Rực rỡ thanh xuân - Chương 36: Khoảng Cách Ngọt Ngào: Khi Những Ánh Mắt Lạc Lối
Long và Linh vẫn tiếp tục câu chuyện dang dở, tiếng cười của Linh và nụ cười nhẹ của Long hòa quyện vào không gian ấm cúng của quán cà phê. Ánh đèn vàng dịu hắt lên khuôn mặt của cả hai, tạo nên một khung cảnh bình yên, lãng mạn. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, âm thầm nhưng mạnh mẽ, đang len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn của Long và Linh. Họ không hề biết rằng, những gợn sóng từ bên ngoài đang dần tiến lại gần, báo hiệu một cuộc cạnh tranh khốc liệt sắp diễn ra, nhưng lúc này, tất cả những gì họ cảm nhận được chỉ là sự ấm áp và bình yên của những giây phút gần kề, của tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long.
Sau buổi học kèm tại Quán Cafe Sắc Màu, sự gắn kết giữa Long và Linh dường như được kéo gần hơn một bước. Không chỉ dừng lại ở những giờ phút miệt mài với sách vở, họ còn tìm thấy ở đối phương những điều thú vị, những điểm chung bất ngờ trong suy nghĩ và ước mơ. Long, với vẻ ngoài trầm tĩnh thường thấy, giờ đây lại sẵn lòng mở lòng hơn với Linh, chia sẻ những góc khuất trong thế giới nội tâm mà cậu ít khi bộc lộ ra ngoài. Còn Linh, sự hồn nhiên và rạng rỡ của cô nàng lại càng được tô điểm thêm bởi sự tin tưởng và ngưỡng mộ dành cho Long.
Chiều muộn hôm sau, ánh nắng vàng hươm dịu dàng rót qua khung cửa sổ lớn của Thư viện Thành phố, đậu lên những kệ sách gỗ cao ngút và những chiếc bàn đọc rộng rãi. Không khí trong thư viện vẫn trầm mặc như thường lệ, chỉ có tiếng lật sách xột xoạt, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ nhàng và tiếng chân người đi lại khẽ khàng là đủ để phá vỡ sự tĩnh lặng. Mùi giấy cũ, mùi gỗ và chút bụi sách thoang thoảng trong không khí, tạo nên một không gian tri thức và yên bình. Long và Linh ngồi đối diện nhau tại một góc khuất, nơi ánh sáng tự nhiên vừa đủ để không làm mỏi mắt. Trước mặt họ là những chồng sách giáo khoa Hóa học dày cộp và một cuốn sổ ghi chép chi chít công thức.
Long, với vẻ mặt tập trung thường thấy, kiên nhẫn chỉ vào một công thức phức tạp trong sách. Giọng cậu trầm ấm, nhẹ nhàng như tiếng gió biển buổi chiều, đủ để Linh nghe rõ mà không làm ảnh hưởng đến những người xung quanh. “Chỗ này em phải để ý phản ứng phụ, nếu không sẽ ra sản phẩm khác, dẫn đến sai lệch hoàn toàn kết quả đấy.” Cậu khẽ gõ đầu cây bút chì xuống dòng chữ, giải thích cặn kẽ từng bước, từng chi tiết nhỏ nhất. Long nhận thấy Linh có một năng lực tiếp thu rất tốt, chỉ cần cậu giảng giải kỹ lưỡng một lần là cô nàng có thể nắm bắt được ngay. Điều đó khiến cậu cảm thấy vui vẻ và có động lực hơn khi dạy kèm cho cô. Cậu nhìn đôi mắt to tròn, chăm chú của Linh, và bất giác, một nụ cười nhẹ thoáng hiện trên môi Long. Cậu thích cái cách cô nàng tập trung, thích cái cách cô nàng nghiêng đầu suy nghĩ, và cả cái cách cô nàng gật gù ra vẻ đã hiểu. Với Long, việc được nhìn thấy Linh cười, hay đơn giản chỉ là nhìn thấy cô nàng chăm chú học bài, cũng đủ để khiến trái tim cậu cảm thấy ấm áp lạ thường. Nó như một làn gió mát lành xoa dịu những áp lực, những lo toan của tuổi học trò.
Linh chăm chú lắng nghe, đôi mắt không rời khỏi trang sách và ngón tay Long đang chỉ. Cô nàng gật gù, rồi cẩn thận ghi chú vào cuốn sổ tay của mình. Mùi mực mới và mùi giấy thơm thoảng qua mũi, đan xen với mùi sách cũ của thư viện. Cô cảm thấy vô cùng may mắn khi có Long ở bên cạnh để hướng dẫn. Những kiến thức Hóa học khô khan, dưới sự giải thích của Long, bỗng trở nên dễ hiểu và logic hơn rất nhiều. Cô nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt long lanh nhìn Long, một nụ cười rạng rỡ nở trên môi. “À, em hiểu rồi! Cảm ơn cậu nhiều lắm, Long.” Cô nàng chân thành nói, cảm thấy như một gánh nặng vừa được trút bỏ. Khi ánh mắt họ chạm nhau, một tia điện nhẹ chạy qua, khiến Linh bất giác cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp. Cô nàng hơi cúi đầu xuống, hai má ửng hồng. Cái cảm giác ngại ngùng nhưng ngọt ngào này, cô chưa từng trải qua với bất kỳ ai trước đây. Nó là một điều gì đó mới mẻ, tinh tế, len lỏi vào tâm hồn cô như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát.
Long tiếp tục chỉ dẫn, ngón tay cậu lướt trên trang sách. Vô tình, đầu ngón tay cậu lướt nhẹ qua mu bàn tay Linh khi cả hai cùng chỉ vào một công thức. Một cảm giác tê tê lan tỏa, khiến Linh khẽ rụt tay lại, mặt cô nàng càng đỏ hơn. Long cũng thoáng giật mình, nhưng cậu nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh. Mặc dù vậy, trong lòng cậu cũng dấy lên một cảm giác xao xuyến khó tả. Bàn tay Linh mềm mại và ấm áp, một chạm nhẹ thoáng qua nhưng đủ để Long cảm nhận được sự tinh khiết của cô nàng. Cậu chợt nhận ra rằng, những khoảnh khắc gần gũi như thế này, dù chỉ là vô tình, cũng đủ để khiến tim cậu đập lỗi nhịp. Có lẽ, những cảm xúc cậu dành cho Linh đã không còn đơn thuần là tình bạn nữa. Chúng đã lớn lên, đan xen vào nhau, trở thành một thứ tình cảm đặc biệt, ngọt ngào và đầy bối rối. Cậu cố gắng giấu đi sự bối rối của mình, tiếp tục giảng bài với giọng điệu vẫn trầm ấm như cũ, nhưng trong lòng cậu, những gợn sóng cảm xúc vẫn đang cuộn trào.
Đúng lúc đó, tiếng cười khúc khích và tiếng thì thầm của Hùng và Mai vang lên từ phía sau. Long và Linh quay đầu lại, bắt gặp Phan Việt Hùng, với dáng người hơi tròn và khuôn mặt bầu bĩnh, đang huých nhẹ vào Hoàng Thảo Mai, cô bạn trầm tính đeo kính cận. Cả hai đang đứng cách đó không xa, nhìn chằm chằm về phía Long và Linh với ánh mắt đầy ẩn ý.
“Kìa, đôi chim cu của lớp mình lại đang ‘tâm sự’ kìa,” Hùng thì thầm, nhưng đủ lớn để Long và Linh nghe thấy. Cậu chàng nháy mắt tinh quái, khuôn mặt híp lại vì cười. Giọng nói lanh lảnh của Hùng phá tan không khí yên tĩnh của thư viện, khiến một vài người đọc sách gần đó phải quay lại nhìn.
Mai, với vẻ mặt điềm tĩnh hơn, khẽ đẩy gọng kính lên. Cô nàng nhìn Long và Linh với ánh mắt quan sát, rồi cũng khẽ cười. “Hùng, đừng có nói linh tinh! Nhưng mà… trông họ có vẻ hợp nhau thật.” Giọng Mai nhỏ nhẹ, nhưng lời nói của cô nàng lại có sức nặng riêng, như một lời khẳng định cho điều mà ai cũng đang thầm nghĩ. Mai luôn là người tinh ý nhất trong nhóm, cô nàng có thể nhìn thấu những điều ẩn giấu đằng sau vẻ bề ngoài. Cô đã sớm nhận ra những tia lửa đặc biệt giữa Long và Linh từ lâu rồi.
