Rực rỡ thanh xuân - Chương 286: Hẹn Hò Giữa Trang Sách: Lời Hứa Giữa Thư Viện
Hạ Long về đêm vẫn lấp lánh, như một lời hứa hẹn về một tương lai rực rỡ, nhưng cũng đầy thử thách. Họ biết, đây mới chỉ là khởi đầu, nhưng họ đã sẵn sàng, cùng nhau, viết nên một chương mới cho tuổi thanh xuân của mình. Linh cầm bút, bắt đầu ghi những dòng đầu tiên vào cuốn sổ tay, những dòng chữ về "Kế hoạch học tập năm cuối" dưới ánh sáng dịu nhẹ của đèn bàn. Cậu nhấp một ngụm trà sữa đào, cảm nhận vị ngọt mát tan chảy trong miệng. Ánh mắt cậu vẫn kiên định, nhưng ẩn chứa sự suy tư sâu sắc. Cậu nhìn thấy gương mặt lo lắng của Hùng, sự nghiêm trọng của Mai, và sự thực tế của Lan. Cậu biết, đây là một cuộc chiến chung, và không ai trong số họ có thể đơn độc. Cậu khẽ gật đầu với Linh, như một lời khẳng định rằng cậu đã có kế hoạch, và cô không cần phải lo lắng một mình. Cuộc trò chuyện của họ không còn là những câu chuyện phiếm tuổi học trò, mà đã chuyển sang những vấn đề nghiêm túc hơn, những định hướng cho tương lai đầy thách thức.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng Hạ Long vàng ươm, tinh khôi len lỏi qua những rặng dừa xanh mướt, nhuộm vàng cả con đường dẫn vào trường THPT Ánh Dương. Nhưng không khí học đường không còn trong trẻo như những buổi sớm đầu thu ngày nào. Sau giờ học chính thức, khi những nhóm học sinh ồn ào đã lũ lượt kéo nhau ra về, cả hành lang dãy nhà chính bỗng trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường. Tòa nhà với mái ngói đỏ thẫm và những bức tường gạch cũ kỹ, từng chứng kiến biết bao thế hệ học trò trưởng thành, giờ đây như chìm vào một khoảng không gian riêng, chỉ còn tiếng gió nhẹ luồn qua ô cửa kính và tiếng chim líu lo trên những tán cây cổ thụ. Ánh nắng chiều tà bắt đầu hắt xiên qua khung cửa sổ cao, vẽ nên những vệt sáng dài trên nền gạch sạch sẽ, chiếu rọi lên hai bóng hình đang đứng cạnh nhau, chăm chú nhìn vào một thứ gì đó. Đó là Long và Linh.
Trong tay Long là một cuốn sổ tay dày cộp, bìa da màu xanh đậm, bên trong chi chít những dòng chữ được ghi nắn nót, cẩn thận. Đó không phải là một cuốn nhật ký hay một tập thơ lãng mạn, mà là "Kế hoạch học tập chi tiết và thời gian biểu" mà cậu đã dành cả đêm để phác thảo. Kế hoạch ấy được chia thành từng ô nhỏ, từng cột mục rõ ràng: môn học, nội dung ôn tập, thời lượng, và đặc biệt là những khoảng trống dành cho "buổi học nhóm". Long cảm nhận được sức nặng của cuốn sổ trong tay, không chỉ là sức nặng vật lý mà còn là sức nặng của trách nhiệm, của những kỳ vọng và cả những ước mơ mà cậu và Linh đang cùng nhau theo đuổi. Cậu đưa cho Linh xem, ánh mắt vẫn giữ vẻ kiên định thường thấy, nhưng sâu thẳm trong đó là một chút tiếc nuối. Tiếc nuối cho những buổi chiều tan trường đạp xe dạo quanh bờ biển, tiếc nuối cho những buổi hẹn hò vô tư ở quán cà phê quen thuộc, hay những lần cùng nhau xem phim cười nói không ngớt. Tất cả giờ đây đều phải nhường chỗ cho những con số, những công thức và những trang sách khô khan.
