Quyển 1 Meronica Lục địa chiến tranh và kì tích - Chương 17: Chapter 17: Bài Thi Đầu Tiên
Quyển 1: Meronica
Lục địa chiến tranh và kì tích
Phần 1: River End
Chương 17: Bài thi đầu tiên
Cánh cửa trong nội thành dần mở rộng ra, chào đón những tân binh của năm nay. Bên trong là một vườn hoa rộng lớn với đủ sắc màu từ khắp các châu lục. Ở giữa là con đường lót gạch đá dẫn tới đại sảnh, hai bên con đường ấy là những binh sĩ tinh nhuệ với vũ khí sẵn sàng. Tới đây thì các lính gác và vệ sĩ riêng đều phải dừng lại bên ngoài.
Chỉ những "Hạt Giống" dự thi mới được tiếp tục đi vào. Mỗi nhóm sẽ được một lính gác riêng đi kèm để hướng dẫn.
“Đẹp quá Luke nhỉ, còn đẹp hơn cả vườn hoa trước River End?” – Bell nói.
“Phải, nhưng tớ thấy ngột ngạt quá.” – Luke vừa quan sát vừa đáp. Ngoài những lính gác ra còn có khoảng chục người tỏa ra luồng ma lực đáng gờm, ai trong số họ dường như cũng mạnh hơn cả Henry.
“Nghiêm ngặt quá đi.” – Luke thầm nghĩ.
Trước đại sảnh là một chiếc cầu thang lớn với nền gạch trắng chủ đạo, lan can được mạ vàng. Một tấm thảm đỏ trải dài vô tận, thêu họa tiết tinh xảo. Trên cao là những đèn nến lớn đính đầy đá quý. Hai bên là các cột đá điêu khắc tỉ mỉ. Những giám thị trong trang phục trang nghiêm đang bước từ cầu thang xuống và thông báo:
“Mọi người hãy di chuyển theo chúng tôi.”
Họ dẫn thí sinh đến một phòng lớn với nhiều bàn ba người.
“Mọi người hãy tự chọn chỗ ngồi cho mình.” – Giám thị nói.
“Này, hãy ngồi phía gần cuối đi cho dễ trao đổi hơn.” – Luke nói.
“Ý hay đấy.” – Tim đồng tình.
Phần lớn thí sinh đều nghĩ giống họ, chọn bàn gần cuối để tránh xa giám thị. Tuy nhiên có người đi ngược dòng: một chàng trai mặc áo choàng, tóc đen, mặt lạnh lùng ngồi ngay bàn đầu. Một cô gái tóc đỏ, tướng đi cao nhã cũng không ngần ngại ngồi hàng đầu – chắc chắn là xuất thân quyền quý.
Một số khác do không tranh được chỗ tốt đành ngồi phía trên. Có người phân vân nên chọn vị trí giữa cho chắc. Phần đông thí sinh ăn mặc giống bọn Luke – khiêm tốn, mộc mạc. Ngược lại, các quý tộc ăn vận lòe loẹt chọn ngồi chung và không mảy may đoái hoài đến ai khác.
Từ cánh cửa, một người đàn ông vóc dáng nhỏ nhắn, tóc trắng toát, mặt toát thần thái khó tả, khoác áo choàng có ký hiệu quân đoàn Ngạo Hổ bước vào. Ma lực của ông khiến tất cả đều chú ý.
“Thần chết sao?”, “Phải người đó không?”, “Đúng rồi, mái tóc bạch kim đặc trưng!”, “Bạch Hổ!” – Mọi người xì xào.
“Xin hân hạnh giới thiệu, tôi là Hal – đoàn trưởng quân đoàn Ngạo Hổ. Hôm nay tôi sẽ làm giám thị chính của cuộc thi đầu tiên này.” – Hal mỉm cười tự tin.
“Anh ta là ai vậy Bell?” – Luke hỏi.
“Anh ta rất mạnh đó Luke, được xem là đoàn trưởng mạnh nhất hiện tại với biệt danh Thần chết.” – Bell nói.
