Rực rỡ thanh xuân - Chương 285: Năm Cuối Khởi Đầu: Lời Hứa Giữa Áp Lực
Mùi cỏ xanh tươi mới, mùi đất ẩm sau cơn mưa nhẹ buổi sáng, và hương hoa sữa thoang thoảng đâu đây, tất cả quyện vào nhau, mang đến một cảm giác thanh bình, xoa dịu đi những lo lắng còn vương vấn trong lòng họ. Long và Linh đã tìm thấy một khoảnh khắc an yên bên nhau, tựa vào nhau để đối diện với những bộn bề sắp tới. Cậu siết chặt tay cô, cảm nhận hơi ấm lan tỏa từ bàn tay nhỏ bé ấy, như một lời hứa, một lời động viên không cần ngôn ngữ. Cô tựa đầu vào vai cậu, chiếc vòng tay may mắn lấp lánh dưới ánh chiều tà, như một minh chứng cho tình yêu và lời hẹn ước tuổi thanh xuân rực rỡ của họ. Cả hai biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng họ cũng biết, họ không đơn độc. Tình yêu của họ sẽ là ngọn hải đăng dẫn lối, là sức mạnh để họ vượt qua mọi giông bão, để thanh xuân của họ vẫn mãi rực rỡ như nắng Hạ Long, dù có bất kỳ thử thách nào.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rực rỡ như những sợi tơ vàng mảnh mai, len lỏi qua ô cửa sổ cũ kỹ của căn hộ tập thể. Long cựa mình trên chiếc giường quen thuộc, cảm nhận sự se lạnh dìu dịu của buổi sáng đầu thu đang len lỏi qua từng kẽ lá. Mắt cậu khẽ mở, nhìn trần nhà quen thuộc đã bao năm gắn bó. Một cảm giác lạ lùng trỗi dậy trong lòng, vừa háo hức, vừa lo lắng, vừa chất chứa một sự trang trọng khó tả. Hôm nay không phải một ngày bình thường. Hôm nay là ngày đầu tiên của năm học lớp 12. Cậu đưa mắt nhìn cuốn lịch treo trên tường, ngày hôm nay được đánh dấu đỏ chói, như một lời nhắc nhở không thể chối từ về cột mốc quan trọng.
Từ bên ngoài hành lang, tiếng sinh hoạt của hàng xóm đã bắt đầu rộn ràng. Tiếng lạch cạch của những chiếc bát đĩa, tiếng trẻ con cười đùa vọng lại từ sân tập thể, tiếng rao hàng của người bán xôi vòm vòm từ dưới đường. Tất cả những âm thanh quen thuộc ấy, hôm nay, dường như mang một sắc thái khác, như một bản nhạc đệm cho sự khởi đầu đầy trọng đại. Mùi thức ăn sáng của nhà ai đó đang lan tỏa trong không khí, quyện với mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể cũ, và mùi thơm dịu của loại bột giặt mẹ cậu vẫn dùng. Tất cả tạo nên một bầu không khí ấm cúng, thân thuộc, nhưng cũng không kém phần căng thẳng.
Long rời khỏi giường, bước chân trần trên nền gạch mát lạnh. Cậu đi đến tủ quần áo, lấy ra bộ đồng phục trắng tinh tươm đã được mẹ là Trần Thu Hà là ủi cẩn thận. Cậu mặc vào, từng nút áo được cài ngay ngắn, chiếc cà vạt xanh thẫm được thắt chuẩn xác. Long nhìn mình trong gương, hình ảnh một nam sinh cao ráo, bờ vai rộng, đôi mắt hổ phách vẫn ánh lên vẻ lạnh lùng thường thấy, nhưng hôm nay lại chất chứa thêm vài phần nghiêm nghị. Cậu biết, mình đã lớn, và trách nhiệm cũng lớn theo.
Tiến vào bếp, mùi bánh mì nướng thơm lừng và mùi cà phê rang xay đã lan tỏa khắp không gian. Mẹ Thu Hà đang lúi húi bên bếp, chiếc áo bà ba màu xanh ngọc ôm lấy dáng người nhỏ nhắn, mái tóc búi cao gọn gàng. Bà quay lại khi nghe tiếng bước chân của Long, nụ cười hiền hậu nở trên môi, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự lo lắng và kỳ vọng. Bữa sáng hôm nay tươm tất hơn thường lệ, có lẽ là để tiếp thêm năng lượng cho "chiến binh" bước vào trận chiến mới. Bố cậu, Trần Văn Hùng, đã ngồi sẵn vào bàn, tay cầm tờ báo, cặp kính lão trễ xuống sống mũi, gương mặt nghiêm nghị hơn thường ngày. Cả căn phòng chìm vào một sự im lặng chất chứa, không cần nói ra, Long cũng hiểu được những kỳ vọng lớn lao mà bố mẹ đặt vào cậu.