Linh nghiêng đầu, mái tóc dài óng ả khẽ chạm vào vai Long khi cô chăm chú đọc từng dòng, từng chữ. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô quét nhanh qua những con chữ dày đặc, đôi lúc khẽ nhíu mày. Cô thở dài một tiếng thật khẽ, giọng nói trong trẻo thường ngày nay cũng nhuốm chút mệt mỏi. "Lịch học kín mít thế này, Long ạ... Chắc chúng ta không còn thời gian đi xem phim hay dạo biển nữa rồi." Lời nói của cô không phải là than vãn, mà là một sự thừa nhận thực tế đầy chấp nhận. Cô cũng cảm nhận được áp lực đang đè nặng lên vai mình, không chỉ là áp lực từ gia đình, từ thầy cô, mà còn từ chính bản thân cô, từ khát khao được chứng minh khả năng và thực hiện ước mơ. Kế hoạch này, dù đáng sợ, nhưng là cần thiết. Cô biết, đây là con đường duy nhất để họ có thể chạm tới những cánh cửa đại học mơ ước. Cậu nhìn thấy rõ sự tiếc nuối trong đôi mắt cô, một nỗi buồn man mác của tuổi trẻ phải gác lại những niềm vui giản đơn để đối mặt với thử thách lớn lao.
Long khẽ siết chặt cuốn sổ, bờ vai rộng của cậu hơi trùng xuống. "Anh biết, Linh. Anh cũng cảm thấy vậy. Nhưng đây là năm cuối rồi. Chúng ta không thể lơ là được." Cậu ngừng lại một chút, như đang tìm kiếm một giải pháp, một tia sáng giữa bức tường áp lực dày đặc. "Nhưng không có nghĩa là chúng ta không thể ở bên nhau. Chúng ta sẽ tìm cách." Ánh mắt hổ phách của cậu nhìn thẳng vào cô, chứa đựng sự thấu hiểu và một quyết tâm không lay chuyển. "Thay vì hẹn hò ở rạp chiếu phim, chúng ta có thể hẹn hò ở thư viện. Thay vì dạo biển, chúng ta có thể cùng nhau giải bài tập ở nhà."
Linh ngước nhìn cậu, nụ cười yếu ớt ban nãy giờ đã rạng rỡ hơn một chút, như đóa hoa vừa hé nở sau cơn mưa. "Đúng vậy! Em cũng nghĩ vậy. Chúng ta có thể 'hẹn hò' ở thư viện mà, đúng không?" Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào bìa cuốn sổ của Long, như muốn chia sẻ gánh nặng ấy với cậu. "Tớ thấy đây là một ý tưởng tuyệt vời, Long. Chúng ta sẽ cùng nhau ôn bài, cùng nhau giải quyết những bài toán khó nhằn. Như vậy, chúng ta vẫn có thời gian bên nhau, mà lại còn hiệu quả nữa." Trong giọng nói của cô, sự mệt mỏi đã dần tan biến, thay vào đó là sự lạc quan và nhiệt huyết vốn có. Linh luôn là người như vậy, luôn biết cách tìm thấy tia sáng trong mọi hoàn cảnh, luôn biết cách biến những áp lực thành động lực.
Cậu Long khẽ cười, nụ cười ấm áp hiếm hoi trên khuôn mặt góc cạnh, khiến đôi mắt hổ phách của cậu ánh lên vẻ dịu dàng. "Anh cũng nghĩ vậy. Sẽ có nhiều thử thách, nhưng chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua." Cậu đưa tay ra, nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn của Linh, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp. Lòng bàn tay cậu chai sần, mạnh mẽ, như một lời hứa hẹn về sự che chở. Bàn tay cô thì mềm mại, thanh thoát, nhưng ẩn chứa một nghị lực phi thường. Khoảnh khắc ấy, trong hành lang vắng lặng của trường, dưới ánh nắng chiều tà, hai bàn tay đan chặt vào nhau như một lời cam kết. Không cần phải nói thêm lời nào, ánh mắt họ trao nhau đã thay cho tất cả. Sự thấu hiểu, niềm tin và quyết tâm cùng nhau bước tiếp, dù con đường phía trước có chông gai đến mấy.