“Chỉ riêng lượng ma lực đang tỏa ra cũng khiến người khác rùng mình.” – Luke nói với vẻ nghiêm trọng.
“Mọi người chú ý lắng nghe nội quy: Bài thi đầu tiên sẽ là một bài thi viết. Mỗi người được phát một đề và một tờ bài làm. Tất cả đều đã có sẵn trong đề. Thời gian làm bài là ba giờ. Ai làm xong có thể nộp sớm và ra ngoài tham quan hoặc nghỉ ngơi. Tuyệt đối không gian lận, nếu phát hiện sẽ bị cấm thi lập tức.” – Hal tuyên bố.
Giám thị mang huy hiệu Ngạo Hổ lần lượt phát đề và giấy làm bài. Sau đó đứng tại chỗ giám sát.
“Thời gian ba tiếng chính thức bắt đầu!” – Hal nói.
“Cái gì đây?” – Luke thốt lên khi nhìn vào tờ đề trắng trơn.
“Tổng giám thị ơi, đề bị lỗi ạ!”; “Của em cũng vậy!”; “Giám thị cho em đổi đề!” – Nhiều thí sinh hoảng hốt.
“Mọi thứ đã được cung cấp đầy đủ. Tôi sẽ không giải thích thêm.” – Hal nói với nụ cười trầm ngâm.
“Nhưng đề trắng trơn mà!” – Một cô gái nói.
“Nếu còn ý kiến sẽ bị kỷ luật nghiêm khắc.” – Hal đáp lạnh lùng.
“Chết tiệt, là thử thách sao? Nhưng họ đã dặn không được mang gì theo mà!” – Luke tròn mắt hoang mang khi cả hai tờ giấy đều trắng tinh.
Cả phòng thi rơi vào im lặng căng thẳng.
Luke nhìn lén sang Bell và Tim. Bell vẫn bình tĩnh, chăm chú quan sát tờ đề. Tim thì hoảng loạn, miệng lẩm bẩm.
“Thì ra là vậy.” – Chàng trai tóc đen lạnh lùng ở bàn đầu thì thầm, vận ma lực triệu hồi bụi, chà lên tờ giấy. Bell dường như cũng nhận ra điều gì đó.
“Mình hiểu rồi.” – Chàng trai tóc xanh nhạt ở giữa lẩm bẩm, mắt biến dạng thành con ngươi thẳng đứng màu xám pha đỏ.
“Quá đơn giản.” – Cô gái tóc đỏ máu khẽ thốt, tỏa ma lực xung quanh.
“Nào nào, xem ai sẽ là người đầu tiên hoàn thành bài thi?” – Hal thầm nghĩ với nụ cười bí hiểm, ánh mắt đặc biệt hướng về cô gái tóc đỏ.
“Sao nhóc lại ở đây chứ, Anne? Đoàn kỵ sĩ không phải chỗ để đùa đâu.” – Hal lặng lẽ nghĩ.
∗∗∗∗∗
Mười phút đầu trôi qua, không khí vẫn ngột ngạt và áp lực.
Bell đang cố dùng tay chà giấy.
Bỗng chàng trai tóc đen ở bàn đầu đứng dậy, cầm bài lên nộp. Chàng trai tóc xanh lá ở giữa cũng vội vàng nộp nhưng đến sau vì ngồi xa hơn.
“Chúc mừng hai em đã nộp bài sớm. Ven từ ngôi làng gần Iron Keep và Aaron Asfer từ River End. Hai em có thể ra ngoài đợi.” – Hal nói.
Cả phòng kinh ngạc, áp lực tăng vọt.
“Đừng đùa nữa! Đưa bài thi thật ra đi! Đây chỉ là thử thách đúng không?” – Một thí sinh hét.
Giám thị gần đó thu bài, đánh dấu.
“Như đã nói, ai gây rối sẽ bị trừ điểm. Bài của cậu bị trừ một nửa.” – Hal lạnh lùng.
“Không thể nào…” – Thí sinh đó mặt mày tái mét.
“Dù sao cũng chẳng có điểm nào. Xin nhắc lại: Mọi thứ đã được cung cấp, hãy tập trung làm bài.” – Hal nói.
