Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Quyển 1 Meronica Lục địa chiến tranh và kì tích - Chương 16: Chapter 16: Khoảng lặng

Quyển 1: Meronica

Lục địa chiến tranh và kì tích

Phần 1: Hội Gieo Mầm

Chương 16: Khoảng Lặng

Luke chợt tờ mờ tỉnh giấc bởi những tia nắng ban mai chiếu rọi qua khung cửa sổ. Bên cạnh cậu lúc này là cô bạn thân thuở nhỏ – Bell – người đang gục đầu xuống chiếc giường mà ngủ thiếp đi, nhưng vẫn nắm chặt lấy bàn tay của cậu.

“Chúng ta tới kinh đô rồi sao?” – Luke lẩm bẩm rồi nhìn về phía Bell. Cậu nở một nụ cười mỉm, nhẹ nhàng vén tóc cô lên.

“Cảm ơn cậu nhiều, Bell.” – Luke thì thầm.

“Lukeee!” – Tiếng hét của Tim vang lên khiến Luke giật mình.

“May quá, cậu không sao! Chúng ta đã tới được kinh đô rồi. Vừa hay cậu lại tỉnh dậy sớm, vì ba ngày nữa chúng ta sẽ bắt đầu tham gia cuộc thi đầu tiên.” – Tim nói.

“Ba ngày sao… Tớ thật sự vẫn còn rất mệt trong người, và vết thương dường như vẫn chưa lành. Ba ngày… liệu có đủ không nữa?” – Luke thầm nghĩ.

“Cậu hãy ráng nghỉ ngơi đi, các cậu biến đi đâu mất làm tớ lo chết” – Tim nói rồi bỗng cười.

“Henry và cậu có bị sao không?” – Luke hỏi.

“Tớ thì chỉ bị thương nhẹ. Còn anh Henry… thì thật sự đã rất may mắn. Anh ấy bị trọng thương, còn nặng hơn cả cậu, và đến giờ vẫn chưa tỉnh lại.” – Tim đáp với giọng rưng rưng, đầy hối lỗi.

“Nhẹ sao? Cậu băng bó khắp người kia kìa” - Luke nói với vẻ khó hiểu.

“Không sao đâu, đây chẳng là gì sao với anh Henry cả” - Tim nói với vẻ đầy ân hận, Luke cũng chẳng biết phải nói gì hơn.

“Tớ phải chi lúc đó đã giúp đỡ được nhiều hơn nữa” - Tim nói tiếp với thái độ tự dằn vặt bản thân mình.

“Được vậy là may mắn rồi không phải lỗi của cậu đâu. Kelvin đâu? Tớ chưa thấy ông ấy.” – Luke hỏi tiếp.

“Để tớ gọi ông ấy.” – Tim nói và định quay đi thì một giọng trầm vang lên.

“Ta đây. Luke, cháu cảm thấy trong người thế nào rồi?” – Kelvin bước vào.

“Cháu… tuy rất mệt, nhưng nhìn chung vẫn không sao cả.” – Luke đáp.

“Bác sĩ nói cháu thật sự rất may mắn đấy. Cánh tay bị con quái vật kia cắn không tổn thương nghiêm trọng, chỉ để lại những vết sẹo to tướng thôi.” – Kelvin nói.

“Sao cơ?” – Luke nói rồi vô thức giơ tay lên. Trên cánh tay vẫn in hằn những dấu răng do sinh vật kia để lại. Cảm giác đáng sợ ấy bỗng ùa về trong tâm trí, khiến cậu run lên vì sợ hãi.

“Chuyện đã qua rồi. Nó không còn sống nữa đâu. Ta để cháu nghỉ ngơi một lát. Đi thôi, Tim.” – Kelvin nói, rồi cùng Tim rời khỏi phòng.

∗∗∗∗∗

Một lát sau, Henry cũng đã tỉnh lại ở căn phòng bên cạnh. Anh giật mình ngồi bật dậy, cố nắm lấy thanh kiếm theo phản xạ, nhưng không thấy nó đâu cả.