Tiếng chuông tan học cuối cùng vừa dứt, âm thanh quen thuộc ấy giờ đây lại mang một ý nghĩa khác. Nó không còn là tín hiệu cho những cuộc vui chơi hay tụ tập bạn bè, mà là tiếng gọi của một cuộc hành trình mới, một cuộc chiến cam go mà cả Long và Linh đều đã sẵn sàng đối mặt. Tuổi thanh xuân của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, giờ đây sẽ được thử thách bởi những con sóng dữ dội của kỳ thi, nhưng tình đầu của họ, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, vẫn sẽ kiên cường và bền bỉ. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, sẽ còn chứng kiến họ trưởng thành, mạnh mẽ hơn qua từng trang sách, từng buổi học nhóm. Long khẽ siết chặt tay Linh một lần nữa, như muốn truyền cho cô thêm sức mạnh. Cô đáp lại bằng một nụ cười thật tươi, nụ cười ấy như xua tan mọi lo lắng, mọi áp lực đang bao trùm lấy họ.
***
Mấy ngày sau, Thư viện Thành phố trở thành điểm đến quen thuộc của Long và Linh, cùng với hai người bạn thân thiết là Hùng và Mai. Tòa nhà thư viện cổ kính, trầm mặc nằm giữa lòng thành phố, với kiến trúc có phần hơi cũ kỹ nhưng được bảo trì rất tốt, luôn toát ra một vẻ trang nghiêm, tri thức. Không gian bên trong rộng rãi, những kệ sách gỗ cao ngất, chứa đầy tri thức của nhân loại, xếp hàng ngay ngắn như những người lính gác thầm lặng. Mùi giấy cũ, mùi gỗ thoang thoảng cùng với mùi bụi sách đặc trưng, đôi khi xen lẫn chút mùi nước tẩy rửa dịu nhẹ, tạo nên một không khí rất riêng biệt, khiến bất kỳ ai bước vào cũng đều cảm thấy tâm hồn mình được lắng đọng.
Buổi chiều muộn hôm ấy, ánh sáng dịu nhẹ hắt qua những ô cửa kính lớn, không quá chói chang mà đủ để chiếu rọi lên những bàn đọc sách rộng rãi. Tiếng lật sách sột soạt, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ nhàng, tiếng chân đi lại khẽ khàng của các thủ thư và độc giả, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự tập trung. Tại một góc quen thuộc, Long, Linh, Hùng và Mai đang ngồi quanh một chiếc bàn lớn, trên đó ngổn ngang đủ loại sách tham khảo, vở ghi chép, bút thước và cả những chiếc laptop mở dở. Những chồng sách giáo khoa, sách bài tập toán, lý, hóa cao ngất như những ngọn núi nhỏ, biểu tượng cho khối lượng kiến thức khổng lồ mà họ phải chinh phục.
Long, với vẻ ngoài trầm tĩnh và tập trung, đang cặm cụi giải một bài toán vật lý phức tạp. Khuôn mặt góc cạnh của cậu hơi nhíu lại, đôi mắt hổ phách sâu thẳm chăm chú nhìn vào những con số, những kí hiệu. Bên cạnh cậu, Linh đang cố gắng giải một bài toán tương tự, nhưng có vẻ cô đang gặp chút khó khăn. Đôi mắt to tròn của cô ánh lên vẻ bối rối, hàng lông mày thanh tú khẽ nhíu lại. Cô vuốt nhẹ mái tóc dài đen óng ả, cắn nhẹ đầu bút chì, đôi khi lại khẽ gõ gõ vào thái dương.
"Chỗ này, Linh thử dùng phương pháp tích phân từng phần xem sao," Long đột nhiên lên tiếng, giọng trầm ấm, đều đều. Cậu không ngẩng đầu lên khỏi trang sách của mình, nhưng dường như cậu đã cảm nhận được sự loay hoay của cô. Cậu nhẹ nhàng đưa tay chỉ vào một đoạn công thức trên trang sách của mình, nơi cậu đã hoàn thành một phần bài giải. Long luôn là người như vậy, tinh tế và thấu hiểu, không cần Linh phải hỏi, cậu vẫn biết cô đang cần giúp đỡ.
