnh tượng trên lại chẳng thể thu hút sự chú ý của Bell.
“Nó ở ngay kia rồi phải không ông Kelvin?” – Bell nói.
“Phải, chính là nó đấy – thủ phủ của gia tộc Gravarist, kinh đô của Hofdan – First Ford.” – Kelvin nói với đôi mắt đang được cường hóa của mình.
Tòa thành ấy hiện ra thật nguy nga và tráng lệ. Những bức tường trắng thuần khiết cao hơn nhiều lần so với River End, cứ cách một khoảng lại có những tháp canh to lớn và kiên cố. Ở chính giữa kinh đô ấy là một tòa lâu đài cao còn hơn cả những cây đại thụ ngàn năm, nhiều tòa tháp nhỏ xếp đối xứng hai bên và có nhiều họa tiết hình rồng khắp cả hai bên tượng trưng cho uy quyền của nhà vua.
“Thật là choáng ngợp quá.” – Bell nói trong vô thức.
“Nhưng nhanh lên thôi, Luke và Henry đang rất cần bệnh xá.” – Bell nói tiếp.
“Toà thành lớn nhất của cả lục địa đấy.” – Kelvin nói.
“Bell, cậu nhìn kìa!” – Tim chỉ tay về một hướng khác.
“Gia tộc Carter!” – Bell ngạc nhiên và kính sợ, trái tim cô đập nhanh như lần đầu nghe kể về họ thuở nhỏ, ánh mắt cô dán chặt vào đoàn giáp binh lớp với những con ngựa sáu chân và đằng sau là phải hơn năm mươi xe ngựa, phía sau lại có thêm một đoàn giáp binh khác. Trên mỗi con ngựa hay xe kéo đều có gia huy một con ngựa sáu chân, thứ gây dựng nên danh tiếng lừng lẫy của gia tộc.
“Cháu biết về họ sao?” – Kelvin hỏi.
“Những kẻ trị vì của Vùng Tây Nguyên rộng lớn phía tây của Hofdan. Gia tộc được xem là mạnh thứ tư chỉ sau hoàng tộc, Holari và Veilear. Nhưng chúng ta không có thời gian để lãng phí đâu, Tim, mau đi thôi.” – Bell nói.
“Phải, phải!” – Tim đáp.
“Cháu nghe những lời tâng bốc đấy ở đâu vậy? Chúng chỉ là đám nuôi ngựa thôi mà.” – Kelvin nói với giọng căm hận.
Bell và Tim nhìn hơi bất ngờ nhưng cũng không biết nói gì.
“Chúng ta mau đến đó thôi ông Kelvin, không biết đã có bao nhiêu gia tộc đã đến kinh đô trước rồi.” – Bell nói, thúc ngựa nhanh hơn để dí theo họ.
“Chầm chậm thôi, đám quý tộc thật sự rất là phiền phức đó.” – Kelvin nói rồi thúc ngựa theo.
Khi đi theo con đường mòn dẫn đến kinh đô phía sau gia tộc Carter một đoạn, một cây cầu rộng lớn được xây qua một con hào lớn tựa như sông. Phía bên đầu kia là một nhóm lính canh lớn với vũ trang đầy đủ mang gia huy của hoàng tộc Gravarist. Khi mà đoàn hộ tống của gia tộc Carter đã vào hết bên trong thành, Bell cũng đã tiến đến vị trí cổng.
“Giấy thông hành đâu?” – Lính gác hỏi.
“Cần giấy thông hành để vô thành sao?” – Kelvin hỏi.
“Thời điểm này khá là quan trọng trong năm, chỉ ngày mai thôi cuộc thi ‘Gieo Mầm’ thường niên ba năm một lần sẽ được đăng cai, nên an ninh cần phải được siết chặt lại. Mong quý vị thông cảm cho.” – Một lính gác khác nói.
“Chúng cháu là người đi từ River End để tham dự ạ, nên không biết đến vụ giấy thông hành.” – Bell nói.
“Này, người đằng sau này bị gì vậy?” – Lính gác khác nói và chỉ về phía Henry.