Long thoáng nhíu mày, có chút khó chịu trước sự trêu chọc của Hùng. Cậu không thích những lời bông đùa như vậy, đặc biệt là khi chúng liên quan đến Linh. Cậu luôn muốn bảo vệ cô nàng khỏi những ánh nhìn tò mò và những lời nói không hay. Long quay sang Hùng và Mai, giọng cậu hơi gằn xuống, nhưng vẫn cố giữ lịch sự. “Hùng, Mai. Hai cậu làm gì ở đây?”
Linh, khác với Long, lại mỉm cười thân thiện. Sự xuất hiện của bạn bè khiến cô nàng bớt đi sự ngại ngùng. “Chào Hùng, Mai! Hai cậu cũng đến thư viện à?” Giọng cô nàng trong trẻo, tự nhiên, như một làn gió tươi mát xua đi sự căng thẳng nhỏ bé vừa mới xuất hiện. Cô nàng vẫy tay chào Hùng và Mai, không hề để ý đến ánh mắt cảnh cáo của Long dành cho Hùng.
Hùng nhún vai, vẫn cười tủm tỉm. “Bọn tớ đến tìm sách tham khảo cho bài thuyết trình Sử. Ai dè lại gặp cảnh này.” Cậu chàng cố tình nhấn mạnh chữ “cảnh này”, khiến Linh lại đỏ mặt. Mai chỉ lắc đầu nhẹ, kéo Hùng đi về phía kệ sách lịch sử. Trước khi đi, Mai còn quay lại mỉm cười nhẹ với Linh, như một lời động viên và thấu hiểu. Ánh mắt của Hùng và Mai khi thấy Long và Linh thân thiết đã gieo mầm cho một sự thật: nhóm bạn sẽ sớm nhận ra những điều đặc biệt giữa hai người, và có lẽ, những lời đồn thổi nhỏ sẽ bắt đầu xuất hiện trong môi trường học đường.
Long nhìn theo Hùng và Mai cho đến khi bóng dáng họ khuất sau những kệ sách cao. Cậu khẽ thở dài. Mặc dù Hùng là bạn thân, nhưng đôi khi sự hồn nhiên quá mức của cậu chàng lại khiến Long cảm thấy phiền phức. Cậu quay lại nhìn Linh, thấy cô nàng vẫn đang cúi đầu, hai má còn phảng phất sắc hồng. Cậu biết cô nàng đang ngượng. Long cảm thấy có chút tội lỗi, nhưng cũng không thể phủ nhận rằng, trong lòng cậu cũng có một cảm giác ấm áp len lỏi. Cậu thích cái cách Linh đỏ mặt, thích cái cách cô nàng bối rối. Chúng khiến cô nàng trở nên đáng yêu hơn bao giờ hết. Cậu lại khẽ gõ đầu bút chì lên trang sách. “Mình tiếp tục nhé?” Long nói, giọng điệu trở lại vẻ bình tĩnh, nhưng ánh mắt cậu dành cho Linh vẫn ẩn chứa một sự dịu dàng đặc biệt. Linh ngẩng đầu lên, gật nhẹ, và tiếp tục chú tâm vào bài học, nhưng trong lòng cô nàng, những cảm xúc mới mẻ, ngọt ngào vẫn đang cuộn trào, như những con sóng nhỏ lăn tăn trên mặt biển Hạ Long yên bình.
***
Chiều thứ Bảy, Quán Cafe Sắc Màu lại rộn ràng hơn thường lệ. Ánh nắng nhẹ xuyên qua những tán cây xanh mướt trước cửa, hắt vào không gian quán những vệt sáng lấp lánh. Mùi hương cà phê đậm đà quyện cùng mùi bánh ngọt mới ra lò lan tỏa khắp nơi, khiến ai nấy đều cảm thấy thư thái, dễ chịu. Tiếng xay cà phê đều đặn hòa cùng tiếng nhạc acoustic du dương, tạo nên một bản giao hưởng nhẹ nhàng, ấm áp. Long và Linh ngồi ở một góc khuất quen thuộc, nơi có cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm nhỏ tĩnh lặng. Không khí giữa hai người giờ đây đã thoải mái hơn rất nhiều, không còn sự gượng gạo như những buổi đầu.