Linh ngẩng phắt dậy, đôi mắt cô sáng bừng lên như vừa tìm thấy lối thoát. "Đúng rồi! Em cứ mãi suy nghĩ theo hướng biến đổi lượng giác... Cảm ơn anh!" Giọng cô trong trẻo, đầy vẻ biết ơn. Cô nhanh chóng cầm bút, gật gù ghi chép lại những hướng dẫn của Long. Trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy một luồng năng lượng mới tràn vào mình. Cậu Long không chỉ là người yêu, mà còn là người đồng hành, là "gia sư" tận tâm nhất của cô. Những lúc như thế này, cô cảm nhận rõ hơn bao giờ hết sự gắn kết đặc biệt giữa họ, một sự gắn kết không chỉ đến từ tình cảm mà còn từ sự thấu hiểu, hỗ trợ lẫn nhau trong học tập. Cô hơi nghiêng người, đôi khi nghịch ngợm dùng đầu bút chì chạm nhẹ vào tay Long, như một cách để bày tỏ sự cảm kích và tình cảm của mình. Cậu Long khẽ cười, nụ cười thoáng qua nhưng đủ làm tim cô rung động.
Đối diện với họ, Hùng đang vật lộn với một chồng sách Lịch sử dày cộp. Khuôn mặt bầu bĩnh của cậu nhăn nhó, đôi mắt híp lại đầy vẻ khổ sở. Cậu ta khẽ thở dài, rồi đột nhiên ngẩng đầu lên, phá vỡ bầu không khí tập trung. "Này, tớ thấy hai cậu 'hẹn hò' kiểu này còn hiệu quả hơn đi chơi nữa ấy chứ," Hùng thì thầm, cố gắng giữ giọng đủ nhỏ để không làm phiền người khác. Cậu đưa tay ra, gãi gãi đầu, rồi lại liếc nhìn Long và Linh với ánh mắt tinh nghịch. "Ít nhất thì cũng không tốn tiền vé xem phim, mà kiến thức thì lại tăng vù vù."
Mai, cô bạn thân của Linh, đang đeo chiếc kính cận và chăm chú vào cuốn sách Văn học dày cộp. Cô nàng trầm tĩnh hơn Hùng nhiều, nhưng cũng không nhịn được cười nhẹ khi nghe lời nhận xét của cậu bạn. "Ít nhất thì không khí ở đây cũng giúp tập trung hơn," Mai nói nhỏ nhẹ, giọng nói nhỏ vừa đủ nghe, nhưng lại rất rõ ràng và đầy tính phân tích. Cô đẩy nhẹ gọng kính, rồi lại tiếp tục cắm cúi vào những dòng thơ, những trang văn. Mai luôn là người như vậy, tinh tế và thực tế, luôn nhìn nhận mọi việc một cách khách quan. Cô hiểu rằng, trong giai đoạn này, việc học tập là ưu tiên hàng đầu, và việc Long và Linh chọn cách này để vừa học vừa ở bên nhau là một dấu hiệu của sự trưởng thành trong tình yêu của họ.
Bên ngoài cửa sổ thư viện, ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời Hạ Long. Những tia nắng cuối ngày len lỏi qua ô cửa kính, chiếu lên những trang sách, lên mái tóc của Long và Linh, tạo nên một khung cảnh lãng mạn đến lạ. Dù không phải là một buổi hẹn hò dưới ánh nến lung linh hay một buổi dạo chơi lãng mạn trên bãi biển, nhưng những khoảnh khắc cùng nhau giải bài, cùng nhau sẻ chia kiến thức này lại mang một ý nghĩa sâu sắc hơn. Đó là sự đồng hành, sự tin tưởng và hỗ trợ vô điều kiện, những điều mà bất kỳ mối quan hệ nào cũng cần để vượt qua thử thách.
Long và Linh không nói gì thêm, chỉ trao nhau một nụ cười nhẹ. Họ hiểu ý Hùng và Mai, và cũng tự cảm thấy đúng là như vậy. Dù có chút tiếc nuối những buổi hẹn hò vô tư trước đây, nhưng việc cùng nhau đối mặt với áp lực học tập lại khiến tình cảm của họ trở nên bền chặt và sâu sắc hơn. Họ không chỉ là người yêu, mà còn là những người bạn đồng hành trên con đường chinh phục tri thức, cùng nhau viết nên những trang đẹp nhất của tuổi thanh xuân rực rỡ.