Mẹ Thu Hà đặt đĩa trứng ốp la nóng hổi và bánh mì lên bàn trước mặt Long. "Hôm nay là ngày trọng đại đấy con, cố gắng lên nhé. Mẹ tin con sẽ làm được." Giọng bà nhẹ nhàng, ấm áp, nhưng Long vẫn cảm nhận được sức nặng của từng lời nói. Cậu gật đầu, cố gắng nuốt miếng bánh mì xuống, nhưng dường như nó nghẹn lại ở cổ họng.
Bố Văn Hùng gập tờ báo lại, đặt xuống bàn, đôi mắt nhìn thẳng vào Long. "Năm cuối rồi, Long phải thật tập trung vào mục tiêu của mình. Đừng để sao nhãng." Giọng bố trầm và dứt khoát, không một chút khoan nhượng. Long biết bố đang nhắc đến chuyện gì. Chuyện thi cử, chuyện tương lai, và cả chuyện tình cảm của cậu với Linh. Dù bố mẹ chưa bao giờ cấm cản, nhưng những lời nhắc nhở như thế này luôn khiến cậu cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai. Cậu thở dài nhẹ, đôi mắt hổ phách nhìn xuống đĩa thức ăn, cố gắng tìm sự bình yên trong từng hạt cơm, từng giọt cà phê. Những cuộc thảo luận mà cậu và Linh từng có về các trường đại học khác nhau, về khả năng họ có thể phải học ở các thành phố khác, dẫn đến việc tạm thời xa cách, nỗi lo đó, dù chưa thành hình rõ rệt, đã bắt đầu len lỏi trong tâm trí cậu, khiến bữa sáng này càng thêm nặng nề.
Vừa lúc đó, điện thoại của Long rung nhẹ trong túi quần. Cậu lấy ra, màn hình hiển thị tên "Linh". Một tin nhắn ngắn gọn, kèm theo biểu tượng mặt cười: "Sẵn sàng chưa, chiến binh của tớ? Cố lên nhé!" Một nụ cười nhẹ hiếm hoi nở trên môi Long. Tin nhắn của Linh như một luồng gió mát lành, xua tan đi phần nào sự căng thẳng đang bao trùm. Cậu nhanh chóng gõ vài chữ: "Luôn sẵn sàng. Cậu cũng vậy nhé." Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương quen thuộc của căn nhà, của gia đình. Rồi, với một quyết tâm mới được củng cố, cậu đứng dậy, chỉnh lại cặp sách và bước ra khỏi nhà, sẵn sàng đối mặt với một năm học đầy thử thách.
***
Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương sáng nay nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Tiếng chuông trường vừa dứt, hàng trăm học sinh ùa vào cổng, tạo nên một bản hòa tấu âm thanh sôi động của tiếng cười nói, tiếng bước chân vội vã và tiếng xì xào bàn tán. Ánh nắng ban mai rực rỡ như trút xuống sân trường, chiếu qua những tán cây cổ thụ sum suê, tạo thành những vệt sáng vàng óng trên nền gạch sạch sẽ. Long bước vào lớp, cảm nhận rõ sự thay đổi trong không khí. Lớp 12, cái tên ấy thôi đã đủ để khiến mỗi người học sinh cảm thấy một gánh nặng vô hình đang đè lên vai.
Cậu tìm thấy chỗ ngồi quen thuộc của mình bên cạnh Linh. Cô đang cặm cụi ghi chép gì đó vào cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17", mái tóc dài đen óng ả buông xõa trên vai, che đi một phần gương mặt thanh tú. Khi Long ngồi xuống, Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn long lanh nhìn cậu, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng mùa hè khiến trái tim Long chợt ấm áp. Cả hai trao đổi một cái nhìn, một sự động viên không lời, như một lời nhắc nhở về lời hứa đồng hành của đêm qua.