Họ vừa học vừa trò chuyện, đôi khi là những câu hỏi về bài vở, đôi khi lại là những tâm sự vu vơ về cuộc sống. Long kiên nhẫn giảng giải những bài tập Vật lý khó nhằn, từng bước một, đảm bảo Linh hiểu rõ bản chất vấn đề. Cậu dùng Cây bút chì khắc tên, lướt nhẹ trên từng dòng chữ, gạch chân những điểm quan trọng, những công thức cần ghi nhớ. Cậu thích cái cảm giác được nhìn thấy Linh chăm chú lắng nghe, đôi mắt to tròn mở to, thỉnh thoảng lại gật gù ra vẻ đã hiểu. Trong những giây phút đó, Long cảm thấy một sự bình yên lạ thường. Cậu nhận ra mình thích ngắm nhìn nụ cười của Linh, thích cái cách cô nàng nheo mắt suy nghĩ, thích cả những lúc cô nàng bất giác đưa tay vuốt nhẹ mái tóc dài. Mỗi cử chỉ nhỏ bé của Linh đều có thể khiến trái tim Long rung động, như những con sóng nhỏ vỗ về bờ cát Hạ Long.
Sau một lúc tập trung học tập, Long đặt cuốn sách xuống, khẽ nhấp một ngụm trà sữa trân châu nóng hổi. Hơi ấm từ ly trà truyền qua lòng bàn tay, xua đi cái lạnh se se của điều hòa trong quán. “Cậu thật sự muốn vào Bách Khoa à? Nghe có vẻ khó lắm đó.” Linh hỏi, giọng cô nàng có chút lo lắng nhưng cũng đầy ngưỡng mộ. Cô nàng chống cằm, nhìn Long với ánh mắt tò mò. Ước mơ của Long quá lớn lao, khiến cô cảm thấy cậu thật phi thường.
Long mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng lại ấm áp lạ thường. “Khó nhưng không phải không làm được. Tớ thích thử thách, thích khám phá những điều mới mẻ. Với lại, Bách Khoa là ước mơ của tớ từ lâu rồi.” Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng chiều đang dần ngả màu vàng cam. “Còn cậu, cậu thích gì?” Cậu quay lại nhìn Linh, ánh mắt dịu dàng, khuyến khích. Long muốn nghe Linh nói về những ước mơ của cô, những điều mà cô nàng ấp ủ trong lòng.
Linh mỉm cười, ánh mắt cô nàng sáng lên khi nói về đam mê của mình. “Em thích viết, thích đọc. Em muốn trở thành một nhà văn, hoặc giáo viên dạy Văn.” Giọng cô nàng trong trẻo, đầy nhiệt huyết. “Em thích những con chữ, thích những câu chuyện. Em muốn được dùng lời văn để truyền tải cảm xúc, để chạm đến trái tim mọi người.” Cô nàng đặt tay lên cuốn sổ tay “Ước mơ tuổi 17” mà cô luôn mang theo bên mình. Cuốn sổ ấy chứa đựng biết bao nhiêu là ý tưởng, là những đoạn thơ, những câu văn mà cô nàng đã chắt lọc từ cuộc sống. Linh cảm thấy an toàn và vui vẻ khi ở bên Long. Cậu không chỉ là một người thầy kiên nhẫn, mà còn là một người bạn, một người lắng nghe chân thành. Sự hiện diện của Long khiến cô nàng cảm thấy được thấu hiểu, được ủng hộ, và cả được bảo vệ.