***
Khi những ánh đèn đường đầu tiên của Hạ Long bắt đầu thắp sáng, cũng là lúc Long và Linh rời khỏi thư viện. Họ tạm biệt Hùng và Mai, rồi cùng nhau trở về nhà Long. Căn hộ tập thể cũ của cậu nằm trong một khu nhà 4-5 tầng xây từ những năm 80-90, với kiến trúc giản dị, cầu thang bộ cũ kỹ và hành lang chung hẹp. Dù vậy, căn hộ bên trong đã được mẹ Long sửa chữa, trang trí lại một cách ấm cúng và sạch sẽ, mang một nét giản dị nhưng đầy tình cảm.
Tiếng sinh hoạt của hàng xóm đã thưa thớt dần, chỉ còn lại tiếng trẻ con chơi đùa dưới sân tập thể và tiếng ti vi vọng ra từ các căn hộ lân cận. Mùi thức ăn nấu nướng từ các nhà hàng xóm, mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể cũ, tất cả tạo nên một không gian quen thuộc và thân thuộc. Bước vào căn phòng của Long, Linh cảm nhận được một bầu không khí khác hẳn so với thư viện. Nơi đây ấm áp hơn, thân thuộc hơn, và mang đậm dấu ấn cá nhân của Long. Cậu đã dọn dẹp rất ngăn nắp, và đặc biệt, hai chiếc bàn học nhỏ đã được ghép lại, biến thành một "góc ôn thi" ấm cúng. Trên bàn, ngoài sách vở, còn có một bình hoa nhỏ với vài bông hoa cúc trắng, làm không gian thêm phần dễ chịu.
Long và Linh nhanh chóng ngồi vào vị trí của mình, mỗi người một môn. Long tập trung vào môn Toán, còn Linh thì giải các bài tập Hóa học. Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn bàn hắt xuống, chiếu rọi lên gương mặt tập trung của cả hai. Tiếng bút viết sột soạt trên giấy, tiếng lật trang sách nhẹ nhàng, tạo nên một bản giao hưởng của sự chăm chỉ.
Một lúc sau, cánh cửa phòng khẽ mở. Mẹ Long, Trần Thu Hà, bước vào với nụ cười hiền hậu. Gương mặt phúc hậu của cô Hà luôn toát lên vẻ dịu dàng, quan tâm. Trên tay cô là một đĩa trái cây tươi ngon được cắt tỉa đẹp mắt và hai cốc sữa nóng nghi ngút khói. Mùi hương ngọt ngào của trái cây và sữa nóng lan tỏa khắp căn phòng, làm dịu đi không khí căng thẳng của buổi học.
"Hai đứa cứ học thoải mái nhé. Có gì cần cứ gọi mẹ," cô Hà nói nhỏ nhẹ, giọng nói ấm áp. Cô đặt đĩa trái cây và sữa lên bàn, khẽ vuốt mái tóc của Long, rồi lại ân cần nhìn Linh. "Cháu Linh cố gắng nhé con. Cứ coi đây như nhà mình."
Linh ngẩng đầu lên, nở một nụ cười thật tươi. "Dạ, cháu cảm ơn bác ạ. Bác vất vả quá." Cô cảm thấy ấm lòng trước sự quan tâm chu đáo của mẹ Long. Cô Hà luôn đối xử với cô như con gái ruột, điều đó khiến cô cảm thấy vô cùng thoải mái và được yêu thương.
Cô Hà mỉm cười, rồi nhẹ nhàng rời khỏi phòng, để lại không gian riêng tư cho hai người. Long và Linh tiếp tục học, nhưng sự xuất hiện của mẹ Long đã mang đến một nguồn năng lượng tích cực, xua đi phần nào sự mệt mỏi.
Sau khi giải xong một bài tập khó, Linh khẽ thở phào. Cô ngả lưng ra sau ghế, dụi mắt. Cảm giác mệt mỏi sau một ngày dài học tập bắt đầu ùa đến. Cô nhìn sang Long, thấy cậu vẫn đang chăm chú với những con số.