“Hãy động não đi Luke, mày phải tìm ra cách.” – Luke tự nhủ.
∗∗∗∗∗
Ba mươi phút trôi qua, phần lớn vẫn chưa tiến triển. Thí sinh căng thẳng, nhíu mày, vắt óc suy nghĩ.
“Em xin nộp bài ạ.” – Cô gái tóc đỏ nói.
“Vâng, chúc mừng em – Anne của Agoras?” – Hal nhíu mày.
Sau đó có hai người khác cùng lên nộp: Một người tóc rối, mắt bơ phờ ngồi giữa; người còn lại tóc bạch kim dựng đứng, gương mặt điển trai.
“Chúc mừng hai em, Hank từ làng gần River End và Drake từ Iron Keep.” – Hal nói.
“Vậy là đủ top năm rồi sao, nhanh đấy chứ” - Hal tự nghĩ. Luke bỗng cảm thấy chân mình bị đá nhẹ từ phía của Bell, cậu ấy vừa định quay qua thì bỗng người giám thị đứng ở phía sau tiến gần lại khiến cậu như muốn đứng hình.
“Em kia mau đưa nó ra đây đừng để tôi phải mạnh tay” - Giám thị nói với một thí sinh ở đằng sau, cậu ta cũng đã ngoan ngoãn làm theo và đã phải bị kỉ luật nhẹ vì hành động liều lĩnh đó. “Em xin đi vệ sinh ạ” - Một thí sinh nói, giám thị liền nhanh chóng hộ tống em ấy ra ngoài, một người khác đã cơ hội ngay lúc giám thị vừa đi liền giở trò gì đó. Ánh mắt của Hal bỗng nheo lại và ngay lập tức người giám thị đứng đằng sau đã tóm được cậu ta, một số người cũng đã bị tóm cũng tương tự như vậy, phòng thi bây giờ như một bãi chiến trường nơi mà những “Hạt Giống” phải đối mặt với “Tử Thần” để làm sao giải ra được điều khuất mắt của bài thi.
∗∗∗∗∗ ∗ ∗ ∗ ∗ ∗
Một tiếng đầu tiên đã trôi qua nhanh chóng, áp lực càng bị dồn nặng lên vai của những học sinh, họ cuống cuồng lên vì mỗi giây mỗi phút ở đây đều như muốn nổ tung đầu của mình vậy.
“Mình xong rồi, con xin lỗi mẹ” - Luke đang rất hoảng loạn vì hiện giờ bài cậu vẫn giống y chang như khi cậu mới được phát vậy. Bỗng cậu nhận thấy Bell đang chạm nhẹ vào chân cậu, Luke khi đã quá tuyệt vọng thì đã vội nhìn lén qua một tí, Bell đang cố nhích tờ đề thi của mình về phía Luke. “Có dòng chữ màu đen” - Luke thầm nghĩ, Bell tiếp tục giơ cánh tay lên và hiện ra một vòng tròn ma thuật rất nhỏ trên đầu ngón tay của mình. Luke cũng đã nhanh chóng làm thử theo và cậu phát hiện ra tờ giấy này có những tính chất vô cùng đặc biệt. “Nó dường như đang trữ lại ma thuật của mình” - Luke thầm nghĩ, cậu cố truyền thêm một ít ma thuật của mình nữa thì bỗng những nét mực mới dần hiện ra. “Mình hiểu rồi, đây là một bài kiểm tra xem chúng ta có phải là những “Hạt Giống” hay không, những người ở phía trên chắc hẳng đã cảm nhận được những dòng ma thuật rất nhỏ bên trong tờ giấy này, thật đáng khâm phục” - Luke nói, cậu ấy cố đẩy nhanh quá trình lên bằng một lượng ma thuật lớn hơn nhưng bỗng tờ giấy bị lem mực khiến cho chữ trên tờ giấy rất khó đọc. “Không ổn rồi, nó còn đòi hỏi khả năng điều chỉnh lượng ma lực vừa phải sao” - Luke thầm nghĩ. “Chưa kể đến việc là còn tờ đáp án phải hoàn thành nữa” - Luke tự nghĩ. Sau một hồi cố gắng thì câu hỏi đầu tiên cũng đã hiện ra trên tờ đề thi của Luke:Cậu tên là gì? “Nội dung những bài này rất đơn giản?” - Luke thầm nghĩ, sau đó cậu ấy cố ghi vào tờ đề đáp án là Luke, nhưng dòng ma thuật của cậu không ổn định, nó cứ chạy lung tung khi vừa tiếp xúc, khác hẳng với việc làm hiện ra đáp án thì việc viết ra đáp án còn khó hơn vậy rất nhiều.