“Arghhh! Nó đâu?” – Henry hét lên đầy hoảng hốt, rồi dần bình tĩnh lại khi nhận ra mình đang ở một bệnh xá. Những người xung quanh đang nhìn anh bằng ánh mắt sợ hãi.

“Henry, chúng ta đã tới kinh đô rồi. Cậu ổn rồi.” – Kelvin bước vào.

“Đám trẻ sao rồi?” – Henry hỏi.

“Chúng không sao cả. Hiện giờ đều đang ở đây, và chúng ta cũng đã kịp đăng ký cho cuộc thi.” – Kelvin đáp.

“Chúng đang ở đây cả sao? Mau chỉ tôi tới chỗ đó đi!” – Henry nói rồi toan rời giường, nhưng cơ thể bỗng mất thăng bằng, khiến anh ngã ra sàn.

“Cậu bị gì vậy? Mọi chuyện vẫn ổn mà.” – Kelvin nói rồi dìu Henry trở lại giường.

“Chuyện gì đã xảy ra khi tôi ngất đi? Hãy kể cho tôi nghe hết đi.” – Henry nói.

“Khi tôi vừa triệt hạ xong đám ma thú gần nơi chúng ta nghỉ, tôi thấy Tim đang chạy về phía mình. Cậu bé báo cho tôi tình hình hiện tại.” – Kelvin kể lại.

“Sau đó thì sao?” – Henry ngắt lời.

“Tôi chở Tim dọc theo con đường mòn về phía kinh đô, liên tục quan sát. Do Bell và Luke đã chạy khá sâu vào rừng, tôi chỉ có thể tìm ra họ nhờ âm thanh mà họ tạo ra. Khi tôi đến nơi, tình hình đã rất tệ. Cậu thì bị hạ, ma thú trong rừng thì cực kỳ đông. Tôi buộc phải san phẳng cả khu vực ấy cùng với đám quái vật.” – Kelvin nói.

“Bằng cách nào chứ?” – Henry hỏi dồn.

“Điều đó không quan trọng.” – Kelvin đáp.

“Mà tôi cũng muốn xin lỗi cậu. Tình huống lúc đó thật sự vượt xa mọi dự liệu của tôi.” – Kelvin trầm giọng.

“Tôi phải cảm ơn ông mới đúng. Tôi thật sự không đủ năng lực để bảo vệ lũ trẻ – điều đó tôi đã biết rõ từ đầu. Mối ân tình này… tôi nhất định sẽ báo đáp.” – Henry nói chân thành.

“Không phải đâu. Cậu đã đối mặt với một con Adteed cực kỳ quý hiếm. Mà ân tình gì cơ chứ? Những gì cậu làm cho làng tôi đã là quá đủ rồi.” – Kelvin đáp.

“Adteed? Là thứ quái quỷ gì vậy?” – Henry hỏi.

“Một sinh vật cực kỳ hiếm. Không ai biết chính xác nó sống ở đâu. Nó có sức mạnh chiến đấu cấp Sư trở lên, đặc biệt có sở thích săn mồi những sinh vật sở hữu lượng ma lực cao. Đó là lý do nó nhắm đến đoàn của chúng ta. Bell và Luke là con mồi hiếm hoi mà nó mới thấy được trong hàng năm trời. Đầu của sinh vật đó, nếu đem bán cho các cửa hàng ma pháp cụ, chắc chắn trị giá mười đồng Thạch – đủ để các cậu sống một tháng.” – Kelvin nói. Henry chỉ biết ngã đầu xuống gối, im lặng.

“Nếu hôm đó không có ông… thì giờ ra sao rồi?” – Henry lẩm bẩm.

“Nếu không có tôi, thì có lẽ bây giờ các cậu vẫn còn ở River End mà thôi.” – Kelvin mỉm cười rồi đứng dậy.

“Đợi đã. Tôi luôn muốn hỏi ông một điều – thân phận thật sự của ông là gì?” – Henry cất giọng.