“Chúng cháu bị tấn công dọc đường do ma thú ạ, xin hãy cho chúng cháu vào gấp.” – Bell nói.
“Vậy có giấy chứng nhận từ sơ của River End không hoặc là gia huy của tộc Asfer?” – Lính gác đó hỏi.
“Dạ, đây ạ.” – Tim đưa tờ giấy mà bà đã chuẩn bị sẵn cho cậu.
“Tận ba phiếu sao?” – Lính gác nói với vẻ kinh ngạc.
“Mời đi theo tôi.” – Anh lính ngay lập tức dẫn họ đi tới cổng. Chiếc cổng to lớn và đồ sộ được làm mạ vàng từ từ được kéo lên trên.
“Xin mời đi lối này.” – Anh ta nói.
Bên trong cổng là một con đường được trải gạch dài và đẹp. Hai bên là những người dân đang buôn bán tấp nập ở những quầy hàng. Trên khắp các ngã đường thì treo cờ của vương quốc. Trước con đường ấy còn có một chiếc băng rôn để chào mừng những thí sinh sắp tới cho cuộc thi.
“Anh ơi, cho hỏi bệnh viện gần nhất nằm ở đâu vậy?” – Bell hỏi.
“Để anh dẫn em tới đó.” – Anh lính đó nói.
*****
Ngay tại chính điện của lâu đài First Ford, vị vua đời thứ tư Rolnas Gravarist đang ngồi trên ngai vàng lộng lẫy, đôi mắt ông ta ánh lên sự quyền lực và sự tham vọng, tựa như một vị thần trên đỉnh cao. Đứng phía dưới bên trái là bộ trưởng tài chính triều đình Pape Lorn và bộ trưởng ma thuật Lucas Grime. Bên phải là kỵ sĩ mạnh nhất của quân đoàn hoàng gia, kiêm đội trưởng Tony Gravarist, kế bên anh là đội phó Noah Gravarist. Phía dưới có tấm thảm đỏ trải dài ra tận cửa, hai bên là các giáp sĩ tinh nhuệ đang đứng canh gác.
Khi cánh cửa đại điện nặng nề mở ra, tiếng bản lề vang lên như tiếng chuông cổ xưa báo hiệu sự xuất hiện của vận mệnh. Mười bốn vĩ nhân, bước vào giữa ánh sáng phản chiếu từ những bức tường mạ vàng, tựa như các chiến thần từ huyền thoại cổ. Tấm thảm đỏ không chỉ trải dưới chân họ, nó như một con đường vận mệnh, nơi mỗi bước chân là một dấu ấn của thời đại mới
"Đoàn trưởng của thánh kỵ sĩ đoàn Ngạo Hổ, Hal, cùng với đoàn phó Colt bái kiến đại vương." – Hal nói. Anh mặc áo choàng đỏ với họa tiết là một chiếc khiên mang ký hiệu của đoàn kỵ sĩ, kèm theo vết cào lớn của vuốt hổ trên nền đỏ máu. Anh ta nhanh chóng quỳ xuống bằng một chân, đặt tay trái lên lòng ngực, cúi đầu kính cẩn hành lễ.
"Đoàn trưởng của thánh kỵ sĩ đoàn Nộ Sư, Nova Verlear, cùng với đoàn phó Dex Grime bái kiến đại vương." – Nova nói. Anh mặc áo choàng vàng kim với chiếc khiên có họa tiết sư tử bờm vàng trên nền đen.
Lần lượt, năm đoàn kỵ sĩ sau cùng tiến vào theo thứ tự: Lãn Hưu, Lam Thư, Dục Quỷ, Tham Ngư, Đố Nhãn. Các đoàn trưởng lần lượt là: Theo Holari, Tom Verlear, Vance Holari, Christa Harsh và Bell.
"Đứng lên đi." – Rolnas nói.
"Tạ điện hạ." – Bảy đội trưởng đồng thanh đáp.
"May mắn là những năm gần đây đất nước chúng ta không có chiến tranh nên các khanh mới có thể tề tựu đông đủ. Ta thật sự rất vui mừng." – Rolnas nói với chất giọng đầy uy nghiêm và đáng sợ.