“Mình phải thật cẩn thận và không được làm lem mực đi chỗ khác” - Luke nói rồi cố gắng tịnh tâm lại và viết những chữ cái thật to để dễ dàng kiểm soát hơn nhưng bỗng có âm thanh vang lên khiến Luke không tài nào tập trung được. “Em kia mau dừng tay lại” - Giám thị nói. “Xin thầy, em không thể nào rớt ở đây được” - Thí sinh đó nói. “Em đằng kia nữa” - Giám thị khác nói. “Em không hề gian lận” - Thí sinh bị chỉ định trả lời. Những lời nói và tiếng hét của những “hạt giống” khác như đang đè nặng lên đôi vai của Luke, cậu ấy có thể nghe rõ tiếng con tim đập ở trong lòng ngực của mình. Tim bây giờ cũng đang rất hoảng loạn, tâm trí cậu ấy sắp không chịu nỗi trước áp lực, bỗng chân cậu ấy bị đá nhẹ bởi Luke, cậu ta nhìn qua thì cũng thấy Luke đang cố biểu thị những hành động của Bell khi trước, Tim không thật sự hiểu gì cả bởi đầu óc cậu ấy bây giờ đang rối tung lên vì áp lực. Sau một hồi lay hoay thì Luke đã viết xong được câu trả lời đầu tiên của mình, một chữ Luke to tướng đã chiếm chắc phải hơn một nửa tờ giấy thi.
“Không xong rồi, nếu như vậy thì sẽ không đủ chỗ cho những câu sau mất” - Luke tự nhủ, nhìn sang Tim thì cậu ấy bây giờ đang không có chữ nào trên giấy hết, những chữ cậu ta lẩm bẩm bây giờ đã có thể nghe được thành tiếng “Thần Aldous ơi” , “Mẹ ơi”. “Không xong rồi, nếu như Tim bị loại ở đây thì có lẽ sẽ rất bất lợi cho mình vào Bell ở những vòng đấu sau” - Luke thầm nghĩ. Bell khi này đang làm rất tốt, cô ấy nhờ những gì mình đã quan sát được mà đã hoàn thành xong tới tận câu ba.
∗∗∗∗∗ ∗ ∗ ∗ ∗ ∗
Hai tiếng đã trôi qua từ khi cuộc thi bắt đầu, đã có khoảng hơn ba mươi người đã nộp bài lên trên, mọi người trong phòng dường như đã hiểu hết về những gì mà cuộc thi đang đòi hỏi, lượng ma thuật trong phòng dần được đẩy cao lên rất nhiều khi mà mọi người đều đang cố gắng toả ra ma lực để hoàn thành bài thi. Tuy nhiên cũng có nhiều trường hợp mà “hạt giống” đã cạn kiệt ma lực khiến cho họ phải dừng lại một tí để chờ đợi hồi phục lại. “Vậy là giai đoạn hai đã bắt đầu rồi sao? Cuộc chạy đua với thời gian chính thức bắt đầu” - Hal thầm nghĩ. Bell thì lúc này đã làm xong và đang cố gắng xem xét tình hình của Luke và Tim, Luke thì sau một hồi cố gắng thì đã nhanh chóng làm cho phần còn lại của tờ đề thi hiện hình, trong đó có tổng cộng ba câu hỏi:Cậu đến từ đâu?, Cậu muốn gia nhập kị sĩ đoàn nào?, Cậu có mục tiêu là gì? “Những câu này đều có thể được trả lời khá nhanh chóng như mình đang lo về phần của Tim, làm sao để có thể hỗ trợ cậu ta” - Luke tự hỏi, cậu ta đánh nhẹ mắt sang chỗ Bell thì cậu phát hiện ra rằng là những tờ đề thi hoàng toàn giống nhau. “Mình nghĩ ra rồi, phải mau làm lẹ thôi” - Luke thầm nghĩ, sau đó cậu viết nghệch ngoạt lên tờ bài làm của mình thêm ba dòng chữ là:River End, Ngạo Hổ, Người Hùng. Sau đó cậu ta nhanh chóng đẩy nó ra ở gần phía Tim nhưng đã lấy tay che đi chữ đầu tiên trong tên của mình lại. Tim dường như cũng đã hiểu được điều này rất nhanh chóng cậu ta đã ngay lập tức cố gắng bắt chước làm theo những gì mọi người quanh phòng đang làm, cậu ấy truyền một lượng lớn ma thuật khiến cho cả phần đầu của tờ bài làm nhanh chóng biến thành một đống bầy hầy không thể đọc được, rút kinh nghiệm từ việc đó cậu ta đã cố gắng chuyển ma lực của mình theo dạng từng chấm một, mỗi một chấm những vậy xếp thành hàng dài và những hàng dài chúng tạo ra chữ viết, dần dần cậu ấy cũng đã hoàn thành xong những câu trả lời của mình lần lượt là:uke, River End, Ngạo Hổ, Người Hùng. “Nhưng vấn đề nan giải nhất vẫn còn ở phía trước, lượng ma lực tiêu thụ của cậu ta đang ở mức rất lớn khi đang giải phóng một cách hao phí, phải cẩn trọng kẻo lại không thể hoàn thành bài thi được như một số người khác” - Luke bâng khuân. Tim cũng chỉ vừa thủ giải phóng ma lực của mình lên tờ đề thi thì chỗ cậu ấy chấm vào chữ viết không thể nào hiện lên nỗi, nó như biến thành một các hố sâu nhỏ trên tờ giấy vậy. “Không ổn rồi, Tim sẽ rớt mất thôi” - Luke tự nhủ rồi mắt cậu ta đăm chiêu nhìn về phía xa xăm nào đó. “Mình không được làm phụ lòng Sơ” - Tim thầm nghĩ. “Cố lên nào Tim” - Bell thầm động viên.
∗∗∗∗∗ ∗ ∗ ∗ ∗ ∗
Mười phút cuối cùng trước khi hết giờ làm bài, mọi người mau chóng đi lên phía bàn của Hal để nộp bài, họ bu khá đông và khiến cho tầm nhìn của Hal bị chặn mất trong thoáng chốt, Luke nhanh chóng đứng dậy và đi về phía Tim và thủ thỉ cậu ta điều gì đó rồi cũng mau chóng lên nộp bài chung với họ, Bell khi thấy vậy thì cũng đã đi theo Luke. Tim khi vừa nghe xong câu nói đó thì ban đầu có phần hơi hoang mang nhưng sau một lát ngắn thì cậu ta đã bắt đầu làm theo những gì Luke nói. Khi đang nộp bài lên trên Bell đã đến chỗ Luke, người lúc này đang nhìn chăm chú về phía Tim, bỗng mọi người trong căn phòng bỗng cảm thấy một luồng ma lực lạ, nó rất lớn và dường như đang tuôn trào ra vô cùng dữ dội. Mọi ánh nhìn kể cả Hal đều đã đổ dồn về phía của Tim, người lúc này đang chịu tránh nhiệm cho lượng ma thuật đã được giải phóng. “Thật đáng kinh ngạc” - Hal nói. “Cậu đã nói gì với Tim vậy Luke?” - Bell hỏi. “Tớ đã bảo cậu ấy rằng là nhiều hơn nữa” - Luke nói. Tờ đề thi của Tim lúc này đã đen tịch như bị ngâm trong lọ mực vậy, nhưng điều đó đã khiến cho những con chữ đã được đồ sẵn trên tờ đề dần bị rã ra trước, nó đã để lại đằng sau những