“Cậu thắc mắc điều gì?” – Kelvin hỏi.

“Sao đêm đó ông không có một vết thương nào? Sao ông rành rẽ từng con đường trong Rừng Tối? Sao ông lại có một số tiền khổng lồ? Ông có phải là người của hội sát thủ bị truy nã gắt gao nhất Hofdan – Black Cloak – không?” – Henry hỏi, mắt không rời Kelvin.

Kelvin đứng lặng một lúc rồi khẽ gật đầu:

“Chúng tôi chưa từng tự gọi mình như thế. Nhưng… không sai. Cậu định bắt tôi nộp cho triều đình sao?”

“Đương nhiên là không. Tôi không thể phản bội ân nhân của mình. Với lại, nếu muốn… tôi cũng không đủ sức.” – Henry bật cười tự giễu.

“Cậu yên tâm. Tôi sẽ rời khỏi đây trong tối nay thôi. Tôi thật sự chỉ muốn trả ơn cậu vì những gì cậu đã làm cho làng tôi.” – Kelvin đáp.

“Khoan đã. Liệu ông có thể ở lại, trông bọn trẻ cho đến khi cuộc thi kết thúc không?” – Henry cất lời.

“Cậu nói gì cơ?” – Kelvin sững người.

“Ông thấy rồi đấy. Tôi không thể đi lại bình thường trong một thời gian nữa. Bọn trẻ vẫn còn quá non nớt, và thứ nguy hiểm nhất ở vương quốc này… chưa bao giờ là lũ quái vật. Xin ông…” – Henry nói tha thiết.

“Tôi thật sự cảm kích… nhưng tôi phải trở lại Rừng Tối. Nhiều kẻ trong kinh đô sẽ sớm nhận ra tôi. Quan trọng hơn, bọn trẻ thật sự rất đặc biệt. Đừng bảo bọc chúng quá mức mãi như thế.” – Kelvin nói rồi mỉm cười đầy tự hào.

Ông bước ra khỏi bệnh xá, không quên để lại trên bàn một bọc tiền chứa chín đồng Thạch còn lại cho Henry.

“Chúc cậu may mắn. Tôi cũng sẽ mong rằng bọn trẻ thật sự thành công.” – Giọng Kelvin vọng lại qua cửa, nhẹ nhàng như tiếng gió.

Khi trời đã dần tối đi, Bell mới chợt mở mắt ra. Cô thấy Luke đang nhìn xa xăm về phía khung cửa sổ.

“Cậu tỉnh dậy rồi sao? May quá.” – Bell nói rồi ôm chầm lấy Luke.

“Đương nhiên rồi… nhưng mà đau, đau! Cậu thả tớ ra đi!” – Luke kêu lên.

“Cậu thấy trong người như thế nào rồi?” – Bell hỏi.

“Rất tệ… nhưng ít ra vẫn toàn mạng.” – Luke nói.

“Vậy sao… tớ sẽ ra ngoài để cậu nghỉ ngơi nha.” – Bell đáp.

“Cậu có thể ở lại đây nói chuyện tí được không? Tớ thật sự cảm thấy rất buồn chán khi phải ngồi đây một mình từ sáng tới giờ đấy.” – Luke nói.

“Cũng được thôi.” – Bell mỉm cười.

“Chúng ta quả thật là rất may mắn vì đã không bị gì quá nghiêm trọng sau hôm qua nhỉ?” – Luke nói.

“Cậu bị thương đầy mình rồi đó mà còn nói không bị gì.” – Bell khẽ trách.

“Không sao, không sao mà. Tớ sẽ mau khoẻ thôi. Nhưng quả thật thì tớ đang thấy rất sợ hãi những gì sắp diễn ra. Tớ đã chủ quan, vì chuyện xảy ra ở ngôi làng nhỏ ấy mà cứ nghĩ mình sẽ lo liệu được mọi chuyện. Nếu không có cậu, thì tớ có lẽ đã mất mạng ngay từ ban đầu khi con quái vật tấn công rồi.” – Luke nói.