Long lắng nghe Linh nói, ánh mắt cậu ánh lên vẻ thích thú. Cậu thích cái cách Linh say sưa kể về ước mơ của mình, thích cái cách ánh mắt cô nàng lấp lánh như những vì sao. Cậu cảm nhận được sự chân thành và niềm đam mê mãnh liệt trong từng lời nói của cô nàng. Long thấy Linh thật đáng yêu, đáng trân trọng. Cậu khẽ đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc mềm mại của cô nàng, một cử chỉ vô cùng tự nhiên, không chút toan tính. “Vậy thì cậu phải cố gắng hơn nữa. Mấy cái bài Hóa này mà không làm được thì làm sao mà viết văn được chứ?” Cậu trêu chọc, giọng Long pha chút hóm hỉnh. Nụ cười nhẹ trên môi Long càng làm cho khuôn mặt cậu trở nên rạng rỡ và ấm áp hơn.
Linh bật cười khúc khích, tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông gió. “Xì, cậu lại trêu em.” Cô nàng khẽ đấm nhẹ vào vai Long, ra vẻ giận dỗi. “Nhưng nhờ cậu mà em thấy Hóa cũng không đáng sợ lắm. Trước đây em cứ nghĩ Hóa là một môn học khô khan, toàn công thức với phản ứng. Nhưng cậu giảng làm em thấy nó cũng có cái hay riêng của nó.” Linh cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Những lời khen, những cử chỉ quan tâm của Long, dù chỉ là nhỏ bé, cũng đủ để khiến trái tim cô nàng xao xuyến. Cô nàng bắt đầu nhận ra rằng, những rung động mà cô nàng cảm thấy khi ở bên Long đã vượt xa tình bạn thông thường. Đó là một cảm xúc mới lạ, đầy bối rối nhưng cũng vô cùng ngọt ngào. Cô nàng thích được ở bên Long, thích được lắng nghe cậu nói, thích được nhìn thấy nụ cười hiếm hoi của cậu.
Họ tiếp tục trò chuyện, không chỉ về học hành, về ước mơ, mà còn về những cuốn sách yêu thích, những bộ phim hay, những chuyến đi biển cùng gia đình. Long kể về những trận bóng đá nảy lửa cùng đám bạn, về những cuốn sách khoa học viễn tưởng với những thế giới kỳ ảo mà cậu đắm chìm vào. Linh chia sẻ về niềm đam mê văn học, về những buổi tình nguyện giúp đỡ trẻ em nghèo ở vùng cao, nơi cô nàng cảm nhận được ý nghĩa thực sự của cuộc sống. Mỗi câu chuyện là một mảnh ghép, dần hoàn thiện bức tranh về đối phương trong tâm trí họ, khiến họ cảm thấy gắn kết hơn bao giờ hết. Không khí trong quán cà phê, cùng với tiếng nhạc acoustic du dương, mùi cà phê và bánh ngọt, tạo nên một không gian lý tưởng để những tâm hồn trẻ tuổi được tự do chia sẻ và khám phá lẫn nhau. Long thỉnh thoảng lại dùng Cây bút chì khắc tên để ghi chú những điều thú vị mà Linh kể, như thể muốn lưu giữ lại từng khoảnh khắc quý giá này. Cậu muốn giữ lại tất cả những gì thuộc về Linh, về những câu chuyện của cô, về những ước mơ của cô.
***
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm vàng cả một góc trời Hạ Long. Ánh nắng cuối ngày hắt xiên qua khung cửa kính lớn của Quán Cafe Sắc Màu, đổ bóng dài trên nền gạch hoa văn. Không gian quán giờ đây càng trở nên ấm cúng và lãng mạn hơn với ánh đèn vàng dịu. Tiếng nhạc acoustic vẫn du dương, nhưng tiếng trò chuyện của khách hàng đã thưa thớt hơn một chút. Long và Linh đứng dậy, chuẩn bị ra về sau một buổi học kèm và trò chuyện đầy ý nghĩa.
“Cảm ơn cậu nhiều lắm, Long. Nhờ cậu mà em hiểu bài hơn hẳn.” Linh nói, giọng cô nàng trong trẻo, ánh mắt lấp lánh sự biết ơn. Cô nàng cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều khi những bài tập khó nhằn đã được Long giải đáp cặn kẽ. Không chỉ vậy, cô nàng còn cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường sau những giờ phút được chia sẻ và lắng nghe.