lỗ hỗng như vẫn có thể đọc được những con chữ đó. “Hay quá” - Tim nói rồi mau chóng cầm bài đem lên nộp. Khi cầm vào tờ đề thi của Tim, Hal đã đứng hình giây lát mà không nói lên lời, anh ta chỉ nhẹ nhàng mỉm cười và mau chóng điều động mọi người ra ngoài khi mà thời gian làm bài chỉ còn lại ít phút, những thí sinh sẽ bị buộc phải dừng tay dùng có đang dang dở ở đâu. Luke, Bell và Tim vui mừng chạy ra phía ngoài, đặc biệt là Tim. “Chúng ta làm được rồi” - Tim hét lên như muốn khóc. “Cậu lại cứu chúng ta nữa rồi Bell” - Luke nói. “Không có gì đâu mà” - Bell đáp với vẻ ngượng ngùng. Ngay lúc đó Tim đã nhanh chóng chạy lại và ôm chầm lấy hai người bạn của mình ăn mừng, những tiếng cười đùa đó đã làm điểm nhấn cho toàn bộ các thí sinh khác khi mà họ đang nóng lòng chờ đợi kết quả, nhiều ánh mắt của những kẻ khác đều hướng về phía bộ ba này.
Phía trên tầng của tòa thành, trong một phòng họp sang trọng, sáu vị đoàn trưởng ngồi hai bên chiếc bàn dài. Các đoàn phó đứng phía sau đoàn trưởng của mình. Ở đầu bàn là đoàn trưởng đội kỵ sĩ hoàng gia Tony Gravarist, bên cạnh ông là Noah Gravarist.
Cánh cửa phòng được mở ra, đoàn trưởng Hal và đoàn phó cùng bước vào cuộc họp.
"Tình hình năm nay rất tốt. Trong số hai trăm ba mươi tư thí sinh tham dự, đã có một trăn tám mươi lăm người hoàn thành bài thi đúng hạn, vượt xa con số dự kiến là một trăm mười lăm." – Hal nói.
"Vậy người nộp bài đầu tiên là vào phút thứ bao nhiêu?" – Tony Gravarist hỏi.
"Ở phút thứ mười một, đã có hai người gần như nộp cùng lúc: Ven, từ một ngôi làng nhỏ gần Iron Keep – thủ phủ nhà Grime; và Aaron Asfer đến từ River End." – Hal trả lời.
"Một thường dân sao? Thật bất ngờ." – Nova Verlear nhận xét. Các đoàn trưởng khác cũng tỏ ra ngạc nhiên và hứng thú.
"Cậu ta đã phá kỷ lục thời gian hoàn thành, nếu tôi không nhầm." – Bell nói.
"Đúng vậy, kỷ lục trước là mười lăm phút." – Noah Gravarist xác nhận.
"Bọn trẻ năm nay thật thú vị." – Christa Harsh nhận xét.
"Cậu ta muốn vào đoàn nào? Mục tiêu là gì?" – Nova Verlear hỏi.
"Lãn Hưu, và mục tiêu là trở thành người bảo vệ của vương quốc Hofdan." – Hal đáp.
"Rất triển vọng." – Tony Gravarist khen ngợi.
"Tuyệt vời, lần này tôi may mắn rồi." – Theo Holari, đoàn trưởng Lãn Hưu, cười ngạo nghễ.
"Còn người còn lại thì sao?" – Vance Holari, đoàn trưởng Dục Quỷ, hỏi.
"Ngạo Hổ, và là trưởng gia tộc Asfer." – Hal đáp.
"Chúc mừng anh." – Christa Harsh nói.
"Nhưng năm nay còn có một thí sinh rất đáng lưu tâm." – Hal nói.
"Có chuyện gì vậy?" – Tony Gravarist hỏi tiếp.
"Uke, đến từ River End. Người duy nhất có tiền lệ phá hủy cả tờ đề thi." – Hal nói. Cả phòng có vẻ bất bình.