"Tất cả là nhờ ân đức của bệ hạ." – Hal nói.
"Hiện giờ các quý tộc cũng đã tề tựu đủ. Lượng thí sinh năm nay nhiều hơn so với ba năm trước – tổng cộng là hai trăm ba mươi bốn người. Chưa kể năm nay còn có rất nhiều thí sinh tiềm năng. Mong các khanh hãy tận dụng chúng cho thật thỏa đáng, đừng phụ sự kỳ vọng to lớn của trẫm." – Rolnas nói.
"Chúng thần xin tuân lệnh." – Bảy đội trưởng đáp.
∗∗∗∗∗
Ở ban công của tòa cung điện lộng lẫy, vua Rolnas đang nhìn xuống phía dưới kinh đô một cách đăm chiêu.
"Phụ hoàng, con có điều muốn thông báo." – Tony Gravarist nói.
"Có chuyện gì mà đệ nhất kỵ sĩ phải quan tâm sao?" – Vua Rolnas hỏi.
"Con nhận thấy tuy năm nay lượng thí sinh đông hơn nhưng đa phần là từ dân thường. Số lượng thí sinh xuất thân từ các nam quý tộc nhỏ đã giảm rõ rệt sau từng năm." – Tony nói.
"Ta đã để ý rồi. Điều đó sẽ khiến quốc lực bị suy giảm, nhưng mọi sự trên đời đều có hai mặt. Chúng ta sẽ dễ kiểm soát bọn chúng hơn." – Rolnas nói.
"Phụ thân dạy chí phải, nhưng đó không phải là điều con e ngại nhất. Con đang lo sợ về giáo phái của thần Aldous. Người đừng quên rằng, thánh địa của họ đặt tại quốc gia Anarel. Nếu xảy ra bất trắc, họ sẽ là trở ngại lớn." – Tony nói.
"Giáo phái đó không tham gia chính trị. Hơn nữa, họ là công cụ giá trị để thao túng dân chúng và tìm kiếm những Hạt giống tiềm năng. Những Hạt giống thất bại sẽ được họ chăm sóc. Chúng ta chỉ cần chọn lọc phần tinh túy nhất." – Rolnas đáp.
"Con kiến nghị nên giao các Hạt giống cho các gia tộc Asfer, Grime, Harsh, Carter chiêu mộ toàn bộ, hoặc đưa chúng vào các sư đoàn chính quy. Con không nghĩ nên để giáo hội gia tăng sức mạnh thêm nữa." – Tony nói.
"Binh sĩ cốt tinh không cốt đông. Đưa chúng vào quân đội hay các quý tộc khác thật sự quá mạo hiểm. Các gia tộc kia còn nguy hiểm hơn cả giáo hội. Những Hạt giống là những ngòi nổ tiềm ẩn. Chúng ta sẽ không để chúng tham gia quân đội như vậy." – Rolnas nói.
"Nhưng phụ thân..." – Tony nói.
"Đủ rồi. Con mau chuẩn bị cho cuộc thi vào những ngày tới đi. Chúng ta còn nhiều việc phải làm. Ta thấy tiềm năng của các Hạt giống năm nay thật sự rất thú vị. Thời đại mới sắp được mở ra rồi." – Rolnas nói rồi quay vào bên trong.
"Vâng ạ... Thời đại mới sao? Thật sự khiến người khác phải rùng mình." – Tony thì thầm rồi nhìn về phía xa xăm.
“Đứng trước một tương lai mà ‘Hạt giống’ có thể trở thành đao hai lưỡi nếu rơi vào tay sai người, phụ thân thật sự không thể hình dung được khả năng to lớn của họ” - Tony thầm nghĩ, cả lòng trung thành lẫn lý trí đều khiến anh bất an.
Khi hoàng hôn buông xuống, kinh đô Meronica chìm dần vào bóng tối. Lá cờ của gia tộc Gravarist vẫn tung bay cao, nhưng dưới ánh hoàng hôn nhuộm đen, nó không còn chỉ là biểu tượng của quyền lực – mà là điềm báo cho những đổi thay đang rập rình dưới lớp bình yên mỏng manh.