Tiết sinh hoạt lớp đầu tiên của năm học mới bắt đầu. Cô Nguyễn Lan Anh – giáo viên chủ nhiệm trẻ trung và năng động của họ – bước vào lớp với chiếc áo dài màu xanh ngọc, nhưng gương mặt lại nghiêm nghị hơn hẳn mọi khi. Cả lớp im phăng phắc, cảm nhận được sự khác biệt trong thái độ của cô. Cô Lan Anh đứng trên bục giảng, đôi mắt quét một lượt qua từng gương mặt học sinh, như muốn khắc ghi từng niềm hy vọng, từng nỗi lo âu.
"Chào mừng các em đến với năm học cuối cấp," giọng cô Lan Anh vang lên, không còn sự vui vẻ, dí dỏm thường ngày, mà thay vào đó là một sự nghiêm túc, dứt khoát. "Từ bây giờ, mỗi giây phút đều quý giá. Mục tiêu duy nhất của chúng ta là Đại học, và con đường đó không hề dễ dàng!" Lời cô nói như những gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự vô tư còn sót lại của tuổi học trò. Tiếng phấn bảng lạo xạo khi cô ghi vài dòng lên bảng, sau đó cô tiếp tục, giọng nói chứa đầy sự kỳ vọng và cả cảnh báo. "Khối lượng kiến thức của lớp 12 sẽ gấp đôi, thậm chí gấp ba so với lớp 10, 11. Sự cạnh tranh sẽ gay gắt hơn bao giờ hết. Các em không thể lơ là, dù chỉ một ngày. Mỗi điểm số, mỗi bài kiểm tra đều có thể quyết định tương lai của các em."
Long cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Cậu liếc nhìn Linh, thấy cô cũng đang ghi chép cẩn thận, gương mặt xinh đẹp lộ rõ vẻ nghiêm trọng. Cả lớp im phăng phắc lắng nghe, ai nấy đều cảm nhận được gánh nặng vô hình đang đè lên vai mình. Tiếng bút viết trên giấy lạch cạch, tiếng thở dài nhẹ của một vài bạn học, tất cả hòa quyện vào bầu không khí căng thẳng.
Sau đó là tiết Toán, và Thầy Trần Quang Hải – với gương mặt phúc hậu nhưng ánh mắt sắc bén sau cặp kính – tiếp tục nhấn mạnh áp lực. Thầy Hải, người luôn mặc sơ mi đóng thùng chỉnh tề, bước vào lớp với phong thái điềm tĩnh nhưng lời nói lại đầy sức nặng. "Chương trình lớp 12 sẽ là một thử thách lớn," giọng thầy trầm ấm nhưng dứt khoát. "Ai không nỗ lực từ bây giờ, không có kế hoạch rõ ràng, sẽ khó lòng theo kịp và đạt được kết quả như mong muốn." Thầy bắt đầu giải thích về những chuyên đề khó nhằn, về số lượng bài tập khổng lồ cần phải hoàn thành, về những kỳ thi thử liên miên sắp tới. "Suy nghĩ kỹ trước khi đưa ra đáp án!" – câu nói cửa miệng của thầy Hải hôm nay lại mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết, như một lời nhắc nhở cho cả hành trình sắp tới.
Long cảm thấy áp lực ấy lan tỏa khắp phòng học, thấm vào từng tế bào. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng vẫn rực rỡ, bầu trời vẫn trong xanh, nhưng cảm giác tươi mới, hy vọng của buổi sáng đã phần nào bị thay thế bởi sự lo lắng và quyết tâm. Cậu siết chặt cây bút trong tay, biết rằng mình không còn đường lui. Linh bên cạnh, thỉnh thoảng lại liếc nhìn cậu, ánh mắt như muốn nói: "Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua." Và Long, cũng bằng ánh mắt ấy, đã đáp lại lời hứa của cô.
***
Sau một ngày học căng thẳng, Long, Linh, Hùng, Mai và Lan tìm đến quán trà sữa Trăng Khuyết quen thuộc. Quán vẫn giữ vẻ tươi sáng với nội thất màu pastel, những chậu cây xanh nhỏ nhắn và tranh tường dễ thương. Tiếng nhạc K-pop/V-pop vẫn vang lên đều đều, nhưng hôm nay, không khí không còn vui vẻ, nhộn nhịp như mọi khi. Mùi trà sữa ngọt ngào, mùi trân châu, đường đen vẫn hấp dẫn, nhưng dường như không thể xua tan đi sự nặng nề trong lòng mỗi người.