“Cậu có làm gì sai đâu chứ? Với lại, tớ có làm được gì đâu?” – Bell lắc đầu.

“Khi anh Henry muốn quay về, tớ đã thật sự rất phản đối. Nếu không phải tại tớ, thì các cậu đã về tới River End rồi.” – Luke cúi đầu.

“Phải… không có cậu thì giờ này chúng tớ đã chẳng bị gì. Nhưng nếu không có cậu, thì chúng tớ cũng chẳng bao giờ đến được tận đây. Đó cũng là quyết định của bọn tớ mà.” – Bell nói.

“Suýt chút nữa, chúng ta đã chẳng thể quay về nữa rồi… Nhớ tới cảm giác ấy, tớ thật sự vẫn còn đang run lên.” – Luke nói, bàn tay cậu khẽ run.

“Tớ thật sự nghĩ là chúng ta không chỉ thắng nhờ may mắn đâu. Phần nhiều là cậu đã rất nỗ lực để giành chiến thắng. Những giọt mồ hôi và máu của cậu… tớ sẽ không bao giờ quên.” – Bell nói rồi nắm lấy tay Luke thật chặt, giữ cho cậu không run nữa.

“Cảm ơn cậu… vì tất cả mọi thứ. Không hiểu vì sao, lúc ấy dù thân thể đầy vết thương nhưng tớ vẫn có đủ sức lực để tiếp tục chiến đấu.” – Luke nói khẽ.

“Cậu thật dũng cảm đó, Luke. Nếu không có cậu, thì tớ chắc chỉ mãi biết trốn tránh thôi.” – Bell đáp.

“Mà… nay mai tớ đem đến cho cậu vài quyển sách hay, giống như mọi lần nhá.” – Bell nói.

“Cậu không đi khám phá xung quanh đây à? Cậu đã trông tớ cả ngày hôm nay rồi đấy.” – Luke hỏi.

“Không sao, không sao… Tớ thật sự không hứng thú lắm. Mấy thứ này ở River End cũng có mà.” – Bell cười nhẹ.

“Cậu nói dối tệ thật đấy.” – Luke nhăn mặt.

“Làm gì có! Tớ nói thật mà.” – Bell quay đi.

“Cậu khi vừa mới đến ngôi làng nhỏ kia thì đã nhanh chóng muốn đi khám phá. Giờ đây, cậu đang ở kinh đô phô hoa nhất của cả lục địa mà lại chẳng hứng thú? Tớ quen cậu cũng lâu lắm rồi đấy, Bell à.” – Luke nói với vẻ trêu chọc.

“Sự thật thì… nếu không có cậu, những thứ ở đây cũng chẳng vui vẻ lắm.” – Bell khẽ đáp.

“Cảm ơn vì đã lo nghĩ… nhưng tớ thật sự không sao đâu. Vả lại, tớ cũng chẳng muốn vì mình mà cậu lại kẹt ở một nơi chán như bệnh xá.” – Luke nói.

“Thật ra thì… đọc sách với cậu trong những ngày kế tiếp là điều duy nhất khiến tớ hứng thú lúc này.” – Bell nói, tai hơi đỏ lên.

“Thôi, tớ đi đây. Cậu mau đi ngủ đi.” – Bell nói rồi nhanh chóng rời đi.

“Tạm biệt. Chúc cậu ngủ ngon.” – Luke nói.

∗∗∗∗∗

Ba ngày sau nhanh chóng trôi qua khi Bell luôn đến thăm Luke mỗi ngày và trò chuyện với cậu đến tận tối. Tim cũng đã thông báo cho hai người bạn rằng Kelvin đã ra đi mà không một lời từ biệt – hệt như lúc ông ấy vừa mới tới. Ngày diễn ra kỳ thi đầu tiên cũng đã tới.