"Sao cơ? Đây là hành động xúc phạm hoàng gia, đáng bị cấm thi." – Nova Verlear phản đối.
"Đợi đã, tôi hiểu ý anh, nhưng mọi chuyện không như anh nghĩ." – Hal đáp.
"Vậy chuyện gì đã xảy ra, Hal?" – Bell, đoàn trưởng Đố Nhãn, hỏi với ánh mắt nghi hoặc.
"Các vị hãy xem đây." – Hal đặt lên bàn những mảnh giấy đề thi đã bị rã thành từng phần.
"Ma thuật thấm đến mức làm tờ giấy vụn ra sao?" – Christa Harsh ngạc nhiên, các đoàn trưởng khác cũng bất ngờ.
"Nhờ vậy, cậu ta vẫn thấy được câu hỏi. Nghĩ ra cách này và thực hiện được nó thật không đơn giản." – Hal nói.
"Đúng là chưa có tiền lệ. Thường thì thí sinh hoặc xé giấy, hoặc cạn ma lực trước khi làm xong. Tim này thật sự đáng kinh ngạc." – Tony nhận xét.
"Tôi đề nghị cộng điểm cho cậu ta." – Hal đề xuất.
"Tôi phản đối. Một người không tôn trọng luật lệ thì không thể huấn luyện trong quân đội chính quy." – Bell, đoàn trưởng Đố Nhãn, nói kiên quyết.
"Bell, cô đã hiểu sai mục đích của bài kiểm tra. Bài này nhằm kiểm tra khả năng kiểm soát năng lực ma thuật. Nếu cậu ta làm được như vậy, thì thật đáng mong chờ. Phải không mọi người?" – Hal phản biện.
"Cậu nói gì?" – Bell hỏi lại.
"Tôi cũng đồng ý với Bell. Tiêu chí là tiềm năng và kiểm soát. Cậu Tim có vẻ mạnh về trữ ma lực, nhưng nếu không kiểm soát thì cũng vô ích." – Vance Holari nói.
"Những Hạt Giống như vậy có phát triển được hay không còn tùy vào chúng ta – những người dẫn dắt. Nếu không tận dụng, thật đáng tiếc." – Nova Holari nói.
"Phải, một cậu bé chỉ mới mười ba tuổi mà đã có tiềm năng thế này là hiếm có. Nhưng quan trọng là liệu chúng ta có kiểm soát được không." – Theo Holari nói.
"Chúng ta nên nhìn vào tiềm năng phát triển thay vì hạn chế." – Tom Verlear, đoàn trưởng Lam Thư, nói.
"Một người không ra chiến trường như cậu thì sao hiểu được tầm quan trọng của việc kiểm soát sức mạnh?" – Vance Holari nói giận dữ.
"Tôi e nếu lần này chúng ta mềm mỏng thì những lần sau sẽ còn nghiêm trọng hơn." – Bell nói.
"Bell, Vance, Theo – trong đội các cậu có bao nhiêu cựu binh làm được điều này?" – Hal hỏi. Ba người kia im lặng.
"Hal nói đúng. Kể cả cựu binh đoàn kỵ sĩ hoàng gia cũng khó làm được như thế. Tôi đồng ý xem xét cộng thêm điểm cho thí sinh này." – Tony nói.
"Vậy hãy bỏ phiếu. Ai đồng ý cho Tim ở lại, giơ tay." – Christa Harsh nói.
Hal, Nova, Tony, Christa và Tom cùng giơ tay đồng ý.
"Vậy là quyết định rồi." – Hal mỉm cười tự mãn.
"River End năm nay có vẻ sản sinh nhiều nhân tài." – Nova Verlear nhận xét.
∗∗∗∗∗
Tại phòng chờ của thí sinh dự thi, Luke, Bell và Tim gặp một thí sinh có dáng người cân đối, mái tóc xanh nhạt. Cậu ta chủ động tiếp cận.
"Tôi là Aaron Asfer. Rất vui được gặp các cậu." – Cậu ta nói, nở nụ cười rạng rỡ và chân thành.