Cả nhóm ngồi vào chiếc bàn tròn ở góc quán, ai nấy đều thở dài thườn thượt. Hùng, thường ngày là cây hài của nhóm, hôm nay cũng có vẻ ủ rũ hơn. Cậu cầm cốc trà sữa khoai môn, nhấp một ngụm rồi than thở. "Trời ơi, năm cuối gì mà căng thẳng thế không biết! Cô Lan Anh nói như thể chúng ta sắp ra trận vậy, tớ nghe mà rụng rời chân tay." Cậu cố gắng pha trò bằng cách nhại lại giọng cô giáo, nhưng nụ cười trên môi cậu cũng chỉ thoáng qua.
Mai, với vẻ ngoài trầm tĩnh và đôi mắt đeo kính thông minh, đặt cuốn sách đang đọc dở xuống bàn. "Tớ thấy đúng là áp lực thật. Chương trình Toán, Lý, Hóa năm nay khó hơn hẳn, mà thầy cô lại yêu cầu cao như thế." Giọng Mai nhỏ nhẹ, nhưng từng lời nói lại có sức nặng, bởi cô là người học giỏi nhất nhì lớp, và nếu cả cô còn cảm thấy áp lực, thì những người khác sẽ thế nào? Cô nhấp một ngụm trà sữa matcha, ánh mắt ẩn chứa sự lo lắng thầm kín.
Lan, cô nàng năng động và thực tế, gật đầu đồng tình. "Đúng là cô Lan Anh không đùa đâu. Tớ cũng thấy hoang mang thật sự. Nhưng mà than vãn mãi cũng chẳng giải quyết được gì." Cô nhìn sang Linh và Long, đôi mắt tinh nhanh, sắc sảo. "Thôi nào, chúng ta cùng cố gắng mà. Nhưng Linh, cậu và Long có định ôn thế nào không? Tớ thấy mình cần một kế hoạch thật chi tiết rồi." Lời nói của Lan như một lời thúc giục, một sự kêu gọi hành động giữa lúc mọi người còn đang chìm trong lo lắng.
Linh, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, nhẹ nhàng đặt cốc trà sữa xuống. "Tớ cũng đang nghĩ đây. Mẹ tớ tối qua cũng đã nói rất nhiều về việc phải tập trung cho năm cuối. Chắc phải lên kế hoạch chi tiết hơn nhiều, không thể lơ là được nữa." Giọng cô trong trẻo nhưng chứa đựng sự quyết tâm. Cô đưa mắt nhìn Long, tìm kiếm sự đồng điệu.
Long ngồi đó, lắng nghe từng lời bạn bè nói. Cậu biết rằng những lo lắng của họ cũng chính là những gì đang diễn ra trong đầu cậu. Áp lực từ gia đình, từ giáo viên, và từ chính bản thân cậu. Cậu nhấp một ngụm trà sữa đào, cảm nhận vị ngọt mát tan chảy trong miệng. Ánh mắt cậu vẫn kiên định, nhưng ẩn chứa sự suy tư sâu sắc. Cậu nhìn thấy gương mặt lo lắng của Hùng, sự nghiêm trọng của Mai, và sự thực tế của Lan. Cậu biết, đây là một cuộc chiến chung, và không ai trong số họ có thể đơn độc. Cậu khẽ gật đầu với Linh, như một lời khẳng định rằng cậu đã có kế hoạch, và cô không cần phải lo lắng một mình. Cuộc trò chuyện của họ không còn là những câu chuyện phiếm tuổi học trò, mà đã chuyển sang những vấn đề nghiêm túc hơn, những định hướng cho tương lai đầy thách thức.
***
Đêm buông xuống, những ánh đèn từ các tòa nhà cao tầng của khu chung cư cao cấp Galaxy lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Linh ngồi trong căn phòng ấm cúng của mình, ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn bàn chiếu rọi lên cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" đang mở ra trên bàn. Mùi hương dịu nhẹ từ nến thơm thoang thoảng trong không khí, tạo nên một không gian yên bình, riêng tư. Tiếng gió nhẹ luồn qua ban công, mang theo hơi thở mát mẻ của đêm Hạ Long. Cô đã ăn tối cùng gia đình, nghe thêm những lời dặn dò của mẹ Lê Thanh Hương về việc học hành, về những kỳ vọng đặt vào cô. Dù biết mẹ yêu thương và muốn điều tốt nhất, nhưng những lời nói đó vẫn tạo thành một áp lực vô hình, khiến lòng cô nặng trĩu.