Người lính gác ban đầu đã đến để đưa bọn trẻ vào nội thành. Trước khi đến chỗ dự thi, Bell, Luke và Tim cũng đã ghé qua phòng của Henry lần cuối. Anh ấy giờ đã qua khỏi cơn nguy kịch, nhưng vẫn phải nằm liệt giường.

“Ba đứa nghe này. Hãy làm hết sức mình, cố gắng hỗ trợ lẫn nhau, và phải luôn ghi nhớ – tuyệt đối không được gây sự hay dính dáng với bọn quý tộc, nghe rõ chưa?” – Henry nghiêm giọng.

“Dạ vâng.” – Ba đứa đồng thanh trả lời.

“Thôi được rồi, đi đi kẻo muộn. Còn một chuyện nữa… hãy cố gắng trở về an toàn nhá.” – Henry nói thêm. Ba đứa trẻ cũng chẳng mấy để tâm, vội vã rời đi.

Họ nhanh chóng rời khỏi bệnh xá và hướng về phía nội thành. Luke lúc này còn hơi yếu nên được Bell dìu đi, trong khi Tim trông rất háo hức nên đã đi trước. Người lính gác đi phía sau, đảm bảo không ai bị lạc giữa đám đông.

Người dân hôm nay thật náo nhiệt. Họ chào mừng những “Hạt Giống” đến dự thi ở khắp mọi nơi.

“Cố lên nhá!” – Tiếng hô vang khắp phố.

“Cậu có thấy áp lực không, Bell?” – Luke hỏi.

“Đôi chút.” – Bell khẽ gật đầu.

Những đoàn tham dự khác cũng đã lần lượt đến. Các gia tộc Holari, Verlear, Carter, Grime, Lorn, Asfer, Harsh… đều xuất hiện, mỗi nhóm từ ba tới năm người và được lính gác gia tộc hộ tống.

“Tộc Asfer có đến bảy người tham dự lận sao?” – Luke ngạc nhiên.

“Không hẳn đâu. Nghe bảo họ thực tế chỉ có ba người thuộc chính tộc, còn bốn người còn lại đều là ngoại tộc được bổ sung vào để gia tăng ảnh hưởng.” – Bell giải thích.

“Họ có quyền làm vậy sao?” – Luke hỏi.

“Đương nhiên rồi. Hầu như tộc nào cũng làm vậy cả. Họ sẽ cố gắng thu nhận thêm những ngoại tộc có tiềm năng. Đó là một mối quan hệ hai chiều cùng có lợi.” – Bell đáp.

Sau một lát, cuối cùng Luke và mọi người cũng đã đến cổng nội thành. Cánh cổng nguy nga và kiên cố hiện ra trước mắt, hai bên khắc hoạ tiết một chiếc vương miện cắm một thanh gươm có đôi cánh, trên nền đỏ thẳm, biểu tượng của gia tộc Gravarist. Khắp các ngã đường đều treo dải lụa mang sắc hiệu của các gia tộc lớn , vàng của Lorn, trắng của Holari, và xanh biển đậm của Verlear.

Tiếng bước chân rộn ràng vang vọng trên nền đá cẩm thạch. Tiếng kèn đồng vang lên đâu đó từ trên các tháp canh, báo hiệu giờ cao điểm của vòng thi đầu tiên hội Gieo Mầm.

“Không ngờ một ngày tớ lại được tới đây…” – Tim thốt lên.

“Tiến vào thôi mọi người.” – Luke nói.

“Ừ.” – Bell mỉm cười đáp.

Từ nơi cao nhất của tường thành, những lá cờ gia tộc phấp phới trong gió, dường như đang dõi theo từng bước chân bé nhỏ kia. Không ai trong số họ biết rõ điều gì đang chờ đợi phía sau những bức tường đá sừng sững kia chỉ biết rằng, một khi đã bước vào thì sẽ không thể quay đầu. Chỉ những kẻ có ước mơ và hoài bão mới có thể tiếp bước trên con đường gian nan sắp tới.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free