Long khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhẹ, ánh mắt cậu dịu dàng nhìn Linh. “Không có gì. Cậu cứ hỏi khi nào cần. Lần sau mình lại học nhé.” Giọng cậu trầm ấm, như một lời hứa hẹn nhẹ nhàng nhưng đầy tin cậy. Long muốn những buổi học kèm này được tiếp tục, muốn có thêm thời gian được ở bên Linh, được nhìn thấy nụ cười của cô nàng. Cậu đã không còn là Long lạnh lùng, ít nói như trước nữa. Sự xuất hiện của Linh đã khiến cậu thay đổi, trở nên chủ động và ấm áp hơn.
“Vâng!” Linh đáp lại, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long buổi sớm. Cô nàng cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp khi Long nói vậy. Một cảm giác ấm áp, bối rối lan tỏa khắp lồng ngực. Linh quay người bước đi, những bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy hân hoan. Trong lòng cô nàng, những cảm xúc mới mẻ cứ thế cuộn trào, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, báo hiệu một điều gì đó đang dần chớm nở. Cô nàng không biết đó là gì, nhưng cô nàng thích cái cảm giác này, thích cái sự bối rối ngọt ngào này khi ở bên Long. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, âm thầm nhưng mạnh mẽ, đang len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn của Linh.
Long đứng đó, nhìn theo bóng lưng nhỏ nhắn của Linh khuất dần trên con đường nhỏ. Ánh mắt cậu tràn ngập những cảm xúc khó gọi tên: sự dịu dàng, sự quan tâm, và cả một chút bối rối. Cậu vẫn còn cảm nhận được hơi ấm từ ly trà sữa trên tay, và cả hơi ấm từ những lời trò chuyện vừa rồi. Cậu thích được ở bên Linh, thích được lắng nghe cô nàng nói, thích được nhìn thấy nụ cười của cô nàng. Có lẽ, cậu đã không còn coi cô nàng là một người bạn đơn thuần nữa rồi.
Đúng lúc đó, Nguyễn Trọng Tùng tình cờ đi ngang qua con hẻm nhỏ bên cạnh quán cà phê. Hắn ta đang định rẽ vào một cửa hàng tiện lợi gần đó thì bỗng khựng lại. Ánh mắt sắc lạnh của Tùng dừng lại trên bóng lưng của Long, và rồi chuyển sang bóng dáng Linh đang bước đi. Một tia lửa giận dữ và ghen tị bùng lên trong đôi mắt hắn. Hắn đã thấy Long và Linh cùng nhau ở thư viện, và giờ đây lại là quán cà phê. Hắn không thể chịu được cảnh tượng này. Long, cái tên luôn tỏ ra lạnh lùng và ít nói, lại có thể khiến Linh cười rạng rỡ đến vậy. Tùng siết chặt bàn tay, móng tay hằn sâu vào da thịt. Một cảm giác bị thách thức dâng lên trong lòng Tùng. Hắn ta đã cố gắng tiếp cận Linh, đã dành thời gian giúp đỡ cô nàng ở thư viện, nhưng những hành động của Long lại có vẻ hiệu quả hơn.
Ánh mắt Tùng tối sầm lại, lộ rõ vẻ khó chịu và ghen tị. Hắn ta nghiến chặt hàm răng, thầm nghĩ, giọng điệu đầy sự căm tức: “Lại là hai người đó... Long, cậu nghĩ cậu có thể làm gì?” Hắn ta không tin Long có thể dễ dàng giành được trái tim của Linh. Hắn sẽ không để yên như vậy. Tùng quay lưng bỏ đi, bóng lưng in trên nền trời hoàng hôn đang dần ngả sang màu tím. Hắn biết, cuộc chiến này sẽ không dễ dàng, và hắn sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Ánh mắt ghen tị và quyết tâm của Tùng ở cuối chương là lời báo hiệu cho những hành động cạnh tranh trực tiếp hơn của cậu ta trong tương lai gần, hứa hẹn những gợn sóng không hề nhỏ sẽ ập đến trên bờ cát tình yêu non nớt của Long và Linh. Dù vậy, Long vẫn đứng đó, ngập tràn trong những cảm xúc khó gọi tên, nhìn theo bóng Linh khuất hẳn. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, vẫn đang viết tiếp những trang truyện đầy mơ mộng và cả những thử thách không lường trước.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.