Cùng lúc đó, Long cũng đang ngồi trong căn phòng của mình tại khu tập thể cũ, ánh sáng từ chiếc đèn bàn hắt lên gương mặt trầm tư của cậu. Tiếng sinh hoạt của hàng xóm đã thưa thớt dần, chỉ còn lại sự yên tĩnh của màn đêm. Sau bữa tối đơn giản, cậu đã dành thời gian suy nghĩ về những gì đã diễn ra trong ngày đầu tiên của lớp 12. Cậu cảm thấy sự căng thẳng tăng lên gấp bội, không chỉ từ giáo viên mà còn từ chính bản thân cậu, từ những lời nói của bố mẹ.
Chiếc điện thoại trên bàn Long rung lên, hiện lên cuộc gọi video từ Linh. Cậu nhanh chóng bắt máy. Gương mặt xinh đẹp của cô hiện lên trên màn hình, đôi mắt to tròn vẫn còn vương chút lo lắng.
"Hôm nay đúng là một ngày đáng sợ, Long ạ," Linh thở dài nhẹ, giọng cô trong trẻo nhưng có chút mệt mỏi. "Cứ như là cả thế giới đang đặt gánh nặng lên vai mình vậy. Mẹ tớ cũng lo lắng lắm, cứ nhắc đi nhắc lại chuyện thi đại học. Tớ cũng lo, sợ mình không làm được." Cô vuốt nhẹ lên bìa cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17", cảm thấy những giấc mơ ngày nào giờ đây lại trở thành một áp lực khổng lồ.
Long nhìn cô qua màn hình, ánh mắt cậu đầy sự thấu hiểu và trấn an. "Anh cũng cảm thấy vậy, Linh. Hôm nay anh cũng nghe bố mẹ anh nói nhiều. Nhưng Linh đừng lo, chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua." Giọng cậu trầm ấm, đều đều, như một liều thuốc an thần cho cô. "Anh đã nghĩ về một số cách học hiệu quả hơn, và cả thời gian biểu nữa. Nếu cứ để áp lực đè nặng thế này, chúng ta sẽ không thể tập trung được."
Linh khẽ mỉm cười, nụ cười yếu ớt nhưng chứa đựng sự biết ơn. "Vâng, chúng ta cùng làm một lịch trình thật chi tiết nhé? Tớ thấy mình cần phải hệ thống lại mọi thứ. Chia sẻ bài tập, cùng giải đề, và nhắc nhở nhau nữa. Tớ sẽ ghi vào sổ tay 'Ước mơ tuổi 17' của mình." Cô giơ cuốn sổ ra, như một lời cam kết.
Long gật đầu, ánh mắt kiên định. "Được. Anh sẽ phác thảo một lịch trình tổng quát, sau đó chúng ta sẽ cùng điều chỉnh cho phù hợp với cả hai. Dù khó khăn thế nào, chúng ta vẫn sẽ ở đây, cùng nhau. Đó là lời hứa của anh." Lời nói của cậu vang lên rõ ràng, chắc chắn, không chỉ là một lời hứa, mà còn là một sự cam kết cho tương lai. "Chúng ta sẽ biến áp lực này thành động lực. Anh tin chúng ta sẽ làm được."
Linh nhìn vào đôi mắt hổ phách của Long qua màn hình điện thoại, cảm thấy một luồng sức mạnh và niềm tin len lỏi trong trái tim. Cô tin cậu, tin vào tình yêu của họ. Cô cầm bút, bắt đầu ghi những dòng đầu tiên vào cuốn sổ tay, những dòng chữ về "Kế hoạch học tập năm cuối" dưới ánh sáng dịu nhẹ của đèn bàn. Ngoài cửa sổ, Hạ Long về đêm vẫn lấp lánh, như một lời hứa hẹn về một tương lai rực rỡ, nhưng cũng đầy thử thách. Họ biết, đây mới chỉ là khởi đầu, nhưng họ đã sẵn sàng, cùng nhau, viết nên một chương mới cho tuổi thanh xuân của mình.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.