"Long này," Linh khẽ gọi, giọng nói nhỏ nhẹ. "Anh có thấy áp lực không? Cảm giác như mình đang chạy đua với thời gian vậy." Cô không khỏi cảm thấy một chút buồn man mác. Những buổi hẹn hò tự do, những cuộc trò chuyện không đầu không cuối giờ đây đã trở thành một thứ xa xỉ.
Long ngừng viết, đặt bút xuống. Cậu quay sang nhìn cô, ánh mắt hổ phách đầy sự thấu hiểu. "Có chứ, Linh. Anh cũng thấy áp lực nhiều lắm. Nhưng chúng ta không đơn độc." Cậu đưa tay ra, nhẹ nhàng xoa đầu cô, những ngón tay khẽ luồn vào mái tóc mềm mại. Cử chỉ ấy tuy đơn giản nhưng lại mang đến cho Linh một cảm giác bình yên đến lạ. Cô dựa đầu vào vai Long trong giây lát, cảm nhận sự ấm áp và vững chãi từ cậu. Tiếng trái tim cậu đập đều đặn, như một nhịp điệu trấn an. Trong khoảnh khắc đó, mọi lo lắng, mọi áp lực dường như tan biến.
"Anh biết em lo lắng, nhưng chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua mà," Long thì thầm, giọng cậu trầm ấm, như một lời thì thầm của biển cả. "Em nhớ lời hứa của chúng ta chứ? Dù khó khăn thế nào, chúng ta vẫn sẽ ở đây, cùng nhau." Lời nói của cậu vang lên rõ ràng, chắc chắn, không chỉ là một lời hứa suông mà là một sự cam kết từ sâu thẳm trái tim.
Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt cô long lanh nhìn thẳng vào Long. "Em nhớ. Dù có khó khăn thế nào, chúng ta vẫn sẽ ở đây, cùng nhau." Cô lặp lại lời hứa, như muốn khắc sâu nó vào tâm trí. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô. Trong lòng cô, niềm tin vào Long, vào tình yêu của họ chưa bao giờ mạnh mẽ đến thế. Cô biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy thử thách, nhưng chỉ cần có Long bên cạnh, cô sẽ có đủ sức mạnh để vượt qua tất cả.
Long khẽ siết nhẹ vai Linh, rồi cả hai lại quay trở lại với sách vở. Nhưng ánh mắt họ trao nhau đã thay cho lời nói, thay cho những nụ hôn cháy bỏng, thay cho những buổi hẹn hò lãng mạn. Đó là ánh mắt của sự thấu hiểu, của tình yêu trưởng thành, của những con người đang cùng nhau chiến đấu cho một tương lai chung. Trên bàn, bên cạnh cuốn sổ kế hoạch của Long, Linh cầm lấy chiếc bút chì khắc tên của mình, được Long tặng vào ngày sinh nhật năm ngoái. Cô mỉm cười, bắt đầu ghi chép thêm vào cuốn sổ "Ước mơ tuổi 17" của mình, những dòng chữ về kế hoạch cho ngày mai, về những mục tiêu mới.
Ngoài cửa sổ, những ánh đèn từ các tòa nhà cao tầng của Hạ Long lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Thành phố biển vẫn bình yên, nhưng bên trong căn phòng nhỏ ấm cúng ấy, hai trái tim trẻ đang đập cùng một nhịp, tràn đầy quyết tâm và hy vọng. Họ biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, có thể sẽ có những lúc họ cảm thấy mệt mỏi, hoài nghi, thậm chí là muốn buông xuôi. Áp lực thi cử và những cuộc thảo luận về các trường đại học khác nhau có thể sẽ dẫn đến việc họ phải tạm thời xa cách, nhưng ngay lúc này, họ chọn tin tưởng vào lời hứa của mình. Dù khó khăn thế nào, họ sẽ cùng nhau biến áp lực này thành động lực, cùng nhau viết nên một chương mới cho tuổi thanh xuân rực rỡ, một chương của sự đồng hành và tình yêu không ngừng lớn lên.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.